Kiều Sủng - Khai Hoa Bất Kết Quả


Edit: CNY


Beta: ahkung


Hôm sau mặt trời đã lên cao, Chử Thanh Huy mới mệt mỏi mở mắt, nàng bị chăn quấn kín, chỉ có mỗi cái đầu lộ ra, cả người nhức mỏi đến mức không muốn động đậy. Đôi mắt tròn xoe của nàng liếc sang bên cạnh, không thấy bóng dáng người kia, nàng tức giận, rõ ràng đêm qua người cố sức là hắn, tại sao hôm nay người không dậy nổi lại là mình? Chử Thanh Huy ngáp một cái, trùm chăn lên người.


Cung nữ bên ngoài có lẽ nghe được tiếng động, nhỏ giọng hỏi: “Công chúa đã dậy rồi?”


Chử Thanh Huy hơi híp mắt, tận hưởng hơi ấm trong chăn một lúc lâu mới chậm chạp nói: “Vào đi.”


Cung nữ lần lượt vào phòng, hai người đỡ nàng dậy, cổ áo ngủ hở ra một chút, làn da đầy vệt đỏ của nàng lộ ra.


Vẻ mặt Công chúa cùng dấu vết khắp người khiến các cung nữ mặt đỏ bừng, không dám nhìn thẳng.


Chử Thanh Huy vốn vô cùng bình thản, thấy các nàng như vậy, dường như bị lây theo, mặt cũng nóng lên, không được tự nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm vài câu, hỏi: “Tiên sinh đâu?”


Tía Tô đang chải đầu cho nàng: “Phò mã gia đang luyện công ạ.”


“Chàng đã ăn sáng chưa?”


“Vẫn chưa, Phò mã gia nói chờ công chúa dậy rồi cùng ăn.”


Chử Thanh Huy nhìn sắc trời, vội nói: “Mau mời tiên sinh đến đi, nói ta đã rửa mặt chải đầu xong, rồi sang bảo phòng bếp dâng đồ ăn lên.”


Diêm Mặc tới rất nhanh, cả người hắn toàn nước, đại khái là luyện công chảy mồ hôi, sau đó liền đi tắm.


Chử Thanh Huy búi tóc xong, chọn hai cây trâm, đưa Tía Tô cài lên giúp nàng.


Nàng nghiêng đầu nhìn mình trong gương, tạm vừa lòng, ngồi trên ghế xoay người qua giang hai tay nhìn Diêm Mặc: “Tiên sinh bế ta đi ăn sáng nào.”


Diêm Mặc không từ chối, bước tới, nhẹ nhàng bế nàng lên.


Chử Thanh Huy chọt chọt ngón tay trắng trẻo lên ngực Diêm Mặc, ngước đầu nói: “Đều nhờ chàng làm chuyện tốt, hại ta đi không nổi, sau này còn như vậy, ta phạt chàng ngày nào cũng phải bế ta.”


“Được.” Diêm Mặc cúi đầu hôn lên khuôn mặt nàng, trong lòng lại nghĩ ‘Bế nàng đâu phải là trừng phạt’.


-----


Ăn sáng quá trễ, khi mặt trời đã lên cao, hai người mới vào cung thỉnh an Đế hậu.


Diêm Mặc đoan chính ngồi ở ghế đầu, Chử Thanh Huy ở trước mặt Hoàng hậu luôn không đứng đắn, hiện tại đang tựa vào ngực bà.


Do có việc ở đại doanh ngoại ô, mười ngày nay Diêm Mặc chưa vào cung. Hoàng Hậu thấy hắn, hỏi một chút tình hình gần đây ở đại doanh, ăn uống có hợp khẩu vị không, ở đó có thoải mái không, luyện binh có mệt không. Bà hỏi một câu, Diêm Mặc trả lời một câu, tuy rằng ít nói nhưng thái độ vẫn vô cùng cung kính. Chử Thanh Huy nghe một lát, lại ngáp một cái.


Hoàng Hậu thấy vậy, nhéo mũi nàng: “Ngủ đến bây giờ mới vào cung mà vẫn ngáp, phải chăng ta đã sinh ra một con heo?”


“Không phải tại con.” Chử Thanh Huy kêu oan, đêm qua nàng vốn đã ngủ được một giấc, sau đó Diêm Mặc trở về, lại bị hắn hành hạ đến gần sáng mới ngủ lại được. Tuy hôm nay dậy trễ nhưng tính ra lại ngủ ít hơn thường ngày. Nhưng nếu nói ra, dù chỉ có mẫu hậu cũng quá xấu hổ rồi, ở đây lại còn có Diêm Mặc. Chử Thanh Huy nói không nên lời, đành liếc mắt trừng tên đầu sỏ gây tội một cái.


Diêm Mặc mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, ngồi yên không nói.

Diêm Mặc mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, ngồi yên không nói.


Hoàng Hậu mỉm cười nhìn hai người, nguyên nhân sự việc đương nhiên bà hiểu rõ.


Lát sau, tiểu nội giám thân cận của Hoàng Đế tới mời Diêm Mặc ra đình, Hoàng Đế muốn hỏi hắn về tình hình đại doanh ở ngoại ô. Hắn đi rồi, Chử Thanh Huy lại càng ngồi không ra ngồi, gần như cả người nằm trong ngực Hoàng Hậu.


Hoàng Hậu dung túng xoa đầu nàng, trong miệng lại nói: “Con đó, đã gả cho người ta rồi mà vẫn còn như đứa nhỏ.”


“Cho dù một trăm tuổi, trước mặt mẫu hậu thì con vẫn là đứa nhỏ.” Chử Thanh Huy chơi xấu ôm eo Hoàng hậu.


Hoàng Hậu cười nói: “Sau này sinh con, không lẽ mẫu hậu ôm con, con ôm đứa bé?”


Chử Thanh Huy tưởng tượng đến khung cảnh đó, đáp: “Vậy cũng tốt.”


Hoàng Hậu cười lắc lắc đầu, lại nói: “Con và Phò mã đã từng nghĩ đến chuyện này chưa?”


“Dạ?” Chử Thanh Huy nghi hoặc.


“Chuyện sinh con.”


“Suy nghĩ rồi, con có hỏi tiên sinh, chàng nói con còn quá nhỏ, hai năm nữa rồi tính.”


Hoàng Hậu nhìn vào mắt nàng: “Phò mã thật sự nghĩ như thế?”


Chử Thanh Huy liên tục gật đầu: “Chàng sẽ không gạt con.”


“Vậy là tốt rồi, Phò mã nói con hiện giờ vẫn là đứa nhỏ, không nóng vội.”


Chử Thanh Huy nghe bà nói như vậy, theo bản năng muốn cãi lại mình đã lớn, nhưng còn chưa kịp nói đã nhớ tới, mới nãy nàng còn nói mình vẫn còn nhỏ, đành yên lặng nhịn xuống.


Hoàng Hậu cười cười, lại nói: “Còn chuyện để con tuyển Thái tử phi cho Thái tử thế nào rồi?”


“Con đang muốn hỏi mẫu hậu, hoa yến đã qua gần một tháng, mẫu hậu có coi trọng cô nương nhà nào không?”


“Ta coi trọng hay không không quan trọng, ta muốn nghe ý kiến của con.”


Chử Thanh Huy ngồi thẳng dậy, suy nghĩ chốc lát, nói: “Lúc trước trong kinh thành có mấy lời đồn đãi, mẫu hậu có biết không?”


Hoàng Hậu gật đầu: “Có nghe.”


Chử Thanh Huy bĩu môi: “Lúc đầu bọn họ còn nói về Hàm Quân, sau đó lại loạn hết lên như nồi cháo, con phát hiện, chuyện ở hoa yến hôm đó có chỗ không ổn.”


“Hửm, ở đâu?”


“Con cảm thấy tuy lúc đầu Chu gia và Thẩm gia thi nhau thể hiện, hi vọng hạ được đối phương, nhưng trong đó, hẳn phải có kẻ muốn đục nước béo cò, nếu không hai nhà cũng không đến mức không nhìn mặt nhau?”


Hoàng Hậu lại gật đầu.


Chử Thanh Huy chần chờ nói: “Tuy Thẩm cô nương và Chu biểu muội đều không tồi, nhưng con thấy hai nàng không hợp với Thái Tử ca ca.”


Hoàng Hậu vẫn nói gì, chỉ khẽ cười nói: “Thật hiếm thấy, con bây giờ lại có thể từ một chuyện mà nhìn ra được như vậy”


“Con đã lớn rồi nha.” Chử Thanh Huy bĩu môi kháng nghị.


Hoàng Hậu vẫn cười, “Lúc trước con có nói phải làm chủ cho Tần cô nương, hiện tại vừa đúng lúc.


Chử Thanh Huy vội hỏi: “Ý Mẫu hậu là sao?”


Hoàng Hậu nói: “Lúc trước con ở trong cung không nói, bây giờ lập phủ, đã có gia đình, việc qua lại với người khác cũng không thể qua loa. Nhà ai mời con đến hoặc có người đến xin gặp vẫn nên đồng ý một vài lần. Những lúc này có thể dẫn Tần cô nương theo, nàng sống ở Tây Bắc một thời gian dài, ít người trong kinh từng gặp nàng nên mới có mấy lời đồn vớ vẩn. Con thường xuyên dẫn nàng theo, không cần làm gì lời đồn cũng biến mất. Hơn nữa, mọi người thấy nàng và con quan hệ tốt cũng không dám xem thường nàng.”


Chử Thanh Huy vừa nghe vừa gật đầu, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, cười nói: “Vậy nhà đầu tiên, con chọn Trương phủ.”


“Lo lắng cho Chỉ Lan?” Hoàng Hậu hỏi.


Chử Thanh Huy đáp: “Con thấy Trương Chí Châu không dám ức hiếp nàng, nhưng những người khác ở Trương phủ thì chưa chắc, con thân là biểu tỷ của Chỉ Lan, không phải nên căng lưng ra chống đỡ cho nàng sao?”


Hoàng Hậu cảm thấy buồn cười: “Eo con nhỏ thế này, còn căng được sao?”


Chử Thanh Huy không rõ ý Hoàng Hậu, nàng nghĩ nghĩ, chợt cảm thấy Hoàng Hậu đang trêu nàng hôm nay eo mỏi chân đau, mặt đỏ lên, làm nũng: “Mẫu hậu không được giễu cợt con.”


Hoàng Hậu ôm nàng cười.


-----


Ở trong cung đến chạng vạng, Chử Thanh Huy và Diêm Mặc mới hồi phủ.


Vào chính viện, nàng cho người hầu lui ra rồi đi nhanh vài bước, nhảy lên lưng Diêm Mặc. Diêm Mặc không lung lay chút nào, hai chân vẫn đứng vững, duỗi tay đỡ mông nàng, xốc lên.


Chử Thanh Huy ôm cổ hắn, cố ý nghiêng trái nghiêng phải: “Đều tại tiên sinh, hại ta bị mẫu hậu giễu cợt.”


Diêm Mặc cõng nàng vào nhà, trở tay ôm nàng vào ngực, bàn tay to xoa nhẹ hông nàng, “Còn đau không?”


Chử Thanh Huy áp tai vào ngực hắn, nói nhỏ: “Chàng nói xem? Đau cũng không đau lắm, chỉ có eo đau muốn chết. Vậy mà tại sao tiên sinh lại không bị gì hết? Thật không công bằng.”


“Đi lại nhiều hơn, rèn luyện thân thể thì sẽ không đau nữa.” Diêm Mặc nói.


Chử Thanh Huy thấy hắn đứng nói chuyện mà eo không đau, ngước mặt nói: “Còn một cách nữa, không cần đi lại, cũng không cần rèn luyện, lại mãi mãi không đau”


“Cách gì?”


“Tiên sinh đừng ức hiếp ta không phải là được sao?” Chử Thanh Huy hừ một tiếng.


Diêm Mặc dừng một chút.


Chử Thanh Huy liếc hắn: “Không còn gì để nói chứ gì?”

Chử Thanh Huy liếc hắn: “Không còn gì để nói chứ gì?”


Diêm Mặc lại tiếp tục xoa eo nàng, hắn nói: “Không được.”


“……Lưu manh.”


Ăn tối xong, hai người nghỉ ngơi sớm.


Chử Thanh Huy tuy mới mắng người ta là lưu manh, nhưng hiện tại lại dán vào ngực lưu manh không muốn đi ra. Ngày mai Diêm Mặc phải về quân doanh, nghĩ đến lại sắp xa nhau mười ngày, hiện tại hắn chưa đi, nàng cũng đã lưu luyến.


“Phụ hoàng có nói muốn tiên sinh đi bao lâu không?”


“Hai tháng.”


Chử Thanh Huy tính toán trên đầu ngón tay, nhăn mặt, “Lâu quá, đến lúc đó tuyết cũng rơi rồi.”


Diêm Mặc nói: “Sau này mỗi tối đều về với nàng.”


Chử Thanh Huy đầu tiên là vui vẻ, sau đó lại nói: “Như vậy sao được, không phải là phá vỡ quy củ sao?”


“Ta cũng không phải là người của đại doanh ngoại ô, không cần tuân theo quy tắc, bệ hạ đã cho phép.”


“Thật sao?” Chử Thanh Huy lập tức ngẩng đầu nhìn hắn.


Diêm Mặc hôn trán nàng, “Thật sự.”


“ Tốt quá!” Nàng kéo kéo vạt áo Diêm Mặc, uất ức trách hắn: “Chàng không biết đâu, mấy ngày nay ta một mình thức dậy, một mình dùng bữa, một mình đi ngủ, buồn muốn chết. Có khi ngủ đến nửa đêm bỗng nhiên thức dậy, chăn gì mà càng ngủ càng lạnh, tiên sinh không ở đây nên ta ngủ không ngon.”


“Là ta không tốt.” Diêm Mặc ôm chặt nàng.


Chử Thanh Huy cọ cọ ngực hắn: “Không phải tại chàng. Phải rồi, đại doanh ngoại ô cách thành bao xa? Nếu quá xa…… Vẫn là thôi đi, tiên sinh ban ngày luyện binh, ban đêm lại bôn ba trở về, quá vất vả.”


“Không xa.”


Hắn nói không xa, nhưng Chử Thanh Huy biết, nhất định không gần. Nàng tuy muốn ngày ngày gặp hắn, nhưng lại sợ hắn bị mình liên luỵ hơn, trầm mặc chốc lát, mở miệng nói: “Thật ra một mình cũng chả sao, còn có mấy người Tía Tô ở bên ta, trong phủ vẫn rất náo nhiệt. Tiên sinh chàng vẫn như trước, chờ đến lúc nghỉ rồi về cũng được.”


Diêm Mặc gác cằm lên đầu nàng, nhẹ nhàng vuốt ve: “Nàng không nhớ ta sao?”


Chử Thanh Huy trong lòng nói nhớ, nhưng miệng lại nói: “Ta cũng không phải con nít.”


Diêm Mặc nói: “Ta muốn nàng, muốn mỗi ngày nhìn thấy nàng.”


Chử Thanh Huy ngẩn ra một chút, toàn thân nóng lên, muốn ngẩng đầu nhìn Diêm Mặc nhưng lại bị hắn ôm không thể động đậy.


Diêm Mặc lại nói: “Không biết công chúa có cho phép ta ngày ngày cầu kiến?”


Vành tai Chử Thanh Huy nóng lên, tuy biết hắn không thấy được vẻ mặt của mình nhưng vẫn thẹn thùng úp mặt vào ngực hắn, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Muốn gặp thì gặp, đừng nói suông.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận