Khoan Thai Đến Chậm


Sản phẩm: băng vệ sinh hiệu XXX


Đối tượng có nhu cầu truyền thống: khỏi nói, đồng bào các bạn nữ trước tuổi mãn kinh.


Đối tượng có nhu cầu mới: đồng bào các bạn trai.


Nữ: mấy ngày rất không được tiện kia đều có bạn làm bạn với tôi, thân thể của tôi, lòng của tôi mới không bị ẩm

ướt như vậy. Nhớ lần đầu tiên, mẹ đặt bạn lên tay tôi, đã nhiều năm như

vậy rồi mà phẩm chất của bạn vẫn không thay đổi, đối với tôi, bạn chính

là một người bạn lâu năm, sẽ vẫn luôn đi theo tôi đến cuối con đường.


Nam: bà xã đúng là có mới nới cũ, mấy

thứ trong nhà cách một thời gian lại thay đổi, ngoại trừ tôi và XXX. Ban đầu tôi đặc biệt không hiểu, dựa vào cái gì mà XXX lại có thể có địa vị bằng tôi trong lòng của cô ấy chứ? Bây giờ thì tôi đã hiểu (chú thích:

lúc nói ra những lời này, bạn nam đang dùng ngón tay chỉ vào miếng băng

vệ sinh đang dán trên cánh tay mình), tôi không cẩn thận bị thương, lúc

bị chảy máu, bà xã đã khóc, cô ấy lấy nó ra dán lại giúp tôi.


Nữ: băng vệ sinh XXX, em dùng được, *liếc nhìn bạn nam*, anh cũng phải dùng được!


Môn “Thành tựu vĩ đại của quảng cáo”

không cần phải thi, chỉ cần các sinh viên tiến hành một cuộc quảng cáo

cho một sản phẩm nào đó, sau đó viết lại rồi nộp lên, lấy điểm thi cuối

kì. Hầu hết các sinh viên chọn môn học tự chọn này không phải là sinh

viên chuyên khoa cho nên cô giáo cũng không yêu cầu cao, chỉ cần làm qua loa, có ý nghĩa là một chút là được. Nghe thì rất đơn giản nhưng kết

quả San San lại bốc thăm ngẫu nhiên được sản phẩm băng vệ sinh. Thật ra

băng vệ sinh cũng tốt, so với mấy sản phẩm xe thể thao, kim cương của

những bạn học khác thì đối với San San mà nói cũng khá quen thuộc nha.

Nhưng mà nội dung quảng cáo quá táo bạo, đề tài lại mới lạ, có hơi khó

khăn một chút. Cho dù San San có thể chém gió giỏi đến đâu thì băng vệ

sinh cũng không thể trở thành khăn giấy mà nhét ở trong túi, biến thành

giấy ghi chép dán trên tường, lại càng không thể làm bài tập giao cho cô giáo, cho nên mặc kệ có viết như thế nào thì cũng có chút khó khăn nha, phải làm thế nào mới có thể táo bạo một chút đây?


Sau đó là việc Hàn Cố Diễn bị thương ở

vai đã tạo cho bạn học Diệp San San một nguồn cảm hứng rất lớn, mặc dù

viết hơi quá, có hơi nổ một chút nhưng mà cô giáo cũng đâu có nói không

được nổ nhỉ, ít nhất cũng khá sát với chủ đề, cứ quyết định nộp như vậy

lên cũng còn tốt chán so với việc nộp giấy trắng.


Kết quả cô giáo lại thấy không tồi chút nào, không chỉ không tồi mà còn lấy ra để bàn luận.


Buổi học cuối cùng của môn “Thành tựu vĩ đại của quảng cáo”, cô giáo đã lên bục giảng phân tích bài quảng cáo

này, còn rất hưng phấn bảo các sinh viên cùng thảo luận, bài quảng cáo

nổ banh trời này các bạn khác tạo ra thêm rất nhiều phiên bản, ví dụ như bạn trai chơi bóng rổ bị thương, người bạn gái đã quyết định móc băng

vệ sinh hiệu XXX ra băng bó; hay lúc bạn trai bị bệnh trĩ kinh niên lúc

máu chảy không ngừng, bạn gái đã phát huy công dụng của XXX; lại ví dụ

như lúc đi đường giày cọ vào chân, bạn gái đã lấy XXX từ trong túi ra

dùng tạm…


Diệp San San ngồi ở dưới nhanh chóng chui đầu vào trong ngăn bàn.


Cũng may là buổi học cuối cùng rồi nha.


San San nhớ lại lúc Hoàn Tử nhìn thấy

San San nhớ lại lúc Hoàn Tử nhìn thấy

bài này thì ngây người mười giây, cuối cùng chỉ nói ra hai chữ “cực

phẩm”, “cực phẩm” không phải chỉ tác phẩm của cô, mà là cô. San San ngồi nghe các bạn học thảo luận, đột nhiên nhớ đến câu nói nổi tiếng trên

diễn đàn trường – các cực phẩm đều sinh ra trong lúc khó khăn nhất!


Hai môn học tự chọn của San San đều đã

kết thúc, còn môn học của Hàn Cố Diễn thì cũng vừa đủ điểm để qua, cũng

không biết có phải được chiếu cố hay không mà môn kia điểm cũng không

thấp, một cô gái xinh đẹp lại không ôm chí lớn cũng không có sức mà nghĩ đến chuyện được nhận học bổng như cô thì điểm số như vậy đã làm cô thỏa mãn lắm rồi, qua được các môn là được.


“San San, tối nay có việc gì không?” Tối thứ sau tuần này San San không phải lên lớp, Hàn Cố Diễn lại ra

nước ngoài công tác, Hoàn Tử vừa mới vào kí túc xá đã nhìn thấy San San

nằm sấp trước “còm biu tơ” mà đánh Boss, “Lâu rồi không chơi trò này, sao giờ chơi lại rồi?”


“Ha ha, rảnh quá mà!” Lâu rồi San San không đánh, tay nghề có hơi xuống một tí nhưng cách chơi thì vẫn

còn nhớ, dùng sức đánh một quyền cuối cùng vào Boss, con quái vật trong

máy tính kêu thảm thiết một tiếng, phun ra một ngụm máu, nổ tung bốn

phía, rồi phát ra tiếng như tiếng rắm! Lúc này San San mới thỏa mãn tắt

trò chơi đi, nhìn Hoàn Tử, “Sao thế? Có gì không?”


“Chị đây nhận được tiền lương rồi, đi, chị dắt chúng tiểu nhân các người đi quậy!” Hoàn Tử hào phóng lấy tiền từ trong túi ra, “Thành bắc mới mở một quán lẩu Thiên Hương.”


Tiểu Tân đang gặm ngôn tình trong ổ

chăn, vừa nghe thấy Hoàn Tử nói vậy đã vội vàng tung chăn nhảy xuống

giường, tốc độ quá nhanh nên cuốn sách rơi ‘pằng” một tiếng xuống mặt

đất.


Hoàn Tử nhìn lên, thiếu chút nữa đã vung tiền trúng mặt Tiểu Tân, “Hứa Tiểu Tân, hết quyển “Anh chàng không vợ sinh tình”, bây giờ còn khoa

trương hơn đọc cuốn “Chuyện tình triền miên của chú cháu”, cậu thật là

càng ngày càng nặng nha, lần tới có phải sẽ đọc quyển “Hoa cúc héo úa

trăm hoa tàn” không?”


“Có quyển này sao?” Hứa Tiểu Tân đang nhắn tin cho Nha Nha, vừa nghe thấy đã hỏi.


“Hứa Tiểu Tân, cậu là cái đồ lưu manh!” Hoàn Tử nhặt sách lên, đập thẳng lên đầu Tiểu Tân.


“Này!” Hứa Tiểu Tân giật sách lại, rất bực mình vuốt sách vài cái, “Phải biết bảo vệ sách vở chứ!”


Hoàn Tử thật sự không chịu nổi thái độ của cô, “Đường vào đam mĩ sâu như biển cả, sau này còn là người qua đường có lương tâm chứ!”


Ặc ~! Bình tĩnh như Diệp San San mà còn nhịn không được cười thành tiếng, “Cậu bắt đầu thích mấy cái này từ khi nào thế?”


“Không phải tại Nha Nha sao!” Hứa Tiểu Tân kéo kéo tóc, “Lần trước gặp A Phong, Nha Nha nói anh ta thoạt nhìn thấy đam mĩ, mình

không tin thế là cậu ta ném cái này cho mình, nói mình tự nghiên cứu!”


A Phong là bạn trai của Tiểu Tân, bạn trai của mình rất đam mĩ, thật đúng là bi kịch mà.


“Bây giờ, cậu cảm thấy có giống không?” San San có chút hiếu kì hỏi.


“Có vẻ thế!” Mặt Tiểu Tân như đang khóc tang, “Càng nhìn lại càng thấy giống!”


“Vậy cậu còn xem làm gì!” Hoàn Tử tỏ ra không chịu nổi.


“Hiểu rõ cũng tốt chứ sao!” Lúc này Tiểu Tân gặp đúng chủ đề, “Các cậu khoan hãy nói nha, thông qua hiểu biết của mình thì bây giờ mình

chỉ liếc mắt một cái là đã có thể nhận ra tám chín mười phần có phải là

Gay hay không, đương nhiên, ngoại trừ A Phong ra, anh ấy còn đang trong

thời gian nghiên cứu, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ha ha!”


“Thật sự có nhiều gay như vậy sao?” Hoàn Tử hỏi tiếp.


“Sao không, rất nhiều là đằng khác!” Hứa Tiểu Tân cảm thấy hai người kia có hứng thú nên nói một tràng, càng nói càng High, “Theo mình quan sát thì trường của chúng ta có rất nhiều nhá, ví dụ như XXX,YYY,ZZ đều có khuynh hướng Gay.”


“Không phải đâu!” Hoàn Tử ngoác miệng ra, “Rõ ràng XXX rất thô lỗ mà!”


Hứa Tiểu Tân hăng hái lắc đầu, “Chính là bởi vì thô lỗ quá mức nên mới vô cùng khả nghi, mình nghi cậu ta vô cùng có khả năng là một tên công!”


Tuy thỉnh thoảng San San cũng nhìn thấy

diễn đàn trường bàn luận mấy chuyện này nhưng cô rất ít khi để ý đến cho nên cũng không hiểu nhiều, bây giờ nghe Tiểu Tân và Hoàn Tử nói hăng

say nên cô mới xen vào, chỉ ngồi bên cạnh nghe, coi như là xóa nạn mù

chữ.


“Còn có cả Hàn Cố Diễn, 80% cũng là Gay, mình thấy tư chất của thầy ấy rất giống!”


Tiểu Tân quăng bom làm cho San San chấn

động không nhẹ. Cô vẫn chưa nói chuyện của mình và Hàn Cố Diễn cho người khác nghe cho nên các bạn ở chung trong kí túc xá cũng không biết, cũng không phải là cô cố gắng giấu diếm mà là loại chuyện này vốn cứ để theo tự nhiên, cô cảm thấy không cần phải cố ý lớn tiếng nói ra.


“Thầy Hàn không phải đâu.” Nói đến danh dự của bạn trai thân yêu, Diệp San San cảm thấy phải nên giữ gìn một chút!


“Sao cậu biết thầy ấy không phải.” Hoàn Tử đang nghe hăng say lại nghe San San nói vậy nên hỏi lại.


Mình là bạn gái của thầy ấy mà! San San kêu lớn trong lòng.


“Cậu xem, có phải thầy có chưa từng có tin đồn nào không.” Tiểu Tân tiếp tục phân tích.


“Có…có tin đồn…với mình.” Diệp San San rụt rè giơ tay lên.


“Cậu không tính.” Hứa Tiểu Tân tùy tiện nói, “Chúng mình biết đó là giả!”


Bây giờ là thật rồi! San San lặng lẽ kêu gào trong lòng.


“Có lí, nói tiếp đi.” Hoàn Tử rất thích nghe mấy chuyện này, dù sao bây giờ Nha Nha cũng chưa về, đi ăn

cơm vẫn còn sớm, tranh thủ lấy ghế dựa ngồi xuống trước mặt Tiểu Tân, “Nói mau đi, nói mau đi.”


“Hơn nữa, cũng không phát hiện ra thầy Hàn có quan hệ đặc biệt thân mật với người khác phái nào phải không?” Lúc này Tiểu Tân đang hóa thân thành Holmes, vuốt cằm phân tích rõ ràng, “Thoạt nhìn thì dáng vẻ rất thanh tâm quả dục.”


Hàn Cố Diễn? Thanh tâm quả dục? Diệp San San cau mày, cái đó lấy ở đâu vậy nhỉ.


“Đúng đúng đúng!” Hoàn Tử vô cùng đồng ý.


Tiểu Tân lại nghiêng đầu sang, “Cậu thấy thầy ấy đẹp trai không.”


“Đẹp trai.” Hoàn Tử gật gật đầu.


San San cũng nhanh chóng gật đầu, bạn trai của cô đúng là rất đẹp trai, điểm ấy không thể phủ nhận.


“Dáng người cũng rất đẹp nhỉ.”


“Đẹp” Hoàn Tử gật đầu.


“San San, sao cậu lại đỏ mặt!” Hứa Tiểu Tân nhìn thấy mặt San San đỏ như con khỉ đít đỏ, vô cùng khó hiểu.


“Mình…mình không biết…chưa từng sờ!” Diệp San San lắp bắp trả lời.


“Nói nhảm, mình cũng chưa từng sờ!” Hoàn Tử và Tiểu Tân trăm miệng một lời.


“Cũng xem như là một thanh niên đầy hứa hẹn nhỉ.” Tiểu Tân tiếp tục.


“Đúng” Hoàn Tử gật đầu, San San phụ họa theo, tỏ vẻ đồng ý.


“Cho nên người đàn ông như vậy chắc

ông trời sẽ không thưởng cho phụ nữ chúng ta đâu, tên đàn ông yêu nghiệt này nhất định là Gay không phải nghi ngờ gì.”


Như vậy cũng đúng? San San thua trên năng lực phân tích logic của Tiểu Tân.


“Hơn nữa, chẳng lẽ các cậu không phát hiện thấy Hàn Cố Diễn đặc biệt gần gũi với Lâm Trạch Phạm dạy khoa văn sao!”


Bởi vì họ là bạn tốt nha! San San trừng mắt nhìn Tiểu Tân.


“San San, cậu cũng thấy có vấn đề đúng không.” Hứa Tiểu Tân xem ra vô cùng không ăn ý với San San, lí giải biểu cảm

của cô hoàn toàn sai lầm, cho là cô cũng cảm thấy không được bình

thường.


“Vậy cậu nói xem hai người bọn họ ai là công, ai là thụ!” Hoàn Tử dũng cảm.


“Ừm, vấn đề này à, phải nghiên cứu kĩ lại cái đã!” Tiểu Tân nhíu mày, “Các cậu cảm thấy Hàn Cố Diễn là công à?”


Càng nói càng thái quá, mặt San San đỏ bừng lên, tranh thủ thời gian lắc đầu.


“Đúng!” Hoàn Tử gật gật đầu, “Mình cảm thấy hình như là thụ.”


“Điểm ấy mình cũng đồng ý với Hoàn Tử, Hàn Cố Diễn nhất định không phải là công!” Tiểu Tân nhìn San San gật đầu, “Thầy ấy quả thật là cực phẩm thụ!” (công là người tấn công hay còn gọi là seme, thụ là người hưởng thụ hay còn gọi là uke trong truyện đam mĩ ^^)


San San không thể nói gì.


“Thiểu số phục tùng đa số, cho nên mình tuyên bố thầy Hàn Cố Diễn là thụ!”


San San rơi lệ.


Bạn trai của cô từ lúc nào lại bỗng

nhiên trở thành Gay thế, hơn nữa trải qua một cuộc bỏ phiếu dân chủ thì

chính thức trở thành Gay loại thụ.


“San San, cậu đang có thái độ gì thế?” Hoàn Tử nhìn thấy thái độ kì lạ của San San thì hơi sửng sốt, đột nhiên bừng tỉnh gật đầu nói: “Mình biết rồi, hiện giờ tâm tình của cậu rất phức tạp đúng không!


Phức tạp là đương nhiên rồi nha! San San nghĩ thầm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...