Khi Trâu Già Gặp Cỏ Non


Chương 29

Nếu như là tôi sẽ yêu và coi trọng cô.

Nhược Hi nhìn xung quanh bàn, không thấy cái gì có thể dùng để đánh hắn, đành phải để yên.

“Ăn xong rồi, cô đi rửa chén.” Mục Ca cất dọn bát, ngay cả đũa cũng để rất quy củ.

“Tại sao lại là tôi?” Nhược Hi bình sinh hận nhất là rửa chén, canh rau, rồi hạt cơm, rửa mãi cũng không xong. Mỗi lần rửa tay còn lưu lại mùi dầu mỡ đồ ăn, rửa kiểu gì cũng không sạch, cô tức giận liếc hắn một cái.

“Vừa nãy cô nói cô nấu cơm, tôi mới đồng ý rửa chén, bây giờ là tôi nấu cơm, thì tất nhiên cô phải rửa chén mới công bằng đúng không?” Mục Ca thản nhiên ném ra một câu.

Để chứng tỏ mình công chính, không phải là ỷ lớn hiếp nhỏ, nói lời sẽ giữ lời, Nhược Hi chỉ có thể tâm bất cam tình bất nguyện nhấc chân bê bát đũa đi tới bồn rửa, mới đi được một nửa thì cổ bị người ta quàng lên cái gì, cô cúi đầu nhìn thì thấy là tạp dề vì vậy toàn bộ động tác đều dừng lại, quay đầu nhìn hắn. Mục Ca nâng khóe miệng nói: “Làm việc nhà sao lại không đeo tạp dề… tôi giúp cô đeo.”

“Không cho cậu mượn cơ hội trả thù!” Nhược Hi nhớ tới hành động của mình lúc đeo tạp dề cho Mục Ca, bàn tay đang cầm bát đũa cũng cực kì khẩn trương, nhưng mà chỉ có thể cúi đầu để Mục Ca buộc giúp cô.

Hắn không phải là buộc từ phía sau cô, mà đứng ở đối diện cánh tay vòng qua hông cô, bởi vì tránh va phải bát đũa mà cô đang bê, cho nên một lúc lâu vẫn chưa thể làm xong.

Hơi thở của hắn phả trước người Nhược Hi, cơ thể Nhược Hi bắt đầu cứng ngắc, cảm giác mỗi một lần hô hấp cũng trở nên khác thường. Có lẽ Mục Ca chưa phát hiện, nhưng cô rõ ràng cảm nhận được.

Thật ra lúc đầu Mục Ca suy nghĩ đơn giản muốn giúp cô đeo tạp dề mà thôi, nhưng khi cánh tay vòng qua hông cô, tất cả lí trí cùng kết bạn tập thể cùng bỏ trốn, trong đầu chỉ còn sót lại một từ hình dung chưa đầy một bàn tay.

Thì ra trông cô mạnh mẽ nhưng vòng eo lại mảnh khảnh như vậy, mềm như vậy.

Càng vui vẻ, ngón tay càng không tuân theo sự điều khiển, Mục Ca hết sức khắc chế bản thân bày ra vẻ mặt không có gì cả, mới miễn cưỡng buộc được tạp dề.

Không phải hắn có ý xấu, mà là, hắn không dám chần chừ một giây nào cả.

“Buộc xong?” Nhược Hi cúi đầu hỏi, giọng nói có chút khàn khàn.

“Buộc xong?” Nhược Hi cúi đầu hỏi, giọng nói có chút khàn khàn.

“Ừ.” Mục Ca có chút khẩn trương, mắt nhìn sang chỗ khác, hắn nghe thấy giọng nói của chính mình: “Thật ra thì.”

“Thật ra thì sao?” Nhược Hi cúi đầu để bát vào bồn rửa, cúi người xả nước, chuẩn bị rửa.

“Không có gì.” Thấy Nhược Hi không để ý tới mình, trong lòng bốc lên ngọn lửa giận vô danh, Mục Ca đột nhiên túm cánh tay cô kéo ra, đứng trước bồn tự mình rửa chén.

Rốt cuộc là người nào chọc tức hắn, làm gì phải bày bộ mặt thối này để người khác nhìn? Nhược Hi mơ hồ không hiểu.

“Không phải nói tôi rửa chén ư, sao cậu lại giành? Đây chính là cậu muốn làm, đừng nói tôi ép cậu.” Nhược Hi đắc ý mỉm cười, ánh mặt trời chiếu qua khe cửa sổ, trong suốt như ánh mắt cô.

Mục Ca chợt quay mặt ra chỗ khác, nói: “Cô giúp tôi kiểm tra lại một chút, có mấy đề hình học mà tôi không biết.”

Nhược Hi không cần rửa chén lập tức chạy về phòng, nghĩ lại, bỗng có cảm giác không đúng, lại quay người, nấp sau lưng Mục Ca, thừa dịp hắn không chú ý lặng lẽ nhô đầu ra, Mục Ca đang rửa chén, ngón tay trong nước vô thức đi tới đi lui.

Đột nhiên động tác của hắn dừng lại, chợt quay người, Nhược Hi sợ hết hồn, vội vàng lùi về phía sau hai bước, nhưng vẫn không kịp, hắn mạnh mẽ kéo cô từ phía sau lại gần.

“Cậu muốn làm gì?” Nhược Hi hoảng sợ hỏi.

Mục Ca ở đối diện, môi mím chặt, dáng vẻ quật cường, vẻ mặt khó hiểu.

“Không có việc gì đúng không, không có việc gì thì chúng ta học tiếp.” Nhược Hi mất tự nhiên, uốn éo người.

Ngay sau đó bị hắn ôm lấy.

Đây là một lồng ngực non nớt, thậm chí còn không đủ rộng để ôm toàn bộ bờ vai cô.

Đây là một lồng ngực non nớt, thậm chí còn không đủ rộng để ôm toàn bộ bờ vai cô.

Chỉ là một cái ôm, mà cô không thể thoát ra được, gần như không thể nhúc nhích, chỉ có thể để mặc cho hắn ôm gắt gao.

Chắc không có chuyện gì, hắn chỉ muốn cảm ơn cô mà thôi, Nhược Hi tự an ủi, nhưng trong lòng rối loạn.

“Buông tay…” Nhược Hi miễn cưỡng phát ra âm thanh, có thể so sánh âm thanh của cô với nhịp tim đập của cô và hắn.

Trời mùa hè, quần áo cũng khá mỏng.

Nhược Hi cảm thấy toàn bộ nhiệt độ trên người Mục Ca đã truyền hết ình, cũng làm cho suy nghĩ của cô lâm vào trạng thái hỗn độn.

Tiếp theo, cô nên hét “Sắc lang” sao?

Nhược Hi đầu óc hoàn toàn trống rỗng ngẩng đầu nhìn Mục Ca, cô lần đầu tiên nhìn hắn ở khoảng cách gần như vậy, ngũ quan rõ ràng, mặt mày nghiêm túc, vẻ mặt của hắn vẫn còn non nớt, có chút ngây thơ, ánh mắt của hắn giờ phút này lại vô cùng trong suốt, lại biểu thị rõ ràng một câu.

Tôi muốn hôn cô.

Mặc dù trời mùa hè, nhưng cô vẫn cảm thấy hơi lạnh, trông đầu trống rỗng hỗn loạn.

Cái này không hề giống với lần trước hôn Hải Dật. Lúc đó cô không có kinh nghiệm, đoán chừng hắn cũng chưa có kinh nghiệm đi.

Không được, mình ngàn lần vạn lần không thể làm độc hại mầm non của Tổ Quốc. Trái tim của Nhược Hi chợt vang lên câu nói này.

Một phút sau, cô đã bị người ta giữ chặt eo, mà môi của hắn cũng đồng thời hạ xuống, Nhược Hi phản xạ muốn quay người, lại bị hắn ôm chặt hơn.

Môi của hắn thật lạnh, thậm chí còn không có kĩ xảo, lòng bàn tay của hắn rất nóng, không biết để đâu cho thích hợp, dừng ở giữa không trung một lúc lấu mới khe khẽ ôm vào hông Nhược Hi.

Cô có thể cảm nhận được một tầng mồ hôi trong lòng bàn tay hắn.

Cô có thể cảm nhận được một tầng mồ hôi trong lòng bàn tay hắn.

Hai mắt Nhược Hi lúc này mở lớn ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng tới cảm xúc của Mục Ca, hai người khó tránh được lúng túng, trừ miệng đang kề miệng, trong đầu đã nghĩ tới đường lui.

Vì vậy lúc Nhược Hi gần như không đứng vững vội vàng đẩy mặt của hắn ra, mà Mục Ca cũng chỉ bối rối nhìn đỉnh đầu cô không tìm được lời để nói.

“Tôi…” Nhược Hi và Mục Ca đồng thời mở miệng, lại cùng đồng thời dừng lại.

Nhược Hi không dám lên tiếng nữa, vội vội vàng vàng chạy về phòng, đầu cũng không dám ngoảnh lại. Cô sợ nhìn ánh mắt của hắn lúc này, càng sợ mình không kìm chế được tự đánh mình một bạt tai.

Hắn còn nhỏ không có định lực, nhưng cô, cô biết rõ trong ánh mắt của hắn mê loạn và mờ mịt, còn nhớ rõ ngực của hắn kịch liệt phập phồng lên xuống, cũng nhớ rõ gương mặt xấu hổ của hắn.

Có lẽ cái này chỉ là kích động khi hắn huyết khí phương cương, ai ngờ lại khiến Nhược Hi một người trưởng thành phải rối loạn tinh thần.

Càng nghĩ càng bối rối, cô vội vàng đóng cửa lại thay quần áo, nhét quần áo và đồ dùng vào va li chuẩn bị về trường.

Bình tĩnh, bây giờ hai người cần nhất là bình tĩnh.

Cầm va li đi ra ngoài, Mục Ca vẫn đứng ở trong phòng bếp, có chút giật mình khi nhìn thấy va li của cô, sau đó giống như không biết làm sao, nhìn chỗ khác cũng không được, mà không dời tầm mắt cũng không được, vì vậy cứ ngơ ngẩn nhìn cô không chớp mắt.

Chuyện chỉ diễn ra trong nháy mắt, Nhược Hi lập tức tránh tầm mắt của hắn, kéo va li đi ra ngoài, trong một phút kia chỉ có cảm giác tâm của mình lại hoảng hốt không bình thường, hành động chạy trốn lại càng không bình thường.

Bây giờ điều mà cô có thể làm được là bình tĩnh đi ra ngoài sau đó để lại cho hai người không gian để có thể tỉnh táo lại.

Đáng tiếc, cô còn phải đóng cửa. Trong nháy mắt lúc cánh cửa đóng lại, Nhược Hi nhìn thấy gương mặt của hắn đang đứng ở cửa phòng bếp, ánh mắt mang theo đau đớn nhàn nhạt rồi lập tức biến mất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...