Khi Trâu Già Gặp Cỏ Non


Chương 32

Cô cũng không muốn, ánh mắt chớp lóe, thấy Chân Châm mỉm cười nhìn, cô gần như không còn lực chống đỡ.

Hải Dật ở bên cạnh, lại giúp Nhược Hi lấy khăn ăn, giúp cô nhặt lại dao nĩa, cư xử hoàn toàn tự nhiên đối với bạn tốt của vợ. Thật sự ngoài suy đoán của Nhược Hi.

“Gần đây có gặp lão Đại không?” Chân Chân cười hỏi.

“Nghe nói làm bác sĩ ở bệnh viện phía Tây, đang huấn luyện nhóm mới.” Nhược Hi cầm khăn ăn che miệng, ho khan, miễn cưỡng nói.

Lão đại là đảng viên, sau khi tốt nghiệp chạy thẳng tới tiền tuyến làm bác sĩ, khi đó chưa nói đến việc chi viện cho biên giới, lựa chọn của cô ấy khiến tất cả mọi người không hiểu nổi, ngay cả ba mẹ cô ấy cũng liều mạng ngăn cản, nhưng một lần tranh cãi, cô ấy xách ba lô đi lên xe lửa rời xa nơi mình sinh sống.

Cũng không trở lại.

“Lão Nhị thì sao?” Chân Chân dường như không liên lạc với tất cả bạn học, năm đó những người ở chung phòng, sau khi lập gia đình cắt đứt liên lạc. Hoàn toàn ngược lại với Nhược Hi, mọi người chuyện gì cũng nói với cô, thời gian dài cũng biến Nhược Hi thành nơi để tâm sự.

“Lão Nhị Bối Ninh học xong thạc sĩ ở lại trường, bây giờ đang đầu độc đám sư đệ sư muội.” Nhược Hi nhận dao nĩa Hải Dật vừa đưa đến, cắt miếng thịt bò bít tết đưa vào miệng.

Cô không thích đồ ăn Tây, càng ghét dùng dao nĩa, cô làm ở khoa ngoại ba năm, nhìn thấy máu vẫn không thích ứng được mới chuyển sang khoa chăm sóc bệnh.

Tất nhiên, còn một nguyên nhân khác, mà ai cũng không biết.

“Lão Tứ, gả cho quân nhân giờ theo quân rồi, lão ngũ, người ngốc có phúc, gần đây bị theo đuổi ráo riết, nghe nói cũng tìm được bạch mã hoàng tử rồi.” Nhược Hi nói đến bạch mã hoàng thử, miệng giống như bị thứ gì đó chẹn lại, có chút khó chịu.

Tiếp theo là vô số chuyện vụn vặt, dưới ánh nhìn của Hải Dật, Chân Chân và Nhược Hi nói xong câu cuối cùng đều lóe lên ánh sáng: “Không ngờ, một cái chớp mắt mọi người đều trưởng thành.”

Nhược Hi ngừng một lát nói: “Càng không nghĩ tới chính là, sau khi lớn lên cũng thay đổi.”

“Sao bạn vẫn chưa tìm một người đàn ông tốt để kết hôn?” Ánh mắt Chân Chân sáng ngời còn nổi lên hơi nước nhàn nhạt: “Bạn sống một mình, sẽ rất khó khăn.”

“Kết hôn? Mình kết hôn thế nào?” Nhược Hi cười khổ, giọng nói có chút chua xót.

“Kết hôn? Mình kết hôn thế nào?” Nhược Hi cười khổ, giọng nói có chút chua xót.

“Thật ra thì, bạn có thể nói hết ra, tâm trạng sẽ khá hơn một chút.” Chân Chân kéo tay Nhược Hi.

Trong lòng Nhược Hi giống như nước sôi một trăm độ, lên lên xuống xuống, không biết nên nói gì.

Chuyện năm đó, cô không hề nghĩ ngợi tự mình quyết định, cũng không nói cho người nào biết. Ngay cả Chân Chân cũng chỉ biết một, hai phần thôi.

Lúc đó cô thật sự tuyệt vọng, đứng trước bệnh viện mà mình sắp công tác, chỉ kém không rơi nước mắt.

“Nói gì? Không nói thì không có người thích hả?” Nhược Hi cười hì hì, nhìn ra cửa sổ, ánh mặt trời chiếu qua cửa kí đâm thẳng vào tròng mắt, con mắt co rút lại rất nhanh, nhưng một giọt nước mắt cũng không có.

Đã nhiều năm, cô không có thói quen dùng sự mềm yếu để biểu lộ sự vô dụng của mình, trước mặt cô chỉ có hai sự lựa chọn kiên trì và buông tay. Nếu lựa chọn kiên trì sẽ không có tư cách để khóc, rõ ràng hai chân không còn sức để bước, nhưng vẫn không thể ngã xuống ngay tại chỗ.

“Ăn cái gì.” Hải Dật tức thời nói chuyện, giơ tay ý bảo phục vụ mang thêm vài món.

Chân Chân có thâm ý khác liếc mắt nhìn anh một cái, sau đó không nói gì, tự giác cúi đầu ăn, Nhược Hi ngược lại vỗ bụng nói: “Mình ăn no.”

“Bạn ăn thêm chút nữa…” Chân Chân đẩy đồ ăn đến trước mặt Nhược Hi.

Điện thoại di động của Nhược Hi đột nhiên kêu vang, cô nhìn số điện thoại, số lạ, xua tay nhìn Chân Chân nói: “Mình không ăn hết, bạn bây giờ là phụ nữ có thai, cần bổ sung dinh dưỡng.” Cô nhận điện thoại: “A lô, xin chào?”

“Lâm Nhược Hi à, ba cô bị ngã xuống giường.” Giọng nói rất lạ, không phải là y tá cô thuê.

Toàn thân cô run rẩy, hốt hoảng đứng dậy làm rơi cái đĩa, gần như không thể nói đã xảy ra chuyện gì,chạy ra ngoài.

Chân Chân và Hải Dật đuổi theo, kéo tay cô, Nhược Hi gấp đến nỗi không nói được đầy đủ, “Xin lỗi, mình phải về, hai người từ từ ăn, từ từ ăn.”

“Anh đưa em đi.” Giọng nói kiên định của Hải Dật vang lên, khiến Nhược Hi hơi bình tĩnh, sau đó nhàn nhạt nói: “Không cần, anh chăm sóc tốt vợ và con đi.”

“Anh đưa em đi.” Giọng nói kiên định của Hải Dật vang lên, khiến Nhược Hi hơi bình tĩnh, sau đó nhàn nhạt nói: “Không cần, anh chăm sóc tốt vợ và con đi.”

“Đừng nói những lời vô dụng như vậy, bạn phải về gấp đó là sự thật. Bạn bây giờ cảm xúc không ổn định không thể lái xe, để anh ấy lái xe đưa bạn về, mình sẽ tự lái xe.” Chân Chân nhìn thấy dáng vẻ Nhược Hi như vậy, đưa mắt ý bảo Hải Dật lái xe tới, cô đi cùng Nhược Hi tới bãi đỗ xe.

Nhược Hi hoàn toàn mất bình tĩnh, nắm chặt tay Chân Chân, đứng ở đó mờ mịt chờ Hải Dật lái xe tới, mặc dù là mùa xuân ấm áp nhưng toàn thân vẫn đổ mò hôi lạnh.

Trong lòng rối loạn, cô không có cách nào để bình tĩnh lại.

“Là ba của bạn?” Chân Chân ở bên cạnh, đột nhiên hỏi.

“Ừ, y tá nói, nói ngã xuống.” Nhược Hi không có cách nào chuyên tâm trả lời, ánh mắt lo lắng.

“Bạn cẩn thận một chút.” Chân Chân nhìn thấy Hải Dật lái xe tới, đưa cô lên xe.

Tâm tư Nhược Hi cũng không ở nơi này nên không phát hiện ra được nụ cười của Chân Chân có bao nhiêu mất tự nhiên, sau đó Hải Dật vẻ mặt nặng nề đưa cô và Chân Chân lúng túng rời đi.

Trong lòng Nhược Hi như có lửa đốt, lúc chạy xuống lầu gót giày đã bị gãy.

Ba bị liệt đã tám năm, trừ năm đầu ở bệnh viện, về sau là do cô chăm sóc.

Thói quen dậy sớm lau mặt cho ba, buổi tối chăm sóc ba, thời gian của cô ngoại trừ ở bệnh viên, gần như là ở trước giường của ba.

Bên cạnh cô, không có bất kì ai giúp đỡ, cũng không ai có thể thay thế, cô chính là cô, ai cũng không thể trở thành cô. Mới bắt đầu còn biết mình bị đau, nhưng về sau, dần dần mất đi tri giác.

Ngày ngày phải tiếp tục cố gắng, chỉ cần ngày tận thế còn chưa tới, cô không thể ngã gục.

Không ai biết những năm qua cô sống như thế nào, mà những kí ức kia đều là nước mắt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận