Kiếm Động Cửu Thiên


Đại hán dường như cường đạo lưu manh là ai?


Thực lực cũng quá mạnh mẽ đi?


Mông Thiên Quân mặc dù ở Tiên giới không coi là cường giả đỉnh cao, nhưng tại Bắc Hợi Thành đủ để xưng vương xưng bá, kêu một tiếng đại gia!


Nguyệt Minh Đế đỉnh phong, cũng không phải thổi !


Có thể tiện tay tát hắn một bạt tai ... Ít nhất phải là Nhật Diệu Vương!


Phạm Duyệt Hoành lộ ra vẻ thận trọng, hắn không nhìn thấu đại hán này, đối phương dường như bao bọc ở trong một đoàn sương mù.


Điều này nói rõ đối phương hoặc là thực lực không kém gì hắn, mạnh mẽ thu liễm khí tức, hoặc là trên người có bảo vật che lấp khí tức. Tuy nhiên, từ đối phương tiện tay có thể tát Mông Thiên Quân một cái, đối phương hiển nhiên là cao thủ.


Người này... Vì sao phải xuất đầu thay Chu Hằng?


Phạm Duyệt Hoành có cố kỵ, nhưng tuyệt không thu tay lại như vậy, mối thù giết con là đại hận!


- Lão phu Bắc Cửu Tiên Thành Phạm gia Phạm Duyệt Hoành, các hạ xưng hô như thế nào? Hắn ôm quyền hướng đại hán kia, quyết định tiên lễ hậu binh. Đối phương tuyệt đối là tồn tại Nhật Diệu Vương, cho dù tu vi so không hơn hắn cũng tuyệt đối là phiền toái lớn.


- Lão già, dựa ngươi cũng xứng hỏi tên lão tử? Đại hán kia gắt một cái, còn không khách khí quạt một bàn tay tới.


- Khinh người quá đáng! Phạm Duyệt Hoành tức giận đến râu loạn run rẩy!


Oanh, phía sau hắn bỗng nhiên hiện ra ba đạo mặt trời đỏ!


Nhật Diệu Vương 3 luân!


Phạm Duyệt Hoành vung quyền phản kích, 3 vầng mặt trời đỏ phóng xuất ra hào quang chói mắt, hóa thành tất cả yêu lang màu đỏ thẫm gào thét mà đi đối với đại hán kia, thanh thế rung trời!


Trong nhiều tiếng sói tru, cho dù là Mông Dã, Mông Thiên Quân, Mặc Ngọc Nghiên là Nguyệt Minh Đế thì như thế nào, đều thất khiếu chảy máu, uể oải đầy đất!


Đây là oai Nhật Diệu Vương. Tuyệt đối nghiền ép Nguyệt Minh Đế!


Ba!


Một thanh âm thanh thúy vang lên, Mông Dã bị nổ dập nát, hóa thành mưa máu đầy trời!


Đây là chiến lực Nhật Diệu Vương!


Mông Thiên Quân nứt vành mắt ra, nhưng từng tiếng sói tru còn như thủy triều vọt tới, ép hắn ốc còn không mang nổi mình ốc, nào có cơ hội đi đau xót gia tộc tổn thất!


Đây chính là một gã Nguyệt Minh Đế a!


Chỉ có Chu Hằng không cảm giác chút nào, âm ba vào cơ thể, hắn chỉ cần dẫn cổ lực lượng này tới thiên linh cái. Cốt phù đại gia tự nhiên lập tức phẫn nộ, hóa giải sạch sẽ âm ba xâm nhập trong cơ thể.


Dư ba còn có kinh khủng như thế, công kích chân chính lại đáng sợ đến bực nào?


Vạn lang chen chúc lao xuống, đánh tới đại hán kia.


- Quá yếu! Đại hán kia chém ra một bàn tay, bàn tay to huy qua. Bóng sói tiêu tán hết!


Căn bản không có khả năng một kích!


Ba!


Thanh Thanh giòn giòn, một tát này quất vào trên mặt Phạm Duyệt Hoành, lập tức, gương mặt Phạm Duyệt Hoành liền sưng lên, nổi lên một khối lớn thật cao.


Phạm Duyệt Hoành lập tức phun ra ngoài một ngụm máu!


Mà Mông Thiên Quân cùng Mặc Ngọc Nghiên thì giật mình đến tròng mắt đều trừng ra một mảng lớn, thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh.


Mặc dù chỉ là một cái. Nhưng trong đó tiết lộ tin tức gì?


Thực lực đại hán kia trên xa Phạm Duyệt Hoành! Đây ít nhất là một cái cảnh giới áp chế!


Cũng không phải Nhật Diệu Vương, ít nhất cũng phải là Nhật Diệu Hoàng, thậm chí Nhật Diệu Đế!


Trời ạ, sau lưng Chu Hằng làm sao có một đại nhân vật kinh khủng như vậy!


- Ngươi, ngươi đến tột cùng là ai! Phạm Duyệt Hoành cũng không bị một tát này làm cho mê mộng, ngược lại làm hắn đánh tỉnh lại.


Thực lực của đối phương... trên hắn rất ra!


- Lão tử họ Chu! Đại hán này có chút lười biếng nói.


- Các hạ, Phạm gia ta cùng ngươi cũng không ân oán, có thể cho chút thể diện hay không, việc này cứ thế chấm dứt? Phạm Duyệt Hoành tuy rằng đã trúng một bàn tay, nhưng không ý tứ truy cứu chút nào, ngược lại muốn bỏ qua chuyện này.


Tiên giới với thực lực vi tôn. Người ta mạnh hơn hắn, tát hắn một bạt tai thì như thế nào?


- Gì, mấy người các ngươi khi dễ hậu bối lão Chu gia ta, còn muốn làm cái gì cũng không phát sinh? Đại hán họ Chu móc móc lỗ tai, sau đó thổi ngón tay một cái, mạnh mẽ mở trừng hai mắt.


Hậu bối lão, lão Chu gia?


Tuy rằng đại hán này cùng Chu Hằng đồng dạng họ Chu, nhưng Phạm Duyệt Hoành, Mông Thiên Quân, Mặc Ngọc Nghiên đều không cho hai người là người một nhà, chỉ cho là trùng hợp, nhưng hiện tại xem ra lại mười phần sai .


Chu Hằng cũng có chút mộng, ở sau khi đại hán kia xuất hiện, hắn chỉ cảm ứng được có vài phần huyết mạch dao động, nhưng cũng không ý thức được giữa hai người thật có liên hệ máu mủ!


Chu?


Chẳng lẽ đại hán này là hậu đại Vạn Cổ Đại Đế?


Đương nhiên, hắn tuyệt đối không thể nào là Vạn Cổ Đại Đế! Mặc dù ở trong tưởng tượng của Chu Hằng Vạn Cổ Đại Đế cũng phải là một nhân vật hào phóng không kềm chế được, nhưng đại hán này càng giống như tên lưu manh.


- Các hạ, người này giết con trai độc nhất lão phu, lão phu báo thù, không coi là khi dễ đi? Phạm Duyệt Hoành âm trầm giải thích, ở trong chuyện này hắn tự nhận là chiếm lý .


- Cút mẹ của ngươi! Đại hán họ Chu lại quất tới một cái tát, trong một thanh âm thanh thúy, Phạm Duyệt Hoành lập tức bị tát bay lên trời, thân thể xoay chuyển mấy trăm vòng mới rơi xuống trên mặt đất.


- Đừng nói giết một đứa con trai ngươi, dù là tàn sát sạch Phạm gia các ngươi thì như thế nào? Không biết lão Chu gia bao che khuyết điểm nhất sao? Đại hán họ Chu đi tới giẫm một cước trên mặt Phạm Duyệt Hoành, trừng giận mắt, người không biết còn cho là hắn bị khi dễ.


Tên dã nhân này không nói lý!


- Các hạ, ngươi đến tột cùng là ai? Phạm Duyệt Hoành đỏ rực nét mặt già nua, hắn lớn tuổi như vậy nhưng chưa từng bị người làm nhục như thế, lập tức phun ra ngoài một ngụm máu tươi: - Phạm gia ta có Nhật Diệu Vương cấp bậc đỉnh phong! .


- Nhật Diệu Vương? Nhật Diệu Vương cũng dám đắc ý ở trước mặt lão tử? Đại hán kia cười ha ha một tiếng, oanh, một vầng mặt trời trào ra ở phía sau hắn, sau đó là đạo thứ hai, đạo thứ ba... chín đạo!


Chín mặt trời quán thiên, ánh sáng vạn dặm, đem đêm tối biến thành mặt trời trắng, mà quanh thân đại hán kia cũng có một thiên long màu tím hiện lên, vây quanh hắn.


- Tử, Tử Diễm Thiên Long! Mặc Ngọc Nghiên căng thẳng, không tự chủ được cả kinh kêu lên - Ngươi là Vạn Cổ nhất mạch. Hậu duệ Vạn Cổ Tà Tôn đại náo Tuyệt Tiên Thành! .


Trong tiếng nói, nàng ẩn ẩn có loại cảm giác ngất đi.


Vạn Cổ Tà Tôn, đây chính là tồn tại quấy đảo lật nhào Tuyệt Tiên Thành a! Tuy rằng vị Tà Tôn này tám thành đã chết, nhưng hậu đại hắn há bình thường!


Nhìn lại xem 9 vầng mặt trời này!


9 vầng mặt trời a, mặc dù có chút ít hơn so với 21 vầng trăng của Chu Hằng. Nhưng Tiên giới gặp 7 tiến một, 7 chính là cực hạn, 9 vầng mặt trời là cái khái niệm gì?


Cùng giai vô địch!


Chu Hằng đúng là hậu đại Vạn Cổ Tà Tôn!


Cả nhà con bà nó là yêu nghiệt a!


Phía trước bọn họ ỷ vào nhiều người, cảnh giới cao khi dễ Chu Hằng, bây giờ người lớn nhà người ta trình diện, tự nhiên phải đòi trở về!


- Vạn, Vạn Cổ Tà Tôn! Phạm Duyệt Hoành run khớp hàm, phàm là người Tiên giới đều nghe nói qua Vạn Cổ Tà Tôn. Vị này kiệt ngạo không thiện ý. Vạn Cổ Tà Tôn năm đó khẳng định đạt tới tu vi Sáng Thế Hoàng, nếu không căn bản không khả năng đánh xuyên hàng rào cảnh giới, một đường đánh lên Tuyệt Tiên Thành! Hậu đại Sáng Thế Hoàng, cùi bắp thì cũng có thể đạt tới Thăng Hoa Cảnh đi?


Phạm gia hắn có Nhật Diệu Vương, vừa so sánh cùng Thăng Hoa Cảnh?


Mảnh vụn cũng không tính a!


Trời !


Nếu Chu gia chịu giảng đạo lý, dù sao Chu Hằng cũng không tổn thất gì, Phạm gia bồi thường lễ, bồi thường ít tiền, chuyện này nói không chừng có thể trôi qua - tuy rằng phải mất một đứa con trai, nhưng tổng kết so với gia tộc tai ương ngập đầu vẫn tốt hơn.


Nhưng đại hán này rõ ràng chính là một tên bao che khuyết điểm, chuyện ngày hôm nay thật không biết nên thu tràng như thế nào.


- Tiểu tử. Ngươi tên là gì? Đại hán kia quay đầu hỏi Chu Hằng.


- Chu Hằng!


Đối phương vừa ra Tử Diễm Thiên Long, Chu Hằng có thể hoàn toàn khẳng định liên hệ huyết mạch này, bọn họ đều là hậu đại Vạn Cổ Đại Đế.


- Lão tử... Ta tên là Chu Hoành Thân, là con cháu đời thứ 19 Đại Đế! Không cần tính, bối phận lão tử khẳng định cao hơn ngươi, ngươi bảo ta là tổ gia là được rồi! Đại hán kia cười to, khóe miệng đều ngoác tới mang tai, dường như rất đắc ý - Ha ha, lão tử lại thêm một hậu bối! .


Nhiều hậu bối cần đắc ý như vậy sao?


Phạm Duyệt Hoành, Mặc Ngọc Nghiên, Mông Thiên Quân đều nói ở trong lòng. Không nói uy danh Vạn Cổ Tà Tôn nhà các ngươi, bằng vào tu vi ngươi Nhật Diệu Đế 9 luân chỉ cần nguyện ý, không biết bao nhiêu người nguyện ý gọi ngươi tổ gia gia a!


Dù là bọn họ đều cam tâm tình nguyện muốn có tổ gia gia như vậy, ai nấy đều muốn ôm bắp đùi a!


Hơn nữa, cái đùi này cực độ bao che khuyết điểm!


Ba người bọn họ nhìn về phía Chu Hằng. Trong lòng đều hối hận đến chết, vị này đúng là thái tử gia tiêu chuẩn!


- Hằng tiểu tử, Vạn Cổ nhất mạch chúng ta hiện tại đang bị Tuyệt Tiên Thành truy nã, bởi vậy thân phận của chúng ta nhất thiết phải giữ bí mật! Sau khi đắc ý, Chu Hoành Thân nghiêm sắc mặt, nghiêm nghị nói.


Nghe nói như thế, ba người Phạm Duyệt Hoành đồng thời liếc mắt, nếu phải bảo mật, ngươi làm gì tế xuất Tử Diễm Thiên Long? Cần gì phải tự thừa là hậu đại Vạn Cổ Tà Tôn?


- Dù sao mấy tên này có thù oán với ngươi, chúng ta giết người diệt khẩu! Chu Hoành Thân lại nói.


Ba người Phạm Duyệt Hoành đầu tiên ngẩn ra, lập tức nóng nảy!


Chính ngươi lộ thân phận ra ngoài, làm sao có thể giết bọn hắn diệt khẩu? Rất không giảng đạo lý a!


- Tiền bối tha mạng! .


- Đại nhân, là ta nhất thời hồ đồ, thả ta một con đường sống! .


- Chu Hằng, ta với ngươi một đêm vợ chồng, cứu ta! .


Ba người nhao nhao kêu to, ở trước mặt tử vong ai có thể không sợ? Chu Hoành Thân là Nhật Diệu Đế, lại còn là Nhật Diệu Đế 9 luân, bọn họ muốn chạy trốn cũng không có cơ hội!


- Tha cho con mẹ ngươi! Chu Hoành Thân đánh ra một quyền, trực tiếp đánh bể đầu Phạm Duyệt Hoành - Thả em gái ngươi! Lại đánh ra một quyền đánh nát đầu Mông Thiên Quân, nhưng hắn nhìn xem Mặc Ngọc Nghiên, quyền thứ ba lại không đánh ra.


Hắn quay đầu nhìn về phía Chu Hằng: - Hằng tiểu tử, đây là vợ ngươi? Tuy nhiên, vợ của ngươi làm sao liên hợp ngoại nhân đi đối phó ngươi? Hảo hảo giáo huấn nàng một chút, khuỷu tay làm sao có thể chĩa ra phía ngoài! .


Không thể không nói, Mặc Ngọc Nghiên rất thông minh, nàng biết cầu tình Chu Hoành Thân là vô dụng, cái gọi là cởi chuông cần người buộc chuông, mấu chốt còn trên người của Chu Hằng!


Nàng thành công , ít nhất bây giờ nàng còn chưa chết!


Chu Hằng đi tới Mặc Ngọc Nghiên, dung nhan lạnh lùng


- - - - - - - - - - oOo- - - - - - - - - -


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...