Kiếm Động Cửu Thiên


- Ha ha ha! Ha ha ha ha! Lệnh Hồ Huyền đột nhiên cười ha hả, ngay cả chính hắn cũng cười xong mới đột nhiên nghĩ, sao ta cao hứng như thế?


Hắn nguyên bản nín một bụng khí, chính mình tân tân khổ khổ trả giá lại toàn bộ là cốc mò cò xơi, nhưng bây giờ đột nhiên phát hiện, nguyên lai cũng không tiện nghi người khác, điều này tự nhiên khiếng tâm tình của hắn thông, không kiềm lòng được liền bật cười.


- Công tử bột, ngươi cười cái gì? Con lừa đen tràn đầy khó chịu.


- Con lừa đê tiện, ngươi đang muốn chết sao?


Sắc mặt của Lệnh Hồ Huyền trở nên vô cùng âm trầm.


Lưu An Kỳ đã chết, hắn không có khả năng áp chế Chu Hằng, do đó nhận được Tinh Hạch trong tay đối phương! Mà nơi này lại không có bảo vật của hắn, bởi vậy chuyện trọng yếu nhất chính là trở lại Tiên giới đi tiết lộ tin tức.


Vô luận là bảo tàng Phệ Kim tộc hay là Tinh Hạch, gia tộc đều tuyệt đối bắt buộc!


Đến lúc đó, khẳng định có đại năng gia tộc mang theo Tiên khí hạ phàm, trả giá lớn hơn nữa thì như thế nào, nhất định phải tìm được Chu Hằng rồi giết, cướp lấy đại cơ duyên trên người đối phương!


Trên người hắn có cấm chế lão tổ gia tộc ban thưởng, bị công kích trí mạng sẽ bộc phát ra, chẳng những có thể phát huy ra lực lượng kinh khủng, lại có thể thuấn di hắn đến chỗ truyền tống gần nhất!


Đáng tiếc, nhận được đại đạo hạ giới áp chế, cấm chế trên người hắn cũng chỉ có thể bộc phát ra lực lượng gần như Chuẩn Tiên ba kiếp, còn chưa đủ để với đánh giết Chu Hằng có được thể chất pháp khí Hóa Thần Cảnh.


Nhưng chỉ cần Chu Hằng nổi lên sát tâm, hắn có thể mượn mà thoát khốn, lập tức khởi động Giới Môn trở lại Tiên giới!


Bởi vậy, hắn không chút do dự lựa chọn trở mặt vào lúc này.


Chu Hằng hừ một tiếng, một chỉ điểm ra, lực lượng kinh khủng trào lên, thân thể Lệnh Hồ Huyền lập tức nằm úp sấp đến trên mặt đất, dường như một con rùa đen.


- Chu Hằng, ngươi muốn làm gì? Lệnh Hồ Huyền có điểm há hốc mồm, cái đó và hắn nghĩ không quá giống nhau a!


Chu Hằng mỉm cười, nói: - Ta biết ngươi muốn chọc giận ta. Tuy rằng ta không biết tại sao ngươi muốn làm như vậy, nhưng nếu ngươi muốn, ta tự nhiên sẽ không thỏa mãn ngươi! .


- Mau thả ta ra, mỗi mười ngày ta cần báo tình huống cho gia tộc một lần, nếu không gia tộc khẳng định sẽ biết ta đã xảy ra chuyện, đến lúc đó sẽ có đại năng hạ phàm, ngươi tuyệt khó thoát khỏi cái chết! Lệnh Hồ Huyền lại giả dối . Tiên phàm kết nối cần phải trả cái giá thật sự quá lớn, Lệnh Hồ gia căn bản không chịu nổi.


Chu Hằng bĩu môi, nói: - Ở Tiên giới ta có lẽ còn cố kỵ vài phần, nhưng ở trong này... Ta cũng không cần để ý làm thịt thêm vài cái tiên nhân! .


Nghe nói như thế, Lệnh Hồ Huyền không khỏi biến sắc, nghĩ tới phía trước Lưu An Kỳ chết ở trong tay Chu Hằng. Tuy rằng người nọ là hộ vệ của hắn, nhưng tiên nhân là tiên nhân, Nguyệt Minh Vương ở Tiên giới cũng tương đối bất phàm a!


Ở Phàm giới có đại đạo áp chế lực lượng cực hạn, tiên nhân không có đủ lực lượng, ít nhất đối với Chu Hằng thể chất pháp khí Hóa Thần Cảnh sẽ vô cùng đau đầu!


Dùng Tiên khí đánh chém?


Nhất định phải đến gần Chu Hằng trước, nhưng lực lượng mọi người bị áp chế đến trình độ không chênh lệch lắm, lại dựa vào cái gì có thể đến gần Chu Hằng?


Ở Phàm giới. Chu Hằng đã vô hạn đến gần trạng thái vô địch.


Đối mặt với Chu Hằng, hắn còn có thể có biện pháp nào?


- Chu tiểu tử, như thế nào không làm thịt hắn? Con lừa đen đằng đằng sát khí nói ở một bên, trong ánh mắt thì phóng xạ ra ánh sáng vàng tham tiền, đây chính là con cháu nhà quyền thế Tiên giới, trên thân hẳn mang theo bảo vật đếm không hết đi!


Nhất định phải lấy ra, không thể giống như Vinh Kiếm Long, bùng nổ một cái trực tiếp tan xương nát thịt. Nảo vật trong pháp khí không gian cũng di tán ở trong hư không, không biết tới năm nào tháng nào mới có thể xuất thế một lần nữa!


Nghe nói như thế, trong lòng Lệnh Hồ Huyền lập tức dâng lên một cỗ vui sướng, hắn không giết chết , chỉ đưa hắn rời đi! Nhưng sự thông minh của hắn cũng không thấp, trên mặt chẳng những không lộ ra vẻ vui mừng, ngược lại trở nên tràn đầy phẫn nộ. Nói: - Các ngươi dám! Ta là cửu thiếu gia Lệnh Hồ gia, các ngươi nhổ một sợi lông trên người ta đều đang là địch cùng Lệnh Hồ gia! .


- Ta sợ sao ? Con lừa đen thè lưỡi, sau đó quay đầu nhìn về phía Chu Hằng - Hấp hay là thịt kho tàu? .


Chu Hằng lắc lắc đầu. Nói: - Tên này phía trước nói qua, trên người có cấm chế lão tổ gia tộc hạ, gặp được công kích trí mạng sẽ tự động bộc phát ra! Tuy rằng ta không cho là loại cấm chế này ở Phàm giới cũng có thể phát huy ra hoàn toàn tác dụng, nhưng xem bộ dáng của hắn, còn giống như có tác dụng khác, nếu không cũng sẽ không cố ý khích giận chúng ta! .


- Nói không chừng tên này đang bốc phét? Con lừa đen còn không chịu tuyệt vọng.


- Đồ con lừa, ngươi không phải là nghĩ bảo vật trên người của hắn sao? Cái đó và giết hắn hay không không có vấn đề gì, tìm đi! Chu Hằng cười nói, con lừa đê tiện này đã ngộ bảo vật rồi, toàn nghĩ nhất định phải giết Lệnh Hồ Huyền mới có thể có bảo vật.


- Đừng mơ tưởng! Lệnh Hồ Huyền lập tức kêu lên - Các ngươi quá coi thường bí thuật Tiên giới! Pháp khí không gian ở trong không gian đan điền của ta, muốn có được, chỉ có ta chủ động giao ra đây mới được, nếu không dù là Sáng Thế Đế đều đừng mơ tưởng bức bách ta! .


- Có điểm phiền toái! Chu Hằng nói với con lừa đen.


Không gian đan điền thuộc loại tư nhân, ngoại lực chỉ có thể phá hư mà không thể tiến hành tìm tòi, cướp đoạt, chỉ là không gian đan điền ở Phàm giới chỉ có thể thu dụng pháp khí, pháp khí không gian đặc thù, thì không cách nào thu vào.


Con lừa đen chưa từ bỏ ý định, trảo Lệnh Hồ Huyền đến bắt đầu soát người, nó phẩm tính thấp hèn, làm sao có cái cố kỵ gì, vài ba lần liền bóc sạch quần áo Lệnh Hồ Huyền, cẩn thận tìm kiếm mỗi một mảnh vải, mỗi một cái lỗ chân lông.


- Thật không có! Nửa ngày sau, con lừa đen ủ rũ cúi đầu nói, mà Lệnh Hồ Huyền từ lúc vô cùng nhục nhã đã hôn mê - có lực lượng Chu Hằng áp chế, hắn căn bản không phản kháng được con lừa đen hung ác.


Chu Hằng phất tay áo, nói: - Trước để ở một bên, sau khi ra ngoài có thể chậm rãi ép hỏi! .


- Hắc hắc hắc, đúng vậy, bổn tọa nhiều thủ đoạn như vậy, chẳng lẽ không làm gì được thằng nhãi con này? Con lừa đen lại vui vẻ lên, vứt Lệnh Hồ Huyền qua một bên, sau đó con lừa đảo mắt qua giường - Chu tiểu tử, như thế nào bổn tọa có cảm giác kỳ quái, tiểu nha đầu này dường như không chết! .


- Quả thật còn sống! Chu Hằng gật đầu, đi tới bế tiểu cô nương lên, bởi vì bên ngoài phong ấn một tầng Thời Gian Nguyên Dịch, hắn giống như ôm một cái kén thật lớn.


- Muốn nàng mang đi ra ngoài? .


- Ân, nói không chừng nàng biết một ít bí ẩn lúc trước Tiên giới đại chiến! Chu Hằng gật gật đầu, đương nhiên hắn sẽ không dễ dàng cởi bỏ Thời Gian Nguyên Dịch, tiểu cô nương này rất có thể bị bệnh bất trị mới bị phong ấn.


- Thiết, vậy cũng là chuyện đã xảy ra , sự thật như thế nào thì chúng ta quản cái rắm, bổn tọa chỉ quan tâm bảo vật! Con lừa đen nói.


Đối mặt với đầu con lừa tham lam này, Chu Hằng đã hoàn toàn không lời nào để nói, hắn ôm tiểu cô nương xuyên tường mà qua.


Cấm chế có tác dụng đối với người bên ngoài, từ bên trong đi ra lại vô cùng dễ dàng, nhưng muốn lại đi vào sẽ khó khăn, trừ phi cứu tỉnh Lệnh Hồ Huyền bắt hắn phá giải một lần nữa.


Bọn họ rất nhanh liền đi ra phía ngoài đại điện, lúc này ba người Thanh Dương Thiên Tôn còn đang run rẩy chờ, nhìn thấy Chu Hằng ôm một cái tiểu cô nương bị Thời Gian Nguyên Dịch phong ấn đi ra, bọn họ đều cảm giác một cỗ hoang đường.


Đây là cái tình huống gì?


Chu Hằng đi nhanh tới, đi vào trong uy áp này, chuyện kỳ quái đã xảy ra, hắn không ngờ không cảm ứng được uy áp Sáng Thế Vương tồn tại chút nào!


Là quan hệ tiểu cô nương trong ngực này!


Cho dù cung điện chỉ có một bức chân dung, nhưng thần ý tiên nhân thật sự cường đại đến khó tin, lại còn có thể phân biệt ra thân phận tiểu cô nương!


Chu Hằng lập tức nổi lên hứng thú đối với bức họa kia, muốn lấy nó xuống, chỉ là nó dường như gắt gao dán tại trên tường cung, muốn tước nó xuống, khả năng sẽ phá hủy bức họa trước.


Không lấy được thì quên đi, dù sao hắn cũng không thiếu bảo vật.


Hắn nắm con lừa đen lên, mang theo hai người một con lừa đi về phía trước, bởi vì uy áp Sáng Thế Vương đã không tác dụng cho hắn, hắn dễ dàng lửng thửng như đi dạo trong sân nhà.


- Chu tiểu tử, không phải chứ, ngươi bây giờ cường đại đến như thế này? Con lừa đen giật mình. Nó tận mắt nhìn thấy lần đầu tiên khi Chu Hằng thông qua toàn thân thần cốt đều vỡ nát , nhưng bây giờ cũng quá buông lỏng đi.


Chu Hằng không trả lời, thời điểm đi tới trước mặt ba người Thanh Dương Thiên Tôn, ý niệm trong đầu vừa động, phát động Vực chi đạo, một mảnh thế giới màu vàng đẩy ra, phát động lôi đình công kích hướng về ba người kia.


Ba người Thanh Dương Thiên Tôn sắp lệ rơi đầy mặt, ở dưới uy áp của Sáng Thế Vương, bọn họ vốn từng bước gian nan, ý chí lại đang toàn lực đối kháng uy áp Sáng Thế Vương, nào có dư lực mở ra Vực?


Dưới tình huống như vậy, bọn họ hoàn toàn chỉ có thể bị động bị đánh, nhưng lại không thể triển khai chút phòng ngự.


Nhưng bọn họ cũng không phải Phệ Kim tộc nhân, thể chất có thể mạnh tới đâu, nhiều lắm giống như pháp khí Kết Thai Cảnh, làm sao có thể chống đỡ cùng Chu Hằng?


- Thủ hạ lưu tình! .


- Chúng ta nguyện ý quy hàng! .


- Tha mạng! .


Ba cái Chuẩn Tiên hai kiếp đều nhao nhao kêu to lên, ở trong sinh tồn và tự tôn, bọn họ không chút do dự lựa chọn sinh tồn.


- Không cần! Chu Hằng ánh mắt hung lệ, hào quang trên thế giới màu vàng mãnh liệt, hoàn toàn che mất ba người Chuẩn Tiên.


Ánh sáng vàng hiện lên, ba người Chuẩn Tiên cũng hoàn toàn mất đi sinh cơ.


Ra Tiên Cung, Chu Hằng cũng không buông con lừa đen ra, mà trực tiếp bay lên trời, tốc độ của hắn cũng không phải con lừa đen có thể đuổi kịp .


Mấy ngày sau, bọn họ về tới Nguyên gia.


- Di, tiểu cô nương khả ái! .


- Cái lỗ tai thật là nhọn thật dài, làn da trắng dường như sữa! .


- Còn có tóc màu xanh biếc, chưa từng thấy qua! .


Chúng nữ nhìn thấy tiểu cô nương phong ấn trong Thời Gian Nguyên Dịch đều hưng phấn mà hò hét ầm ĩ, các nàng đều hy vọng có thể sinh một nam một nữ kéo dài hương khói cho Chu gia, lúc này nhìn thấy tiểu nha đầu đáng yêu như vậy lập tức làm cho tình thương của các nàng tràn ra.


- Trong nhà không phát sinh chuyện gì chứ?


Chu Hằng hỏi.


- Có Hoặc Thiên tỷ tỷ tọa trấn, đâu thể xảy ra chuyện gì! Ứng Mộng Phạm đã ôm lấy tiểu cô nương - Để ta ôm một cái! .


Trong lúc nói chuyện, Hoặc Thiên cũng đã đi tới, ánh mắt đảo qua tiểu cô nương kia, thoáng sửng sốt, sau đó nói: - Thì ra là huyết mạch Nữ Hoàng Tinh Linh, chỉ là trúng Tiên Thiên Độc, tuyệt sống không quá 10 tuổi!


- - - - - - - - - - oOo- - - - - - - - - -


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận