Làm Mẹ Con Anh Nhé


May mà cơn dị ứng hải sản của Hướng Thiển Ngôn không nặng lắm, hôm sau chỉ

còn sót lại vài chấm đỏ trên cổ. Đi làm về không hiểu sao cô ra chợ mua

đến là nhiều đồ ăn, hai tay cầm túi lớn túi bé đi ra mới ngớ người.


Một mình cô mua nhiều thức ăn như vậy định ăn trong bao lâu đây?


Cô cũng không quen nhồi nhét quá nhiều đồ vào trong tủ lạnh, ngẩn ngơ đứng bên đường một lúc lâu rồi bỗng nhiên nhớ tới một người.


- Thầy Khương ạ, hôm nay anh muốn học nấu ăn không?


Hẳn là không ngờ tới cô lại mở lời như vậy, Khương Trì ở đầu dây bên kia cũng sững sờ trong chốc lát rồi mới phản ứng kịp:


- Em xong việc rồi à?


- Vâng ạ, em vừa lỡ mua hơi nhiều đồ ăn. – Cô ngồi xuống một đôn đá(1)

bên đường, sắp xếp đồ ăn xuống cạnh chân mình. – Em muốn hỏi anh có rảnh không để em qua dạy anh nấu ăn.


- Được rồi, em đang ở đâu? Tôi tới đón em. – Hướng Thiển Ngôn sao có thể

không biết xấu hổ mà bắt Khương Trì qua đón, cô đang định nói mình tự

qua đó được thì chợt nghe đến tiếng anh mỉm cười. – Tôi cũng vừa tan

làm, em đừng khách khí.


- Vậy làm phiền anh rồi.


Khi xe của Khương Trì đỗ sát cạnh Hướng Thiển Ngôn, cô vẫn đang mải miết

lướt weibo, mãi đến khi nghe đằng trước có người gọi mình, cô mới cuống

cuồng ngẩng đầu lên. Có lẽ do nhìn màn hình điện thoại lâu quá, cô thấy

choáng váng một trận, còn thấy cả Khương Trì đang nhếch khóe miệng. Ánh

nắng chiều họa lại dáng hình anh, nét ấm áp ấy bao nhiêu năm sau này cô

vẫn còn nhớ như in.


Xe vừa khởi động không bao lâu thì gặp ngay đèn đỏ, Khương Trì đạp phanh xong nhìn qua gương thấy một tập đoàn đồ ăn:


- Sao em mua nhiều đồ ăn đến vậy?


- Em lên thực đơn trong đầu, rồi cứ thế mà mua thôi. – Hướng Thiển Ngôn

vừa nói dứt lời cũng thấy giật mình, sao nghe có vẻ phung phí quá nhỉ.


Mắt dõi theo ánh đèn giao thông xanh đỏ, Khương Trì vẫn có thể thấy được bộ dáng rúm ró lại của cô:


- Phiền em quá rồi.


Hướng Thiển Ngôn không rõ anh đang muốn nói đến cái gì phiền, nhưng cô vẫn cứ lắc đầu cười cười. Đến lúc đèn xanh sáng lên, trong xe vẫn lặng im một

mảnh. Cô làm bộ chỉ nhìn đường xá, mắt vẫn lén nhìn vị “đại thần” kia,

băn khoăn sao mà khóe môi anh như ẩn như hiện một nụ cười vậy?


Tất nhiên Hướng Thiển Ngôn không hề hay biết, cô vừa giúp Khương Trì giải

quyết được một vấn đề khó nhằn. Bánh Bao Nhỏ từng hỏi anh “những chiếc

đôn đá bên đường để làm gì?” Xem ra bây giờ anh có thể cho con trai một

câu trả lời hết sức thuyết phục rồi. (2)


Trước khi Khương Trì về nhà đã báo qua với cô bảo mẫu, Bánh Bao Nhỏ bèn lập

tức chạy xuống nhà, chầu chực ở cửa để chờ Hướng Thiển Ngôn yêu quý của

bé. Chính thế mà khi cửa tầng trệt vừa mở, Hướng Thiển Ngôn mém chết bởi một lực lớn bất ngờ ào vào người đẩy mình lùi về phía sau, may mà

Khương Trì ra tay cứu giúp nên cô mới kịp hoàn hồn.


- Tiểu Triết, dì có thể hỏi con chuyện này không? – Vất vả lắm mới lấy

lại tinh thần, Hướng Thiển Ngôn đỡ lấy Bánh Bao Nhỏ vào lòng và hỏi.

lại tinh thần, Hướng Thiển Ngôn đỡ lấy Bánh Bao Nhỏ vào lòng và hỏi.


Cậu bé gật đầu lia lịa, tin tưởng có thể trả lời mọi câu hỏi của cô.


- Dạo này con học Thiết Đầu Công đấy à? Hay là con đang muốn làm tên lửa?


Khương Triết ngửa đầu nhìn Hướng Thiển Ngôn, cô nói gì cậu nghe không hiểu:


- Dì Hướng ơi, Thiết Đầu Công là cái gì ạ?


- Tiểu Triết, con đụng như vậy làm dì ấy đau đấy. – Khương Trì hai tay

xách đồ ăn không cách nào tách cậu con trai ra, đành cau mày giải thích

cho bé hiểu.


Giờ mới nhận ra mình đã sai, Bánh Bao Nhỏ cẩn thận xoa đùi cô:


- Con xin lỗi ạ. Cô bảo mẫu nói nếu bị đụng thì xoa xoa sẽ không đau nữa, dì Hướng ơi, sau này con sẽ chạy tới nhẹ nhàng, nếu dì bị đau thì bảo

con nhé.


Hướng Thiển Ngôn chỉ cảm thấy cậu nhóc này thật là đáng yêu quá, trẻ con đụng vào cũng không đau lắm, cô xoa đầu cậu bé toan đáp lời, thì có người

chen vào.


- Tiểu Khương đã về rồi à?


Hướng Thiển Ngôn nhìn về phía tiếng nói, vừa thấy rõ đã hoảng hồn. Trước giờ

vẫn biết mấy vị to tát đều hay xuất hiện cùng nhau, chụp cái ảnh ra cái

đĩa cũng như chào hỏi lầu trên lầu dưới thôi, nhưng lúc này nhìn thấy vị đạo diễn tên tuổi đi từ thang máy ra cô vẫn không tài nào bình tĩnh cho được.


Trần Quảng Phát tất nhiên cũng nhìn ra được người nào đó đang đứng cùng bố

con Khương Trì, ông nhíu mày gửi đến Khương Trì một ánh mắt.


Hướng Thiển Ngôn cực kỳ quen thuộc với ánh mắt này, là hòa lẫn tò mò và quan

tâm, thêm cả một ý “ta từng trải, ta biết hết”, cô bây giờ có thể xác

định đạo diễn Trần đang hiểu lầm chuyện gì. Dẫu người ta vẫn bảo càng

bôi càng đen, cô vẫn phải nhanh nhảu nói trước khi Khương Trì kịp giải

thích:


- Xin chào đạo diễn Trần, tôi là gia sư của Tiểu Triết. Tôi rất thích xem phim của ngài.


- Dì Hướng ơi… – Bánh Bao Nhỏ vừa mới lên tiếng đã thấy Hướng Thiển Ngôn nháy nháy mắt với mình, cái miệng nhỏ nhắn bèn im bặt.


- Tiểu Khương thật mong con thành tài nhỉ, mới năm tuổi đã mời gia sư về dạy.


- Vâng, vâng, thầy Khương hy vọng Tiểu Triết có thể phát triển toàn diện, nên tôi được mời về dạy Tiểu Triết… đàn dương cầm ạ. – Ừ thì nãy giờ cô đều chẳng biết mình đang nói, nên nói cái gì nữa, nhưng cô cứ phải nói

thôi.


- Được rồi, được rồi, tôi phải đi ra ngoài đón một người bạn, lát về nói

chuyện sau nhé. – Trần Quảng Phát nói rồi đi lướt qua Khương Trì vỗ vỗ

vai anh ba cái đầy ẩn ý.


Vào thang máy, Bánh Bao Nhỏ nhón chân ấn số tầng, rồi quay đầu lại nhìn Hướng Thiển Ngôn với vẻ khó hiểu:


- Dì Hướng ơi, sao dì lại nói dối bác Trần vậy?


- À… – Đúng là nói dối một câu thì lại phải dùng thêm vô số lời nói dối

khác nữa để lấp liếm, Hướng Thiển Ngôn đảo mắt thấy Khương Trì nào giờ

vẫn đứng một bên yên lặng xách túi đồ ăn không nói lời nào thì nảy ra

vẫn đứng một bên yên lặng xách túi đồ ăn không nói lời nào thì nảy ra

một ý:


- Thực ra dì là gia sư của bố con đấy.


- Bố con á? – Bánh Bao Nhỏ nghe vậy bèn nhìn bố mình như thể muốn tìm ra chân tướng.


Khương Trì đứng bên cạnh vẫn duy trì trạng thái không nói lời nào, anh thực muốn xem xem Hướng Thiển Ngôn sẽ ăn nói thế nào.


- Phải rồi, con xem, nếu đạo diễn Trần biết thầy Khương đây lớn vậy rồi

mà vẫn phải mời gia sư đến dạy, lại còn là dạy nấu cơm, có phải rất là

mất mặt hay không? – Hướng Thiển Ngôn nghiêm túc trả lời, lý do này

nghiêm chỉnh đến nỗi chính cô còn thấy đáng tin. Hợp tình hợp lý, hợp

luôn với cả tình huống thực tế.


Đúng là cô phải dạy Khương Trì nấu ăn mà.


- Nhưng mà, nếu bố muốn học nấu ăn, cô bảo mẫu không dạy được ạ?


- Con thích ăn cơm dì Hướng nấu hay cơm cô bảo mẫu nấu nào? – Đón nhận

tín hiệu cầu cứu từ Hướng Thiển Ngôn, Khương Trì cúi đầu làm như thuận

miệng hỏi lại.


- Đương nhiên là cơm dì Hướng ạ!


Thang máy reo lên “đing đoong”, Hướng Thiển Ngôn nắm tay Bánh Bao Nhỏ bước ra khỏi thang máy:


- Vậy con đã hiểu vì sao thầy Khương mời dì về dạy chưa nào?


Hiều thì hiểu rồi, nhưng mà thắc mắc của trẻ nhỏ là vô bờ bến, tỷ như lúc này Khương Triết lại ngửa đầu lên hỏi cô:


- Dì là cô giáo của bố con, vậy sao dì cứ gọi bố con là thầy thế ạ?


- Tiểu Triết, con có thể lấy cho dì Hướng cốc nước không?


- Con có thể mời dì sữa ngô(3) của của con không ạ? – Đối với Khương

Triết, sữa ngô là thức uống ngon nhất trên đời này, và cậu chỉ chia sẻ

nó với người mà cậu yêu quý nhất. Huống chi, mỗi ngày cô bảo mẫu chỉ cho cậu vỏn vẹn một bình lớn, uống hết là thôi.


Khương Trì gật đầu, nhìn Bánh Bao Nhỏ hớn hở chạy đi quên bẵng luôn nghi vấn

vừa rồi, anh thay dép xong mắt liếc qua đôi dép nam nữ rồi nhìn đến

Hướng Thiển Ngôn:


- Xin lỗi, Tiểu Triết hơi bị lắm thắc mắc.


- Không sao không sao ạ. – Cô còn phải cảm ơn Khương Trì đã trượng nghĩa giúp đỡ.


Nhặt rau rửa rau đều không cần Hướng Thiển Ngôn chỉ bảo gì nhiều, cô đã biết kiểu cắt thái của Khương Trì, vì thế quyết định tập trung vào việc này

trước. Vừa hay cơm chiều nay có món cà rốt nấu thịt, cô lựa lấy hai củ

cà rốt rồi đưa cho Khương Trì một củ:


- Thầy Khương, trước tiên em sẽ dạy anh cách cắt, thái đồ ăn.


Đứng bên cạnh cô hăng hái xem, giờ Khương Trì mới biết được thì ra cắt thái cũng phải có kỹ năng.


- Đè ngón tay lên đồ ăn này, đầu ngón tay hướng vào trong, dao thái ở

cách đó chừng một đốt ngón tay. – Hướng Thiển Ngôn vừa nói vừa làm mẫu

cách đó chừng một đốt ngón tay. – Hướng Thiển Ngôn vừa nói vừa làm mẫu

cho anh, từng dao từng dao hạ xuống là thấy từng lát từng lát cà rốt

mỏng rơi ra. – Cách thái này vừa nhanh lại an toàn, còn thái được rất

mỏng nữa.


Nhìn biểu hiện của cô thì thấy có vẻ dễ dàng lắm, nhưng khi Khương Trì tự

mình động dao đã thấy hoàn toàn khác xa nhau. Ngón tay tỳ trên sống dao

như muốn cứng đơ không tài nào nhúc nhích được, không thái thêm được tý

nào.


- Tay kia của anh chỉ cầm nhẹ củ cà rốt thôi, vừa thái vừa đẩy nó lên… –

Sợ nói vậy anh còn chưa hiểu được, Hướng Thiển Ngôn nôn nóng nắm lấy tay Khương Trì chỉnh cho đúng tư thế, để anh cảm nhận được lực mạnh yếu mà

cô nói đến.


Khương Trì ngẩng đầu nhìn cô một cái, ánh mắt lập tức chuyển xuống nơi bàn tay hai người.


- Chính là như vậy, anh cũng đừng nâng dao lên quá cao, cứ gần như dán vào củ cà rốt là được.


Hướng Thiển Ngôn nói xong thì rút tay về, quay sang rửa thịt thì bỗng sực nhớ ra mình vừa làm cái gì.


Cô! Đã! Sờ! Tay! Đại! Thần!


- Thiển Ngôn?


- Á! – Trượt tay, cả tảng thịt rơi vào chậu nước.


- Thịt heo cần rửa lâu vậy à?


Hướng Thiển Ngôn mặt đỏ bừng, vội vàng nhặt tảng thịt lên tráng qua nước:


- Thầy Khương, thịt heo hơi khó thái, để em làm cho.


Khi nhận lại dao thái, ánh mắt cô không khỏi rơi trên tay Khương Trì một

chút. Khi thái thịt cô cứ mải nhìn móng tay của mình, bao nhiêu ngượng

ngùng lúc trước đều chuyển thành hận thù đối với bộ móng tay này của

mình. Sao mà bàn tay đại thần xương khớp rõ ràng, ngón tay thon dài, đến cả móng tay cũng gọn gàng sạch sẽ, mà tay mình sao lại mang theo một

đám dư thừa thế này?


- Cẩn thận!


Dao thái bị Khương Trì giật lấy, Hướng Thiển Ngôn hoảng hồn nhìn móng tay

mình vừa bị xẻo đi một ít mà chỉ muốn kiếm cái lỗ nẻ chui vào. Cô rành

rành là đến dạy đại thần nấu cơm, bây giờ lại xẻo luôn cả móng tay mình, thật là quá mất mặt rồi!


- Vừa rồi tay hơi bị trơi, ha ha… – Hướng Thiển Ngôn định thần cười với

Khương Trì, thái cho xong thịt để xua đi cái khoảnh khắc dạy học đầy mờ

ám này. – Bây giờ em sẽ hướng dẫn anh xào cà rốt với thịt.


- Ừm.


Chú thích:


(1) Đôn đá: 大石墩


(2) “Phiền em quá rồi”: Khi cảm ơn ai (khách sáo) đó giúp mình làm việc gì, người Trung Quốc thường nói “辛苦了” hoặc “辛苦你了” (vất vả/phiền phức/cực

khổ… cho bạn rồi)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận