Kiếm Động Cửu Thiên


Bởi vì Chu Hằng đến gần quá mức, Dương Lan Hinh không khỏi hơi hơi nhíu lông mày lại, muốn tránh sang bên cạnh, nhưng lo lắng đến chính mình là thân phận chủ thượng lại có thể nhượng bộ thuộc hạ?


Hơn nữa, nàng cũng muốn dùng mị lực của mình mê đảo Chu Hằng, tuy rằng không đến mức phải bố thí thân thể, nhưng dù sao cũng phải để Chu Hằng cảm thấy có chút cơ hội?


Bởi vậy, nàng cũng không có động.


Lâm Tài Tuấn lại có thể ói ra một búng máu!


Trừ bỏ khi còn bé, hắn khi nào thì đến gần Dương Lan Hinh như vậy? Hắn nguyên tưởng rằng Dương Lan Hinh sẽ nghiêm khắc khiển trách, không nghĩ đến biểu muội từ trước đến nay xem nam nhân là vật ti tiện không ngờ không có phát tác!


Chẳng lẽ, nàng động tâm với Chu Hằng?


Trong lòng Lâm Tài Tuấn cả kinh, sát khí lập tức càng tăng lên.


Mặc kệ Dương Lan Hinh có động tâm với Chu Hằng hay không, hắn cũng không thể dễ dàng tha thứ cho việc có một nam nhân có thể đến gần nữ nhân hắn nhìn trúng như thế! Dương Lan Hinh cũng không chỉ là đại biểu cho quyền lực, bản thân nàng chính là một vưu vật yêu mị tận xương, người nam nhân nào có thể không động tâm?


Trong Tây Hợi Thành không biết có bao nhiêu nam nhân có thân phận lớn đều muốn thu được nàng lên giường, chỉ là thế lực của Dương gia cũng không yếu, người nào cũng không dám xằng bậy!


Từ điểm đó mà nói, Dương Thiết Hổ thật sự là làm một lựa chọn chính xác, nếu là hắn cậy mạnh thành lập gia tộc ở Dậu Tiên Thành hoặc là Tuất Tiên Thành, như vậy hắn có thể ngay cả con gái cũng không thể bảo vệ được!


Nữ nhân sinh ra có sắc đẹp, ở trên thế giới thực lực vi tôn này cũng không phải phúc khí, mà có khả năng mang đến họa diệt tộc!


Nhất định phải làm thịt tiểu tử này!


Ý niệm trong lòng Lâm Tài Tuấn xoay như chong chóng, đột nhiên ánh mắt sáng ngời, thời điểm đánh chết Tinh Mị ấu thể nói không chừng chính là một cơ hội! Hắn đã không kịp chờ đợi mà muốn Chu Hằng chết, không kịp đợi đi giá họa cho Lưu Hàn Diệp.


- Tinh Mị ấu thể ở phía trước. Tam thúc ngươi trước tiên không nên xuất thủ, để binh sĩ đi lịch lãm một chút!


Dương Lan Hinh thập phần khách khí nói với Vương Nguyên Long.


- Hiểu rồi!


Tâm tư Vương Nguyên Long vô cùng đơn thuần, theo thuyết pháp của người bình thường chính là có chút ngu xuẩn, hắn vỗ vỗ bộ ngực cam đoan.


- Toàn thể Nguyệt Minh Vương, Nguyệt Minh Hoàng xuất động!


Dương Lan Hinh hạ mệnh lệnhm thần ý trong nháy mắt truyền ra tới mỗi một góc của tinh thuyền, lập tức, chỉ thấy trên trăm đạo bóng người bắn ra từ trong Không Hạm, giống như trời giáng vẫn thạch, bay tới chỗ Tinh Mị ấu thể ở phía dưới.


Hưu hưu hưu, sắp đến gần đầu Linh Thú thiên địa kia. Mọi người nhao nhao phóng xuất ra Vực của mình, từng đạo trăng sáng lập tức nổi lên sau lưng của bọn họ.


Cuối cùng Chu Hằng đã được kiến thức.


Trăng sáng, cũng không phải chỉ có màu trắng, mà là đa dạng đủ màu, màu gì cũng có, như lục nguyệt, hắc nguyệt, huyết nguyệt, hào quang phát ra cũng không phải tất cả đều là khí tức trong trẻo nhưng lạnh lùng, thậm chí còn có khí tức mãnh liệt như ngọn lửa.


Tu luyện công pháp gì thì sẽ thể hiện rõ ràng trên ánh trăng.


Chu Hằng không khỏi buồn bực, vậy tại sao trăng sáng của hắn là vô cùng trong trắng? Rõ ràng công pháp tu luyện của hắn cũng là đa dạng đủ loại, như Tử Diễm Thiên Long hẳn là đối ứng với tử nguyệt, Thủy Hệ huyết mạch Thanh Long mới có một chút quan hệ với màu trắng a.


Mặc kệ nó!


Chu Hằng cũng không muốn lộ thực lực ra ngoài, Lâm Tài Tuấn nếu muốn giết hắn, mà hắn cũng muốn giết Lâm Tài Tuấn, tự nhiên không thể lộ ra ngoài chiến lực đầy đủ.


Ông! Ông! Ông!


Hắn vận chuyển ra ba vòng trăng khuyết, khí tức trong trẻo nhưng lạnh lùng lập tức phát ra, trong sáng tỏ mang theo một tia thần huy màu vàng chói lọi chiếu khắp thiên địa.


- Trăng sáng thật thuần khiết!


Ở phía sau hắn, Dương Lan Hinh lập tức phát ra một tiếng tán thưởng tràn ngập kinh ngạc.


- Còn có phân biệt sao?


Chu Hằng quay đầu hỏi, tại phương diên này hắn thật đúng là chưa hiểu rõ hết.


- Nguyệt Minh Cảnh, Nguyệt Minh Cảnh, Tại sao lại gọi là Nguyệt Minh Cảnh? Trăng sáng càng là trong trắng, lực lượng này lại càng tinh thuần. Cường độ trăng sáng càng cao, trăng sáng của ngươi có thể chống đỡ một vầng bán nguyệt của người khác!


Trong tiếng nói của Dương Lan Hinh tràn đầy hâm mộ.


Nguyên lai, trăng sáng càng thuần khiết thì uy lực lại càng lớn!


Như thế nào Hoặc Thiên lại không có nói?


Đúng rồi, vị thiên nữ tuyệt thế này nhãn giới quá cao, nàng cho rằng trăng trong trắng không phải là chuyện đương nhiên sao? Làm không được mới là mất mặt!


- Ô . . . A . . .


Tinh Mị ấu thể ở dưới cũng phát hiện bọn họ tới gần, lập tức giận tím mặt, vung tay lên, cánh tay lớn đánh tới mọi người.


Đây chính là lực lượng Nguyệt Minh Hoàng đỉnh phong, Nguyệt Minh Đế không ra, ai dám tranh phong?


Hưu, mọi người nhao nhao triển khai thân pháp tiến hành tránh né, giống như trên trăm con kiến, phân tán ra tiến hành công kích Tinh Mị ấu thể.


Ầm! Ầm! Ầm!


Lần này xuất động đại bộ phận là Nguyệt Minh Vương, cho dù cả Dương Lan Hinh, Lâm Tài Tuấn cũng mới là bảy Nguyệt Minh Hoàng, nhưng chân chính tạo thành uy hiếp đối với Tinh Mị ấu thể cũng chính là bảy người này, tuy rằng từng đạo công kích đánh rất náo nhiệt, nhưng uy hiếp cũng không có lớn bằng một mình Chu Hằng lúc trước.


Nên biết rằng Chu Hằng chính là có linh lực tương đương với Nguyệt Minh Hoàng sơ kỳ, lại dùng Bách Quỷ Kiếm tăng phúc, 101 Nguyệt Minh Hoàng há lại là bảy Nguyệt Minh Hoàng có thể so sánh?


Hơn nữa, Bách Quỷ Kiếm vẫn là Tiên khí bậc cao, mức độ sắc bén rất khủng bố!


- Ô . . . A . . .


Tinh Mị ấu thể tuy rằng thực lực cường đại, nhưng chỉ số thông minh lại có chút khiếm khuyết, đặc biệt nó thực ra vẫn chỉ là ấu thể, vậy thì càng vụng về. Nó cảm thấy rất kỳ quái, rõ ràng Chu Hằng dẫn theo một nhóm người lớn như vậy lại đây, tại sao sức chiến đấu ngược lại biến thành nhỏ như vậy?


Nhưng không hiểu thì không hiểu, loại Linh Thú thiên địa này cũng không có quá nhiều lòng hiếu kỳ, nếu địch nhân yếu đi vậy thì phải nhân cơ hội tiêu diệt!


Đây là bản năng của nó!


Ầm!


Nó đánh ra một chưởng, quét ngang qua Chu Hằng.


Tuy rằng hiện tại Chu Hằng trở nên yếu đi, nhưng ở trong mắt của nó, Chu Hằng vẫn là tồn tại có đủ uy hiếp nhất, phải xử lý trước tiên!

Tuy rằng hiện tại Chu Hằng trở nên yếu đi, nhưng ở trong mắt của nó, Chu Hằng vẫn là tồn tại có đủ uy hiếp nhất, phải xử lý trước tiên!


Chu Hằng thiếu chút nữa chửi má nó, hắn phải ẩn giấu thực lực, nhưng quái vật này cố tình nhìn chằm chằm hắn để oanh kích, đây không phải là buộc hắn lộ ra ngoài sao?


- Hừ!


Dương Lan Hinh khẽ quát một tiếng, thân thể mềm mại đẫy đà mê người đã chắn trước người Chu Hằng, ong ong ong ong, sau lưng nàng giương lên bốn nửa vầng trăng, mặc dù không có sáng tỏ như Chu Hằng, nhưng một mảnh ánh trăng màu vàng cũng tương đương.


Nửa vầng trăng, đại biểu cho cảnh giới Nguyệt Minh Hoàng của nàng, mà bốn đạo trăng sáng tương đương với Nguyệt Minh nhị trọng thiên trung kỳ, cho dù không so được với Tinh Mị ấu thể nhưng ít nhất cũng mạnh hơn một cấp bậc so với toàn bộ chiến lực của Chu Hằng.


Tiên Nhân Cảnh, chính là chênh lệch giữa sơ kỳ cùng trung kỳ đều là lớn vô cùng, ít nhất tương đương với kém một cái đại cảnh giới ở Phàm giới!


- Thiên Nguyên Chưởng!


Dương Lan Hinh đánh ra một chưởng, uy thế tăng vọt, tăng chiến lực của nàng lên tới trình độ vượt qua cảnh giới.


Tiên thuật!


Ầm!


Cự lực oanh chấn, chưởng thế của Tinh Mị ấu thể bỗng nhiên dừng lại, nhưng Dương Lan Hinh lại là bị đánh bay ra ngoài, trong cái miệng nhỏ nhắn thậm chí hộc ra một đạo máu tươi!


Cho dù là vận chuyển tiên thuật, nhưng trung kỳ cùng đỉnh phong chênh lệch cũng không phải có thể dễ dàng san bằng.


- Kẻ nhát gan!


Lâm Tài Tuấn nhẹ nhàng lẩm bẩm một tiếng, lại là đủ để cho Chu Hằng nghe được, sau đó hắn nhân cơ hội "giúp một tay", chế tạo cơ hội đánh giết Chu Hằng cho Tinh Mị ấu thể.


Trong lòng Chu Hằng cười lạnh, đối phương muốn mượn tay Tinh Mị tới giết hắn, vì cái gì hắn không thể lợi dụng điểm ấy?


Cứ làm như thế!


Hắn hét lớn một tiếng, nói:


- Súc sinh chết tiệt, dám vô lễ như thế đối với đại tiểu thư xinh đẹp mê người, xem ta thu thập ngươi!


Chu Hằng hét lớn.


Không biết xấu hổ! Vô sỉ a!


Da mặt Lâm Tài Tuấn khẽ co rút, chính là hắn cũng không dám nói ra lời nói buồn nôn như vậy trước mặt mọi người! Nhưng Chu Hằng đã nói ra, Dương Lan Hinh là vui là giận hắn không biết, nhưng hắn tức giận tới mức tóc cũng dựng lên!


Ở trong mắt hắn, Dương Lan Hinh đã là lão bà của hắn, hiện tại có người lấy lòng lão bà của mình trước mặt mọi người . . . Đây là cái tư vị gì?


- Hỗn đản!


Lâm Tài Tuấn chửi nhỏ một tiếng, thân hình ngửa ra, cũng giết về phía Tinh Mị ấu thể.


Đương nhiên, mục tiêu của hắn cũng không phải đầu Linh Thú kia, mà là Chu Hằng.


- Ô ô ô . . .


Tinh Mị ấu thể rất hoang mang, làm sao thực lực Chu Hằng yếu đi nhiều như vậy? Nếu là như vậy, lúc trước nó trốn cái rắm a!


Bóp chết con rệp này!


Tinh Mị lại đánh ra một chưởng, đánh Chu Hằng.


Chu Hằng chân đạp Tấn Vân Lưu Quang Bộ, thân hình vô cùng lưu loát.


Đây chính là tuyệt học của Khổng gia, mà Khổng Ngạo Côn chính là Thăng Hoa Đế, Khổng gia nói không chừng liền có tồn tại Sáng Thế Cảnh tối cao, thân pháp tuyệt thế của gia tộc bọn họ làm sao có thể không phải tiên thuật bậc cao?


Chu Hằng dường như biến thành một sợi bông nhẹ, thời điểm Tinh Mị bổ tới một chưởng, chưởng phong tới trước liền thổi bay hắn, làm cho trước khi cự chưởng hạ xuống thì hắn đã cấp tốc lướt qua.


Tấn Vân Lưu Quang Bộ, cũng không chỉ là nhanh mà thôi!


Hô! Hô! Hô!


Một chưởng của Tinh Mị đánh tới, nhưng Chu Hằng bay múa ở trên trời tựa như một sợi tơ, thủy chung không có đụng tới bàn tay của nó một chút nào.


Thực ra đạt tới lực lượng Tiên cấp, thì chưởng phong cũng tràn đầy lực sát thương, nhưng thực lực của bản thân Chu Hằng cũng không yếu, chính là một ít dư lực trong chưởng phong hắn vẫn có thể thoải mái chịu đựng.


Lâm Tài Tuấn không khỏi kinh ngạc trố mắt, làm sao bộ pháp của người này thân diêu như thê?


- Hảo thân pháp!


Dương Lan Hinh đã bay trở về, tuy rằng phun ra máu, nhưng cũng không có đả thương tới gân cốt, nàng nhìn thấy thân pháp quỷ thần khó lường kia của Chu Hằng, mắt đẹp không khỏi sáng ngời, kìm lòng không đặng mà thở dài nói.


Lâm Tài Tuấn vừa đố kị vừa hận, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.


- Kỳ quái! Vì cái gì Tinh Mị này luôn nhìn chằm chằm Chu Hằng để ra tay?


Dương Lan Hinh rất nhanh thì đã nhìn ra sự bất thường, rõ ràng thực lực của Chu Hằng cũng không phải là mạnh nhất, có năm tên Nguyệt Minh Hoàng đã gia nhập chiến đoàn, nhưng hết lần này tới lần khác Tinh Mị chính là nhìn chằm chằm Chu Hằng để oanh kích, cái này cũng thật bất khả tư nghị.


- Khả năng tiểu tử này trông xấu xa, ngay cả yêu vật cũng nhìn không vừa mắt!


Lâm Tài Tuấn nói lời châm chọc.


Dương Lan Hinh không khỏi trừng mắt nhìn Lâm Tài Tuấn, gương mặt quyến rũ lộ ra từng tia bất mãn, nàng đứng ở vị trí người thống trị, tự nhiên không hy vọng nhìn thấy thuộc hạ của mình tính kế nhau.


Lâm Tài Tuấn mặc dù là biểu ca của nàng, nhưng nói thật, ở trong mắt của nàng cũng chính là thuộc hạ cao cấp một chút, cũng không có khác biệt về bản chất.


Không hiểu cách làm của Tinh Mị cũng không sao, hiện tại tất cả lực chú ý của yêu vật này ở trên người của Chu Hằng, đúng là thời cơ tốt nhất để quần ẩu.


Thần ý của Dương Lan Hinh đẩy ra, lệnh cho thuộc hạ tiến hành công kích, lực lượng này phải tập trung ở một chỗ mới có thể phát huy ra lực sát thương cường đại nhất.


- Chu Hằng, ta tới giúp ngươi một tay!


Lâm Tài Tuấn hét lớn một tiếng, gia nhập chiến đoàn.


Hắn đương nhiên chỉ là nói cho dễ nghe, mục đích chân chính tự nhiên là muốn bẫy chết Chu Hằng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...