Làm Nũng


Cuối cùng tiểu ngọt ngào mới nổi Tạ Nhan cũng không thể thành công ngủ với fan.


Sau tối hôm chuyển xong hợp đồng, Tạ Nhan liền lên máy bay đến một thành phố khác, thử vai phim mới của Ngô Vân.


Bộ phim tên là《 Hẹn gặp lại, hoa hồng 》, nghe tên như phim văn nghệ, thực ra nội dung vẫn là thể loại kinh dị mà Ngô Vân am hiểu nhất.


Câu chuyện bắt đầu từ một vụ án giết người, người bị hại là một người đàn ông trung niên độc thân, một mình ở trọ, sau mấy ngày bị hung thủ sát hại mới bị người khác phát hiện thi thể. Cái chết của hắn thê thảm cùng cực, đôi mắt bị xoắn nát, hai tai bị cắt bỏ, miệng cũng bị vá lại, hình dáng ngũ quan(1) hoàn toàn thay đổi, hơn nữa khắp toàn thân bị cắt mấy chục đao, đều không phải vết thương trí mạng, tựa hồ chỉ là vì trêu chọc người bị hại, làm cho hắn thống khổ. Đây là bị hành hạ đến chết, đáng lẽ phải  lưu lại rất nhiều vết tích, nhưng lực lượng cảnh sát điều tra hiện trường, cơ hồ không có bất kỳ phát hiện nào. Chỉ có trên gương có một câu nói, bút tích rất run rẩy, người viết dường như mang theo thống khổ cực đại, đại khái là hung thủ ép hắn viết ra.


Câu nói kia là —— "Đoán xem tao là ai?"


Cái này cho thấy rất rõ ràng đây một vụ án giết người có dự tính, mà từ các manh mối thể hiện rõ kẻ giết người rất quen thuộc với cách thức phản trinh sát, lại cực độ điên cuồng, người này quá nguy hiểm, lúc không biết động cơ gây án của hắn, lực lượng cảnh sát dự đoán hắn rất có thể sẽ phạm án lần thứ hai. Bởi vậy đây xem là vụ trọng án, đội trưởng tổ trọng án Trần Vân Sinh được phái phụ trách điều tra án này. Một người khác tên là Cố Tuyết Văn vừa mới tốt nghiệp lại đúng lúc bị điều đến tổ trọng án, thành trợ thủ của Trần Vân Sinh, cũng gia nhập vụ án lần này.


Cố Tuyết Văn đẹp hơn so với bất kỳ một người trẻ tuổi nào trong cục, đẹp đẽ đến không nhìn ra là cảnh sát, giống như là một minh tinh. Trần Vân Sinh ghét bỏ Cố Tuyết Văn là một thằng nhóc mới ra đời, yếu ớt lại vô dụng, đẹp đến trêu chọc ánh mắt người khác, nhưng bởi vì lãnh đạo cấp trên an bài nên cũng không thể làm gì, vẫn là dắt y theo.


Không ngoài dự liệu, sau khi vụ án này phát sinh không lâu, ở một tỉnh khác cũng đã xảy ra vụ án tương tự. Nhưng lần này là thảm án diệt môn, một nhà ba người đều chết trong một đêm, trong đó có một cô gái mười bảy tuổi.


Vai của Tạ Nhan đóng chính là tiểu trợ thủ Cố Tuyết Văn, đoạn diễn thử là lúc y cùng Trần Vân Sinh đến  hiện trường vụ án thứ hai.


Lần người bị hại rõ ràng là ở gia đình giàu có, ở biệt thự ngoại thành. Trần Vân Sinh cùng Cố Tuyết Văn suốt đêm lái xe tới nơi, lực lượng cảnh sát còn đang điều tra hiện trường, vẫn chưa đem thi thể đi.


Trần Vân Sinh dưới sự dẫn dắt của lực lượng cảnh sát địa phương đẩy cửa hiện trường vụ án, phòng ngủ chính ở lầu hai biệt thự, phả vào mặt chính là một trận mùi máu tanh nồng đậm.


Cố Tuyết Văn theo sau Trần Vân Sinh, đi tới trước thi thể của đôi vợ chồng, cái chết giống như đúc với người bị hại ở vụ án thứ nhất. Y vừa mới rời trường học, trước đây hình ảnh máu tanh nhất y gặp qua bất quá là từ PPT của giảng viên, bỗng nhiên cảm nhận thực cảnh  VR có chút không chịu được, muốn đến phòng vệ sinh ói một chút, lại bị nội dung trên gương dọa sợ hết hồn.


Vẫn là câu nói kia, chỉ có điều lặp lại viết hai lần, chữ viết một thô một nhỏ nhắn, hẳn là hai vợ chồng mỗi người viết một lần.


"Đoán xem tao là ai?"


Có ba người chết, hung thủ lại chỉ ép hai người viết câu này.


Cô gái mười bảy tuổi kia chết không giống với cha mẹ. Trên cánh tay nhỏ bé của cô có một lỗ kim, pháp y bước đầu phán đoán cô hẳn là bị tiêm chất độc mà chết.


Pháp y hơn bốn mươi tuổi, đại khái thấy con gái của mình cùng cô bé này tuổi tác không chênh lệch nhiều, nhìn thi thể của cô, vừa bi ai vừa bất đắc dĩ, ông thở dài, "Lúc cô ấy chết không có bao nhiêu đau khổ, hy vọng có thể sớm một chút bắt được hung thủ, cô ấy mới an tâm đầu thai."


Trần Vân Sinh qua bao nhiêu vụ án lớn, nghe mấy lời này cũng không hề bị lay động, chuyên tâm ghi nhớ các chi tiết  của vụ án lần này trên notebook.


Cố Tuyết Văn đứng ở đầu giường, hơi cúi đầu, ánh mắt dừng lại người cô gái, y nói: "Mới vừa rồi pháp y nói, hi vọng cô có thể sớm đầu thai, sau đó tới kiếp sau."


Lời của y tới đây dừng một chút,  y nghiêng đầu nhìn về phía Trần Vân Sinh, rất nghiêm túc mà nói: "Người đội trưởng kia sẽ hi vọng có kiếp sau sao?"


Trần Vân Sinh mặc kệ hắn, chỉ nói: "Cậu rảnh rỗi buồn chán? Xem kỹ tình trạng thi thể, tốt xấu cũng nên có ý kiến, bằng không đi đến cục cảnh sát chỗ này điều tra  hồ sơ của nhà này đi, đừng nói này nọ có hay không."


Trên tủ đầu giường của cô gái có đặt mấy cành hoa hồng tươi, Cố Tuyết Văn cúi người, nhẹ nhàng đụng một cái lên cánh hoa mềm mại, bỗng nhiên nở nụ cười, lại như đứa trẻ ấu trĩ oán giận, "Tôi không hy vọng có, thật sự mệt mỏi quá a."


Trần Vân Sinh sửng sốt một chút, ngẩng đầu lên, nhìn tiểu trợ lý của mình cười rộ lên dáng dấp so với hoa hồng còn muốn diễm lệ hơn.


Bất quá Cố Tuyết Văn rất nhanh liền khôi phục bộ dáng, nói với Trần Vân Sinh, "Vậy tôi đi điều tra người nhà này, chỗ pháp y bên kia tôi không đi được."


Trần Vân Sinh biết là cậu sợ. Cố Tuyết Văn giống như là tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé, rất sợ chịu khổ sợ vất vả, sợ trùng sợ rắn, lại còn rất chú ý vẻ bề ngoài, bên ngoài bây giờ nóng đến đòi mạng, y cũng bọc chặt chẽ, không chịu mặc áo ngắn tay,  sợ nắng ăn đen da dẻ.


Hắn thật sự là hết cách với tiểu trợ lý này  rồi, không thể làm gì khác hơn là đồng ý lời của y.


Lúc Cố Tuyết Văn đẩy cửa phòng ngủ của cô gái, Tạ Nhan cúi chào giám khảo.


Cậu thử vai xong.


Tạ Nhan dùng sức thở hổn hển hai cái, mới điều tiết tâm tình trở lại.


Tuy rằng toàn trường chỉ có một mình cậu, thậm chí ngay cả đạo cụ đều rất giản dị, không có hoa hồng, cũng không có thi thể, nhưng Tạ Nhan chỉ dựa vào biểu diễn, liền đưa người chung quanh vào trong nội dung kịch bản.


Ngô Vân vỗ tay, người khác cũng không có nói nhiều, Tạ Nhan quả thật là thích hợp với nhân vật kia nhất, cũng khó trách Ngô Vân chờ cậu lâu như vậy.


Tạ Nhan đi tới bên cạnh Ngô Vân, cậu trầm mặc chốc lát, hỏi: "Tôi là "Hoa hồng" sao?"


Bởi vì chỉ là thử vai, Tạ Nhan cũng không có nhận kịch bản hoàn chỉnh, chỉ có một đoạn ngắn.


Lời này làm Ngô Vân sửng sốt một chút, hắn đẩy kính mắt, "Tôi nghĩ cậu không quá mẫn cảm với cảm xúc."


Lần đầu tiên nhìn thấy Tạ Nhan ở《 Đi đâu? 》Ngô Vân thấy cậu nhất định là Cố Tuyết Văn trong 《 Hẹn gặp lại, hoa hồng 》.


Trong giới diễn viên có rất nhiều người đẹp đẽ, nhưng mà rất khó có người nào có thể đẹp đến như trong kịch bản miêu tả, đến khiến người ta điên cuồng nông nỗi.


Mà Tạ Nhan lại như đóa hoa hồng vặn vẹo tỏa ra bệnh trạng trong bóng tối.


Nhưng cậu lúc đi chương trình tống nghệ biểu hiện rất trì độn, mà Cố Tuyết Văn bên trong kịch bản phải biểu diễn phi thường tinh tế, cần phải hoàn toàn biểu đạt ra loại khí tức đặc biệt sa đọa, không thể phục chế.

Nhưng cậu lúc đi chương trình tống nghệ biểu hiện rất trì độn, mà Cố Tuyết Văn bên trong kịch bản phải biểu diễn phi thường tinh tế, cần phải hoàn toàn biểu đạt ra loại khí tức đặc biệt sa đọa, không thể phục chế.


Ngô Vân do dự, hắn xem qua Tạ Nhan quay chụp 《 Nhập sáp 》nhưng  dù sao phần diễn quá ít, tình cảm cũng không đủ thâm sâu, vẫn  là không dám mạo hiểm mời Tạ Nhan, mà là đợi đến khi chương trình tống nghệ kết thúc, liền lén tìm Tôn Hoài Quân, xem biểu diễn của Tạ Nhan trong 《 Bạch kình 》, mới quyết định muốn Tạ Nhan đóng vai Cố Tuyết Văn.


Mà Vương Chúc Duy lại cự tuyệt. Ngô Vân đã có nhiều giải thưởng như vậy, vốn là kiêu căng tự mãn, sẽ không chờ một diễn viên cự tuyệt mình, nhưng Tạ Nhan thực sự thật thích hợp, hắn vẫn là nhờ Nguyễn An Ninh lại đi hỏi Tạ Nhan.


Bất quá trước lần thử vai này, hắn vẫn là cho là Tạ Nhan chỉ là rất am hiểu cách biểu diễn trước màn ảnh được đạo diễn an bài, chứ không phải chân chính hiểu rõ kịch bản.


Tạ Nhan rũ mắt, không giải thích thêm. Đối với chuyện cậu không thèm để ý, cậu nhất quán đều là không nhìn, đương nhiên liền biểu hiện ra rất trì độn.


Tuy rằng điện ảnh tên là《 Hẹn gặp lại, hoa hồng 》, làm nam chính "Hoa hồng" Cố Tuyết Văn, nhưng mà phần diễn  của Trần Vân Sinh so với Cố Tuyết Văn còn nhiều hơn một chút. Mà Ngô Vân đã sớm mời ảnh đế Lý Khiêm đảm nhiệm vai này.


Nếu như lần này vẫn không mời được Tạ Nhan, Ngô Vân không thể vì cậu mà không quay bộ phim này, cho nên cũng chỉ là muốn thử xem thái độ, không được cũng chuẩn bị tuyển người. Những chuyện khác trong đoàn đã chuẩn bị không sai biệt lắm, thậm chí ngay cả Lý Khiêm đều sắp vào tổ phim, mà Tạ Nhan thế nhưng ngay cả kịch bản hoàn chỉnh đều chưa từng xem, nhất định phải càng nỗ lực hơn so với người khác. Mà Ngô Vân cũng an bài vài sư phụ đến dạy Tạ Nhan, trong đó có cách thoại, chỉ đạo võ thuật, còn có nhiều thứ khác phải học.


Tạ Nhan cho là thử vai xong phải một quãng thời gian mới nhập tổ, không nghĩ tới hành trình gấp rút như vậy, vừa đến Hồng Thành trong thời gian ngắn rốt cuộc lại không về được Tể An.


Mới vừa hẹn hò liền chia lìa là rất khó chịu, mà Tạ Nhan thậm chí còn chưa tạm biệt  Phó Thanh đàng hoàng.


Lớp học của Tạ Nhan từ sớm đến tối đều sắp xếp rất vẹn toàn, khi đi học thì không nghĩ tới chuyện yên đương, bất quá vừa ra khỏi phòng học, Giang Đồng liền có thể cảm giác được cảm xúc Tạ Nhan không quá tốt.


Tuy rằng cảm xúc của Tạ Nhan vẫn luôn không cao, nhưng Giang Đồng cùng cậu ở chung lâu ngày, cũng có thể phân biệt ra được lúc nào là lạnh nhạt, lúc nào là không vui.


Hắn cùng Tạ Nhan trở về khách sạn, trước khi lấy thẻ mở cửa phòng, liền vỗ đầu, quay nói  với Tạ Nhan: "Tạ ca, thực sự xin lỗi, hình như tôi quên đồ ở phòng học, giờ quay lại lấy. Thực sự xin lỗi, Tạ ca "


Tạ Nhan tuy rằng tính khí không tốt, cũng không phải loại ông chủ cay nghiệt, hơi gật đầu một cái, tiếp nhận thẻ mở cửa phòng từ trong tay Giang Đồng.


Trong phòng đen kịt một màu, Tạ Nhan chuẩn bị nhét thẻ vào khe, động tác chợt dừng lại.


Ngô Vân cầm nhiều giải thưởng như vậy, lại là lần đầu quay phim thương mại, đầu tư sung túc, so với đoàn phim 《 Bạch kình 》 có tiền nhiều hơn, đến phòng khách sạn cũng là cao cấp nhất, bảo an rất tốt, nhưng hôm nay bên trong lại có tiếng hít thở khó phát giác.


Tạ Nhan theo bản năng lui về phía sau.


Người kia ở huyền quan, trước tiên Tạ Nhan một bước đóng cửa phòng. Sức mạnh của hắn rất lớn, mà phản ứng thập phần nhanh nhẹn, tựa hồ dễ như ăn cháo mà tránh thoát một cước Tạ Nhan dùng sức đạp qua, trái lại đem đầu gối của chính mình chen vào giữa hai đùi Tạ Nhan, khiến Tạ Nhan trong nháy mắt mất đi năng lực phản kháng.


Tạ Nhan có thể cảm giác được người kia so với mình còn cao hơn, còn mạnh hơn.


Người kia cũng không dừng lại động tác, trong phòng không bật đèn, rèm cửa sổ kéo chặt chẽ, không có một tia sáng, nhưng mà kia người vẫn dùng bàn tay thô ráp che đôi mắt Tạ Nhan, một cái tay khác đem Tạ Nhan đặt lên ván cửa. Sức mạnh của hắn quá lớn, chỉ là một tay, cũng làm Tạ Nhan không thể trốn thoát, thậm chí ngay cả nhúc nhích một chút cũng không được.


Khắp toàn thân Tạ Nhan đều căng thẳng, nhấc hai tay lên cản trước người nam nhân. Cậu bị ép nhắm chặt mắt lại, lông mi quét vào lòng bàn tay người kia, như là cánh bướm yếu đuối, cho nên giãy dụa cũng như không, không có tác dụng gì.


Người kia càng dựa vào càng gần, cuối cùng đem nửa khuôn mặt chôn ở bên người Tạ Nhan, hô hấp ẩm ướt ở bên tai cậu.


Hắn khẽ cười một cái, nói: "Há, đúng rồi, còn miệng chưa chặn lại."


Tiếng nói người kia rất thô ráp, lại khàn khàn, là âm điệu Tạ Nhan chưa từng nghe qua, tim cậu mãnh liệt nhảy lên, đến đầu ngón tay cũng đang run rẩy.


Hắn cúi đầu, dùng môi lưỡi của mình ngăn chặn khuôn miệng mềm mại của Tạ Nhan, như vậy giữa bọn họ cũng không thể tiếp tục nói ra bất kỳ ngôn ngữ gì, không thể kêu cứu, không thể cùng bên ngoài trò chuyện, chỉ có bọn họ lẫn nhau, tất cả lời nói đều bị che mất.


Cái kia hôn cơ hồ đem Tạ Nhan thiêu thành tro tàn.


Hắn tiếp tục không kiêng kị mà hôn Tạ Nhan, vẻn vẹn cách một tấm ván cửa, bên ngoài là tiếng bước chân vội vã qua lại.


Vừa rồi mỗi một động tác nhìn như đều rất thô bạo, kỳ thực cũng như nụ hôn này, là nóng bỏng, cực nóng, nhưng cũng là ôn nhu, dường như là đối xử với bảo vật quý giá nhất, không nỡ khiến Tạ Nhan có nửa điểm tổn thương hoặc là thống khổ.


Tạ Nhan không giãy dụa nữa. Cậu rất nhu thuận mà lộ ra cái cổ yếu đuối, tùy ý người kia từ đôi môi hôn xuống, theo gò má cùng cằm, tinh tế dầy đặc mà hôn mỗi một tấc da dẻ, cuối cùng rơi vào xương quai xanh.


Anh tựa hồ không nhịn cười được, "Nghe nói Nhan Nhan đánh nhau rất lợi hại, xem ra cũng không ra sao."


Tạ Nhan không lên tiếng. Bởi vì ngoại trừ lần đầu đạp tới, còn lại tất cả đều là giãy dụa cho có, căn bản là không có dùng sức.


Người kia nói tiếp: "Giao hàng tận nơi, Nhan Nhan tiểu ngọt ngào có muốn không?"


Âm thanh này Tạ Nhan ngược lại rất quen thuộc, dù sao đã  nghe gần một năm.


Cậu nhẹ giọng nói: "Muốn."


Chỉ muốn anh.


(1)  ngũ quan: năm bộ phận trên mặt


*Tiểu Tạ, bé ngoan, bạn nhỏ, bạn trai nhỏ, Nhan Nhan, tiểu ngọt ngào... ủa chí hướng của em nó là làm "khốc ca" mà sao anh xưng hô càng ngày càng kỳ vậy anh Phó? ¯_(ツ)_/¯


Hai bạn trẻ muốn nhau kiểu gì thì chương sau sẽ rõ nhe٩(˃̶͈̀௰˂̶͈́)و


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận