Khi Trâu Già Gặp Cỏ Non


Chương 37

Nhược Hi di chuyển tầm nhìn, cảnh giác nói: “Nên đi ngay, không sẽ làm trễ giờ học buổi chiều.”

“Buổi chiều được nghỉ. Chúng ta có nửa ngày.” Lê Tử Trạm nghiêng vai dựa vào tường, chiều cao hơn 1m85 khiến Nhược Hi có một loại cảm giác uy hiếp khó nói lên lời.

“Thật sao?” Cô có chút mơ hồ quay người tránh ra, vừa cúi đầu vừa lẩm bẩm: “Vậy đi nhanh chút, tôi còn muốn trở về ngủ một giấc.”

“Mỗi lần nhìn thấy cô, cô đều đang ngủ. Trong mộng gặp cái gì?” Lê Tử Trạm làm như không có việc gì xảy ra hỏi.

“Tôi có thể ở trong mộng cầm gót giày cao gót đập chết những kẻ đáng ghét, rất thỏa mãn, anh có cần thử một chút không?” Nhược Hi trừng mắt nhìn anh ta.

“Rủ tôi? Cô là muốn mời tôi và cô cùng nhau ngủ, muốn mời tôi vào giấc mộng của cô?” Lê Tử Trạm cười cười, khiến người ta có kích động muốn đập vào mặt.

Nếu không phải cô phát hiện váy của mình không có khóa kéo, cần phải đi vào phòng vệ sinh, cô thật sự con mẹ nó muốn cầm gót giầy bổ vào người anh ta, nhất định!

Nhược Hi thề.

Mặc dù Nhược Hi cũng không sống ở thành phố này nhưng bằng trực giác của con gái, nói tài xế chạy thẳng tới trung tâm thương mại gần đó, nhanh chóng tìm được các cửa hàng quần áo, vì vậy cô tựa vào cầu thang chỉ về phía trước nói: “Trên tầng là cửa hàng áo lót, xuống dưới thì có nước hoa và nhẫn, cần gì cũng có, anh muốn mua gì thì mua, tôi ở chỗ này chờ anh. Nếu có lạc đường, nhớ gọi 110 tìm chú cảnh sát.”

DĐLQĐ

Hôm nay quần áo của Lê Tử Trạm cũng không khác biệt lắm so với lúc đi làm, chỉ khác là thiếu một cái áo blouse mà thôi. Áo sơ mi trắng giống như ánh sáng hư ảo, càng làm tăng thêm khí chất của anh ta.

Nếu như theo khả năng thưởng thức của Nhược Hi mà nói, người trước mặt này đúng là phong cảnh đẹp mắt. Nhưng suy nghĩ đến lúc anh ta há mồm nói chuyện, haiz, thôi.

“Tới đồn công an đón cô? Lớn như vậy còn bị đi lạc?” Cằm của Lê Tử Trạm hơi nâng lên, có chút mùi vị nam tính, tất nhiên, là chỉ có một chút xíu.

“Tới đồn công an đón cô? Lớn như vậy còn bị đi lạc?” Cằm của Lê Tử Trạm hơi nâng lên, có chút mùi vị nam tính, tất nhiên, là chỉ có một chút xíu.

“Nếu như anh tới đó mà thấy tôi, anh cũng có thể biết, tôi là tới để thông báo tìm anh.” Nhược Hi bĩu môi, dựa vào cầu thang, thoải mái suy nghĩ than thở.

Vừa rồi hốt hoảng mặc váy, nên phải đi giày cao gót, vì cô cũng khá cao nên rất ít khi mặc, cho nên có chút không quen.

Lê Tử Trạm tới trước mặt cô, cánh tay chống trên bậc thang, nghiêng người dựa vào cầu thàng. Theo chỗ dựa của anh ta, Nhược Hi mơ hồ có thể nhìn thấy bộ râu, đường cong lưu loát của cằm, cùng xương quanh xanh hơi lộ ra qua cổ áo sơ mi.

Nhược Hi hơi chột dạ, vội quay đầu, không biết sao, cô lại đột nhiên nhớ tới lời dặn dò của Thẩm Ly lúc đi.

Nếu như có thể tạm biệt cái thân phận lão xử nữ, mình sẽ tặng bạn một phong bao thật to.

Đối với Nhược Hi mà nói, tình yêu chỉ tính đến năm cô hai mươi tuổi. Sau tám năm, cô không có thời gian để nghĩ tới chuyện tình cảm. Cô cũng không phải tôn thờ chủ nghĩa độc thân, cũng không phải thân sĩ bảo thủ, muốn để lần đầu tiên cho đêm tân hôn, cái loại ý tưởng đó cô chưa hề có. Nếu như có đối tượng thích hợp, cô không ngại có một đêm tình, hay nhiều đêm tình, nhưng người tốt này cô lại chưa được gặp. Muốn người đó thân thể phải khỏe mạnh, an toàn, dung mạo không quá xấu, quan trọng nhất phải có kinh nghiệm, kĩ xảo.

Vốn là môi trường tiếp xúc hạn hẹp, người lui tới cũng ít, cơ hội gặp phải những đàn ông tốt đã ít lại càng ít. Lê Tử Trạm ở trước mặt cũng rất phù hợp, hơn nữa cô cũng cần có cơ hội phóng túng tình cảm.

Trong sinh mệnh của cô chỉ có ba người đàn ông, ba có Mục Âm làm bạn, Hải Dật cũng có vợ con, Mục Ca chắc cũng tìm được tình yêu của đời mình. Như vậy chỉ còn lại mình cô, một người con gái không ai quan tâm.

Nhược Hi chợt cảm thấy mệt mỏi, lại có chút thương tâm, không tự chủ học dáng vẻ của anh ta, dựa nghiêng người trên lan can, thưởng thức cảnh nhộn nhịp ở tầng dưới nói: “Nghĩ muốn mua cái gì? Không anh nói muốn mua cho ai, tôi sẽ giúp anh tham khảo một chút.”

Đột nhiên cảm thấy Nhược Hi yên tĩnh không muốn tranh cái, Lê Tử Trạm có chút sửng sốt. Anh đương nhiên là thức thời không đi khiêu khích cảm xúc của cô, chỉ cười cười nói: “Một người bạn rất nhiều năm trước không gặp, bây giờ trở về nước, muốn đưa lễ ra mắt.”

“Người yêu cũ?” Nhược Hi quay người, chống lại ánh mắt dò xét của Lê Tử Trạm.

“Coi như là thế đi.” Anh ta mỉm cười, từ gò má nhìn sang, vẻ mặt hoảng hốt khiến trái tim Nhược Hi khẽ run lên, nét mặt vừa rồi của anh ta rất giống Hải Dật nhiều năm trước, khi nói về người yêu cũ của anh.

“Coi như là thế đi.” Anh ta mỉm cười, từ gò má nhìn sang, vẻ mặt hoảng hốt khiến trái tim Nhược Hi khẽ run lên, nét mặt vừa rồi của anh ta rất giống Hải Dật nhiều năm trước, khi nói về người yêu cũ của anh.

Thì ra, anh ta cũng có một câu chuyện về người yêu cũ.

Trong lòng thầm thở dài Nhược Hi cười đến mắt cũng cong cong, vung tay, vỗ vai anh ta, giống như là trấn an: “Được rồi, tôi biết rõ nên mua cái gì, đi.”

Lâm Nhược Hi sở dĩ là Lâm Nhược Hi, bởi cô có thể cầm lên được, thả xuống được. Có một số chuyện đều không thể làm cô dao động. Cô sẽ không vì chuyện xưa của người khác mà đau lòng, bởi vì ngay cả chuyện xưa của mình cô còn chưa kịp khổ sở, không có thời gian buồn lo vô cớ vì chuyện người khác.

Nhược Hi giúp anh ta chọn một lọ nước hoa Givenchy- Hot couture, pha trộn mùi hoa mộc hương mùi trái cây và quan trọng là mùi hoa ngọc lan tươi mát ngọt ngào, còn có thêm mùi hương cỏ khiến cho nướng hoa thêm ấm áp, kích thích giác quan của mật hoa mâm xôi, khiến mùi nước hoa vô cùng ngọt ngào.

Nghe nói là hàng cao cấp, sẽ tốt thôi, Nhược Hi cũng không rõ lắm.

Cô thử phun nhẹ lên cổ tay, sau đó đưa lên mũi anh ta: “Cái này cũng được, anh thử xem.”

Lê Tử Trạm lấy lại bình tĩnh, híp mắt, cầm lấy tay cô đưa sát vào mũi, động tác bất thình lình của anh ta dọa Nhược Hi giật mình.

Cô trợn to mắt, lùi về sau hai bước, nhưng cổ tay lại bị anh ta nắm, dùng sức kéo về sau một chút, không thể cử động, bị anh ta cứng rắn chiếm được một món lợi nhỏ.

Một luồng khí nóng xông lên đầu Nhược Hi, mặt cô ửng đỏ, cắn răng cười nói: “Mùi không tệ phải không, cô ấy nhất định sẽ thích.”

“Tôi cũng thích.” Lê Tử Trạm ngẩng đầu, mỉm cười.

Nhược Hi hít một hơi thật sâu, cuối cùng mới lấy hết dũng khí nói: “Mua được đồ, mời tôi ăn cơm cảm ơn?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...