Khi Trâu Già Gặp Cỏ Non


Chương 23

“Cũng không phải, chính là lúc trở về nhà lại cảm thấy khó thở.” Nhược Hi tránh né, cô không muốn nói, Chân Chân cũng không muốn xen vào quá nhiều.

“Vậy đi làm thêm với mình, hãng Coca Cola tổ chức tuyên truyền, đi xe đạp phát tờ rơi.” Nhược Hi vỗ bả vai Nhược Hi.

“Quan trọng là có cái gì hấp dẫn, đại tỉ, mình bây giờ không có hứng thú với cái gì hết.” Nhược Hi thở dài, chống tay lên cằm.

“Có, rất nhiều trai đẹp, trừ Trịnh Y Kiện đến Trần Tiểu Xuân, cái gì cũng có.” Chân Chân đập mạnh vào vai Nhược Hi, nở nụ cười mờ ám.

“Chân Chân, bạn xong rồi, thưởng thức của bạn theo tuổi tác mà giảm xuống, trái ngược với xu thế phát triển!” Nhược Hi oán giận.

Không đợi nói xong, Chân Chân giơ tay hạ độc thủ, trùm màn lên đầu Nhược Hi, Nhược Hi phản kháng, vì vậy hai người làm loạn một hồi, khiến đồ đạc vừa dọn xong lại lộn xộn, khiến mấy người trong phòng nhìn hiện trường mà chấn động.

Lão đại chỉ cái gì trên mặt đất run rẩy nói: “Thấy không, bom nguyên tử rơi xuống Hiroshima, gà mẹ sinh ra trứng khủng long, quá kinh người rồi, đây chính là Đại chiến thế giới a!”

Cái gọi là ngày nghỉ đi làm, nói thẳng ra, là tìm hoạt động đơn giản kiếm chút tiền lẻ, gọi là phát truyền đơn chính là rèn luyện năng lực xã giao, ít nhất là đối với Nhược Hi và Chân Chân mà nói.

Gia đình của Chân Chân cũng khá giả, ba là lãnh đạo xí nghiệp, mẹ là giáo viên, phí sinh hoạt của cô cũng không quá ít. Chỉ là cô thích mua quần áo cùng đồ trang sức, cho nên tiền bạc cuối tháng không có dư chút nào, mỗi lần mọi người mọi người thấy cô ấy đi mua những đồ xa xỉ khiến tiền tiêu vặt cứ không cánh mà bay, Chân Chân lại đắc ý xoay vòng, tạo hình nói: “Mọi người xem, mình có thêm cái gì?”

Gia đình của Chân Chân cũng khá giả, ba là lãnh đạo xí nghiệp, mẹ là giáo viên, phí sinh hoạt của cô cũng không quá ít. Chỉ là cô thích mua quần áo cùng đồ trang sức, cho nên tiền bạc cuối tháng không có dư chút nào, mỗi lần mọi người mọi người thấy cô ấy đi mua những đồ xa xỉ khiến tiền tiêu vặt cứ không cánh mà bay, Chân Chân lại đắc ý xoay vòng, tạo hình nói: “Mọi người xem, mình có thêm cái gì?”

Mọi người trong phòng hoàn toàn sụp đổ.

Nhược Hi thì khác, cô chưa hề làm thêm vào ngày nghỉ. Thứ nhất Lâm Húc Thịnh cảm thấy con gái đi ra ngoài không an toàn, thứ hai Nhược Hi là đứa con có hiếu thấy ba tuổi tác càng lớn, có thời gian đều trở về bên cạnh ba. Nhưng lần này… Thôi, dù thế nào đi nữa bên cạnh ba cũng có người chăm sóc, không kém cô chút nào, đây có thể coi là cô đi kiếm tiền bày tỏ chút lòng hiếu thảo của mình.

Ngày nhận lương, cô kiểm tra, vừa đúng 500 đồng, cô đang rầu rĩ không biết mua gì tặng ba, thì Chân Chân lại lôi cô ngay tới cửa hàng quần áo, muốn mua phần thưởng cho bản thân.

Nhược Hi suy nghĩ một chút, đã đến rồi thì cũng nên xem xung quanh có cái gì phù hợp sẽ mua cho ba.

Đi vòng quanh một lúc, Nhược Hi mua ình một chiếc váy màu trắng, mua cho ba một cái áo sơ mi 150 đồng, kiểm tra tiền thừa, rồi quay đầu nhìn về phía bán đồ nữ, mua tặng Mục Âm một cái váy.

“Bạn không phải ghét mẹ kế sao, còn mua váy cho bà?” Chân Chân thấy cô lựa chọn nghiêm túc, thuận miệng hỏi.

“Mình không muốn ba khó xử. Hơn nữa bà ấy đối xử với ba rất tốt, dù sao mình cũng không ở nhà, về sau mọi chuyện lớn nhỏ đều phải nhờ vào bà!” Nhược Hi cười cười, mua một cái quần lụa mỏng, giá 80 đồng ít hơn so với áo của ba vừa nãy.

“A…~!” Chân Chân cười lấm la lấm lét: “Nhược Hi, lần đầu tiên mình thấy bạn thật gian trá, biết như thế nào lấy lòng người khác, một cái váy có 80 đồng người ta thay bạn chăm sóc ba, quả nhiên là chiếm đủ tiện nghi.”

“A…~!” Chân Chân cười lấm la lấm lét: “Nhược Hi, lần đầu tiên mình thấy bạn thật gian trá, biết như thế nào lấy lòng người khác, một cái váy có 80 đồng người ta thay bạn chăm sóc ba, quả nhiên là chiếm đủ tiện nghi.”

“Bạn chết đi!” Nhược Hi lắc đầu, trong lòng nhớ tới cái gì, nhìn lại thấy còn thừa hơn 100 đồng, mở miệng nói: “Hay chúng ta lại đi dạo?”

“Không đi, mình mệt chết rồi, từ 9h sáng đến năm giờ, chân cũng sắp tàn phế, khổ cực một ngày, mình phải về nhà ngủ ba ngày ba đêm mới được, dù sao thứ hai sẽ đi học, bạn không về nhà hưởng thụ một chút ấm áp?” Chân Chân vỗ bả vai Nhược Hi.

“Vậy bạn đi về đi, mình đi dạo một chút.” Nhược Hi cười cười chột dạ, dáng vẻ như muốn đuổi Chân Chân đi thật nhanh. Chân Chân lập tức ngửi được mùi khả nghi, tính bát quái trỗi dậy, “Nói, mua cho ai? Có phải bạn muốn mua cho bạn trai?”

“Bạn đi chết đi, còn lâu, mình ngày ngày sống dưới sự giám sát của bạn, có hay không có bạn còn không biết?” Nhược Hi vỗ vào má Chân Chân, đánh rơi ý đồ muốn thăm dò của cô.

“Này, chẳng lẽ bạn mua cho em trai?” Chân Chân không từ bỏ ý định hỏi.

Vốn Nhược Hi muốn tìm một cái lí do nào đó để chứng minh ý tưởng vĩ đại của mình, nhưng đối với ánh mắt tò mò nghiên cứu của Chân Chân vẫn bị ép thừa nhận: “Ừm, mình định mua cho hắn bộ quần áo.”

“Thật sao, bạn chuẩn bị làm chị gái tốt rồi hả?” Chân Chân kinh ngac, giống như nhìn người ngoài hành tinh.

Lí do chân chính, Nhược Hi cũng tự nói với bản thân. Nghĩ lại lần đó cô uống say, người ta tận tâm chăm sóc, mua váy ẹ hắn tất nhiên không thể không mua cho hắn, còn nữa, cô từng ngã làm hắn chảy máu mũi, lại còn không biết xấu hổ dẫm lên chân hắn, suy nghĩ cẩn thận, cô đối xử với hắn không tốt, muốn mua bộ quần áo để an ủi lòng mình, đù sao cô cũng là một cô gái tốt, nợ ân tình quá nhiều sẽ ngủ không ngon giấc.

“Đừng nói linh tinh, dù sao mình cũng muốn mua, bạn muốn thì đi, không thì mình sẽ đi một mình!” Nói xong, Nhược Hi hất đầu, bước thẳng tới cửa hàng quần áo nam ở tầng ba, nơi đó đều là kiểu dáng quần áo của thanh niên.

“Đừng nói linh tinh, dù sao mình cũng muốn mua, bạn muốn thì đi, không thì mình sẽ đi một mình!” Nói xong, Nhược Hi hất đầu, bước thẳng tới cửa hàng quần áo nam ở tầng ba, nơi đó đều là kiểu dáng quần áo của thanh niên.

Chân Chân đời nào chị bỏ qua cơ hội tốt, không để ý đến cái chân mệt mỏi, vội bò theo, kiên quyết bát quái tới cùng.

“Bạn không biết size người ta như thế nào, làm sao mua?” Chân Chân cảm thấy ngoài ý muốn, thông thường Nhược Hi nhìn Mục Ca nhiều hơn cô, ngay cả quần áo mặc size nào cũng không biết, mắt thấy Nhược Hi tìm vài món lại không biết rõ size Mục Ca nên không mua được, bất đắc dĩ lắc đầu, kéo Nhược Hi chỉ vào một chiếc áo sơ mi màu xanh dương nói: “Cái này, size 39.”

“Bạn sao biết size của hắn?” Nhược Hi suýt chút nữa rớt cằm.

“Đương nhiên biết, chỉ loại người thiếu hụt như bạn mới có thể ở cùng người ta lâu như vậy mà không biết vóc dáng người ta thế nào. Hôm đó đưa bạn về nhà mình nhìn cái đã biết!” Chân Chân bĩu môi.

“Bạn đúng là sắc nữ.” Nói thật, mặc dù Chân Chân giúp một tay mua xong quần áo, nhưng trong lòng Nhược Hi có chút ê ẩm, vừa nghĩ đến Chân Chân hôm đó thấy dáng vẻ Mục Ca lúc mặc áo phông, quần sóc, tự nhiên có chút tức giận. Nhưng lại không thể nói gì, sắc mặt vô cùng khó coi.

Lúc Chân Chân đi về, Nhược Hi cũng trở về, hai người tất nhiên bỏ lỡ bữa cơm tối, nhìn trên đường vắng tanh, không có mấy người đi lại, có chút cô đơn thương cảm.

Nhà của mình tự dưng biến thành nhà người khác, cô không còn lí do để trở về. Vì vậy bước chân cũng chậm lại, tới khi trước cửa nhà, hít sâu vài hơi, ưỡn thẳng lưng đi vào.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...