Kiếm Nghịch Thương Khung


Đao mang cùng kiếm quang chạm vào nhau, phát ra tiếng nổ như sét đánh.Đao mang cùng kiếm quang, là Tiên Thiên chân khí ngưng tụ mà thành, ở phương diện này Phích Lịch đao khách mượn nhờ thế sét đánh lôi đình, dường như mạnh hơn một ít, kiếm quang tán loạn, đao mang vẫn còn giữ lại ba thành.Phích Lịch đao khách kinh ngạc nhìn qua Tiên Thiên chân khí tinh thuần của Huyền Thiên, trong nội tâm cũng không khỏi mừng thầm: tiểu tử này thật không ngờ là thiên tài, tu vi Tiên Thiên cảnh nhất trọng còn không kém gì Tiên Thiên chân khí của Tiên Thiên cảnh tam trọng, nhưng mà vẫn không phải đối thủ của lão tử, chém giết một đại thiên tài so với chém giết võ giả bình thường còn sảng khoái hơn.Nhưng mà Phích Lịch đao khách mừng thầm trong lòng, trong chớp mắt đã biến thành kinh hãi.Đao mang đánh lên Trọng Nhạc Kiếm, bị chém thành hai nửa như đậu hủ, ưu thế của Phích Lịch đao khách đột nhiên không còn.Trong chốc lát, Trọng Nhạc Kiếm và trường đao chính diên giao phong một kích.Keng một tiếng vang thật lớn!Hoa lửa bắn ra trong cơn giông Phích Lịch đao khách cảm giác một cổ lực lượng khổng lồ phản chấn vào tay, trường đao trong tay cơ hồ rời khỏi tay, thân thể không thể khống chế mà lui ra phía sau, bị đánh bay mấy chục bước.Cổ họng nóng lên, một ngụm máu tươi bắn ra ngoài, lực phản chấn cực lớn làm bị thương nội phủ, làm cho Phích Lịch đao khách thụ nội thương.Nhìn qua lưỡi đao có lổ hổng lớn nhỏ, Phích Lịch đao khách phát ra một tiếng thét kinh hãi:- Cái gì? Kiếm trong tay của ngươi là bảo khí huyền giai?Trường đao của Phích Lịch đao khách tuy không phải bảo khí huyền giai, nhưng là danh khí đỉnh cấp, chắc chắn vô cùng, bảo khí khó tổn hại, hắn đã từng giao phong với võ giả có bảo khí, mới lưu lại một lỗ hỏng nhỏ mà thôi, nhưng mà một kiếm của Huyền Thiên lại lưu lại vết lõm to như ngón cái.Kiếm trong tay Huyền Thiên không chỉ có là bảo khí, có khả năng cấp bậc không phải huyền giai hạ đẳng.Trong mắt Phích Lịch đao khách lóe ra thần sắc và hào quang tham lam, cười lên ha hả:- Ha ha ha ha! Ngươi tiến vào Thú Hoang Sơn Mạch mới chỉ có tu vi võ đạo thập trọng, bây giờ lại đạt tới Tiên Thiên cảnh, trong tay còn nhiều ra bảo khí cấp bậc không thấp, ngươi nhất định đạt được đại tạo hóa rồi, ngươi lấy được chỗ tốt khẳng định không chỉ một thanh bảo khí, ngươi thu hoạch ẩn dấu ở nơi nào? Trên người của ngươi nhất định có bí mật, ha ha ha ha... Xem ra trời thương Phích Lịch đao khách ta rồi, lại để ta gặp được ngươi, tiểu tử, ngươi đạt được chỗ tốt sẽ quy cho lão tử, cho ngươi kiến thức uy lực " Lôi Đình Phích Lịch đao " chân chính, chịu chết đi!Phích Lịch đao khách đem thực lực Huyền Thiên quy kết cho bảo khí trong tay.Phích Lịch đao khách vừa mới nói xong, hai chân của hắn đạp một cái, thân thể phóng lên trời cao, nhảy lên mấy chục thước, trường đao trong tay chỉa lên trời, một đạo đao mang vừa thô vừa to lóng lánh bắn ra, đâm rách trời xanh.Ầm ầm!Theo đao mang đâm thiên, một tiếng lôi đình nổ vang trên bầu trời, một đạo thiểm điện đánh thẳng xuống.Trong tia chớp cực lớn, bầu trời xuất hiện đạo điện quang, trực tiếp đánh lên trường đao của Phích Lịch đao khách.Từ từ từ - -Điện quang bay múa, lôi đình bắn ra chung quanh, trường đao hóa thành một lôi đình chi nhận.Phích Lịch đao khách dẫn điện quang vào trường đao, nhắc mũ vành rộng xuống, ném ra xa, tóc dài tuôn ra.- Lôi Đình Chi Nộ!Phích Lịch đao khách quát lớn một tiếng, lôi đình chi nhận trong tay chém xuống thật mạnh.Rầm Ào Ào! Đao mang mang theo lôi đình tia chớp điên cuồng chém xuống, uy lực mênh mông cuồn cuộn, như là thiên lôi hàng lâm.Ánh mắt Huyền Thiên ánh mắt xiết chặt, Phích Lịch đao khách sử dụng một chiêu này uy lực mạnh, tuyệt đối vượt qua bất cứ vũ kỹ huyền giai hạ phẩm nào, mà " Lôi Đình Phích Lịch đao " này khẳng định có bí mật gì, không chỉ có cấp bậc huyền giai hạ phẩm.Nhưng mà đối mặt một đao kia, Huyền Thiên cũng không biến sắc, Phích Lịch đao khách vận dụng một đao này không thành thạo bằng lúc trước thi triển " Lôi Đình Phích Lịch đao ", tuy thanh thế cuồn cuộn nhưng uy lực có hạn.- Cho ngươi nếm thử một chút, cái gì gọi là lực lượng chân chính, cái gì là Lôi Đình Chi Nộ, trảm!Huyền Thiên không lùi mà tiến tới, hai chân đạp một cái, thân thể nhảy lên, hướng Phích Lịch đao khách phóng đi, hai tay cầm chặt Trọng Nhạc Kiếm, trực tiếp chém ra một chiêu Phân Thần Thức trong " Tuyệt Ảnh Kiếm Pháp ".Nhưng mà một chiêu " Phân Thân Thức " này không phải đánh lên thân thể của Phích Lịch đao khách, mà là đánh lên đạo thiểm điện kia.Phích Lịch đao khách thi triển " Lôi Đình Chi Nộ ", đây là cực hạn của hắn, căn bản không cách nào tấn công nữa, cho nên chỉ cần phá " Lôi Đình Chi Nộ ", cho dù Huyền Thiên toàn bộ công không thủ, Phích Lịch đao khách cũng không cách nào công kích Huyền Thiên.XÍU...UU!!Trọng Nhạc Kiếm biến mất, tốc độ nhanh đến vô ảnh, chém vào đao mang, chính diện chém tới, trong chốc lát một đạo kiếm quang vô cùng đẹp xuất hiện. Truyện được copy tại Truyện FULLMột cánh tay chín ngàn cân, hai cánh tay đồng thời cầm kiếm, chém ra một kiếm lực lượng đạt tới mức kinh khủng thế nào?Kiếm quang chém vào đao mang, cắt nó như đậu hủ, Trọng Nhạc Kiếm trùng trùng điệp điệp chém lên trường đao.Răng rắc!Lực lượng khổng lồ, công kích cực mạnh, trường đao lập tức bị chém thành hai đoạn.Phốc - -Phích Lịch đao khách phun ra một ngụm máu tươi, ngũ tạng lục phủ bị chấn nát, trường đao rời khỏi tay, thân thể bay đi trong cơn giông, trong mắt lộ vẻ kinh hãi, không thể tin nổi.Võ giả Tiên Thiên cảnh nhất trọng làm sao có thể bộc phát sức lực to lớn như vậy? Phích Lịch đao khách nghĩ mãi không thông.Phích Lịch đao khách không có thời gian suy nghĩ, một đạo kiếm quang phá không bay tới, chém lên eo của Phích Lịch đao khách.Tuyệt Ảnh Kiếm Pháp - - Trảm Yêu Thức.Trọng Nhạc Kiếm cắt vào eo Phích Lịch đao khách như cắt đậu hủ, dễ dàng chặt đứt đôi thân thể của Phích Lịch đao khách.Ý thức của hắn biến mất, nhìn qua nửa thân dưới, Phích Lịch đao khách phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.Hắn một đao chém ngang thành hai đoạn là sở thích của hắn, đến chết đều không nghĩ tới, có một ngày hắn lại có tràng cảnh này.Tìm tòi thi thể của Phích Lịch đao khách một phen, tìm được một bao vải dầu.Huyền Thiên đem bao vải dầu thu vào trong không gian giới chỉ, sau đó đi xuống chân núi, một kiếm chém ra một cái hố to, đem thi thể Phích Lịch đao khách và trường đao gãy vùi xuống dưới.Lập tức Huyền Thiên ra khỏi Thú Hoang Sơn Mạch, đi trong màn mưa quay về Hoàng Bách Trấn.Huyền Thiên có dự cảm thật mạnh, Hoàng gia có đại sự phát sinh, mặc dù là trời đang dông, Huyền Thiên vẫn đi thật nhanh, nhưng chạy hơn khoảng cách hai mươi dặm, phía trước đã không còn mưa, thì ra cơn dông chỉ bao phủ phạm vi gần Thú Hoang Sơn Mạch.Một giờ sau, Huyền Thiên chạy đi thêm hai trăm dặm, rốt cục đi vào bên ngoài Hoàng Bách Trấn, thấy Hoàng Bách Trấn vẫn bình tĩnh, Huyền Thiên khẩn cũng bình thản hơn nhiều.Bên ngoài Hoàng Bách Trấn, Huyền Thiên đem ba kiện huyền giai bảo khí cùng ba gốc " Sinh Cơ Hóa Huyết Thảo lấy ra, sau đó bước nhanh về phía Hoàng gia.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận