Lần Nữa Nói Tiếng Yêu Em


"Huy à, Huy...HUY!"


Ngụy Châu gọi khàn cả giọng nhưng Tống Huy vẫn không hề nhúc nhích. Y giương đôi mắt hoảng sợ nhìn ra bên ngoài. Lửa đỏ bất giác bao trùm cả xe cùng tiếng nổ vang lên. Ngụy Châu cảm thấy thân thể mình dường như đang bị lửa đỏ nung lấy, y hét lên một tiếng.


"A!!!!!!!!!!!!!!"


"Ngụy Châu, tỉnh dậy, Ngụy Châu!"


Ngụy Châu từ trong mộng mị tỉnh dậy, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chính là Giang Hạo Phong. Y nhíu nhíu mày nhìn ra xung quanh, là phòng bệnh viện. Xem ra y vẫn chưa chết.


"...Tống Huy..."


"Hắn đang trong phòng phẫu thuật. Em có thấy khó chịu chỗ nào không? Tôi gọi bác sĩ!"


"Đừng...tôi không sao. Dẫn tôi...dẫn tôi đi nhìn Tống Huy một chút!"


Ngụy Châu vừa nói vừa níu kéo cánh tay Giang Hạo Phong, ánh mắt yếu ớt còn mang chút thỉnh cầu.


"Em hiện tại đang bị thương, đến đó cũng có thể làm được gì?"


Ngụy Châu lúc này mới nhìn lại mình, chân trái quấn đầy băng gạc, xem ra bị thương cũng không hề nhẹ. Bất giác y nhíu nhíu mày. Hình ảnh Tống Huy một thân đầy máu tươi ôm lấy mình, y vẫn còn nhớ rất rõ. Nếu như hắn có chuyện gì, thì có lẽ cả cuộc đời còn lại y cũng không bao giờ tha thứ cho chính mình. Y nhiều năm nay vì oán thù đã liên lụy đến hắn nhiều như vậy.


"Em muốn làm gì?"


Giang Hạo Phong nhìn thấy Ngụy Châu chống tay lồm cồm bò dậy liền chặn ngang vai y.


"Hạo Phong...nếu người nằm ở đó là tôi, anh có thể nào không đi xem được không? Tôi muốn đến đó, tôi chỉ ở bên ngoài chờ hắn, cũng không làm bất kỳ điều gì. Anh dẫn tôi đi có được không?"


Ngụy Châu vừa nói vừa nắm chặt lấy cánh tay Giang Hạo Phong, hắn nhíu mày một chút cuối cùng vẫn nắm lấy eo y dìu xuống giường.


"Chậm chậm thôi!"


Phòng Ngụy Châu nằm cách phòng phẫu thuật cũng không xa, khi bọn họ đến nơi thì bên trong còn sáng đèn. Ca phẫu thuật vẫn chưa hoàn tất. Ngụy Châu thất thần ngồi xuống ghế, mắt vẫn không phút giây nào rời khỏi cánh cửa kia. Thời gian chầm chậm trôi qua, Ngụy Châu bất an chồng chất bất an. Những hình ảnh về Tống Huy liên tục ập đến, làm y không thể nào kiềm chế được cảm xúc. Nếu như hắn chết thì y biết phải làm sao đây?


Bất giác, Ngụy Châu úp mặt vào lòng bàn tay mình, vô thức bật ra tiếng nức nở. Nước mắt từ bàn tay chảy xuống quần y một mảnh ướt sũng. Giang Hạo Phong nhìn thấy liền kéo lấy tay y, khàn khàn giọng.


"Ngụy Châu!"


Ngụy Châu vẫn giữ chặt bàn tay trên mặt mình, vừa nói vừa thổn thức, miệng y mếu lại tựa như một đứa trẻ làm điều sai.


"Tại tôi, tất cả là tại tôi. Nếu tôi không lôi kéo cậu ấy vào chuyện này, cậu ấy cũng sẽ không sao cả. Tất cả là tại tôi!"


Giang Hạo Phong nghe xong thì cũng đỏ mắt, hắn kéo lấy vai y khẽ ôm vào ngực.


"Ngụy Châu, là Tống Huy tình nguyện bảo vệ cho em. Em đừng tự trách mình!"


Giang Hạo Phong tối đêm qua đang cùng Tô Kỳ bàn về vụ án thì có điện thoại gọi đến, hắn được người ta báo là Ngụy Châu gặp tai nạn trên đường. Người đưa y vào bệnh viện kể lại, khi đó xe bọn họ lật úp, xăng chảy ra rất nhiều và dường như sắp nổ. Người qua đường nhìn thấy liền lập tức chạy qua kéo Ngụy Châu cùng Tống Huy ra ngoài. Vừa thoát ra thì xe cũng nổ tung. Cả thân của Tống Huy và Ngụy Châu đều là máu tươi. Tống Huy bị chấn thương rất nặng. Mảnh vỡ thủy tinh cắm sâu vào lưng hắn, cả đầu cũng bị thương không hề nhẹ. Khi đó, Giang Hạo Phong lập tức chạy đến bệnh viện. Hắn đã thực sự rất sợ hãi, sợ là Ngụy Châu cứ như vậy mà chết đi.


Ngụy Châu lúc này vẫn gục đầu trong lồng ngực Giang Hạo Phong mà khóc thảm. Bờ vai không ngừng run rẩy. Tiếng khóc của y trong hành lang bệnh viện vắng vẻ càng thêm não ruột thê lương. Đang lúc đó thì Tống Thiến cùng gia đình nàng cũng tất tả chạy vào. Nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, Giang Hạo Phong ngẩng đầu lên.


"Ngụy Châu...em trai tôi...em trai tôi bị làm sao?"


Tống Thiến vừa nói vừa không ngừng chảy nước mắt. Nàng khi nghe tin Tống Huy bị thương thì dường như kinh sợ không ít. Lập tức cùng cha mẹ nửa đêm chạy đến đây. Trên đường đi, nàng đã liên lạc với người ở hiện trường, thì biết là Tống Huy đi cùng xe với Ngụy Châu, còn là vì che chắn cho y mới bị thương nặng. Khi đó, nàng cũng không rõ tư vị trong lòng là gì. Nếu như em trai nàng có chuyện, nàng hẳn sẽ căm thù Hứa Ngụy Châu cả đời. Dù hiện tại đối với y nàng cũng đã vô cùng chán ghét, bởi lẽ dù nàng có cố gắng cỡ nào thì trong trái tim Hoàng Cảnh Du cũng vẫn chứa đầy hình bóng của người kia. Những lúc hai người ở bên nhau, nàng thường xuyên thấy hắn thất thần, trong vô thức thỉnh thoảng còn gọi nàng bằng hai tiếng Ngụy Châu. Đôi khi, nàng thấy hắn dường như nhìn xuyên qua nàng để tìm kiếm hình bóng của người khác. Tống Thiến sớm đã quên hết những ân tình khi xưa giữa nàng cùng Ngụy Châu, giờ đây trong lòng nàng chỉ còn hờn ghen và chán ghét.


"Cô là chị gái của Tống Huy?"


Tống Thiến gật đầu một cái.


"Cậu ấy đang trong phòng phẫu thuật. Đã gần bốn tiếng, chắc có lẽ sắp xong rồi!"


Tống Thiến cũng không để ý đến Giang Hạo Phong, chỉ chằm chằm giương đôi mắt đầy tơ máu đỏ nhìn Ngụy Châu đang ủ rũ trong lòng người đàn ông nọ.


"Ngụy Châu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao...vì sao em trai tôi lại bị thương? Vì sao nó lại đi cùng cậu?"


Ngụy Châu lúc này từ trong lồng ngực Giang Hạo Phong mới ngẩng đầu lên. Gương mặt y sưng húp, chỗ xanh chỗ tím. Khóe môi cũng bị cứa rách bầm dập. Y giương đôi mắt mờ mịt đầy nước nhìn Tống Thiến. Lúc này y có thể nói gì đây? Nói là Tống Huy vì cứu mình mà bị thương hay sao? Nói là hai người bọn họ đang trốn chạy khỏi truy sát mà bị tai nạn? Y không biết, lúc này y không biết phải trả lời thế nào cả.


Tống Thiến cánh tay run rẩy nắm lấy vai Ngụy Châu siết mạnh, gương mặt nàng cũng đã đẫm lệ, nét hốt hoảng của nàng cùng ba mẹ Tống Huy khiến Ngụy Châu càng trở nên thương tâm. Bất giác khóe môi y run run mấp máy.


"Mình xin lỗi...tiểu Thiến...mình xin lỗi!"


Y vừa nói vừa mếu máo, lúc này vô tình đưa mắt qua thì nhìn thấy Hoàng Cảnh Du, hóa ra hắn đã đi vào cùng lúc với gia đình Tống Thiến, chỉ là từ nãy đến giờ vẫn đứng phía sau lưng họ yên lặng âm trầm nhìn y. Ngụy Châu rất nhanh rũ mắt xuống, cũng không nhìn hắn mà tiếp tục gục đầu vào ngực Giang Hạo Phong, nước mắt không ngừng rơi xuống.


"Đừng khóc, ngoan, đừng khóc! Cậu ấy sẽ không sao!"


Giang Hạo Phong ôm y, cánh tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Ngụy Châu trấn an. Tống Thiến cũng ôm lấy mẹ mình an ủi, không khí bên ngoài phút chốc trở nên im lìm. Hoàng Cảnh Du đứng tựa lưng vào tường, hai tay bỏ trong túi quần nhìn Ngụy Châu đến thất thần. Người yêu của hắn, người thân nhất của hắn, lẽ ra lúc này người mà y nên tựa vào chính là hắn mới phải. Nhưng mà không có, kẻ đó lại là Giang Hạo Phong. Khi hắn nghe tin y bị tai nạn, lập tức từ trên giường với một tiểu minh tinh mà điên cuồng chạy đến đây, ngay cả áo khoác cũng không mặc.


Cả tháng nay dù trên mặt danh nghĩa, Tống Thiến là vị hôn thê của Hoàng Cảnh Du, nhưng mà không giống khi xưa chơi kín đáo, hiện tại hắn bung xõa, hết cặp mỹ nhân này đến minh tinh nọ. Kể cả nam nữ đều ăn không chừa bất kỳ ai. Nhưng báo chí cũng không dám có bất kỳ động thái nào chê trách hay phê bình hắn, có lẽ họ sợ người đàn ông này. Kể cả Tống Thiến hay gia đình của nàng đều không có phàn nàn gì, bởi vì họ biết, Hoàng Cảnh Du tuyệt nhiên không thể là đối tượng tiếp nhận phàn nàn từ phía họ. Coi như đây là cái giá mà bọn họ phải trả khi bước chân vào hào môn thế gia đi.


Khi Hoàng Cảnh Du đến tình cờ gặp cả nhà Tống Thiến cũng đang tất tả chạy vào. Cho nên người ngoài đều nghĩ bọn họ đi cùng nhau đến thăm Tống Huy. Nhưng mà chỉ có bản thân hắn biết, Tống Huy với hắn bất quá chỉ là cái gai trong mắt, mấy tháng trước hắn còn nhìn thấy y ôm Hứa Ngụy Châu, sớm đã chướng mắt từ lâu. Hắn điên cuồng chạy đến đây cũng chỉ có một lý do duy nhất, chính là muốn nhìn thấy người mà hắn yêu.


Nhưng mà, khi Hoàng Cảnh Du đến nơi thì lại nhìn thấy Ngụy Châu gầy yếu thương tật vùi đầu vào ngực Giang Hạo Phong. Cảm giác của hắn lúc này là gì, chính là vừa đau lòng vừa tức giận. Nhìn thấy mặt y sưng tấy, đầy vết thương. Dưới chân cũng bị quấn dày băng gạc, còn ngồi đó khóc thảm như vậy. Nhưng hắn có thể làm gì? Chạy đến đoạt người hay sao? Hắn dù muốn cũng không thể làm được, bởi lẽ hắn cùng y đã nói lời chia tay. Hiện tại, bọn họ bất quá chỉ là kẻ từng chung chăn gối, hoặc nói thân thiết hơn thì chính là anh em.


Không khí đang im ắng, bất giác phòng phẫu thuật tắt đèn, cánh cửa mở, Tống Huy nằm trên giường được đẩy ra. Trên mũi vẫn để mặt nạ oxy. Tống Thiến cùng gia đình nàng đồng loạt đứng lên chạy về phía xe đẩy.


"Bác sĩ, em trai tôi sao rồi?"


"Tạm thời đã qua nguy hiểm, nhưng chấn thương vùng xương sống khá nặng, e là sau này đi lại có chút ảnh hưởng."


Lời này của bác sĩ vừa nói ra thì tất cả mọi người đều thất thần, không khí yên ắng bao trùm, chỉ nghe tiếng máy hỗ trợ bệnh nhân vang lên từng tiếng bíp bíp.


"Cô là người nhà của bệnh nhân?"


"Dạ phải!"


"Vậy theo chúng tôi làm một ít thủ tục."


"Dạ!"


Tống Thiến đi theo bác sĩ, ba mẹ Tống Huy thì theo xe đẩy Tống Huy về phòng hồi sức. Chỉ còn Ngụy Châu đứng thất thần nhìn theo bọn họ. Môi y mấp máy khẽ gọi một tiếng.


"Huy..."


Y không có cách nào đi theo Tống Huy, càng không có cách để đối diện cùng với gia đình họ Tống. Tổn thương mà y đã gây cho hắn không thể nào bồi đắp lại được. Chân Ngụy Châu bất giác hư nhuyễn, thân thể hơi lảo đảo, Giang Hạo Phong liền giữ chặt lấy vai y.


"Trở về phòng thôi, em ngồi ở đây cũng lâu rồi!"


Nói xong, hắn dìu y đi một đoạn, đến hành lang bất giác Ngụy Châu ngừng lại nói một câu.


"Tôi muốn ở đây một lúc, anh đi đi!"


"Tôi ở đây với em!"


"Tôi muốn yên tĩnh một chút, xin anh!"


Giang Hạo Phong chần chừ giây lát rồi đỡ Ngụy Châu ngồi xuống ghế.


"Vậy tôi đi tìm nước uống, lát nữa quay lại đón em!"


Ngụy Châu không trả lời, chỉ thất thần phóng ánh mắt ra ngoài kia. Màn đêm sâu thẳm, xa thật xa có ánh đèn neon phả xuống khuôn viên đầy cây cối một mảnh vàng nhạt. Buổi tối hôm nay khi đi trên đường tuyết vẫn còn rơi, nhưng hiện tại đều biến mất không một vết tích, chỉ để lại cảm giác lạnh lẽo cùng buồn bã trong không gian tĩnh mịch.


"Còn đau không?"


Ngụy Châu hơi ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Hoàng Cảnh Du. Cũng không biết hắn đã đến đây từ lúc nào, nhưng mà lúc này hắn thản nhiên ngồi xuống bên cạnh y, đưa mắt ra xa vào màn đêm bất tận. Ngụy Châu nhìn hắn khẽ chớp mắt vài cái rồi cũng hướng mắt ra ngoài. Thỉnh thoảng có tiếng côn trùng vang lên rỉ rả. Thật lâu sau, y bỗng nhiên cất giọng, rất nhỏ nhưng đủ để Hoàng Cảnh Du nghe thấy.


"Đau..."


Hoàng Cảnh Du bỗng thở dài một cái, vươn tay từ từ chạm vào bàn tay Ngụy Châu đang đặt trên đùi rồi vuốt nhẹ. Bàn tay hắn rất lớn lại ấm áp khiến Ngụy Châu không kiềm lòng được, từ từ ngửa lòng bàn tay mình rồi nắm lấy tay hắn. Hắn hơi sững sờ một chút nhưng cũng nắm chặt tay y, còn siết nhẹ. Y cảm thấy lúc này cả tâm cả thân đều mệt mỏi, khẽ tựa đầu vào vai hắn. Hắn cũng vòng tay qua ôm lấy vai y.


Bờ vai Ngụy Châu gầy quá, mới chỉ trong mấy tháng đã gầy đến mức này. Hoàng Cảnh Du bất giác nhớ đến cách đây gần ba tháng khi bọn họ còn ở bên nhau, còn tính chuyện tương lai lâu dài, vậy mà chớp mắt một cái vật đổi sao dời. Mẹ hắn chết, hắn cùng y cũng không thể đối diện cùng nhau. Khi mà hắn quyết định sẽ tha thứ cho y thì y lại là người buông tay trước. Để hắn những ngày qua sống trong chật vật, không biết cuối cùng mình nên làm cái gì mới đúng.


"Tuyết ngừng rơi rồi!"


Trong đêm khuya tĩnh mịch, giọng nói Ngụy Châu êm đềm tựa tiếng ru, khiến lòng Hoàng Cảnh Du bất giác khẽ run lên. Phải rồi, hắn rất nhớ, nhớ những ngày hai người cùng ôm nhau ngắm cảnh đêm hùng vĩ. Ước gì thời gian quay ngược lại!


Ngụy Châu vừa nói vừa trân mắt nhìn ra ngoài kia. Hoàng Cảnh Du cũng ngã đầu sang, áp má vào mái tóc bồng bềnh của y khàn khàn giọng.


"Ừ!"


Hai người im lặng dựa vào nhau như vậy, lát sau Ngụy Châu lại cất giọng. Âm thanh rất nhỏ, tựa như tiếng tình nhân thủ thỉ cùng nhau.


"Tống Huy...đã ở bên cạnh em rất nhiều năm. Thời gian em chỉ có một mình bên Mỹ, mất hết niềm tin vào cuộc sống, thì cậu ấy đã ở bên cạnh chăm sóc cho em!"


Hồi ức đoạn thời gian đau thương phút chốc quay về, nơi đó y chỉ có Tống Huy, hai người nương tựa vào nhau. Ngụy Châu vừa nói, khóe môi không tự chủ được khẽ cong lên một chút, tựa như đang mỉm cười.


"Cậu ấy...giống như vị thần hộ mệnh của em...lúc nào cũng mạnh mẽ, lúc nào cũng che chở cho em. Khi em bị người ta ức hiếp, cậu ấy luôn là người đứng ra ôm lấy em. Lúc em khổ tâm nhất, cậu ấy xuất hiện an ủi em. Lúc em nói muốn trả thù, cậu ấy liền trở về nước giúp em đối phó cùng kẻ thù. Không có cậu ấy, em không làm được gì cả...không có cậu ấy...thì bây giờ có lẽ em đã chết!"


Ngụy Châu khẽ ngừng lại, một cơn gió xộc đến làm y khẽ rụt đầu. Hoàng Cảnh Du liền vuốt nhẹ bờ vai y, má cũng áp sát vào mái tóc y cọ cọ.


"Lần trước vì em mà cậu ấy bị Hà Bắc Thiếu bắt đi, tra tấn tưởng đã chết rồi. Lần này lại vì em mà bị thương nặng đến như vậy. Khi em nhìn thấy những mảnh vỡ thủy tinh văng đến, lúc đầu óc em trống rỗng thì cậu ấy ôm lấy em...Đáng lẽ, người nằm trong đó bây giờ nên là em mới phải! Khi nãy bác sĩ nói sợ là sau này cậu ấy đi lại sẽ có chút ảnh hưởng...cậu ấy còn trẻ như vậy, còn chưa có đối tượng hẹn hò. Anh nói...anh nói nếu cậu ấy không thể đi đứng bình thường...vậy, vậy cậu ấy phải làm sao?"


Ngụy Châu vừa nói bất giác miệng bật ra một tiếng nấc. Cả cơ thể y không ngừng run rẩy, nước mắt không khống chế được lại lăn xuống. Hoàng Cảnh Du cũng thở dài, hắn xoa xoa bàn tay Ngụy Châu, khẽ hôn một cái lên tóc y.


"Bác sĩ cũng không khẳng định, y học bây giờ phát triển, cậu ấy nhất định không sao...Ngụy Châu, ngoan, đừng khóc!"


Ngụy Châu vẫn không ngừng thổn thức, y vùi đầu vào lồng ngực Hoàng Cảnh Du, nước mắt tuôn xối xả trên gò mà tìu tụy. Hoàng Cảnh Du ôm cả người y trong lòng, nơi tim hắn là một mảnh đau xót.


"Cả cuộc đời này em mắc nợ cậu ấy...có trả đến kiếp sau cũng không hết."


Hoàng Cảnh Du hôn hôn y, khàn khàn giọng.

Hoàng Cảnh Du hôn hôn y, khàn khàn giọng.


"Không có...là cậu ấy tự nguyện, em đừng tự trách mình!"


Bất giác y ngẩng đầu lên, giương đôi mắt hoảng loạn thảng thốt đẫm hơi sương mà nhìn hắn.


"Có phải vì em xuất hiện trên cuộc đời này nên cậu ấy mới khổ sở như vậy không? Có phải vì ở bên cạnh em nên cậu ấy mới nhiều lần chuốc lấy tổn thương?"


Hoàng Cảnh Du vẫn không nói gì, nhưng bàn tay đặt trên vai y càng siết chặt. Ngụy Châu bất giác nhớ đến trước đây Hoàng Cảnh Du cũng thay y bị người ta chém suýt nữa mất mạng, sau đó tưởng rằng cả đời phải sống trong cảnh khờ khạo. Giang Hạo Phong vì cứu y mà bị Hà Bắc Thiếu hãm hại, sự nghiệp đối diện với nguy cơ sụp đổ, bản thân còn có khả năng lâm vào tù tội. Còn Tống Huy, có thể cả đời hắn cũng không thể đi lại bình thường được nữa. Ngụy Châu càng nghĩ càng cảm thấy thương tâm.


"Em đã liên lụy quá nhiều người...ai liên quan đến em đều gặp kết quả không tốt. Tống Huy, nếu cậu ấy xảy ra chuyện gì, em không biết mình sẽ thế nào nữa..."


Hoàng Cảnh Du vươn ngón tay lên vuốt nhẹ má Ngụy Châu, môi cũng tiến đến khẽ khàng hôn lên trán y một cái.


"Hắn đã ổn rồi, không phải sao?"


Ngụy Châu bất giác cảm thấy thần trí của mình trở nên rối loạn, y không biết mình nên làm cái gì nữa. Hà Bắc Thiếu hắn điên rồi, giờ này giống như con chó điên mà cắn người lung tung. Nếu như Hà Bắc Nhu không kịp khởi kiện hắn, mà để hắn đã gây ra bất lợi cho ai nữa thì y phải làm gì? Ngụy Châu nhìn nhìn Hoàng Cảnh Du một cái, nếu như hắn vài ngày nữa cũng vì mình mà chết thì y phải làm sao? Y không biết, thực sự không biết. Lúc này y vô cùng sợ hãi. Cánh tay bất giác ôm lấy lưng Hoàng Cảnh Du siết chặt. Đầu vùi trong lồng ngực hắn nỉ non.


"Những người ở bên cạnh em đều có kết cục không tốt. Cảnh Du...em sợ...thật sự rất sợ!"


Hoàng Cảnh Du cũng ôm y càng chặt. Hơi thở nồng nàn quấn quýt lấy nhau. Bỗng dưng, Ngụy Châu nói một câu khiến hắn sửng người.


"Cảnh Du, anh có thể tha cho Giang thị một lần hay không?"


Hoàng Cảnh Du nghe câu nói này, bất giác bàn tay đang vuốt ve gò má Ngụy Châu cũng khựng lại, chân mày hắn nhíu thành hàng.


"Hạo Phong tuyệt đối không có làm những việc đê tiện như vậy...nhưng chứng cứ đều bất lợi cho anh ấy. Lần này anh khởi kiện...Hạo Phong hẳn sẽ ngồi tù!"


Hoàng Cảnh Du nhíu mày càng lúc càng chặt. Hắn không rõ tư vị trong lòng lúc này. Vì cái gì đang trong phút giây bọn họ bên nhau, khó khăn lắm y cùng hắn mới có thể ngồi một chỗ mà nói ra điều lo lắng trong lòng như vậy, thì Ngụy Châu lại nhắc đến Giang Hạo Phong? Kẻ đó đối với y thực sự quan trọng đến nỗi lúc đau đớn thương tật thế này mà y vẫn có thể đối với hắn cầu tình cho Giang Hạo Phong hay sao? Bất giác, hình ảnh hai người bọn họ ôm nhau mấy ngày trước lại xuất hiện ám ảnh lý trí Hoàng Cảnh Du. Hắn vô thức khép mắt, cắn răng một cái nhưng vẫn không nói gì.


"Giang thị giá cổ phiếu chạm đáy, cổ đông khủng hoảng, nội bộ hỗn loạn. Các công trình khác đều hoãn thi công. Bên xây dựng mấy ngày nay đều ngừng duyệt những công trình mới...Giang thị khủng hoảng lớn rồi. Nếu như...Hạo Phong còn ngồi tù, chỉ sợ là Giang thị sẽ sụp mất!"


Lúc này, Hoàng Cảnh Du mới âm trầm mở mắt ra, từ lúc nào vòng tay cũng không còn ôm Ngụy Châu nữa.


"Em cầu tình thay hắn?"


"Gia đình anh ấy có ơn với em. Ba anh ấy đã cưu mang em suốt mười năm qua!"


Hoàng Cảnh Du không để ý đến lời nói của Ngụy Châu, hắn chỉ nhớ mấy ngày trước Giang Hạo Phong nói là sắp cùng Ngụy Châu về Mỹ kết hôn.


"Em sắp kết hôn cùng hắn?"


Ngụy Châu nghe xong cũng không trả lời, y chỉ khẽ rũ mi mắt. Nãy giờ y đã quên mất hiện thực của chính mình, quên mất bản thân vì cái gì mới chia tay Hoàng Cảnh Du, quên mất rằng hắn cũng đã sắp kết hôn. Y bất giác cảm thấy cổ họng mình dường như bị ai đó bóp chặt, cũng không thể nói ra được những ủy khuất trong lòng.


"Vậy thì không được. Tôi muốn hắn phải ngồi tù!"


Hoàng Cảnh Du buông lời cay nghiệt, hắn vừa nói vừa nheo mắt lại. Ngụy Châu khẽ ngẩng mặt lên nhìn hắn.


"Giang Hạo Phong đã ngông cuồng nhiều năm nay, cũng đến lúc hắn nên nếm chút mùi vị của thất bại!"


Hoàng Cảnh Du nói xong thì đứng dậy lại đặt tay vào túi quần, từ trên cao nhìn xuống. Ngụy Châu khẽ nắm lấy khuỷu tay hắn lay nhẹ.


"Anh biết là có người hãm hại anh ấy, anh ấy cuộc sống không hề thiếu thốn bất kỳ thứ gì, không có lý do nào để làm những chuyện đó!"


Hoàng Cảnh Du bất giác gằn giọng, trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Ngụy Châu.


"Tôi chỉ tin vào bằng chứng. Tôi cũng không phải là bạn của hắn, nên tuyệt đối không hiểu hắn. Còn nữa, em vì hắn mà cầu tình thì sớm đã biết sẽ không có kết quả tốt. Tôi cũng không phải kẻ tiểu nhân, nhưng nếu ai đó đoạt lấy thứ gì đó của tôi thì nhất định khó sống yên thân. Trách là bản thân hắn xui xẻo đi!"


Hoàng Cảnh Du nắm lấy bàn tay Ngụy Châu gỡ ra khỏi cánh tay mình.


"Em sắp kết hôn cùng hắn chứ gì? Được, vậy thì cứ làm theo những gì em muốn đi. Tôi cũng sắp kết hôn, khi đó mời em đến dự!"


Dứt lời, Hoàng Cảnh Du xoay người thẳng tắp bước đi. Gió lạnh một mảng hắt vào mái tóc hắn bồng bềnh. Ngụy Châu nhìn theo chỉ khẽ rũ mi. Xem ra, không thể vãn hồi được nữa, có phải chăng y đã tính sai? Y quyết định rời xa Hoàng Cảnh Du có phải là sai lầm rồi hay không? Nhưng mà, rời xa hắn để hắn sau này có được cuộc sống tử tế. Cùng chung chăn gối với kẻ đã hại chết mẹ mình thì chắc chắn hắn cả đời tâm tư cũng không có cách nào thoải mái được. Hơn nữa, y càng không thể liên lụy đến hắn. Hà Bắc Thiếu còn chưa diệt được, y không thể làm ảnh hưởng đến bất kỳ ai nữa. Hoàng Cảnh Du, Giang Hạo Phong hay Tống Huy, y đều không muốn làm khổ bọn họ. Cuộc đời này có lẽ đã sắp đặt y phải sống cô độc cả đời.


Giang Hạo Phong từ nãy giờ đã đứng ở một góc lắng nghe hết, hắn lúc này không rõ tư vị gì. Bản thân hắn như vậy lại để Ngụy Châu thay mình cầu tình hay sao? Hắn không hề cảm thấy vui vẻ. Bất quá nhìn thấy thân ảnh Ngụy Châu ngồi cô đơn trong gió lạnh hắn càng không nỡ.


"Ngụy Châu, trở vào thôi!"


Ngụy Châu vẫn thất thần nhìn theo bóng lưng Hoàng Cảnh Du khuất sau hành lang, thật lâu sau mới trả lời một tiếng.


"...Được!"


---------------


Hoàng Cảnh Du lúc này đã trở về nhà. Đó là nhà lớn chứ không phải là Mễ Túc. Từ ngày hắn tỉnh dậy, không có Ngụy Châu thì hắn cũng không còn quay lại nơi đó. Có lẽ, hắn không có cách nào nhìn vật mà không nhớ đến người.


Hoàng Cảnh Du ngồi một mình trong thư phòng, cũng không bật đèn. Chỉ có ánh sáng lờ mờ của bên ngoài hắt vào. Không biết đã ngồi bao lâu, chỉ là khi hắn nhìn ra bên ngoài lần nữa thì trời đã sáng. Hắn nhìn đồng hồ đã điểm 6 giờ 30, liền cầm điện thoại lên gọi cho thư ký.


"Thông cáo báo chí, hai tuần nữa tôi sẽ kết hôn cùng Tống tiểu thư!"


-----------------


Hà Bắc Thiếu trong khoảng thời gian này vết thương cứ hoành hành khiến y càng lúc càng cảm thấy tệ. Lúc này, y không ngồi nữa mà thời gian nằm ở trên giường nhiều hơn. Y thời gian qua cũng không động chạm gì đến Ngụy Châu hay Hoàng Cảnh Du, bởi lẽ y cảm thấy lúc này cả hai người bọn họ đang dằn vặt nhau thật thú vị, cũng không nhất thiết y phải ra tay. Mấy ngày trước, cho người đi theo hù dọa Hứa Ngụy Châu, thật không ngờ y lại vì vậy mà gặp tai nạn. Tuy ngoài dự tính nhưng làm cho y cảm thấy vui vẻ trong lòng.


"Khụ...khụ!"


Trong căn phòng tối tăm lại vang lên tiếng ho khan kịch liệt.


"Máu...cậu chủ, để tôi gọi bác sĩ!"


Thư ký Kim cầm chiếc khăn đầy máu trong tay mà khẽ run rẩy.


"Không cần đâu, chú Kim...không cần đâu!"


"Nhưng mà..."


"Ta không sao!"


Nhìn nét mặt gầy yếu tìu tụy cùng khóe miệng đầy máu tươi của Hà Bắc Thiếu mà thư ký Kim khẽ đau lòng. Đi theo y mấy chục năm, cũng nhìn y từ nhỏ lớn lên, người này tựa như đứa con của hắn. Nhìn y mấy chục năm sống trong thù hận, dày vò cả tâm hồn và thân xác mình, hiện tại thương thế đã thành ra như vậy mà cũng không muốn chạy chữa. Phải chăng y không còn muốn sống nữa? Thư ký Kim khẽ thở dài một cái rồi đi ra ngoài.


Hà Bắc Thiếu hướng ánh mắt ảm đạm nhìn ra ngoài cửa sổ. Y bất giác che ngang miệng mình, lại một trận ho kịch liệt tràn đến. Y bất giác giương cánh tay run rẩy của mình mở hộc tủ đầu giường lấy ra một tấm hình, đó là ảnh chụp của gia đình y lúc nhỏ. Có ba, có mẹ, có em trai của y. Bất giác, khóe miệng y khẽ run run.


"Các người...có tha thứ cho ta không?"


Nước mắt một giọt lăn dài xuống khóe môi, hòa cùng máu tươi rơi xuống cổ áo sơ mi trắng tựa như cánh hồng mai nở rộ trong tuyết lạnh.


--------------


Lúc này, Ngụy Châu đang ngẩn người ngồi trong văn phòng Giang thị. Đã suốt một tuần nay, y mỗi đêm chỉ ngủ có vài tiếng. Giang Hạo Phong sau khi được bảo lãnh thì lần nữa lại bị triệu đến cục cảnh sát. Hiện tại cũng đã ba ngày rồi hắn chưa được thả ra. Ngụy Châu trong thời gian này liên tục bán ra tài sản cùng dự án của Giang thị để bù đắp cho những khoản lỗ bất ngờ phát sinh. Những lúc khó khăn nhất thì nội bộ của Giang thị lại mâu thuẫn, người tháo chạy, kẻ tranh thủ bán đi cổ phần trong tay mình. Hiện tại vô cùng nháo loạn. Giang Hạo Minh ở Mỹ vẫn chưa biết tin này, vì hắn đang chạy chữa bệnh tim. Ngụy Châu cũng giấu kín thông tin với hắn.


Y đã chuẩn bị cho tình trạng xấu nhất, Giang thị ở đất nước này bị hủy thì bọn họ sẽ trở về công ty mẹ ở Mỹ. Dù gì chi nhánh Giang thị ở đất nước này cũng không chiếm thị phần quá lớn, cho nên có lẽ cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến tập đoàn Giang thị ở Mỹ quốc. Chỉ có điều sẽ ảnh hưởng đến quyền thừa kế cùng uy tín của Giang Hạo Phong. Nhưng mà nếu tình huống xấu nhất xảy đến thì bắt buộc Giang Hạo Phong phải trở về Mỹ.


Chỉ là hắn có thể đi hay không? Đó mới là việc chính yếu. Nếu lần này trở về hắn có thể đi thì lập tức bọn họ sẽ rời đi. Đợi xử lý xong vụ án của Hà Bắc Thiếu sẽ trở lại C thị. Bởi lẽ, hiện tại ở lại đây quá nguy hiểm.


Ngụy Châu đang đau đầu với những con số thì bất giác điện thoại gọi đến. Thấy số lạ y khẽ nhíu mày.


"Ngụy Châu!"


"...Hạo Phong?"


"Em chuẩn bị đi, chúng ta lập tức trở về Mỹ!"


Ngụy Châu nhíu mày thành hàng, ánh mắt vô thức nhìn ra cửa sổ.


"Đi ngay sao?"


"Phải, người của tôi ở cục cảnh sát khó khăn lắm mới đưa tôi được ra ngoài. Chúng ta lập tức rời đi. Chứng cứ càng lúc càng bất bợi, thêm vài ngày nữa e là sẽ bị bắt tạm giam đến ngày xét xử. Cũng sẽ không còn cơ hội thoát nữa!"


"Nhưng...đi máy bay, chỉ sợ chưa kịp rời khỏi đã bị bắt..."


"Chúng ta sẽ đi bằng tàu. Bạn của tôi đã thu xếp rồi. Em không cần mang theo bất kỳ thứ gì. Tôi nhắn cho em địa chỉ, tôi ra đó chờ em!"


"Hạo Tuyết, còn Hạo Tuyết?"


"Sức khỏe nó quá yếu, không thể đi tàu đường dài được. Ngày mai sẽ cùng với bác sĩ riêng bay về sau."


Ngụy Châu bóp trán mình một cái, y lúc này cảm giác xung quanh chính là thập diện mai phục, càng không biết tính sao.


"Công việc ở đây thì sao? Hay là...anh đi trước, tôi thu xếp xong sẽ về bên đó!"


"Em nên nhớ người Hà Bắc Thiếu muốn đối phó chính là em. Em ở lại đây, hắn nhất định lấy mạng em. Giang thị ở đây tôi bỏ. Em còn tiếc tiền cho tôi hay sao?"


"..."


"Đi nhanh!"


"...Được!"


Ngắt xong điện thoại, Ngụy Châu thất thần hồi lâu rồi cũng nhanh chóng tắt máy tính và thu dọn. Trên bàn của y vẫn còn tờ báo đăng thông tin ngày mai sẽ là đám cưới của Hoàng Cảnh Du và Tống Thiến. Y nhìn nhìn nó một lúc rồi rũ mi.


Để tránh mọi người nghi ngờ, Ngụy Châu chỉ lấy áo khoác rồi nhanh chóng rời đi. Lúc này, bên ngoài tuyết rơi dày đặc, từng đợt từng đợt lạnh lẽo trút xuống C thị. Xe trên đường tốc độ di chuyển rất chậm. Ngụy Châu đang ngồi thì nhìn thấy một chiếc xe cứ bám theo mình từ nãy đến giờ. Y nhíu mày khẽ siết tay nắm chặt vạt áo, bất an chồng chất bất an.


"Bác tài, chạy nhanh một chút!"


---------------


HẾT CHƯƠNG 43


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận