Làm Bạn Với Tổng Giám Đốc


"Không, tôi đã có người trong lòng rồi!" Lúc Liên Ngữ nói những lời này, cô

cũng nhanh chóng nhắm mặt lại, không dám nhìn phản ứng của anh.


Tất Ngôn cố định thân thể, cứ nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô như vậy, lâu đến mức Liên Ngữ muốn ngừng thở.


"Tôi không quan tâm." Giọng nói trầm thấp cuốn hút khe khẽ vang lên.


Liên Ngữ mở to mắt, chăm chú nhìn anh, vẻ kiên định hiện lên trong mắt anh

làm cô dao động, giống như cô là người duy nhất tồn tại trong thế giới

của anh.


"Anh. . . . . ." Liên Ngữ nói không ra lời, chỉ lẳng lặng nhìn anh, "Chúng ta không có khả năng."


"Ai nói chúng ta không có khả năng ?" Hai tay Tất Ngôn nâng mặt cô lên,

thâm tình nhìn cô, "Liên Ngữ, em là của tôi, em trốn cả đời cũng không

thoát!"


"Anh. . . . . . Không thể ép buộc tôi." Trong lòng cô hơi run lên, giọng nói yếu ớt mệt mỏi không có sức thuyết phục.


"Tiểu Ngữ, tin tưởng tôi, một khi tôi đã quyết định làm việc gì, không ai có

thể thay đổi, tính nhẫn nại và quyết tâm của tôi em không thể khiêu

chiến, em hiểu không?" Mắt anh sáng chói giống như ngọn lửa, ánh mắt vô

cùng quyết tâm, làm cho cô rung động.


"Tất nhiên, nếu em hi vọng

tôi làm theo lời của em, tôi cũng có thể làm theo." Tất Ngôn tạo ra một

dáng vẻ "Em thích thì tôi chiều", giống như cô là người cố tình gây sự.


"Tất Ngôn, tôi. . . . . ."


"Không được nói những lời tôi không muốn nghe." Anh cúi đầu gần sát khuôn mặt cô, dừng lại ở đôi môi mềm.


Thật lâu sau, anh mới lưu luyến rời khỏi đôi môi đỏ mọng của cô.


Vì nụ hôn vừa nồng nhiệt vừa tê dại kia, Liên Ngữ đã sớm đỏ bừng mặt, vùi mặt vào trong ngực của anh không dám nhìn anh.


Tất Ngôn không đùa cợt cô nữa, ôm cô thật chặt, cảm nhận hương thơm trên người cô, thật thơm quá.


Đã lâu rồi anh không nhẹ nhàng như vậy, hai mươi năm qua, cuộc sống của

anh luôn căng thẳng vì chỉ sợ vấp phải sai lầm, anh biết tiểu thiên sứ

của anh sẽ luôn mang lại cảm giác ấm áp cho anh, mà nguyên nhân anh nghĩ như vậy là vì anh luôn khắc sâu hình ảnh của cô trong tâm trí mình.


Dù thế nào, anh cũng sẽ không buông tay , Tiểu Ngữ của anh . . . . . .


Tất Ngôn là người đã nói là làm, để Liên Ngữ có thể nghe lời anh, anh sẽ dùng tất cả các phương thức "tán gái" của mình.


"Anh. . . . . . Rốt cuộc muốn làm gì?" Liên Ngữ cầm bó hoa tường vi màu hồng

nhạt, cô rất tức giận nhìn về phía người đàn ông đang đi về phía cửa

chính của cô nhi viện, nhét hoa vào trong lồng ngực của anh, "Mang hoa

của anh về đi, không được đến đây nữa."


"Sao vậy, không vui à?"

Tất Ngôn nhìn thoáng qua hoa tường vi trong ngực, "Nếu không thích, vậy

thì vứt đi." Nói xong, anh làm động tác giống như muốn vứt bó hoa vào

thùng rác bên đường.


"Này, anh đang làm gì đấy?" Liên ngữ vội vàng tiến lên ngăn cản anh, "Bó hoa còn đẹp lắm, sao anh có thể ném đi như vậy?"


"Em không thích thì giữ lại làm gì nữa?" Anh giả bộ tức giận ném bó hoa lần nữa.


Liên Ngữ liền giành lại bó hoa, "Tôi không nói là không thích."


"Vậy tại sao lại trả hoa lại cho tôi?" Biết rõ còn cố hỏi, Tất Ngôn cố ý giả bộ, "Không nói, vậy vứt đi."


Anh giả vờ muốn tiến lên giật lấy bó hoa vứt đi, Liên Ngữ vội vàng lui ra

sau từng bước, cẩn thận bảo vệ bó hoa tường vi trong lòng.


"Anh cố ý." Thoáng nhìn thấy ý cười trong mắt anh, giọng Liên ngữ có chút tức giận.


"Không có, nếu em thực sự không muốn, tôi sẽ bắt bọn họ vứt vào thùng rác, dù

sao người thích hoa tường vi là em, không phải tôi." Tất Ngôn ăn nói có

hơi giống tên vô lại, muốn cô nhận ra thái độ rõ ràng của anh, muốn cô

nhận lấy bó hoa.


Liên Ngữ không biết làm gì, định trả lại bó hoa cho

anh, anh muốn xử lý như thế nào là của chuyện của anh, nhưng lúc nhìn

anh không chút do dự muốn vứt hoa vào thùng rác, cô lại không đành lòng, bởi vì cô yêu hoa tường vi nhất, sao cô có thể nhẫn tâm nhìn chúng bị

vứt vào thùng rác như vậy được.


"Lần này tôi nhận, về sau anh

đừng làm như vậy nữa." Cô cố ý làm mặt lạnh với anh nói: "Thời gian này

anh đã mang đến cho tôi rất nhiều điều phiền toái, anh có biết không?"


Nhớ lại nửa tháng gần đây, mỗi ngày đều nhận được các loại hoa tường vi với màu sắc khác nhau, hơn nữa đều là một bó hoa to, gần như che lấp cả cơ

thể người.


"Không biết." Vị "Đại gia" này sảng khoái trả lời.


"Anh. . . . . ." Thái độ dửng dưng của anh khiến Liên Ngữ không nói nên lời, "Anh. . . . . . không thể nói lý với anh!"


"Nếu em nói có lý, tôi sẽ nghe." “Vị Đại gia” vẫn bá đạo như trước, "Huống hồ lời em nói hoàn toàn không có lý."


"Sao lại không có lý?" Cô tức giận đến đỏ cả mặt, lớn tiếng hỏi.


"Tặng hoa là của quyền của tôi, em không có quyền can thiệp, còn nhận hay

không lại phụ thuộc vào em, nếu em không thích, có thể vứt chúng đi."

Tất Ngôn rất chuyên nghiệp nói , "Tôi không có bất cứ ý kiến gì ."

Tất Ngôn rất chuyên nghiệp nói , "Tôi không có bất cứ ý kiến gì ."


Liên Ngữ ổn định lại tâm trạng, để tránh bị choáng váng đầu óc khi nghe anh nói.


"Anh. . . . Anh. . . . . . Hừ, kệ anh!" Không nói với anh nữa, Liên Ngữ xoay

người trở về cô nhi viện, không muốn tiếp tục tranh cãi với anh nữa.


Nhìn bóng lưng cô, khóe miệng Tất Ngôn hơi nhấc lên, con ngươi đen lộ ý cười vì đã làm được điều mình muốn.


Ha ha, Tiểu Ngữ, em không đấu lại tôi đâu, hãy ngoan ngoãn chờ chiêu tiếp theo của tôi đi.


--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------


Chương 5:


"Không, tôi đã có người trong lòng rồi!" Lúc Liên Ngữ nói những lời này, cô

cũng nhanh chóng nhắm mặt lại, không dám nhìn phản ứng của anh.


Tất Ngôn cố định thân thể, cứ nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô như vậy, lâu đến mức Liên Ngữ muốn ngừng thở.


"Tôi không quan tâm." Giọng nói trầm thấp cuốn hút khe khẽ vang lên.


Liên Ngữ mở to mắt, chăm chú nhìn anh, vẻ kiên định hiện lên trong mắt anh

làm cô dao động, giống như cô là người duy nhất tồn tại trong thế giới

của anh.


"Anh. . . . . ." Liên Ngữ nói không ra lời, chỉ lẳng lặng nhìn anh, "Chúng ta không có khả năng."


"Ai nói chúng ta không có khả năng ?" Hai tay Tất Ngôn nâng mặt cô lên,

thâm tình nhìn cô, "Liên Ngữ, em là của tôi, em trốn cả đời cũng không

thoát!"


"Anh. . . . . . Không thể ép buộc tôi." Trong lòng cô hơi run lên, giọng nói yếu ớt mệt mỏi không có sức thuyết phục.


"Tiểu Ngữ, tin tưởng tôi, một khi tôi đã quyết định làm việc gì, không ai có

thể thay đổi, tính nhẫn nại và quyết tâm của tôi em không thể khiêu

chiến, em hiểu không?" Mắt anh sáng chói giống như ngọn lửa, ánh mắt vô

cùng quyết tâm, làm cho cô rung động.


"Tất nhiên, nếu em hi vọng

tôi làm theo lời của em, tôi cũng có thể làm theo." Tất Ngôn tạo ra một

dáng vẻ "Em thích thì tôi chiều", giống như cô là người cố tình gây sự.


"Tất Ngôn, tôi. . . . . ."


"Không được nói những lời tôi không muốn nghe." Anh cúi đầu gần sát khuôn mặt cô, dừng lại ở đôi môi mềm.


Thật lâu sau, anh mới lưu luyến rời khỏi đôi môi đỏ mọng của cô.


Vì nụ hôn vừa nồng nhiệt vừa tê dại kia, Liên Ngữ đã sớm đỏ bừng mặt, vùi mặt vào trong ngực của anh không dám nhìn anh.


Tất Ngôn không đùa cợt cô nữa, ôm cô thật chặt, cảm nhận hương thơm trên người cô, thật thơm quá.


Đã lâu rồi anh không nhẹ nhàng như vậy, hai mươi năm qua, cuộc sống của

anh luôn căng thẳng vì chỉ sợ vấp phải sai lầm, anh biết tiểu thiên sứ

của anh sẽ luôn mang lại cảm giác ấm áp cho anh, mà nguyên nhân anh nghĩ như vậy là vì anh luôn khắc sâu hình ảnh của cô trong tâm trí mình.


Dù thế nào, anh cũng sẽ không buông tay , Tiểu Ngữ của anh . . . . . .


Tất Ngôn là người đã nói là làm, để Liên Ngữ có thể nghe lời anh, anh sẽ dùng tất cả các phương thức "tán gái" của mình.


"Anh. . . . . . Rốt cuộc muốn làm gì?" Liên Ngữ cầm bó hoa tường vi màu hồng

nhạt, cô rất tức giận nhìn về phía người đàn ông đang đi về phía cửa

chính của cô nhi viện, nhét hoa vào trong lồng ngực của anh, "Mang hoa

của anh về đi, không được đến đây nữa."


"Sao vậy, không vui à?"

Tất Ngôn nhìn thoáng qua hoa tường vi trong ngực, "Nếu không thích, vậy

thì vứt đi." Nói xong, anh làm động tác giống như muốn vứt bó hoa vào

thùng rác bên đường.


"Này, anh đang làm gì đấy?" Liên ngữ vội vàng tiến lên ngăn cản anh, "Bó hoa còn đẹp lắm, sao anh có thể ném đi như vậy?"


"Em không thích thì giữ lại làm gì nữa?" Anh giả bộ tức giận ném bó hoa lần nữa.


Liên Ngữ liền giành lại bó hoa, "Tôi không nói là không thích."


"Vậy tại sao lại trả hoa lại cho tôi?" Biết rõ còn cố hỏi, Tất Ngôn cố ý giả bộ, "Không nói, vậy vứt đi."


Anh giả vờ muốn tiến lên giật lấy bó hoa vứt đi, Liên Ngữ vội vàng lui ra

sau từng bước, cẩn thận bảo vệ bó hoa tường vi trong lòng.


"Anh cố ý." Thoáng nhìn thấy ý cười trong mắt anh, giọng Liên ngữ có chút tức giận.


"Không có, nếu em thực sự không muốn, tôi sẽ bắt bọn họ vứt vào thùng rác, dù

sao người thích hoa tường vi là em, không phải tôi." Tất Ngôn ăn nói có

hơi giống tên vô lại, muốn cô nhận ra thái độ rõ ràng của anh, muốn cô

nhận lấy bó hoa.


Liên Ngữ không biết làm gì, định trả lại bó hoa cho

anh, anh muốn xử lý như thế nào là của chuyện của anh, nhưng lúc nhìn

anh không chút do dự muốn vứt hoa vào thùng rác, cô lại không đành lòng, bởi vì cô yêu hoa tường vi nhất, sao cô có thể nhẫn tâm nhìn chúng bị

vứt vào thùng rác như vậy được.


"Lần này tôi nhận, về sau anh

đừng làm như vậy nữa." Cô cố ý làm mặt lạnh với anh nói: "Thời gian này

anh đã mang đến cho tôi rất nhiều điều phiền toái, anh có biết không?"

anh đã mang đến cho tôi rất nhiều điều phiền toái, anh có biết không?"


Nhớ lại nửa tháng gần đây, mỗi ngày đều nhận được các loại hoa tường vi với màu sắc khác nhau, hơn nữa đều là một bó hoa to, gần như che lấp cả cơ

thể người.


"Không biết." Vị "Đại gia" này sảng khoái trả lời.


"Anh. . . . . ." Thái độ dửng dưng của anh khiến Liên Ngữ không nói nên lời, "Anh. . . . . . không thể nói lý với anh!"


"Nếu em nói có lý, tôi sẽ nghe." “Vị Đại gia” vẫn bá đạo như trước, "Huống hồ lời em nói hoàn toàn không có lý."


"Sao lại không có lý?" Cô tức giận đến đỏ cả mặt, lớn tiếng hỏi.


"Tặng hoa là của quyền của tôi, em không có quyền can thiệp, còn nhận hay

không lại phụ thuộc vào em, nếu em không thích, có thể vứt chúng đi."

Tất Ngôn rất chuyên nghiệp nói , "Tôi không có bất cứ ý kiến gì ."


Liên Ngữ ổn định lại tâm trạng, để tránh bị choáng váng đầu óc khi nghe anh nói.


"Anh. . . . Anh. . . . . . Hừ, kệ anh!" Không nói với anh nữa, Liên Ngữ xoay

người trở về cô nhi viện, không muốn tiếp tục tranh cãi với anh nữa.


Nhìn bóng lưng cô, khóe miệng Tất Ngôn hơi nhấc lên, con ngươi đen lộ ý cười vì đã làm được điều mình muốn.


Ha ha, Tiểu Ngữ, em không đấu lại tôi đâu, hãy ngoan ngoãn chờ chiêu tiếp theo của tôi đi.


Liên Ngữ tìm Viện trưởng xin nghỉ một tuần, cả ngày tự giam mình ở trong nhà có chuyện gì cũng không ra ngoài, cô đã làm như vậy, sao Tất Ngôn còn

có thể sử dụng mưu kế để theo đuổi cô?


Haiz, trong lòng cô âm

thầm thở dài, lúc nào cô cũng nhát gan như vậy, dĩ nhiên cô cũng sợ hãi

trước sự theo đuổi của Tất Ngôn. Trước kia cũng có người theo đuổi cô,

nhưng cô đều có thể ứng phó một cách tự nhiên, bây giờ, Tất Ngôn cố chấp như vậy làm cho cô cảm thấy có chút sợ hãi.


Nhất là ánh mắt sôi

động mà kiên định kia, khiến trái tim cô hơi dao động, cô không biết

mình nên làm gì bây giờ, suy nghĩ rất rối loạn.


Đối với Tất Ngôn, tâm tình của cô rất phức tạp, rất rối loạn, cả người anh toả ra sự cuốn hút, mê hoặc, điểm mê hoặc chết người nhất khiến cô không thể chịu đựng được đó là cặp mắt đen láy của anh.


Mỗi lần, khi nhìn vào đôi

mắt ấy, cô luôn có cảm giác như nhìn thấy anh Tiểu Phẫn, bởi vì trong

mắt anh hàm chứa ý cười, có bóng dáng của anh ấy, tất cả đều khiến nội

tâm cô không ngừng đấu tranh, cô rất muốn tới gần anh, nhưng lại sợ hãi

khi anh tới gần mình.


"Tiểu Ngữ, gần đây cậu bị làm sao vậy? Đột

nhiên xin phép nghỉ nhưng lại ở nhà cả ngày không đi đâu." Đoạn Hồng

Lăng cau mày nhìn người phụ nữ đang ngồi ở trên giường.


"Không. . . . . . Không có gì, gần đây cơ thể tớ không được khỏe nên mới xin nghỉ phép vài ngày." Liên Ngữ suy yếu mỉm cười, "Tìm mình có việc à?"


"Chẳng lẽ không có việc gì thì không thể đến tìm cậu ư?" Vòng hai tay trước

ngực, nếu cô dám trả lời là đúng, nhất định cô sẽ trở mặt cho cô xem.


"Đương nhiên không phải, bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh đại tiểu thư nhà họ

Đoạn tới tìm mình." Liên Ngữ đoán trước được bạn tốt sẽ tức giận, cô

chạy nhanh ra lấy lòng nói.


"Hừ." Cô chỉ biết khi mình vừa nhìn

thấy khuôn mặt tươi cười kia, mọi tức giận lập tức biến mất, "Quên đi,

bổn tiểu thư sẽ không so đo với cậu."


"Cảm ơn tiểu thư Đoạn đã khoan dung độ lượng." Liên Ngữ giả vờ khấu đầu tạ ơn ân huệ của cô bạn.


"Tiểu Ngữ, cậu phải nói thật với mình, không phải cậu đang yêu đấy chứ?" Đoạn Hồng Lăng rút lại vẻ trêu đùa trên mặt, nghiêm túc hỏi: "Không cần phủ

nhận, cậu phải nói cho mình biết người đàn ông tặng hoa tường vi cho cậu là ai, là chị em tốt cậu không cần giấu giếm mình."


"Làm sao cậu biết?" Liên Ngữ nghe vậy thì muốn tìm ra nguyên nhân ngay.


"Ở cô nhi viện có chuyện gì mà mình không biết sao?" Đó là tài sản nhà cô, chuyện lớn như vậy làm sao cô có thể không biết được.


"Haizz. . . . . ." Đúng vậy, Hồng Lăng làm sao có thể không biết được chứ.


"Nói đi, chuyện gì đã xảy ra?" Đoạn Hồng Lăng nhất quyết chờ đợi câu trả lời của cô.


Liên Ngữ trầm mặc , thật lâu sau, trước mặt bạn tốt cô mới lộ ra khuôn mặt buồn bã.


"Hồng Lăng, mình không biết, mình thật sự rất rối loạn, bây giờ không biết

nên làm gì?" Liên Ngữ mờ mịt, cô rất bất lực, lòng của cô rất loạn.


"Vậy cậu nói ra tình huống khiến cậu cảm giác rất loạn đi." Lần đầu tiên

Đoạn Hồng Lăng không còn thấy sự đơn giản và lạc quan của Liên Ngữ, "Là

ai khiến cậu buồn phiền?"


"Haizz. . . . . ." Cô thở dài một hơi,

rủ rỉ bên tai người bạn tốt quá trình quen biết của cô và Tất Ngôn,

đương nhiên trừ mấy cảnh hôn nhau nóng bỏng tê dại kia ra.


Nghe cô kể rõ xong, Đoạn Hồng Lăng nghiêm túc nói với cô: "Tiểu Ngữ, cậu thích người đàn ông ấy."


"Không thể nào, người trong lòng mình là anh Tiểu Phẫn!" Liên Ngữ lớn tiếng phủ nhận, trái tim lại cảm thấy trống rỗng.


"Nói tới anh Tiểu Phẫn của cậu, mình phải dạy dỗ lại cậu."


Nói đến anh Tiểu Phẫn, Đoạn Hồng Lăng còn rất nhiều lời muốn nói : "Hiện

tại làm gì có người nào giống như cậu, trước đây chỉ gặp một đứa con

tại làm gì có người nào giống như cậu, trước đây chỉ gặp một đứa con

trai một lần mà đã cho rằng đó là mối tình đầu? Lại còn muốn thực hiện lời hứa thề non hẹn biển."


Nghĩ đến đây, Đoạn Hồng Lăng nhịn

không được mắng người phụ nữ ngu ngốc này: "Tiểu Ngữ, cậu không cần sống trong quá khứ, chẳng qua đó là thứ tình yêu cậu ảo tưởng ra mà thôi,

hiện tại có một người đàn ông chân thực đứng trước mặt cậu, cậu phải nắm thật chắc, nếu không tương lai cậu sẽ phải hối hận."


"Nhưng mà. . . . . ."


"Đừng nhưng nhị nữa, so với ôm hư ảo cả đời, không bằng dũng cảm yêu thử một

lần đi." Đoạn Hồng Lăng vung bàn tay lên, cắt đứt sự yếu đuối trốn tránh của cô trong lời nói, "Thực sự cậu không hề động tâm với người đàn ông

này ư?"


Liên Ngữ nghẹn lời, cô không thể lớn tiếng phản bác, bởi vì trong lòng của cô. . . . . Từ lâu đã có tình cảm với Tất Ngôn.


Đoạn Hồng Lăng biết cô dao động, tiếp tục thuyết phục: "Tiểu Ngữ, cậu tự hỏi lòng mình xem, khi đối mặt với người đàn ông ấy, tim có đập

nhanh không, trong đầu cậu luôn xuất hiện bóng dáng của người đó đúng

không?"


Cô khó khăn gật đầu, "Phải"


"Vậy cậu còn muốn lừa

mình dối người nữa hay sao? Anh Tiểu Phẫn của cậu đã là quá khứ, hắn ta

chỉ là một người chưa từng tồn tại chân chính trong cuộc sống của cậu,

cậu không cần phải u mê, nếu không cậu sẽ hối hận, cậu phải quý trọng

người trước mắt."


Liên Ngữ cảm thấy như bị ai đập mạnh vào đầu, bạn tốt nói câu này xong, cô lập tức tỉnh táo lại.


Đúng vậy,cô vốn sống chết cũng không buông tha quá khứ, mà Tất Ngôn xuất

hiện làm cô xao động, cô nghĩ đến tình yêu kiên trung, có phải cô nên

buông tha cho quá khứ đã qua, dũng cảm đón nhận tương lai?


"Hồng Lăng, có lẽ cậu nói đúng." Liên Ngữ líu ríu nói : "Mình không nên cứng nhắc cứ giữ mãi chuyện quá khứ như vậy."


"Cậu nghĩ thông suốt rồi sao?"


"Aiz, niềm tin kiên trì hai mươi năm, lập tức nói buông là buông ngay, đó

không phải là chuyện dễ dàng, nhưng mình sẽ chậm rãi học cách từ bỏ ."

Liên Ngữ cười khổ một tiếng, "Có lẽ mình nên tự cho mình một cơ hội,

đúng không?"


"Tiểu Ngữ, cậu phải dũng cảm lên, như vậy cậu mới có thể có được hạnh phúc." Cầm tay Liên Ngữ, cô tiếp thêm năng lượng cho

người bạn ngốc nghếch.


"Cám ơn cậu Hồng Lăng." Liên Ngữ ôm lấy

bạn tốt, nức nở nói: "Trong khoảng thời gian này lòng mình thật sự rất

loạn, không biết nên làm thế nào cho đúng, anh ấy mang đến cho mình cảm

giác quá mãnh liệt, tớ rất sợ hãi."


"Tiểu Ngữ, cậu nhất định có

thể, không phải sợ, dũng cảm yêu đi, đi tìm hạnh phúc chỉ thuộc về mình

cậu đi." Quay lại ôm lấy bạn tốt, Đoạn Hồng Lăng chân thành chúc phúc,

"Nhất định cậu sẽ hạnh phúc, tin tưởng mình."


"Ừ." Nước mắt ở trong hốc mắt như muốn trực trào ra.


Mấy ngày nay tâm tình Liên Ngữ không tốt, cuối cùng đã được khai sáng, cô mê man không rõ trái tim mình muốn nói cái gì .


Buổi tối, Liên Ngữ trở về nhà, lúc cầm chìa khóa mở cửa, một giọng nói quen thuộc vang lên.


"Tiểu Ngữ, hình như em chơi rất vui vẻ."


Tất Ngôn bình tĩnh lộ ra khuôn mặt tuấn tú và đen tối, giơ tay lên tỏ ra là mình đang xem đồng hồ, "Tôi chờ em bốn tiếng 25 phút."


"Sao anh lại tới đây?" Liên Ngữ kinh ngạc nhìn anh, áy náy nói : "Thực xin lỗi, anh không nói nên tôi không biết."


Thấy cô khẩn trương lại áy náy nói như vậy, sắc mặt khó coi của Tất Ngôn

thoáng chuyển sang tốt đẹp, đánh giá cô từ đầu tới chân, "Em. . . . . ."


"Tôi làm sao cơ?" Liên Ngữ cúi đầu nhìn kỹ mình một lần, không biết vì sao mặt anh lại nghi hoặc như vậy.


Cô thay đổi, lúc trước còn chống cự anh mãi không thôi, sao mới một tuần

không gặp, thái độ của cô lại thay đổi hoàn toàn như vậy ?


"Tiểu Ngữ, em gặp phải chuyện gì à?"


"Tôi có thể gặp chuyện chứ?" Chỉ là chưa nghĩ thông suốt thôi.


Liên Ngữ là một cô gái đơn giản, một khi đã nghĩ thông suốt mọi chuyện thì

sẽ nghiêm túc thực hiện, cho nên, cô tự nói bản thân phải cho mình một

cơ hội để yêu thương anh ấy, không được trốn tránh.


"Tiểu Ngữ, em yêu anh , đúng không?" Tất Ngôn không cho cô cơ hội trốn tránh, nắm chặt hai vai cô, bốn mắt nhìn nhau.


"Đây không phải là điều anh muốn sao?" Liên Ngữ mỉm cười nhìn về phía anh, "Hay anh muốn em rút lại lời vừa nói?"


"Em không được rút lại!" Người đàn ông bá đạo ôm cô, kích động không thôi, "Cả đời cũng không cho phép rút lại!"


"Hừ, xem ra anh rất vui mừng."


Hồng Lăng nói với cô rằng, không thể để cho người đàn ông đạt được trọn vẹn

điều anh ta muốn, cho nên không thể để cho anh ấy đắc ý.


Cô gái nhỏ nói ra điều kiện với anh, thật sự cô không sợ anh chút nào.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận