Kính 2 - Song Thành


Mấy người hôn mê suốt đêm đều tỉnh giấc, không biết sau khi mất tri giác đã xảy ra chuyện gì, chỉ vui mừng khôn xiết vì thoát ra khỏi tay đám loạn binh. Tên thư sinh bận an ủi cô gái đang khóc lóc nức nở, không hề nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của hắn. Người trung niên ăn mặc rách rưới ngẩng đầu nhìn trời, thuận miệng hỏi hắn: "Lục tinh? Đó là cái gì?"

Phía trên quả thật có sáu ngôi sao lớn vụt qua vòm trời trước lúc bình minh, lưu lại sáu vệt sáng mờ mờ: lam, bạch, xích, thanh, tử, huyền. Sáu ngôi sao bay về phía Thiên Khuyết rồi nhanh chóng rơi xuống, chớp mắt đã khuất sau rừng cây.

"Ngươi là người Trạch quốc mà không biết truyền thuyết về lục tinh sao?" Mộ Dung Tu ung dung cười nhẹ. Người trung niên lúng túng gãi đầu: "Ngươi, ngươi sao biết được ta là người ở đó? Ngươi tới Vân Hoang rồi sao?"

"Tại hạ Mộ Dung Tu, là lần đầu tiên tới chốn này..." Hắn rụt rè đáp rồi lắc đầu, "Chỉ có điều ta có nghe một vị trưởng bối Vân Hoang giới thiệu qua, người Trạch quốc đa số là từ Trung châu di cư tới, nói tiếng Trung châu, dùng lông chim kết thành y phục, tay áo rộng, vạt áo rũ xuống, rất giống như trang phục của các hạ."

Người trung niên áo quần lam lũ cười hì hì hai tiếng, cũng không phản đối: "Ta tên là Dương Công Tuyền, đúng là từ Trạch quốc bên kia núi đến đây... Thật xui xẻo, mãnh thú ở Thiên Khuyết không ăn thịt ta, nhưng lại có đám cường đạo này đợi sẵn, lại còn gặp phải Quỷ Cơ khiến ta sợ đến chết khiếp. Là tiểu ca cứu bọn ta ư? Đúng là võ công cao cường!"

Mộ Dung Tu không phủ nhận. Ở chốn núi rừng hoang vu này lúc nào cũng phải đề phòng người khác, nếu đối phương ngỡ mình võ công cao cường thì chẳng phải là chuyện tốt hay sao? "Mọi người đều liều mạng chạy qua Thiên Khuyết, sao ngươi lại đi ngược lại làm gì?"

"Hà hà, chỉ có người Trung châu các người cho rằng Vân Hoang là chốn Đào Nguyên mà thôi." Dương Công Tuyền dùng vũ y rách nát lau mặt, "Ta ở đó chẳng có gì ăn được, vợ con trong nhà sớm đã đói tới không dậy nổi. Do vậy ta mới mạo hiểm chạy tới Thiên Khuyết. Nghe đồn trên đỉnh núi tuyết có Tuyết Anh tử, một gốc giá tới vạn lượng vàng nên ta muốn thử vận khí coi sao."

Nghe vậy, Mộ Dung Tu ồ lên một tiếng, thò tay vào lớp áo lót lấy ra một quyển sách nhỏ,

rồi rút một cành cây ám khói trong đống lửa, viết câu đó vào quyển sách, sau đó còn tỉ mỉ hỏi bề ngoài của Tuyết Anh tử thế nào.

"Làm gì vậy?" Dương Công Tuyền cũng là một kẻ đa sự, tò mò nhìn vào quyển sách. Chỉ thấy quyển sách này có chút cũ nát, văn tự bên trong mô tả phong thổ nhân tình ở các nơi trên Vân Hoang, theo ông ta thấy thì toàn là chuyện lặt vặt chẳng đáng để ý. Nhưng gã thanh niên vẫn hết sức nghiêm túc viết xuống: "Tuyết Anh tử có tại sườn phía tây núi tuyết Mộ Sĩ Tháp Cách..."

Ông ta cười ha hả: "Vị tiểu ca này đúng là người cẩn thận."

"Các vị tiền bối của ta cũng từng ghé qua Vân Hoang, ghi lại hiểu biết của mình vào quyển Dị vực ký này để giúp đỡ hậu nhân." Mộ Dung Tu viết xong thông tin về Tuyết Anh tử, lật lại mấy trang về trước, quả nhiên chữ viết mỗi trang đều khác nhau.

"Tiểu ca bất chấp ngàn dặm đến Vân Hoàng là để..." Dương Công Tuyền mở miệng hỏi. Nhưng lời chưa nói dứt, trên trời đột nhiên có ánh chớp lóe lên, ông ta sợ run, ôm đầu nhìn lên. Sắc trời tờ mờ sáng, chỉ thấy sáu ngôi sao lớn khi nãy vừa khuất sau rừng tùng nay lại bất ngờ bay vọt lên, lượn vòng trên đỉnh Thiên Khuyết phảng phất như đang tìm kiếm gì đó, quyến luyến không rời vòm trời phía trên rừng tùng. Ánh hào quang sáu màu lấp lánh như ánh chớp, lung linh chiếu rọi xuống mặt đất, khiến người không dám ngẩng mặt lên nhìn.

"Lục tinh!" Mộ Dung Tu hấp tấp mở quyển sách, ghi vội vào, "Ngày bảy tháng chín năm Nguyên Khang thứ tư, lục tinh đồng thời xuất hiện phía trên Thiên Khuyết."

"Đó là gì vậy?" Run rẩy ngồi phịch xuống cạnh Mộ Dung Tu, Dương Công Tuyền dùng tay che mắt, ngạc nhiên hỏi.

"Huynh quả thật không biết Lục tinh à?" Mộ Dung Tu hết sức ngạc nhiên, "Đó không phải là truyền thuyết của Không Tang quốc ở Vân Hoang sao? Vũ trụ phân lục hợp, mặt đất phong lục vương. Lục tinh đồng hạ, Vô Sắc thành khai!"

"Ôi chao, ta làm sao biết được chứ?" Nghe thấy hai chữ Không Tang, Dương Công Tuyền bất giác đổi hẳn sắc mặt, bịt miệng Mộ Dung Tu rồi lấm lét nhìn quanh, "Đừng nói nữa, đừng nói nữa! Ngàn vạn lần không được nhắc đến hai chữ đó! Phạm húy đấy! Bị người khác biết là còn nhớ đến tiền triều, coi chừng không giữ được đầu đâu!"

Mộ Dung Tu ngẩn ra, nhìn vẻ mặt khẩn trương của người Trạch quốc, trong lòng hết sức kinh sợ. Trước khi lên đường, hắn đã nghe nói Băng tộc sau khi kiến lập Thương Lưu đế quốc, đã dùng những biện pháp tàn bạo để hoàn toàn vùi lấp mọi thứ có liên quan đến tiền triều.

Ngoại trừ Bạch tháp, hầu hết cung điện trong Già Lam thành đều bị phá hủy xây mới, sách vở bị đốt, tiền tệ thu hồi đúc lại. Phảng phất như vương triều mới muốn xóa hẳn tiền triều ra khỏi lịch sử. Chỉ có điều thuở trước cách làm này chỉ mới áp dụng ở quốc đô và Diệp thành mà thôi. Thật không ngờ hai mươi năm sau, theo bước phụ thân đến Vân Hoang, chính sách hủy sạch diệt sạch này đã khuếch trương đến tận các thuộc quốc chung quanh!

Mộ Dung Tu thầm rùng mình, ghi nhớ kỹ điều kiêng kỵ, quyết định không để mình dính vào rắc rối.

Lúc này lục tinh vẫn còn xoay vòng phía trên khu rừng, lúc gần lúc xa, hào quang chói mắt.

Na Sinh bị cánh tay cụt vừa kéo vừa đẩy trèo lên đỉnh Thiên Khuyết. Tuy đây chỉ là một ngọn núi nhỏ cao chỉ mấy trăm trượng nhưng cây cối hết sức um tùm, suýt chút nữa là không nhận rõ được đường đi. Na Sinh chạy băng băng, vượt qua cây cối dây leo, thân bất do kỷ chạy lên tới đỉnh núi, mệt đến mức thở

không ra hơi.

"May quá, không gặp phải Tô Ma." Cánh tay gãy phảng phất thở phào, lẩm bẩm thốt rồi đẩy Na Sinh một cái, "Nhanh chút đi."

"Làm, làm cái gì?" Cô gập người, dùng hai tay đỡ lấy đầu gối, thở phì phò.

"Mau xoa vào chiếc nhẫn đi!" Cánh tay gãy xốc người cô lên, thúc giục.

"Nhanh lên! Trời sắp sáng rồi!"

"Trời sáng không phải càng tốt sao? Đến lúc trời sáng thì ngươi có thể..." Na Sinh hé mắt nhìn lên bầu trời phía trên vòm cây um tùm.

Nhưng lời mới thốt ra được một nửa thì đã bị cắt ngang. Cánh tay gãy dùng giọng nghiêm túc chưa từng thấy ra lệnh: "Đừng lần khân nữa! Nhanh lên!"

Cánh tay trái thụ thương đột nhiên đau nhói, Na Sinh mày chau lại, buột miệng kêu đau. Cô ngoan ngoãn cúi đầu xoa vào chiếc nhẫn đeo ở ngón giữa, một lần rồi một lần nữa nhưng không thấy có gì dị thường, bất giác thắc mắc: "Chỉ, chỉ vậy thôi sao?"

Lời chưa nói dứt, một tia chớp chợt từ hữu thủ của cô phóng vọt ra!

Na Sinh kinh hãi chưa kịp thốt tiếng nào thì hào quang phát ra từ chiếc nhẫn đã xuyên qua tầng tầng cây rừng, bắn thẳng lên bầu trời Thiên Khuyết.

Sáu ngôi sao lẩn quẩn không rời Thiên Khuyết vừa phát hiện ra luồng sáng đó, lập tức cùng nhau bay vụt tới, nhanh chóng xuyên qua vòm cây dày đặc, rơi xuống vây lấy Na Sinh đang kinh hãi.

Linh lực mạnh mẽ đến mức không sao hô hấp được.

Hào quang sáu màu lam, bạch, xích, thanh, tử, huyền rơi xuống tạo thành sáu cái hố nông trên mặt đất. Hào quang từ từ dịu đi, ngưng tụ thành sáu người đang quỳ gối, bốn nam hai nữ, ai nấy đều mặc hoa phục kỳ dị đồng loạt cúi đầu trước cô.

"Cung nghênh Chân Lam hoàng thái tử điện hạ quay lại Vân Hoang!" Trong lúc Na Sinh há hốc miệng, một lam y nam tử đã nhanh chóng cúi gập người hành lễ: "Thuộc hạ tiếp giá chậm trễ, xin điện hạ thứ tội."

Na Sinh quá bất ngờ khi nghe lời nói của lam y nam tử, nhất thời không biết làm sao mới phải. Cánh tay gãy lại thúc vào người cô, khiến cô bất giác bước đến trước mặt lam y nhân.

Thấy cô đến gần, lam y nhân quỳ gối, cung kính nâng bàn tay phải đang đeo nhẫn của cô, dùng trán chạm nhẹ vào viên bảo thạch: "Lục tinh quy vị, Vô Sắc thành khai. Cung nghênh hoàng thái tử điện hạ quay về!"

"Hoàng, hoàng thái tử điện hạ?" Na Sinh lắp bắp, cố rụt tay lại, "Ông nhận lầm người rồi, ta là nữ nhân mà!"

"Câu nói đó là nói với ta." Đột nhiên một giọng nói vang lên.

Na Sinh ngẩn người rồi chợt nhận ra đó là giọng nói của cánh tay gãy.

Nhưng lần này giọng nói đó lại vang lên một cách hết sức chân thật.

Cô quay người nhìn lại thì giật mình kinh hãi: một nữ tử bạch y quỳ gối, mặt đeo mạng đen, vẻ ngoài trầm tĩnh. Tay nàng ta cầm một cái mâm vàng, trên mâm đặt một cái đầu lâu, diện mạo vẫn còn như đang sống. Cô chỉ biết sững người nhìn cái đầu lâu xa lạ. Môi đầu lâu nhấp nháy, không ngờ nó lại mở miệng nói chuyện: "Đa tạ cô đã chiếu cố ta suốt dọc đường, giờ đã đến Vân Hoang, ta có thể theo bọn họ quay về được rồi."

"Ngươi... ngươi..." Nghe giọng nói y hệt như giọng của cánh tay gãy, Na Sinh không thốt nên lời, "Cánh tay thối tha kia, ngươi là... Ôi chao, sao lại thế được?!"

"Tên ta là Chân Lam, là hoàng thái tử cuối cùng của người Không Tang." Cái đầu lâu mỉm cười, giải thích cho cô thiếu nữ đang ngơ ngác: "Sáu người này là phi tử và thần tử của ta."

"Phi tử và..." Na Sinh nhìn qua sáu người, chỉ có người áo trắng và áo đỏ là nữ tử, nhưng nữ tử áo đỏ rõ ràng tuổi đã không còn nhỏ nữa. Quả nhiên nữ

tử áo trắng dùng khăn đen che mặt ngẩng đầu, mỉm cười tự giới thiệu: "Ta là Bạch Anh, là Không Tang hoàng thái tử phi, thê tử của Chân Lam. Hết sức cảm tạ cô nương đã cứu phu quân của ta."

Vẻ ngoài và giọng nói nghiêm túc đó khiến Na Sinh trước giờ không biết lớn nhỏ chợt cảm thấy chân tay lúng túng, vội hoàn lễ: "À à, ta chỉ là thuận đường thôi... Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn."

Vẻ ngoài và giọng nói nghiêm túc đó khiến Na Sinh trước giờ không biết lớn nhỏ chợt cảm thấy chân tay lúng túng, vội hoàn lễ: "À à, ta chỉ là thuận đường thôi... Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn."

Người đàn ông mặc áo lam bên cạnh lấy ra một cái mâm vàng, nâng cao quá đầu. Cánh tay gãy từ vai của Na Sinh nhảy lên mâm vàng, giơ khuỷu tay lên vẫy vẫy cô: "Đa tạ cô đưa ta từ phong ấn trên Mộ Sĩ Tháp Cách về Vân Hoang. Chúng ta quả thật rất có duyên đó. Để đền ơn, chiếc nhẫn đó coi như tặng cho cô!"

"Chiếc nhẫn..." Na Sinh ngẩn người giơ cánh tay phải lên, nhìn chiếc nhẫn kỳ dị đeo trên ngón tay: phía trên đôi cánh màu bạc có nhận một viên bảo thạch màu lam. Thật không tin nổi luồng hào quang sáng rực đất trời khi nãy là từ đó phát ra.

"Lực lượng trên chiếc nhẫn này có thể bảo hộ cô đi lại trên Vân Hoang, chỉ là đừng để người khác nhìn thấy..." Đầu lâu của Chân Lam hoàng thái tử trên mâm vàng mỉm cười, nó dừng lại một chút, liếc mắt nhìn sắc trời rồi vội nói: "Trời sắp sáng rồi, không nói nhiều được nữa. Tiểu nha đầu, cô tự bảo trọng nhé."

Sáu người đồng loạt đứng dậy, lam y nhân và bạch sam nữ tử tay cầm mâm vàng, dẫn đầu mọi người quay đi.

"Này này, cánh tay thối tha!" Na Sinh thấy mấy người đó bỏ đi thì chợt tỉnh, buột miệng gọi. Cái đầu lâu trên mâm vàn nghe vậy, quay mặt lại, nhướng mày nói với cô: "Có chuyện gì vậy tiểu nha đầu? Không nỡ rời ta à?"

Na Sinh chăm chú nhìn cái đầu lâu một thoáng rồi nhảy dựng lên, chỉ vào mặt nó kêu lớn: "Cánh tay thối tha, ngươi gạt ta! Khuôn mặt ngươi biến ảo cho ta coi đâu phải là thế này! Ngươi là đồ lừa gạt!"

"Ha ha ha." Đầu lâu thấy cô bĩu môi, không nhịn được phá lên cười ha hả, "Ngươi là đồ mê trai, ta không biến ra một khuôn mặt anh tuấn, ngươi làm sao chịu dẫn ta theo?"

"Đi thôi, đi thôi!" Không đợi cô hồi đáp, cánh tay gãy trên mâm vàng của người mặc áo lam dương dương đắc ý vung lên, trong chớp mắt sáu đạo hào quang chiếu rọi cả khu rừng, lục tinh bay vọt lên không, vạch ngang bầu trời vừa lóe lên ánh sáng đầu tiên rồi biến mất. Ở chốn cùng trời, bóng Già Lam Bạch tháp cao vạn trượng rọi xuống Kính Hồ chợt uốn khúc kỳ dị. Vô Sắc thành mở ra, nghênh đón chủ nhân.

Trời đã hừng sáng, không còn thấy bóng ngôi sao nào nữa. Ánh ban mai lắc rắc bụi vàng lên rừng tùng.

"Ôi... cánh tay thối tha đó nói đi là đi vậy sao?" Ngẩng đầu nhìn sáu luồng hào quang xa dần rồi biến mất, Na Sinh lẩm bẩm, trong lòng có chút mất mát. Sau đó cô chau mày, tự hỏi: "Chỉ có điều... một hoàng thái tử sao lại nói chuyện như một tên côn đồ vậy, thật là kỳ quái. Ôi, nhưng hoàng thái tử phi đó lại hết sức xinh đẹp."

"Ngươi nói hoàng thái tử, hoàng thái tử phi gì đó? Lục tinh đi đâu rồi?!" Chớp mắt bên tai cô chợt có người quát hỏi. Cành lá xào xạc phân khai, một người nhanh như điện chớp phóng ra từ bên trong khu rừng rậm rạp, thò tay chộp lấy cô. Người đó nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay cô, buột miệng kêu lên kinh ngạc: "Chiếc nhẫn trên tay ngươi từ đâu mà có?"

Hành động quá nhanh đến mức nhìn không rõ, đợi người đó đứng sựng lại, Na Sinh mới nhận ra đó là quỷ lỗi sư quái dị, sợ đến mức bật kêu thành tiếng.

Tô Ma thò tay, mười chiếc nhẫn vô thanh vô tức bắn ra. Na Sinh vừa định tránh né thì chợt thấy cổ tay đau nhói.

Cô cúi xuống nhìn thì thấy một sợi dây mỏng mảnh trong suốt đã quấn quanh cổ tay của mình, cứa vào da thịt, máu ứa ra. Sợi dây bề ngoài mềm mại nhưng không ngờ còn sắc bén hơn cả đao phong. Nếu quả cô nhìn thấy tình trạng tử vong đáng sợ của mấy tên loạn binh cạnh đám lửa, cô sẽ biết hiện giờ mình chỉ cách cái chết có một đường tơ.

"Không được nhúc nhích, nếu không cổ tay của ngươi sẽ bị đứt rời ra." Giọng Tô Ma lạnh lùng vọng lại. Quỷ lỗi sư bước lại gần, dùng tay nâng cằm cô lên, "Thành thật trả lời ta, nếu không ta sẽ chặt tứ chi của ngươi xuống, rồi dùng dây xuyên qua, treo lên cây tựa như tượng người vậy."

Nhìn vào đôi mắt xanh thẫm trống rỗng không chút biểu tình, Na Sinh rùng mình, không dám nhúc nhích, tay chân bất giác run cầm cập. Cô chỉ còn có thể khống chế giọng nói của mình mà thôi: "Ông, ông muốn hỏi chuyện gì?

"Hoàng Thiên trên tay người từ đâu mà có?" Tô Ma bắt đầu tra hỏi. Lời vừa nói dứt, tượng người ở đằng xa chợt động đậy, Na Sinh cảm thấy cổ tay đau nhói, không khống chế được giơ cao hữu thủ đưa lên trước mặt quỷ lỗi sư. Tô Ma chầm chậm thò tay chạm vào chiếc nhẫn màu bạc, vẻ mặt phức tạp.

"Ông, ông nói chiếc nhẫn này hả?" Na Sinh lắp bắp, "Tôi, tôi tìm được trên một cánh tay gãy vùi dưới núi tuyết."

"Núi tuyết? Tay gãy?" Tô Ma sững sờ, "Tín vật của Không Tang hoàng đế sao lại ở đó?"

"Hoàng đế? Cánh tay gãy đó nói nó là Không Tang hoàng thái tử! Cái đầu lâu cũng nói y như vậy!"

Thấy đối phương nghi ngờ, Na Sinh sợ Tô Ma nổi nóng hạ độc thủ nên vội giải thích, "Bọn họ nói hắn ta là hoàng thái tử của Không Tang... Đúng rồi, tên là Chân Lam!"

Tay Tô Ma chợt run bắn, chầm chậm nhắm mắt lại, hạ giọng như nói mê: "Chân Lam... Chân Lam?"

Cái tên đó thật xa xăm biết bao.

"Đầu? Tay? Thì ra trên núi tuyết Mộ Sĩ Tháp Cách bên ngoài Vân Hoang cũng có phong ấn à?" Quỷ lỗi sư lẩm bẩm, đột nhiên giọng nói trở lên khác lạ, "Vậy thì ngươi cũng nhìn thấy hoàng thái tử phi phải không?"

"À, đúng vậy, một vị tỷ tỷ hết sức xinh đẹp và đoan trang." Na Sinh thấy đối phương hòa hoãn lại một chút thì an tâm hơn, "Cánh tay thối tha đó nói nàng ấy là phi tử của nó, mặc y phục trắng, mạng che mặt màu đen, dường như... dường như tên là Bạch Anh thì phải."

Ngón tay Tô Ma đột ngột co lại, dụng lực đến mức khớp xương kêu lên răng rắc, Na Sinh đau đớn kêu lên be be.

"Bạch Anh... Bạch Anh..." Đôi mắt xanh thẳm trống rỗng lần đầu tiên xuất hiện cảm tình phức tạp không biết gọi là gì. Quỷ lỗi sư không quay đầu lại, đột ngột cao giọng trách cứ: "Quỷ Cơ! Ngươi còn gạt ta nói Bạch Anh đã chết rồi?!"

"Ngươi trước tiên hãy thả cô nương đó ra." Một giọng nói sau lưng y bình thản hồi đáp. Cành lá um tum vô thanh vô tức rẽ ra, phảng phất như cây cỏ đang kính cẩn nhường bước cho nữ nhân cưỡi bạch hổ đến từ trong rừng sâu.

Quỷ Cơ rõ ràng là thấy Lục Tinh xuất hiện nên mới chạy đến đây, nàng ngồi trên bạch hổ, chăm chú nhìn quỷ lỗi sư trước mặt: "Ta không có gạt ngươi, Bạch Anh đích thật đã chết rồi. Chín mươi năm trước đã chết rồi! Bạch Anh hiện giờ không phải là người."

"Không phải là người?" Tô Ma sững sờ, đồng tử co lại, "Ngươi, ngươi nói... nàng hiện tại là..."

"Là minh linh." Quỷ Cơ lắc đầu, cười thành tiếng, "Ngươi còn tưởng ta gạt ngươi sao? Nếu ngươi đi qua Cửu Nghi ở phương Bắc thì có thể nhìn thấy thi thể của nàng cùng năm vị đồng liêu chết đứng bên cạnh đỉnh

truyền quốc kế cận vực Thương Ngô."

"Minh linh?" Quỷ lỗi sư buột miệng hỏi lại. Y chợt nhớ đến trận mưa sao băng cực lớn từng thấy khi ở Tinh Túc hải, chín mươi năm trước... Chính là thời điểm đó! Lúc Không Tang mất nước sao?

Quỷ Cơ vuốt trán bạch hổ, nhìn Bạch tháp ở dưới núi, thở dài: "Ngươi không biết sao? Lúc đó chắc ngươi đã rời khỏi Vân Hoang rồi. Chân Lam hoàng thái tử dẫn đầu người Không Tang tử thủ ở Già Lam thành mười năm, cuối cùng cũng bị Băng tộc công phá. Lúc ấy, để bảo toàn hơn mười vạn người Không Tang vô tội không còn nơi trốn chạy, đại tư mệnh quyết định mở cửa Vô Sắc thành."

Tô Ma bất giác xiết chặt tay, hạ giọng hỏi lại: "Mở cửa Vô Sắc thành?"

Truyền thuyết về Vô Sắc thành, người sống trên Vân Hoang hiếm ai không biết. Bảy ngàn năm trước, lục bộ của Vân Hoang chinh chiến không ngừng, Băng tộc ở phương Tây rộng lớn rục rịch ngóc đầu dậy, muốn một lần nữa tiến ra tranh giành thiên hạ.

Trong lúc chém giết hỗn loạn đó, đôi đế hậu kiệt xuất nhất trong lịch sử Không Tang - Tinh Tôn Đế Lang và hoàng hậu Bạch vi rút kiếm khởi nghĩa, sánh vai chinh phục thiên hạ, thống nhất lục bộ, khu trục rợ Băng, cuối cùng khiến cho Vân Hoang đại lục một lần nữa trở lại an bình.

Đó chính là quốc gia thống nhất cường đại nhất trong lịch sử Vân Hoang, được hậu thế xưng là Lăng vương triều.

Thái Sơ nguyên niên, Tinh Tôn đế tức vị, cùng Bạch Vi hoàng hậu chấp chưởng thiên hạ, được trong ngoài xưng tụng là Song thánh.

Bọn họ tiến hành hàng loạt cải cách trên mảnh đất hoang phế sau chiến loạn: theo chiến công phong sáu vị vương, trấn thủ sáu phương, bắt đầu khuyến khích trồng trọt chăn nuôi và buôn bán. Để giữ Không Tang mãi ổn định và hòa bình, Đế Hậu quyết định dời đế đô về hòn đảo nằm giữa Kính Hồ, lấy đó làm trung tâm để xác định phương vị trên đại lục Vân Hoang.

Thế nhưng trong điển tịch chỉ người trong hoàng gia Không Tang mới được đọc, Quốc đô thuở khai quốc do Đế Hậu kiến lập không chỉ bao gồm đại đế đô Già Lam như hậu thế tưởng tượng. Nó còn bao quát cả một tòa thành nằm nơi đáy nước: Vô Sắc thành.

Thái Sơ ngũ niên, khi văn trị vũ công đạt đến đỉnh điểm kể từ lúc Tinh Tôn đế thống nhất Vân Hoang, Bạch Vi hoàng hậu vẫn thầm lo lắng không yên. Để đối phó với đại kiếp ngày sau nhất định sẽ giáng xuống Không Tang, hoàng hậu nghe lời khuyên của Đại tư mệnh, dùng lực lượng Hộ của nhẫn thần Hậu Thổ cùng niệm lực thuần túy nhất kiến lập một đô thành bóng gương dưới đáy nước, đối ứng với Già Lam thành.

Nếu nói Già Lam thành trên mặt nước là trung tâm "chân thật" của đại lục, Vô Sắc thành dưới nước chỉ là một tòa thành hư vô như có như không. Tòa thành "không thực" đó nằm trong một thế giới khác, hoàn toàn tách biệt với thế giới trên mặt nước.

Vô Sắc thành tồn tại như cái bóng của Già Lam thành, như hai tỷ muội song sinh, thật và ảo tương hỗ.

Vô Sắc thành dựng xong, Bạch Vi hoàng hậu liền đặt phong ấn khép lại thông đạo giữa hai tòa thành. Chẳng bao lâu sau, vị hoàng hậu vĩ đại nhất trong lịch sử Không Tang qua đời, trước khi chết lưu lại di chiếu ghi rõ cách phá vỡ phong ấn, nhưng dặn dò rằng trừ phi đến lúc diệt vong, ngàn vạn lần đừng tùy tiện mở cửa tòa thành đó.

Bảy ngàn năm nay, Không Tang trải qua bao nhiêu đại tai đại nạn, mấy lần suýt mất nước, nhưng lần nào chư vương cũng cắn răng tử chiến, quyết không mở cửa Vô Sắc thành. Bởi vì theo điển tịch ghi lại,

di chiếu của Bạch Vi hoàng hậu viết rằng: "Vũ trụ phân lục hợp, đại địa phong lục vương. Lục tinh đồng hạ, Vô Sắc thành khai!"

di chiếu của Bạch Vi hoàng hậu viết rằng: "Vũ trụ phân lục hợp, đại địa phong lục vương. Lục tinh đồng hạ, Vô Sắc thành khai!"

Đến Tô Ma nghe thấy ba chữ Vô Sắc thành cũng phải biến sắc: "Mở Vô Sắc thành? Bọn họ có sức mạnh đó hay sao?"

"Đương nhiên là có, chỉ có điều phải trả giá thật lớn." Quỷ cơ mỉm cười nhìn ra chân trời.

"Ngươi không tận mắt nhìn thấy cảnh tượng vô cùng thảm thương khi Không Tang mất nước dưới tay Băng tộc đâu..." Lúc ấy, Băng tộc đã công phá đến ngoài thành, hơn mười vạn người Không Tang còn may mắn sống sót bên trong đồng thanh cầu nguyện, thanh âm vọng đến tận Thiên Khuyết! Để bảo hộ chút huyết mạch cuối cùng của Không Tang, lục vương trước giờ hục hặc tranh chấp nay đều nghe theo an bày của Đại tư mệnh, bỏ rơi bách tính, hợp lực chém giết thoát khỏi vòng vây, huyết chiến chạy tới Vương lăng của các triều đại Không Tang dưới Cửu Nghi sơn. Lục vương quỳ trước lăng mộ của các hoàng đế hoàng hậu, cất lời cầu nguyện, xin Tinh Tôn đế cho bọn họ dùng mọi lực lượng để mở ra thông đạo bị phong ấn..."

Sau đó, đứng quanh đỉnh đồng truyền quốc, lục vương vung kiếm tự vẫn, sáu đầu lâu đồng thời rơi vào trong đỉnh. Chiến sĩ mạnh nhất của lục bộ hiến tế máu huyết cùng linh hồn, biến thành minh linh tồn tại nhờ ý niệm phục quốc, đợi đến khi kiến lập lại Vân Hoang thì mới hoàn toàn tan rã thành tro bụi.

Lục tinh đồng hạ, Vô Sắc thành khai!

Vào lúc phong ấn bị mở ra, Già Lam Bạch tháp tỏa ra hào quang chiếu rọi khắp Vân Hoang, bóng của nó trên mặt hồ đột nhiên phảng phất như sống lại. Ánh sáng rực rỡ che lấp tất cả. Khi Thập vu và chiến sĩ của Băng tộc nhìn thấy lại được thì cả Già Lam thánh thành đã không còn một người nào.

"Mười vạn người Không Tang trong chớp mắt biến mất, Vô Sắc thành nghênh đón những cư dân đầu tiên." Quỷ Cơ thuật lại tình hình Không Tang mất nước chín mươi năm trước, mắt hướng về Bạch tháp ở cuối trời, thở dài: "Bạch Anh đã chết vào lúc đó... Nàng là chiến sĩ mạnh nhất trong Bạch bộ, thế chỗ cho phụ vương, trở thành một trong Lục tinh chết dưới Cửu Nghi sơn. Do đó, ta mới nói nếu ngươi đi về phương bắc thì sẽ thấy được thi thể của nàng, mấy chục năm nay vẫn thủ tại lối vào thông đạo, không hề thối rữa."

Quỷ lỗi sư yên lặng lắng nghe, vẻ mặt từ từ bình tĩnh lại, cho đến lúc chẳng còn chút biểu tình nào. Y châm chọc: "Đúng là đáng tiếc thật, ta không thể tự tay kết thúc vương triều bại hoại đó. Chỉ không ngờ Bạch Anh nàng ta cũng hy sinh như một chiến sĩ. Ta trước giờ cứ tưởng nàng ta chỉ là một nữ nhân mơ mộng mà thôi."

"Một người một đời chỉ có thể nằm mộng như thế một lần thôi." Quỷ Cơ vuốt ve bạch hổ, con linh thú thè lưỡi liếm vào tay nàng. Nữ tiên cười lạnh, "Đa tạ ngươi đã để cho nàng sớm tỉnh mộng."

"Ồ, vậy là người Không Tang phải cảm tạ ta đã tạo nên nữ anh hùng của bọn họ rồi." Khóe môi Tô Ma nhếch lên, cười nhạt.

Quỷ Cơ nhìn y nhưng không thấu được nội tâm y đang nghĩ gì: "Lần này ngươi quay về chắc là có mưu đồ gì. Nhưng vô luận thế nào ngươi cũng không được đi tìm nàng nữa."

"Ta đâu có định tìm nàng ta." Tô Ma lãnh đạm đáp, "Ta không muốn hốt lại bát nước đổ đi, huống gì ta cũng chẳng thích người chết."

"Vậy là tốt," Quỷ Cơ thở phào, mỉm cười, "Rời Vân Hoang một trăm năm, ngươi cũng tìm được nữ tử mình yêu rồi sao? Nếu không thì ngươi cũng không xuất hiện với bộ dạng nam tử thế này."

Quỷ lỗi sư khép mắt, cười nhạt không thành tiếng rồi quay đầu đi: "Ngươi cũng nhiều chuyện như hồi một trăm năm trước vậy."

Y bỏ đi, tay vẫy vẫy như đang dùng sợi dây vô hình khống chế tượng gỗ. A Nặc bắt đầu cử động, sợi tơ quấn quanh chân tay Na Sinh buông lỏng, mười chiếc nhẫn bạc quay về tay Tô Ma. Sau đó tượng gỗ nhỏ bay ngược về phía sau chui vào lòng Tô Ma. Na Sinh ôm cổ tay nằm co quắp dưới đất.

"Híc... người này chẳng những giết người không chớp mắt mà còn điên điên khùng khùng nữa." Nhìn theo bóng lưng của quỷ lỗi sư, Na Sinh trong lòng khiếp sợ, "A di đà phật, xin cho con về sau không gặp phải hắn ta nữa."

"Tiểu cô nương, một mình cô có thể chạy đến Thiên Khuyết này, mạng lớn thật đó." Quỷ Cơ cúi người từ lưng hổ, chạm vào tay chân của cô, lập tức máu dừng không chảy nữa. "Cánh tay gãy rồi mà không chịu băng bó gì cả." Quỷ Cơ nắm lấy tay trái của Na Sinh rồi đột ngột bóp mạnh, Na Sinh đau đớn rú lên, nhưng chợt phát hiện ra bao nhiêu đau nhức đã biến mất sạch.

"Ôi... đa tạ sơn thần tiên nữ!" Dùng hữu thủ sờ sờ vào chỗ xương gãy khi nãy, Na Sinh vui sướng cảm tạ.

"Hì hì, sơn thần... Cách xưng hô mới lạ thật." Quỷ Cơ che miệng cười, nhưng nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay nàng thì đột nhiên nghiêm mặt, "Chiếc Hoàng Thiên này từ đâu mà có? Chân Lam cho cô hả?"

Na Sinh lẩm bẩm mấy cái tên xa lạ một lúc, rồi mới hiểu được ý Quỷ Cơ muốn hỏi gì: "Tiên nữ, ngài muốn hỏi cánh tay hôi thối đó hả? Đúng rồi, là nó tặng cho tôi để tạ ơn."

"Cánh tay... đúng rồi!" Quỷ Cơ lẩm bẩm. "Hôm qua có trận tuyết lở thật lớn trên Mộ Nhĩ Tháp Cách, thì ra là vì cái này! Phong ấn bị giải khai rồi sao? Hèn gì hôm nay Lục tinh đột nhiên tập hợp ở Thiên Khuyết! Vô Sắc thành mở cửa lần thứ hai, là vì phong ấn đầu tiên đã được giải khai sao? Vận mệnh của Không Tang đã đến lúc thay đổi rồi!"

Quỷ Cơ lại cúi mình xuống, chăm chú nhìn Miêu nữ áo quần lam lũ, mặt mũi dính đầy bùn đất, đánh giá một hồi rồi hỏi, "Cô mở ra phong ấn hả?"

Na Sinh bị nhìn đến xấu hổ, cười đáp: "À... tôi chỉ là, chỉ là tiện tay thôi."

"Thiếu nữ dị tộc đến từ phương xa... Thì ra chính là cô vén lên tấm màn loạn lạc của Vân Hoang!" Quỷ Cơ thở dài, vuốt tóc Na Sinh, gật gù nhìn chiếc nhẫn trên tay cô.

"Hả?" Na Sinh sững sờ, có chút hồ đồ mở to mắt, dường như hiểu ra gì đó, cô cho rằng mình đã thả ra một vật bất tường. "Nó là tốt hay xấu? Sơn thần tiên nữ, cánh tay thối tha đó... nó là tai ương sao? Tôi làm sai rồi sao?"

"À... nó không tính là xấu đâu." Nghe Na Sinh hỏi, Quỷ Cơ ngẩn ra, trầm ngâm một thoáng rồi cười khổ, "Nhưng nếu gọi nó là tai ương cũng không sai. Lúc đó Bạch Anh đến cảnh báo cho ta, nói có vật bất tường tiến đến gần Thiên Khuyết. Ta cứ tưởng đó là Tô Ma... thì ra là có đến hai cỗ lực lượng đồng thời tiến vào Vân Hoang!"

"Hả? Không xấu là được rồi." Na Sinh vẫn không hiểu gì nhưng cũng yên tâm hơn. "Tên Tô Ma đó chắc không phải là người tốt rồi? Tôi nhìn thấy hắn ta là sợ đến chết khiếp."

"Tô Ma..." Quỷ Cơ lặp lại cái tên này lần nữa, không biết phải trả lời này thế nào, chỉ biết mỉm cười cúi người vỗ vỗ vào lưng bàn tay của Na Sinh, dặn dò: "Xuống Thiên Khuyết gặp người ta, đừng để ai trông thấy chiếc nhẫn này. Hoàng Thiên và Hậu Thổ là cặp nhẫn thần của các triều đại Không Tang, bị người ta nhìn thấy sẽ chuốc họa vào thân đó."

Na Sinh sợ đến nhảy dựng lên: "Cái gì? Cánh tay thối tha đó còn dám nói chiếc nhẫn này sẽ bảo vệ

tôi khắp Vân Hoang nữa! Đồ lừa gạt, không có câu nào là thật cả."

"Hoàng Thiên có lực lượng riêng, bảo hộ người đeo nó." Quỷ Cơ an ủi. "Chỉ cần cô cẩn thận không để người khác nhìn thấy, nó chính là bùa hộ thân tốt nhất."

Na Sinh gật đầu lia lịa, vội vàng dùng vải bao quanh tay phải, quấn qua quấn lại cho đến tận đầu ngón tay, che đi chiếc nhẫn.

Nhìn thiếu nữ người Miêu hấp ta hấp tấp như vậy, Quỷ Cơ thầm than: "Một cô gái nhỏ đeo Hoàng Thiên đi đến Vân Hoang, thật khiến người ta lo lắng..."

Vào lúc này, Quỷ Cơ chợt thấy tiếng cành lá xào xạc, phảng phất như có một đoàn người đi tới.

"Là đứa nhỏ nhà Mộ Dung?" Nghe thấy tiếng Mộ Dung Tu, Quỷ Cơ đột nhiên nghĩ ra một ý. Tiếng chân càng lúc càng gần, cây cỏ ngoan ngoãn rẽ lối, một nhánh dây leo bò thoăn thoắt trên mặt đất chẳng khác gì một con rắn sống. Mộc nô đi đến trước mặt Quỷ Cơ, ngọn cây ngóc lên như đang chờ lệnh.

Phía sau Mộc nô quả nhiên là mấy người ngủ dưới chân Thiên Khuyết tối qua. Mộ Dung Tu đi đầu, một tay vung đao chặt cành lá và dây leo mở đường. Người trung niên đến từ Trạch quốc cùng đôi thư sinh và tiểu thư kia theo sát phía sau.

"Quỷ Cơ! Quỷ Cơ!" Dương Công Tuyền nhìn thấy nữ tử cỡi bạch hổ thì kêu lên thất thanh, quay đầu bỏ chạy. Mộ Dung Tu kéo ông ta lại, ý muốn bảo đừng sợ nhưng Dương Công Tuyền đời nào chịu nghe, co giò chạy thẳng xuống núi. Đôi thư sinh tiểu thư kia không biết đầu đuôi câu chuyện, nhưng vẫn bất giác dìu dắt nhau loạng choạng quay đầu bỏ chạy.

"Để mặc bọn họ đi." Thấy vẻ mặt bất lực của Mộ Dung Tu, Quỷ Cơ mỉm cười vẫy tay, "Lại đây nhóc con." Hắn bước tới, kính cần cúi đầu, "Nữ tiên có gì phân phó?"

Quỷ Cơ mỉm cười kéo tay Na Sinh: "Vị cô nương này cũng đi Vân Hoang, ta muốn nhờ ngươi chiếu cố cô ta trên đường đi."

Mộ Dung Tu liếc sang Na Sinh, ai ngờ thiếu nữ người Miêu này cũng đang nhìn thẳng vào hắn, mặt mày hớn hở mắt sáng rực. Na Sinh cứ nhìn một cách sỗ sàng như vậy hồi lâu khiến Mộ Dung Tu đỏ mặt, cúi đầu lắp bắp: "Nam nữ thụ thụ bất thân, chỉ sợ không tiện cho vị cô nương này..."

"Không sao đâu! Không có gì bất tiện cả!" Không đợi hắn nói hết, Na Sinh đã xen vào, mắt lấp lánh, "Ta không phải là con gái người Hán e e ấp ấp, người Miêu không sợ mấy thứ lễ giáo đó!"

Quỷ Cơ không nhịn được phải cười thầm trước vẻ mắc cỡ của Mộ Dung Tu cùng vẻ hớn hở của Na Sinh, sau đó nàng nghiêm mặt nói: "Các người làm việc già dặn cẩn thận, vị cô nương này chẳng hiểu gì về thế thái nhân tình, ngươi nếu đi cùng đường thì nên chiếu cố cho cô ấy một chút."

"Cái này..." Không muốn trái ý Quỷ Cơ, Mộ Dung Tu mặt đỏ bừng ấp a ấp úng mãi.

"Hả? Có phải sợ ta ăn chực của huynh không?" Thấy vị công tử họ Mộ Dung cứ đứng đó lúng túng như gà mắc tóc, Na Sinh bồn chồn rồi chợt nảy ra một ý, rút từ trong người ra một vật đưa tới trước mặt hắn ta, "Nè, ta đưa thứ này cho huynh có được không? Là Tuyết anh tử đó?"

Mộ Dung Tu nhìn củ màu vàng nhạt trong tay cô, mắt chợt sáng lên: Tuyết anh tử! Là thương nhân, hắn đương nhiên biết rõ giá trị của thứ này. Quỷ Cơ thấy Mộ Dung Tu dao động bèn thêm vào một câu: "Ra ngoài làm việc, nên hỗ trợ giúp đỡ lẫn nhau."

"Như vậy thì về sau ủy khuất cô nương một chút vậy." Hắn xoa tay, chằm chằm nhìn tuyết anh tử, cuối cùng cũng quy quy củ củ chắp tay chào Na Sinh, "Tại hạ Mộ Dung Tu."

"Ta là Na Sinh! Huynh gọi ta là A Sinh được rồi." Na Sinh vui mừng khôn xiết đưa Tuyết

"Ta là Na Sinh! Huynh gọi ta là A Sinh được rồi." Na Sinh vui mừng khôn xiết đưa Tuyết

anh tử cho Mộ Dung Tu.

Mộ Dung Tu không chút khách khí nhận lấy, cẩn thận cất vào bọc rồi chắp tay nói với Na Sinh: "Xin cô nương ở đây đợi một chút. Tại hạ quay lại tìm ba đồng bạn rồi cùng xuống núi một lượt."

Mộc Nô giờ đã quay đầu lại, dẫn Mộ Dung Tu xuống núi.

Bóng của hắn nhanh chóng khuất sau rừng cây. Na Sinh bĩu môi lo lắng: "Ôi chao, không biết hắn có lấy thứ đó đi rồi bỏ ta ở lại không."

"Đứa bé đó là người cẩn thận, tính toán thông minh. Nó cương quyết tìm mấy đồng bạn chẳng qua là cần một người rành đường ở Trạch quốc làm hướng đạo."

Quỷ Cơ nhìn theo hướng Mộ Dung Tu rời đi, mỉm cười vỗ vỗ vai Na Sinh, "Đó là một đứa bé rất tốt. Làm thương nhân thì phải biết giữ chữ tín trong giao dịch, nó hiểu rất rõ điều này. Tiểu nha đầu, cô phải cố gắng đó."

"Nỗ lực, nỗ lực cái gì chứ..." Na Sinh chợt bối rối, lập tức phủ nhận.

Quỷ Cơ phá lên cười: "Thấy cô đột nhiên cứ bám sát muốn đi theo hắn, ta đoán ra ngay thôi..."

Na Sinh dẫu là người phóng khoáng nhưng nghe vậy cũng xấu hổ đỏ mặt. Cũng may là đường đi trắc trở, bụi bám đầy mặt, không ai thấy được vẻ thẹn thùng của cô.

"Ha ha..." Nữ tiên Vân Hoang mỉm cười, vỗ vỗ bạch hổ quay đầu bỏ đi: "Phải nỗ lực đó!"

Thiếu nữ người Miêu nôn nóng đi qua đi lại trên khoảng đất trống, chờ đợi Mộ Dung Tu quay lại, trong lòng đầy háo hức đối với tân đại lục và cuộc lữ hành sắp tới.

***

Phong ấn ở phương Đông đã được khai mở, Lục tinh quay về Vô Sắc thành, nghênh đón hữu thủ của chủ nhân. Lam Hạ và Bạch Anh tay ôm mâm vàng giơ cao quá đầu, chầm chậm bước vào Quang tháp trong tràng chúc tụng dài dằng dặc của Đại tư mệnh. Một hồi lâu sau, khi chúc tụng hoàn tất, hai người mới cẩn thận đặt đầu lâu và cánh tay gãy lên khám thờ.

Đầu lâu chợt mở to hai mắt.

Đáy nước an tĩnh chợt sôi lên sùng sục, bọt nước phun ra từ những quan tài đá kín mít, lơ lửng trong làn nước. Bên trong mỗi bọt nước đều có một khuôn mặt tái nhợt như đã lâu chưa thấy ánh mặt trời. Khuôn mặt nào cũng lộ vẻ vui mừng khôn xiết, hướng về đầu lâu và cánh tay gãy trên tế đàn, miệng mấp máy: "Cung nghênh hoàng thái tử điện hạ quay về!"

Đầu lâu mỉm cười cảm khái, cánh tay gãy nằm ở mâm vàng kế cận chợt vung lên, khích lệ toàn dân.

"Trời còn thương Không Tang. Phong ấn bắt đầu được phá giải, ngày thấy ánh mặt trời không còn xa nữa!"

Tiếng hoan hô vui sướng tràn qua như làn gió.

"Mọi người tiếp tục nghỉ ngơi đi," Đại tư mệnh ra lệnh, khuôn mặt khô héo cũng lộ vẻ vui mừng. "Tiếp tục cống hiến linh lực của mình, đem lại sức mạnh cho minh linh chiến sĩ! Thiên thần bảo hộ, Vân Hoang vẫn luôn là thiên hạ của người Không Tang!"

"Trời thương Không Tang, vận nước miên trường!" Tiếng chúc tụng của mười vạn người Không Tang làm mặt nước chấn động. Ánh mặt trời không rọi tới đáy hồ, ở đây thắp sáng toàn nhờ vào hàng vạn hạt trân châu tỏa ánh nhu hòa. Khi bọt nước tan hết, dưới đáy hồ chỉ còn thấy hàng dãy quan tài đá trắng xếp chỉnh tề, lớp lớp không thấy tận cùng.

"Hà hà, lão sư, ngài xem ta cuối cùng cũng cử động được rồi." Sau khi con dân lùi về, cánh tay gãy lại cử động, choàng lên vai Đại tư mệnh.

Lúc toàn bộ dân Không Tang biến mất vào Vô Sắc thành, chỉ mình vị lão nhân có thể "khai thông trời đất" này là không cần nằm ngủ trong thạch quan, dùng thân thể thực sự di động bình thường dưới đáy nước. Qua bao triều đại, Đại tư mệnh

của Không Tang đồng thời cũng là thái phó của hoàng thái tử.

"Hoàng thái tử điện hạ," Thấy mình đã cố công dạy bảo bao năm mà cử chỉ của Chân Lam vẫn chẳng phù hợp với phong phạm hoàng gia chút nào, Đại tư mệnh bất giác cười khổ. Nhìn lại cánh tay đó, Đại tư mệnh đột nhiên nghiêm mặt, cao giọng hỏi: "Hoàng Thiên sao không còn trên tay của ngài nữa?!"

"Cho người ta rồi!" Thản nhiên như không, cánh tay gãi gãi đầu đáp lại, "Người ta khổ sở đưa ta đến Thiên Khuyết, ta cũng phải rộng lượng một chút chứ?"

"Cái gì? Điện hạ đem Hoàng Thiên cho người khác?" Đại tư mệnh chấn động, chằm chằm nhìn đầu lâu của Chân Lam, tròng mắt như muốn lòi cả ra ngoài. "Đó, đó là trọng bảo truyền đời của Không Tang mà! Vật trọng yếu như vậy, điện hạ sao có thể dễ dàng trao cho người khác?"

"Nhưng nó cũng đâu giúp ta quay trở lại được đâu." Đầu lâu lộ vẻ bất lực.

Sau đó, thấy khuôn mặt thông thái ổn trọng của Đại tư mệnh đỏ ké lên, ngọc giản trong tay sẵn sàng đập mạnh vào đầu mình, Chân Lam mới vội vã giải thích: "Lão nhân gia ngài đừng có giận, đừng có giận! Trước tiên nghe ta giải thích đã, ta cho nha đầu đó chiếc nhận là để cô ta tiếp tục giúp đỡ chúng ta đó!"

"Tiếp tục?" Đôi lông mày dài bạc trắng của Đại tư mệnh cuối cùng cũng bớt run rẩy.

Ông trầm ngâm một lúc: "Không sai! Cô ta có thể đeo được Hoàng Thiên, chứng tỏ cô ta đủ sức phá vỡ bốn phong ấn còn lại cho chúng ta! Tìm được một người giống vậy không phải dễ."

"Đúng! Không dễ chút nào, sao lại có thể để cho cô ta đi chứ?" Cánh tay gãy lại choàng qua vai Đại tư mệnh, vỗ vỗ: "Lão sư ngài cũng biết, chiếc nhẫn đó khí mạch tương thông với bản thể của ta. Nha đầu đó đeo Hoàng Thiên, bất giác sẽ bị phong ấn bốn chỗ còn lại kêu gọi, sẽ đi phá khai phong ấn giúp chúng ta, giải phóng tàn chi còn lại!"

"Nói vậy cũng đúng..." Đại tư mệnh trầm ngâm nhìn đầu lâu trên mâm vàng. Đã một trăm năm rồi, khuôn mặt này vẫn giữ vẻ y hệt như lúc mất nước, giọng điệu ngang ngược không hề thay đổi. Nhưng bao thống khổ dày vò không ngừng đã giúp hoàng thái tử trưởng thành rồi.

Gỡ cánh tay gãy đang bám trên vai ra, Đại tư mệnh cười khổ: "Nhưng người này có đủ mạnh không? Giải khai phong ấn ở phương đông hoàn toàn nhờ vào vận khí. Nhưng bốn phong ấn còn lại, không có lực lượng cỡ lục vương thì không sao phá giải được đâu."

"Cô ta rất yếu đuối, căn bản chẳng có chút sức mạnh gì." Cánh tay làm ra cử chỉ bất lực, đầu lâu trên mâm vàng cũng bĩu môi phối hợp, "Do đó chúng ta phải dọn đường sẵn cho cô ta mới được."

"Hừm..." Đại tư mệnh trầm ngâm rồi nhìn xuống lục vương đang đứng bên dưới đợi lệnh, "Chuyện này đợi lão hủ vào lục vương thương lượng kỹ càng đã. Hoàng thái tử thể lực vừa mới khôi phục một chút, trước tiên hãy nghỉ ngơi cái đã."

"Ối... đau chết ta rồi." Sau khi mọi thứ chìm trở lại vào hư vô, trong Quang tháp chỉ lưu lại một người rưỡi.

Bạch y nữ cẩn thận cởi sợi thừng quấn quanh cổ tay của cánh tay gãy, nhưng sợi dây này đã hằn sâu vào tận khớp xương, chỉ động một chút thôi là đau buốt không sao chịu nổi. Đầu lâu Chân Lam nằm ở mâm bên cạnh không ngừng than thở.

Sau khi lau sạch vết máu và thịt vụn quanh vết thương, Bạch Anh nhanh chóng bứt đôi sợi thừng, sợi thừng đẫm máu rơi bộp xuống đất. Nàng cầm khăn tay trải lên miệng vết thương. Vết thương hằn sâu cả trăm năm, dẫu có lành chắc cũng để lại vết tích không sao xóa được.

Bạch Anh mặt buồn bã, nhưng đầu lâu kế đó lại mở miệng cười lớn, vui vẻ khôn xiết: "Nàng xem này, giờ ta đã có tay rồi, cuối cùng có thể ôm được nàng." Cánh tay gãy nhảy lên, ôm lấy eo của thê tử.

Thế như cánh tay của y đâm xuyên qua thân thể của nàng như ôm vào khoảng không.

Chân Lam ngẩn ra rồi phá lên cười. Không ngờ y lại quên mất nàng vốn là minh linh, không phải thực thể. Dẫu y có đủ hai tay nhưng vẫn không có cách nào ôm được sinh mệnh đã trôi đi.

"Ngài cười cái gì?" Bạch Anh chau mày nhìn y. Khóe mắt Chân Lam lộ vẻ cảm khái không nói nên lời, nhìn thê tử: "Đột nhiên cảm thấy thật hoang đường. Trên đời này không ngờ lại có phu thê giống như chúng ta... Không sống cũng không chết, đúng là một đôi quái vật.

Thấy bộ dạng một đầu một tay của đối phương rồi cúi đầu nhìn hình thể hư vô ngưng kết từ niệm lực của mình, Bạch Anh cũng không nhịn được cười. Chân Lam nắm hờ lấy tay của nàng, để cho bàn tay hư ảo bảo trì hình dạng. Bạch Anh không nói tiếng nào chỉ lật cổ tay lại, nắm lấy tay Chân Lam. Chiếc nhẫn Hậu Thổ đeo ở ngón giữa lấp lánh chiếu sáng.

Không ngờ lại biến thành hình dạng thế này... Một trăm năm trước, từ Bạch tháp vạn trượng nhảy xuống, nàng quả thật không ngờ vận mệnh mình lại trở nên kỳ quái như bây giờ.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận