Kiếm Nghịch Thương Khung


Huyền Thiên ngồi trên lưng hổ, bay lên không trung, đệ tử Tiêu Diêu Kiếm Tông cùng Thanh Phong cốc chỉ có thể đưa mắt nhìn theo.Dưới bao vây trùng điệp như vậy, đánh chết một đệ tử Tiêu Diêu Kiếm Tông là Tiên Thiên cảnh thập trọng, sau đó lại rời đi, nhìn qua Huyền Thiên, người của Tiêu Diêu Kiếm Tông đều giận dữ nhưng không thể làm gì.Hoành Phượng Vân càng tức giận chém một kiếm lên không trung, đem mặt đất phía trước mặt nứt thành đường vài chục mét, đúng là làm người ta khiếp sợ.Tâm tình của Huyền Thiên vô cùng sảng khoái . Cười ha hả, lớn tiếng nói:- Hoành Phượng Vân, ngươi không đoạt được bảo kiếm của ta, lại không biết hối cải. Còn xui khiến đệ tử Tiêu Diêu Kiếm Tông cùng Thanh Phong cốc đối phó ta, thật sự là đê tiện, ngày sau gặp lại. Xem lão tử không lột hết quần áo của ngươi, đem ngươi trói trên đại môn thành lâu. Lại cho mọi người đều được nhìn thấy tiện nhân như ngươi.Tuy Huyền Thiên lúc nói chuyện là cười đùa, nhưng người nghe đều phát lạnh.Mặt mũi Hoành Phượng Vân tái nhợt, ngực không ngừng phập phồng, ánh mắt lộ ra vài phần sợ hãi.Từ trước đến nay đệ tử vương triều hạ phẩm, trung phẩm tiến vào trong "Mộng Huyễn Thần Cung" đều bị đệ tử vương triều thượng phẩm đánh chết, đều cho rằng là thiên kinh địa nghĩa, bị giết liền giết, tránh được thì chỉ có câm lặng không dám làm gì, cho dù trong lòng có lửa giận cũng không dám nói ra.Hoành Phượng Vân tuyệt đối không ngờ Huyền Thiên là đệ tử vương triều hạ phẩm, cũng dám chọc giận nàng, buông ngoan thoại, nhớ tới quần áo của nàng trong nước bị Huyền Thiên lấy hết, thân thể bị sờ một lượt. Trong nội tâm nàng tực giận không kềm chế được.Quan trọng hơn là Huyền Thiên lại không có chút tâm thương tiếc nàng, ngược lại mắng một câu tiện nhân, càng làm nội tâm của nàng uy khuất, lại phẫn nộ. Trong mắt ẩn ẩn có nước mắt dao động, trong nội tâm sát ý với Huyền Thiên càng lớn.Hoành Phượng Vân cường đoạt "Phá Vân Kiếm" thì Huyền Thiên chỉ có bất đắc dĩ, bị ép phản kích, bởi vì Hoành Phượng Vân giãy dụa kịch liệt, ngoài ý muốn cởi hết quần áo của nàng, sau đó nửa là cố tình, nửa là vô tình ý mới sờ thân thể nàng.Huyền Thiên cũng không phải là người không phải thương hương tiếc ngọc, nếu không lần trước cũng không hạ thủ lưu tình với Hoành Phượng Vân, ở trong nước xuất "Linh Kiếm Địa Cấp" tuyệt đối là bất tri bất giác, lấy tính mạng của Hoành Phượng Vân, không có giết nàng đã cho nàng cơ hội.Mà đối mặt với nam nhân Địch Phi Long kia, Huyền Thiên sẽ không cho hắn nửa điểm cơ hội, giết không tha.Nếu như sau đó Hoành Phượng Vân không đi tìm Huyền Thiên gây phiền toái, ngay cả chuyện nàng đoạt kiếm của hắn lần trước lại bị Huyền Thiên sờ nàng vài lần, tức giận cũng tiêu tan rồi, đối với nữ nhân hắn từng tiếp xúc thân mật, Huyền Thiên tự nhiên sẽ có cảm giác khác thường, tuy nói không tới mức yêu say đắm, nhưng cũng có hảo cảm, ngày sau nàng gặp gỡ nguy hiểm Huyền Thiên đụng phải nhất định sẽ ra tay cứu giúp.Nhưng hôm nay chiến đấu với Địch Phi Long và thấy Địch Phi Long tràn ngập sát cơ trong hai mắt, Huyền Thiên lập tức hiểu rõ, hắn và Hoành Phượng Vân không có chấm dứt, Hoành Phượng Vân lại khơi mào tranh chấp mới.Trong lúc nhất thời trong nội tâm có chút hỏa cảm lập tức hóa thành lửa giận, nhất là Sở Lan Ca cùng Hoành Phượng Vân vừa ra tay đã là tuyệt thuật, muốn đưa Huyền Thiên vào chỗ chết, rõ rành rành càng làm Huyền Thiên phẫn nộ, nếu không phải hắn có hậu thủ, lại có Tiểu Hổ tương trợ, dùng tu vi của hắn chạy trời không khỏi nắng.Huyền Thiên thoát khốn đối với Hoành Phượng Vân không còn chút hảo cảm gì cả, có chỉ là lửa giận, hơn nữa bởi vì đệ đệ của nàng Hoành Tiệm Vân, quan hệ với Tiêu Diêu Kiếm Tông càng sinh ra chán ghét nàng.Nam nhân đối với nữ nhân một khi sinh ra tâm tình chán ghét, mặc kệ đối phương có xinh đẹp thế nào, thân thể thuần khiết bao nhiêu cũng buồn nôn mà thôi.Giờ phút này Huyền Thiên vô cùng buồn nôn Hoành Phượng Vân, thậm chí hối hận vì đã sờ nàng, tay bị dơ bẩn.Nghĩ đến đây Huyền Thiên không tự chủ mà dùng tay lau vào quần áo vài cái.Hoành Phượng Vân trên mặt đất nhìn vào trong mắt, thân thể rung mạnh, Huyền Thiên ngại tay bị bẩn sao? Tuy bị Huyền Thiên sờ nàng rất không tình nguyện, rất phẫn nộ, nhưng nhìn thấy làm Huyền Thiên động tác này quả thực so với đâm nàng một kiếm còn thoải mái hơn.Huyền Thiên ngồi tên lưng Tiểu Hổ, phi hành suốt mấy ngàn dặm, bỏ qua xa người của Tiêu Diêu Kiếm Tông cùng Thanh Phong cốc mới hạ xuống vách đá.Huyền Thiên ngồi trên cục đá lớn, thân thể Tiểu Hổ nhỏ đi, giống như con mèo nhỏ ghé vào người của Huyền Thiên.Sờ sờ đầu Tiểu Hổ, Huyền Thiên nói:- Hai tháng không gặp, ngươi thật sự càng ngày càng mạnh hơn rồi đấy.Tiểu Hổ hiện giờ là yêu thú tứ cấp thượng giai, lại có thể phun lôi điện, hiển nhiên là sau khi tiến giai có thêm bổn sự mới, thấy nó dễ dàng phá tan tuyệt thuật "Thiên Xà Bàn Long của Hoành Phượng Vân, thực lực hôm nay chỉ sợ không thua gì Hoành Phượng Vân, mặc dù là cường giả Địa giai cảnh cũng không phải đối thủ của Tiểu Hổ.Đương nhiên Tiểu Hổ ngẩng đầu gầm gừ hai tiếng, thần sắc rất hưng phấn, bộ dáng đắc ý.Thời gian gần ba tháng, bảo vật ở khu vực trung và ngoài "Mộng Huyễn Thần Cung" cơ hồ bị vơ vét không còn lại gì, trừ phi xuất hiện cổ di tích mới, nếu không khó có được thu hoạch mới.Sau khi sơn mạch từ dưới đất trồi lên, có thể là mấy trăm năm trước mới xuất hiện qua, nếu không không có khả năng có linh thảo địa cấp, hơn nữa số năm còn hơn hai trăm năm, gần đây mấy lần "Mộng Huyễn Thần Cung" mở ra sơn mạch này không có xuất hiện, nếu không linh thảo trên núi không có khả năng lưu lại mấy trăm năm.Bảo vật trên bề mặt của "Mộng Huyễn Thần Cung" cũng đã thập phần quý giá, còn che dấu rất nhiều bí mật, võ giả hiện đại không cách nào biết được tin tức của thời đại thượng cổ.Rất nhanh hai ngày qua đi, "Mộng Huyễn Thần Cung" mở ra suốt ba tháng, bên trong còn đệ tử tinh anh không cách nào kháng cự được, truyền tống đến khu vực đầu tiên, "Mộng Huyễn Môn" đóng lại lần nữa.Tất cả đệ tử tinh anh phải trải qua ba ngày ở nơi này, người còn sống mới có khả năng ra khỏi "Vô Ảnh Sơn, mới mang theo thu hoạch trong "Mộng Huyễn Thần Cung" đi ra bên ngoài.Khu vực đầu tiên không có ngọn cỏ nào trung ương là một quảng trường to lớn, địa phương khác địa thế có bằng phẳng, cũng có phập phồng, hơn nữa còn có chút ít ngọn núi, nhưng đều không quá cao, có ít vật che chắn tầm mắt, nhưng không có khả năng ẩn thân ở nơi nào.Ba ngày cuối cùng này, đây là đại tai nạn của đệ tử vương triều hạ, trung phẩm, bọn họ tân tân khổ khổ thu hoạch trong "Mộng Huyễn Thần Cung" ba tháng, có tỷ lệ chín mươi phần trăm hóa thành hư ảo, làm mai mối cho người khác.Truyền tống người tới khu vực đầu tiên, còn lại hơn hai trăm người, trong đó Ngạo Kiếm Sơn Trang cùng đệ tử ba vương triều thượng phẩm chiếm hơn phân nửa, bị truyền tống đến khu vực đầu tiên phân bố trong khu vực mười dặm.Săn giết cuối cùng rốt cục bắt đầu, tùy thời đều nghe thấy tiếng kêu thê lương thảm thiết.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận