Lắng Nghe Tiếng Mưa


Dương Thính Vũ khóc lớn một trận, sau đó cả người mệt lả. Cô quyết định rời tiệc trước thời gian, Bạch Vũ Mạn và Lục Ly tiễn cô tới cửa, liếc mắt trông thấy xe của Dương Trấn đã sớm đứng chờ ở ven đường.


“Tớ về trước đây, hôm nay khiến cho cậu mất hứng rồi, Mạn Mạn.” Dương Thính Vũ bày ra vẻ mặt xin lỗi cầm tay Bạch Vũ Mạn.


“Cậu nói cái gì đó, về nhà đi tắm rồi ngủ sớm một chút, biết chưa?” Cặp mắt khóc đến sưng đỏ của cô làm cho Bạch Vũ Mạn đau lòng không thôi.


“Tớ về đây.” Dương Thính Vũ nhìn về phía Bạch Vũ Mạn rồi đến Lục Ly, anh không nói gì, chỉ hiểu ý gật đầu nhẹ.


Cô hơi cúi đầu đi về phía xe Dương Trấn, mở cửa xe ngồi vào, cô có chút khẩn trương không nói một lời. Cô biết anh nhất định đã trông thấy Lục Ly rồi.


Dương Trấn nổ máy, tùy ý hỏi một câu: “Sao anh không nghe em nói anh ta cũng đến?”


“Tôi không biết anh ấy sẽ đến.” Dương Thính Vũ bắt mình trấn tĩnh lại, chỉ mong lời nói dối này có thể qua trót lọt.


“Thính Vũ, anh cho em thêm một cơ hội, anh không muốn em nói dối anh.” Cánh tay cầm vô lăng nổi gân xanh, giọng điệu trở nên nghiêm nghị.


“Anh muốn thăm dò tôi?” Dương Thính Vũ tức giận quay đầu nhìn anh, cô nghĩ tới nghĩ lui luôn cảm thấy có gì không ổn. Lát sau, cô nhớ đến đêm hôm đó ở nhà ông ngoại, điện thoại di dộng của bọn họ đồng thời phát ra âm báo có tin nhắn, “Anh giám sát và điều kiện điện thoại di dộng của tôi ư?” Mặc dù nghi vấn nhưng lại dùng giọng điệu như lời kể.


“Quan trọng là em không nên nói dối anh!” Dương Trấn cố ý xuyên tạc câu văn của cô. Khỉ gió, cô biết anh rất để ý chuyện cô tiếp xúc với người đàn ông có tên Lục Ly đó, nhưng cô vẫn gạt anh đi gặp mặt tên đó.


“Em không sao?” Nhân lúc đèn đỏ, anh mới liếc mắt nhìn Dương Thính Vũ, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt và đôi mắt sưng đỏ rõ ràng đây là bộ dạng vừa mới khóc xong.


Dương Thính Vũ không được tự nhiên quay mặt sang chỗ khác, vấn đề giữa bọn họ là Dương Trấn luôn giận chó đánh mèo lên người Lục Ly, nhưng chuyện này căn bản không liên quan đến anh ấy, sai là ở cô, năm đó cô đã nói dối…


Dương Trấn nổi giận vô cùng, đèn đỏ còn chưa chuyển sang màu xanh, anh đạp mạnh chân ga, chiếc xe phóng nhanh trên đường.


“Xuống xe!” Khi cuối cùng xe cũng dừng lại trước sân nhà Dương Thính Vũ, lúc này đã hơn một giờ khuya. Trong nhà họ Dương đen kịt, ngoài trừ đèn đường xung quanh đều không có bất kỳ ánh sáng.


Dương Trấn thô bạo kéo Dương Thính Vũ xuống xe, một tay giữ chặt cằm cô, dưới ánh đèn yếu ớt cẩn thận xem kỹ hai mắt cô đỏ vì khóc, hung dữ hỏi: “Vì anh ta mà khóc?”


Dương Thính Vũ bướng bỉnh quay mặt qua chỗ khác, không chịu lên tiếng.


“Nhìn anh!” Dương Trấn dùng sức giữ chặt mặt cô, “Em không tiếc mọi thứ rời khỏi anh, vì muốn trở về bên cạnh anh ta sao? Dương Thính Vũ, em thật to gan.” Anh nghiến răng nghiến lợi, thật sự hận không thể nuốt sống cô vào bụng.


“Đúng vậy, tôi muốn ở bên cạnh bất kỳ người đàn ông nào, cũng đều không liên quan gì đến anh!” Dương Thính Vũ cảm thấy ngạt thở vì sự ngang ngược của anh, cô không chút sợ hãi nhìn vào mắt anh, rống to.


“… Dương Thính Vũ, là em tự chuốc lấy.” Dương Trấn xoay người cô lại, dùng sức áp sát cô trên thân xe, thô bạo xé rách chiếc váy và quần lót của cô.


Anh dường như chỉ có thể dùng cách này để chứng minh, Thính Vũ là của anh.


“Đừng! Dương Trấn, anh là tên cầm thú!” Dương Thính Vũ thật sự sợ hãi, hai tay không ngừng giãy giụa đập vào cửa kính xe, anh không thể đối với cô như vậy… Bây giờ là ở bên ngoài, thậm chí là ngay trước cửa nhà cô…


“Á… á… Không…” côn th*t thô kệch hung ác xâm nhập vào lối đi chưa đủ ẩm ướt, ngoài đau đớn, cô không có cảm giác nào với anh. Thật ra, cô còn cảm thấy đau đớn cũng tốt.


Dương Trấn hoàn toàn đánh mất lý trí, anh cuồng dã đâm vào nơi yếu ớt ấy. Mặc kệ cô không đủ ẩm ướt, không màng đến khó khăn bao nhiêu, tóm lại khí lực của anh một lần so với một lần càng hung hãn, một lần so với một lần càng mạnh hơn.


“Á… á… Dương Trấn… á… Tôi hận anh…” Đâm vào kịch liệt, hoa huy*t bắt đầu chậm rãi tiết ra một chút mật dịch cũng không khiến Dương Thính Vũ khá hơn một ít. Toàn thân cô như bị châm lửa cháy bừng bừng trướng đau, bên dưới đau đớn như muốn xé cô thành hai nửa.


“Hận anh đi Thính Vũ, cho dù em có hận anh, anh cũng sẽ không để em trở về bên anh ta.” Không còn sự dịu dàng, anh như mãnh thú thời nguyên thủy thô lỗ ngang ngược đâm chọc. Cô rất chặt chẽ, thân thể càng chống cự càng kẹp chặt lấy anh, u cốc mê người chặt cứng như vậy khiến cho Dương Trấn hận không thể phá vỡ cô.


“A… ha… Ưm… A…” Dương Thính Vũ gắt gao cắn chặt tay mình, cô không muốn mình khóc, không muốn để bản thân phát ra âm thanh rên rỉ hay sau khi đau đớn qua khi, thân thể sẽ cảm nhận được cào trào ngọt ngào, nhưng chỉ là trên cơ thể.


“Vũ nhi, nói cho anh biết, anh tốt hay anh ta tốt?” Dương Trấn dần chậm lại, vịn eo thon của cô đong đưa. Anh thật ra để ý, đến chết cũng để ý, cô gái anh yêu nhất từng ở dưới thân người đàn ông khác chuyển động như vậy.


Không, phải nói là, anh rất để ý, cô từng yêu một người đàn ông khác như vậy, như yêu anh như thế.


Có lẽ, anh quá yêu cô, yêu đến ép mình vờ như quên đi những… việc cô đã trải qua… anh muốn dùng tất cả tình yêu của mình tạo ra tương lai tốt đẹp cho cô, tuyệt đối sẽ không quay đầu nhìn lại.


Nhưng khi quá khứ của cô lần lượt hiện về trước mặt anh, anh hoàn toàn mất kiểm soát, phát điên… Anh sợ hãi, vô cùng sợ hãi, anh không thể mất cô… đến chết cũng không thể.


Thân thể Dương Thính Vũ dần trượt xuống, cô không có cách nào trả lời anh. Thật ra cô cũng rất đau lòng, cô biết năm đó mình không nên chỉ vì tức giận, mà nói dối trước mặt anh là đã lên giường với Lục Ly.


Nói dối là con dao hai lưỡi, một mặt làm cô đau đớn, một mặt làm tổn thương trái tim Dương Trấn.


Trái tim của bọn họ, sao còn có thể nguyên vẹn? Làm thế nào để yêu thương?


Dương Trấn hấp tấp ôm lấy thân thể dần trượt xuống của Dương Thính Vũ, cô đã bất tỉnh. Anh vội vàng rút khỏi cơ thể cô, chất lỏng đỏ tươi chói mắt chảy xuống đất…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận