Kiếm Động Cửu Thiên


Trên bầu trời, chiếc chiến hạm bỗng nhiên ngừng lại, ngay sau đó một đạo nhân ảnh bay vụt từ phía trên không trung tới.


Chu Hằng quay đầu nói với Nguyệt Ảnh Thánh Nữ cùng Hoặc Thiên:


- Các ngươi che mặt đi!


Hai nàng này lớn lên đều là hại nước hại dân, rất dễ dàng gặp phải một ít phiền toái không cần thiết.


Mấu chốt nhất là, Hoặc Thiên chính là thùng thuốc nổ a, vạn nhất chọc giận nàng, thiên nữ tuyệt thế này phẫn nộ thì chiếc Không Hạm này tuyệt đối là xương cốt cũng không còn, vậy bọn họ còn đi Tiên Thành thế nào?


Nguyệt Ảnh Thánh Nữ lập tức theo lời mà làm, Hoặc Thiên lại là không nhúc nhích tí nào, nhưng khí chất tuyệt diễm đoạt thế trên thân nàng lại đột nhiên biến mất, hơn nữa khuôn mặt cũng có biến hóa vi diệu, trở nên vô cùng bình thường.


Nàng vẫn là rất đẹp, cũng không hề có thể điên đảo nhân gian giống như lúc trước, làm cho lão tăng cũng động dục niệm, như cây khô đâm chồi.


Chỉ là một mỹ nữ, nhưng lại là một mỹ nhân trong chừng trăm người mới có một.


Chu Hằng không khỏi tấm tắc, khuôn mặt của Hoặc Thiên cơ bản không có biến hóa lớn hắn vẫn có thể liếc mắt một cái là nhận ra, nhưng cũng là bởi vì những biến hóa vi diệu kia, để cho nàng lộ ra hoàn toàn bất đồng.


Nhưng vào lúc này, hưu, đạo nhân ảnh trên bầu trời kia mới hạ xuống.


Đây là một hán tử trung niên, dáng người cực kỳ khôi ngô, tu vi của Nguyệt Minh Vương, Chu Hằng có thể rõ ràng cảm ứng được.


Hắn có thể cảm ứng được tu vi của đối phương, đối phương tự nhiên cũng có thể cảm ứng được tu vi của hắn, dù sao Ẩn Tức Phù đã không hề có tác dụng nữa.


- Các hạ là ai?


Bởi vì đối mặt với một cường giả cùng giai, trong lời nói của trung niên hán tử kia liền nhiều hơn một phần khách sáo.


- Tại hạ Chu Hằng, hai vị này là nương tử của tôi, xin hỏi có thể để cho ta lên thuận phong thuyền không?


Chu Hằng cười nói.


Nghe được Chu Hằng xưng các nàng là nương tử, Nguyệt Ảnh Thánh Nữ lộ vẻ ngượng ngùng. Nhưng trên mặt đẹp lại là vui sướng, mà Hoặc Thiên thì hung hăng trừng mắt nhìn Chu Hằng. Chỉ là hiện tại cũng không phải lúc trở mặt, nàng cũng chỉ đành nhịn xuống khẩu khí này.


- Thì ra là Chu huynh!


Ánh mắt của trung niên hán tử kia chỉ là đảo qua trên thân Nguyệt Ảnh Thánh Nữ cùng Hoặc Thiên liền thu về, đây là Tiên giới, tiên nhân mới có thể được xem là chiến lực chân chính, cho dù Nguyệt Ảnh Thánh Nữ là Hóa Thần Cảnh thì như thế nào, căn bản không có thể vào pháp nhãn của tiên nhân!


Đương nhiên, nếu là Nguyệt Ảnh Thánh Nữ, đặc biệt là Hoặc Thiên lộ ra dung nhan tuyệt thế, như vậy trung niên hán tử liền tuyệt đối không chỉ liếc mắt một cái đơn giản như vậy.


Hắn nghĩ nghĩ, nói:


- Việc này tại hạ cũng không làm chủ được, còn xin Chu huynh theo tại hạ đi một chuyến, tự mình phân trần với chủ thượng!


Nếu là không có Hoặc Thiên ở đây, Chu Hằng sẽ còn phải suy tính một chút, dù sao Tiên giới tàn khốc hắn đã nghe nói qua rất nhiều lần, không chừng đi lên liền bị người ta mưu tài hại mệnh! Nhưng đã có Hoặc Thiên trấn tràng, vậy thì sợ gì?


- Mời!


Chu Hằng nói.

Chu Hằng nói.


- Mời!


Trung niên hán tử kia dẫn đầu bay lên trời.


Cả hai tay Chu Hằng mỗi bên dắt theo một tiểu mỹ nhân, đi theo phía sau trung niên hán tử kia.


Trung niên hán tử kia dường như cố ý khảo nghiệm Chu Hằng, tốc độ đúng là càng lúc càng nhanh, chỉ là mặc hắn gia tốc như thế nào, Chu Hằng luôn chậm hơn hắn khoảng cách của một người như cũ, lại không thấy vượt qua, càng không có rơi ở phía sau.


Người nọ cuối cùng biết thực lực của Chu Hằng tuyệt không dưới hắn. Lúc này đàng hoàng dẫn đường ở phía trước.


Chu Hằng chỉ là cười, khí tức của hắn quả thật chỉ có Nguyệt Minh nhất trọng thiên, nhưng bởi vì có chín đạo trăng khuyết, chiến lực của hắn lại có thể so sánh với Nguyệt Minh Hoàng! Ở Tiên giới, chiến lực khi kém một tiểu cảnh giới liền chênh lệch lớn giống như Tụ Linh Cảnh cùng Hóa Thần Cảnh, bất kỳ Nguyệt Minh Vương nào ở trước mặt Chu Hằng cũng chính là tồn tại như mảnh vụn!


Trừ phi người nọ cũng có thể yêu nghiệt giống như Chu Hằng!


Tiên đại lục này có trọng lực hấp dẫn tương đối. Từ dưới đi lên vẫn phải hao phí một ít công phu, sau một phút bốn người mới lên tới Không Hạm.


Một bước đến trên boong thuyền, Chu Hằng đột nhiên có cảm giác toàn thân nhẹ một chút, sau đó không khí lâu ngày không gặp vọt tới, làm cho hắn không nhịn được mà mở mồm hít thở vài cái.


Hắn lập tức hiểu được, chung quanh chiếc Không Hạm này bố trí trận pháp, ở trong này trọng lực thập phần nhỏ, thậm chí còn nhỏ hơn một ít so với Huyền Càn đại lục.


Sau khi tiến vào Tiên Nhân Cảnh, võ giả đã có thể không ăn không uống không ngủ, chỉ cần thường thường hấp thu một điểm linh khí liền có thể duy trì sinh mệnh, nhưng Chu Hằng sinh hoạt theo cách sống của phàm nhân đã thành thói quen, mỗi ngày không ăn một chút, ngủ một chút thì luôn luôn có chút không thoải mái.


Hơn nữa, mục đích tu luyện không phải là vì chịu khổ!


Có thể không ăn không uống không ngủ, nhưng cũng không có nghĩa là nhất thiết phải như thế!


Chu Hằng đưa mắt đảo qua, chỉ thấy trên boong thuyền có một vài người mặc đồ của binh sĩ đang tuần tra qua lại, mỗi một người đều là mặc trang phục màu đen, bên hông thì đeo các loại vũ khí như đao kiếm, với thân phân giả tộc nhân Phệ Kim tộc của hắn, có thể xác định những vũ khí này cũng đều là chất liệu cấp bậc Thần Anh Cảnh, Kết Thai Cảnh, nhưng cũng không phải là pháp khí.


Đồng dạng là một phần tài liệu, muốn làm thành pháp khí cùng chỉ đơn giản đập thành vũ khí hiển nhiên không phải khó khăn.


Những binh sĩ này đại khái là nửa bước tiên nhân, không có một người nào là tiên nhân chân chính!


Bởi vậy có thể thấy được, cho dù Nguyệt Minh Vương ở Tiên giới cũng tuyệt không phải là hàng hóa trên đường, nếu muốn liền có thể mua được một đống. Cái đó và Tụ Linh Cảnh của Phàm giới rất giống, tuy rằng tầng thứ võ giả này căn bản không coi là cao thủ, nhưng đối với đại đa số người thường mà nói, lại là cao thủ của cao thủ, cũng không phải vừa đưa tay là có thể vớt được một nắm.


- Chu huynh, mời!


Trung niên hán tử kia tiếp tục tại dẫn đường phía trước.


Chu Hằng không chút hoang mang, đi theo đối phương, sau khi đi vào hạm thuyền, bọn họ đi tới một chỗ thang lầu, đạp bước đi lên, sau khi lên tới tầng ba, đi tới tầng cao nhất trên Không Hạm,


Tiến vào tầng này, Chu Hằng chú ý tới rất nhiều thảm trải sàn trên mặt đất, màu lửa đỏ, tài liệu sử dụng hẳn là thập phần cao cấp, xúc cảm khi đạp lên thập phần mềm mại thoải mái.


Cái này tự nhiên chính là chỗ ở của người chủ trì.


Đi tới trước một cánh cửa, trung niên hán tử ra hiệu cho Chu Hằng chờ, hắn gõ lên cửa, nói:


- Thuộc hạ đã dẫn khách nhân tới!

- Thuộc hạ đã dẫn khách nhân tới!


Một lát sau, chỉ nghe bên trong truyền tới một giọng nữ tràn ngập từ tính, nói:


- Vào đi!


Thanh âm kiều mỵ tận xương, vô cùng mê người.


Trung niên hán tử kia đẩy cửa mà vào, nhưng chính mình không có đi vào, mà là ý bảo Chu Hằng cùng Hoặc Thiên, Nguyệt Ảnh Thánh Nữ đi trước, sau khi chờ bọn hắn đi vào, thần ý của hắn chuyển động, truyền lại tin tức gì đó vào bên trong, sau đó đóng cửa phòng lại.


Chu Hằng đạp bước mà vào, chỉ thấy đây là tầng cao nhất của cả chiếc Không Hạm, có một gian phòng ốc trước mặt, trước mặt phòng ốc có tinh vũ u ám, cũng có đại địa mênh mông, tạo thành một cái điểm nhỏ ở chân trời.


Trong khoang phòng này vốn có ba người, theo thứ tự là một nữ hai nam.


Hai gã nam nhân một cường tráng, một gầy, bộ dáng người gầy mới nhìn qua kia hơn 20 tuổi, mặt phấn môi đỏ, có phong thái của công tử văn nhã, nhưng tu vi rõ ràng đã đạt đến Nguyệt Minh nhị trọng thiên.


Tráng hán kia bộ dáng gần 50 tuổi, dáng người cực kỳ khôi ngô, cánh tay đã sắp lớn bằng cánh tay của Chu Hằng, cơ bắp cuồn cuộn, dường như có lực lượng vô cùng vô tận bắt đầu khởi tuôn ra!


Tu vi của tráng hán này, Chu Hằng không nhìn ra!


Có thể là Nguyệt Minh Đế, thậm chí là Nhật Diệu Vương, nhưng tuyệt sẽ không cao hơn nữa, bởi vì khí tức của đối phương cũng không cường đại như Cổ Viêm, mà lão gia hỏa kia cũng chỉ có Nhật Diệu nhị trọng thiên thôi.


Nếu là sau khi Cổ Viêm chết biết, khẳng định sẽ chửi ầm lên, cái gì chỉ là Nhật Diệu nhị trọng thiên, Nhật Diệu Hoàng ở Tiên giới chính là có thể leo lên tới Tiên Thành tầng thứ năm, là tồn tại mà bao nhiêu tiên nhân chỉ có thể ngưỡng vọng!


Cô gái cuối cùng kia, thơi điêm ánh mắt Chu Hằng đảo qua, ánh mắt không khỏi sáng ngời, cô gái này tương đối xuất sắc, tuy rằng không thể so với Hoặc Thiên, nhưng cũng là mỹ nhân tuyệt sắc, nhất là dáng người nóng hừng hực kia, đẫy đà vô cùng, cái mông mượt mà màu mỡ lại tràn đầy mê hoặc như ma quỷ.


Luận về dung nhan, nàng hơi kém Nguyệt Ảnh Thánh Nữ một bậc, nhưng cộng thêm dáng người, nàng hoàn toàn có thể ngang bằng với Nguyệt Ảnh Thánh Nữ.


Tu vi của nàng cũng là Nguyệt Minh nhị trọng thiên, nhưng không biết đến tột cùng đã tu luyện bao nhiêu năm.


Sau khi trở thành Nguyệt Minh Vương, võ giả có thể có thêm một vạn năm thọ nguyên, tiến vào Nguyệt Minh Hoàng có thể có thêm một vạn năm, tổng thọ nguyên đến gần 3 vạn năm, tuổi thọ của Phàm giới đã hoàn toàn không thể áp dụng.


Ở Tiên giới, chỉ nhìn tu vi, thực lực.


- Chu Hằng đúng không?


Mỹ nữ dáng người bốc lửa kia khẽ hé đôi môi đỏ mộng, tuôn ra thanh âm đầy truyền cảm.


- Ngươi vì sao phải lên chiến hạm của Dương gia ta?


Chu Hằng biết tranh đấu giữa các thế lực của Tiên giới thật sự lợi hại, đối phương lo lắng mình là gián điệp. Hắn cũng không muốn giấu giếm, nói:


- Tại hạ vừa mới phi thăng lên từ Phàm giới, chính là chưa quen cuộc sống nơi đây, bởi vậy nên muốn đáp thuận phong thuyền đi tới Tiên Thành!


- Đừng nói bậy!


Thanh niên nhẹ nhàng kia lập tức hừ một tiếng, khuôn mặt hiện lên vẻ khinh thường.


- Bây giờ linh khí ở Phàm giới loãng, làm sao có thể làm cho người ta thành tiên? Ngươi tiểu tử này, còn không thành thật, đến tột cùng là nhà nào phái ngươi tới? Là Lưu gia? Hay Mã gia?

- Bây giờ linh khí ở Phàm giới loãng, làm sao có thể làm cho người ta thành tiên? Ngươi tiểu tử này, còn không thành thật, đến tột cùng là nhà nào phái ngươi tới? Là Lưu gia? Hay Mã gia?


Chu Hằng mỉm cười, nói:


- Tại hạ vận khí tốt, trong lúc vô ý nhặt được một quả linh quả thiên địa, bởi vậy mới phá vỡ trói buộc của Phàm giới, cuối cùng phá hư thành tiên!


Bí mật của Tinh Hạch hắn đánh chết cũng sẽ không nói ra, ngay cả cường giả như Vinh Kiếm Long cũng sẽ mơ ước, có thể thấy được đồ chơi này ở Tiên giới cũng là vật cực trân quý, thực lực bây giờ của hắn quá yếu, bí mật như vậy lộ ra ngoài quả thực chính là muốn chết!


- Hừ, làm sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy?


Khuôn mặt của thanh niên nhẹ nhàng vẫn khinh thường như cũ, sau đó quay đầu nói với mỹ nữ có đối dáng người nóng bỏng.


- Biểu muội, ngươi ngàn vạn lần không nên tin hắn!


Mỹ nữ kia khẽ nhíu mày, nói với hán tử khôi ngô:


- Tam thúc, ngài thấy thế nào?


- Lão đại bảo ta một đường bảo hộ ngươi, chuyện cần động não, đừng tìm lão Vương!


Hán tử khôi ngô kia liên tục xua tay, bộ dáng nếu hắn động não thì hắn sẽ buồn phiền tới chết.


Mỹ nữ kia mắt đẹp vừa chuyển, nói:


- Tiện cho người, cũng tiện cho mình, dù sao trên thuyền còn có chỗ trống, liền chở ngươi một đoạn đường. Tuy nhiên, chúng ta tạm thời còn không trở về Tiên Thành, trước phải tìm kiếm tài nguyên khoáng sản, mong ngươi thông cảm, đồng hành cùng chúng ta một đoạn thời gian!


- "Đa tạ!


Chu Hằng chân tâm thật ý ôm quyền nói.


- Trương Vĩ Đông, an bài gian phòng cho bọn họ!


Đại mỹ nữ cất giọng nói.


- Rõ!


Trung niên hán tử lúc trước kia đẩy cửa tiến vào, cung kính xoay mình thi lễ với nàng một cái, sau đó lại ra hiệu cho Chu Hằng đihieuejo.


Đợi cho ba người Chu Hằng đi ra ngoài, sau khi cửa khoang hạm đóng lại, thanh niên nhẹ nhàng kia không kìm nổi, liền nói:


- Biểu muội, không phải ngươi thật sự tin tưởng người kia chứ?


- Tin, cũng không tin!


Đại mỹ nữ nói.


- Lời này giải thích thế nào?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...