Khi Trâu Già Gặp Cỏ Non


Chương 18

Vừa thấy đã yêu, ban đầu chính là mù quáng. Không có thời gian dùng lí trí, quan sát khoảng cách, lại không biết người kia có phẩm chất hay không, lại càng không quan tâm có hợp với mình. Lúc chưa kịp hiểu rõ đối phương, đã bị tình yêu mãnh liệt đập tới nuốt mất rồi, vì vậy, bị che mờ hai mắt.

Hiện thực trước mắt giống như giáng cho cô một gậy, nói cho cô biết tình cảm không phải là hoàn toàn đáng tin, không nói chính xác ở đâu, một phút kia lại đột nhiên biến mất. Những thứ tình cảm mờ mịt ban đầu, đột nhiên xuất hiện, rồi lại theo gió tan thành mây khói.

Không đáng tin cậy.

Hải Dật ở phía sau gọi mấy tiếng, Nhược Hi không quay đầu. Bởi vì cô không biết mình sẽ làm ra những hành động gì, lấy đồ đập vỡ đầu anh ta? Hay lớn tiếng mắng anh ta lừa đảo?

Cũng không đúng, từ đầu tới cuối, anh ta chưa hề nói, anh thích em, chúng ta quen nhau được không.

Thì ra, lão ngũ nói hoàn toàn đúng, những lời này chính là đại biểu cho trách nhiệm, lúc trước chỉ là mập mờ, cái gì cũng không còn, cũng không đại biểu cho việc anh ta vì cô mà chờ đợi, cũng không có nghĩa anh ta lẳng lặng chờ đợi.

Cái gì cũng không còn.

Thì ra là, mình tin chắc điều gì đó, lại mỏng manh đến vậy, mỏng manh đến nỗi vừa mới vỗ ngực tự tin, ngay sau đó đã bị giáng một đòn.

Cô phải tỉnh táo.

“Bạn thật sự muốn mời mình đi uống rượu?” Chân Chân ném sách giải phẫu thật dầy xuống, lập tức nhảy dựng hét lớn. Gần đây đại hiếu tử Ngô Hạo thực tập tốt nghiệp, cả bóng người cũng không thấy, không cung cấp phiếu cơm miễn phí và trò chơi vào ngày chủ nhật, vì vậy thứ bảy, chủ nhật Chân Chân chỉ có thể vùi mình nằm trên giường, tới lúc tắt đèn đi ngủ.

“Nhiều lời, bạn không thấy tâm trạng mình không tốt sao?” Nhược Hi vứt ba lô xuống giường, dùng sức kéo mạnh khóa, bên trong rơi ra một gói xúc xích, ánh mắt người nào đó phát sáng, lập tức nói: “Bạn phát tài rồi hả? Mua cả mười cái xúc xích?”

“Nhiều lời, bạn không thấy tâm trạng mình không tốt sao?” Nhược Hi vứt ba lô xuống giường, dùng sức kéo mạnh khóa, bên trong rơi ra một gói xúc xích, ánh mắt người nào đó phát sáng, lập tức nói: “Bạn phát tài rồi hả? Mua cả mười cái xúc xích?”

“Đúng vậy, mình đánh cuộc thắng một khoản lớn.” Nhược Hi ngồi ở trên giường cúi đầu ủ rũ dụi mắt.

“Sao thế, s lại cúi đầu ủ rũ? Bạch mã hoàng tử mất tích?” Chân Chân hỏi.

“Làm sao bạn biết?” Nhược Hi giận dỗi, gập lại chăn trên giường.

“Trên gáy bạn dán một cái giấy to đùng nói người nào đó đang thất tình, cái gọi là trường thi đắc ý thì tình trường không được như ý, bạn gần đây học bù đầu như thế, còn không phải sao?” Chân Chân ngồi dậy duỗi người, từ trên giường leo xuống dùng ngón tay nâng cằm Nhược Hi: “Em gái, nói cho đại gia nghe, làm sao?”

“Hải Dật và sư tỉ kia ở cùng một chỗ.” Nhược Hi cau mày, chu môi.

“Không nhìn ra, Hải Dật đúng là cận thị. Cô gái tốt như vậy anh ta không thích, lại dây dưa với người đã bị ăn sạch?” Chân Chân chép miệng.

Nhược Hi mượn tay cô, thuận thế dựa vào bụng Chân Chân: “A, đúng vậy, ngay cả cơ hội để mình nói thích anh ta cũng không cho.”

Cảm giác của Nhược Hi bây giờ so với lần trước cùng Đặng Chí Hạo hoàn toàn khác nhau, lúc đó cô mơ mơ màng màng không biết từ lúc nào làm bạn gái anh ta, không biết anh ta lúc nào có bạn gái khác, không biết anh ta bỏ mình lúc nào. Tất cả chỉ là bàng hoàng.

Nhưng lần này, rất rõ ràng. Rõ ràng mình rất thích Hải Dật, dáng vẻ bên ngoài, tính cách bên trong, thậm chí ngón tay thon dài của anh, nhiệt độ bàn tay anh lúc kéo tay cô hôm tiệc khiêu vũ, nụ hôn vào bữa tiệc sinh nhật tất cả cô đều nhớ rõ ràng. Lòng của cô vẫn theo những hành động của anh. Nhanh, hay chậm, đều vì anh ta.

Nhưng vẫn không tránh được số mạng làm vật hi sinh.

Anh quay về với tình yêu đầu, còn cô thì sao? Cô phải chờ đến khi anh ta quay đầu lại sao?

Anh quay về với tình yêu đầu, còn cô thì sao? Cô phải chờ đến khi anh ta quay đầu lại sao?

Chân Chân xoa đầu Nhược Hi, đột nhiên cảm thấy bụng mình ẩm ướt, nâng đầu Nhược Hi lên, chỉ thấy hai mắt cô ửng đỏ, lén khóc.

“Này, đại tỷ, không nên chùi nước mắt nước mũi lên áo mình.” Chân Chân hét chói tai, né trách tập tích “Thạch hoa quả” nhưng Nhược Hi dùng cánh tay dài ôm chặt hông cô, không để cô chạy mất, liều mạng chùi chùi vào bụng cô, làm mặt khổ sở nói: “Để mình dựa vào một chút, mình không khóc.”

“Vậy xin hỏi, cái thứ dinh dính, ướt nhèm nhẹp trên người mình là cái gì?” Chân Chân chợt cảm thấy buồn cười, Nhược Hi chính là người lúc nào cũng mạnh miệng, thích sẽ nói không thích, yêu sẽ nói không yêu, lần này kết cục với kẻ tăng nhãn áp Đặng Chí Hạo hoàn toàn không giống nhau, lần đó Nhược Hi chỉ soi gương làu bàu, dù sao cũng không khóc nhè, lần này khóc bù lu bù loa, đủ thấy vị trí Hải Dật trong lòng cô.

“Mắt của mình cọ vào áo lông của bạn, bị đau.” Nhược Hi càng nói càng khổ sở, rốt cuộc nước mắt không khống chế được, lặng lẽ rơi xuống.

“Được, được, được, bạn cứ đau thương đi, đau một lần, về sau sẽ không còn cảm thấy đau nữa.” Chân Chân vỗ vai cô an ủi.

Căn tin trường học không cung cấp bia rượu, mọi người muốn uống bia hay rượu thì đều chạy thẳng tới tiệm cơm nhỏ phía đông, chẳng trách mỗi lần đi ngang qua, đều thấy các sư huynh năm thứ tư túm năm tụm ba uống, Nhược Hi không ngờ có một ngày cô sẽ trở thành một thành viên nơi này, còn rất khí phách uống ba chai bia.

Chiến tích lần đầu tiên như vậy quả thật không thể khinh thường, xem ra trẻ con rất dễ dạy.

Nước mắt Nhược Hi bây giờ đã khô, nhưng không ngừng hít mũi, miệng lầu bầu: “Bạn nói, anh ta làm sao không thể đợi hai ngày, chờ hai ngày thôi mình sẽ nói mình thích anh ta.”

Chân Chân ở đối diện nhìn thấy Nhược Hi từ lúc làm diễn viên hí khúc đến lúc say lờ đờ ánh mắt nhập nhèm, thở dài: “Chà, bạn vẫn không hiểu. Đây không phải là vấn đề chờ hay không chờ, vấn đề ở đây là anh ta chưa thích bạn. Anh ta nếu thật sự thích bạn, cho dù chậm vài tháng, anh ta cũng sẽ chờ đợi, không hề thay đổi. Lần này bạn thua, thua là vì trong lòng anh ta vẫn còn vương vấn người yêu cũ mà thôi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...