Khi Trâu Già Gặp Cỏ Non


Chương 12

Sau đó buổi sinh nhật biến thành một cuộc party tán gẫu chuyện cũ, Nhược Hi và Chân Chân nhàm chán vùi mình vào ghế sofa, ngủ.

Sau khi tốt nghiệp có người tìm được cơ hội bay đi, tiếp câu chuyện là, năm đó có người nào đó mến người nào đó, người nào truyền cho ai tờ giấy nhỏ, ai với ai là cuộc tình tay ba, ai là kẻ thù.

Được rồi, dù nhờ vào đó Nhược Hi cũng quanh co lòng vòng đoán được chuyện tình Hải Dật và Thiều Nhi, nhưng lúc đó cô lim dim rồi ngủ mất.

Bất chợt, thấy trên người có thêm một chiếc áo khoác. Trên áo còn có hơi ấm, hơi thở xa lạ, kèm theo mùi thuốc lá, cô ngái ngủ lật người, vẫn quấn chiếc áo lên người, ngủ thiếp.

Nhất định là anh ta.

Nhược Hi mở mắt, phát hiện mọi người đã rời đi gần hết. Chỉ còn lại Thiều Nhi và Lục Tiểu Xuyên đang tính tiền, mà Hải Dật ngồi cạnh cô mỉm cười: “Đã tỉnh rồi? Gọi bạn của em dậy, rồi đi về.”

Nhược Hi lẩm bẩm hỏi: “Vậy sư tỉ kia?”

“Cô ấy sẽ tự về.” Nụ cười của Hải Dật trước sau như một, dịu dàng.

Nhược Hi không dám hỏi nhiều, vội vàng gọi Chân Chân, sau đó kéo nhau đi ra ngoài. Lúc đi qua quầy rượu Hải Dật vỗ vai Lục Tiểu Xuyên: “Mình đưa hai cô bé về, cậu đưa Thiều Nhi.”

Lục Tiểu Xuyên ngạc nhiên nhìn Hải Dật, nhưng lập tức hiểu ý anh, sau cùng nói mấy chữ: “Cẩn thận một chút.”

Hải Dật cũng cười nói: “Cậu cũng cẩn thận một chút, đừng để đóa hoa của lớp ta gặp tai nạn.”

Gió vẫn lớn, mùa đông lành lành, hai người gọi taxi đưa Chân Chân về trường, Nhược Hi nhớ chăn ấm trong phòng, sống chết phải về nhà. Cô định chờ xe 604 để trở về, thì bị Hải Dật ngăn lại, gọi xe. Lúc đến gần nhà, cô liều mạng muốn xuống, sợ hàng xóm trông thấy. Vì vậy Hải Dật cũng xuống theo, trên đường đi không ai lên tiếng.

Gió vẫn lớn, mùa đông lành lành, hai người gọi taxi đưa Chân Chân về trường, Nhược Hi nhớ chăn ấm trong phòng, sống chết phải về nhà. Cô định chờ xe 604 để trở về, thì bị Hải Dật ngăn lại, gọi xe. Lúc đến gần nhà, cô liều mạng muốn xuống, sợ hàng xóm trông thấy. Vì vậy Hải Dật cũng xuống theo, trên đường đi không ai lên tiếng.

Ánh đèn hoàng hôn ấm áp yên tĩnh, hai người sóng vai đi chậm, trên người Nhược Hi còn khoác áo của anh.

Cô hỏi: “Hai người là bạn học?”

Không cần chỉ mặt gọi tên, mọi người đều biết cô nói tới là ai, Hải Dật im lặng không lên tiếng, kéo áo khoác cho cô, gật đầu: “Ừ, bọn anh là bạn cùng lớp, cô ấy là hoa khôi của lớp.”

“A, nhìn ra được, sư tỉ rất đẹp.” Nhược Hi chân thành nói.

“Mặc kệ bây giờ như thế nào, nhưng năm thứ nhất đại học, thì không sai biệt lắm. Khi đó Thiều Nhi là cô gái cao cao tại thượng, mỗi nam sinh đều hi vọng theo đuổi được cô ấy, tất nhiên, anh cũng không ngoại lệ.” Hải Dật cười cười, cánh tay nhét vào trong túi quần.

Ừm, có thể tưởng tượng, bởi vì Chân Chân bên cạnh cô chính là ví dụ. Nam sinh trong lớp mỗi khi nhìn thấy cô ấy tinh thần phấn chấn giống như là chờ Hoàng đế lập hậu cung, vô cùng buồn cười.

Vừa nghĩ tới Hải Dật cũng từng giống như vậy, trong lòng đột nhiên bình tĩnh đi nhiều, Nhược Hi có chút buồn cười, nhưng lại sợ quá lộ liễu, nên nén lại.

“Muốn cười thì cười, anh không ngại, đừng nhịn đến ngẹn. Khi đó, anh thực sự rất thích cô ấy, cảm thấy từng cử chỉ của cô ấy cũng dễ dàng đi vào giấc mộng, quấy nhiễu. Sau năm thứ 3 đại học cô ấy thích học trưởng, toàn bộ kí túc xá bọn anh đi ra ngoài uống rượu say, lí do là thất tình tập thể.” Hải Dật nói đến đây, môi nở nụ cười.

“Nói như vậy các anh là vật hi sinh tập thể rồi hả?” Nhược Hi cảm thấy mị lực của Thiều Nhi quả là lớn.

“Cái gì gọi là vật hi sinh?” Hải Dật nhíu mày.

“Chính là bị bỏ rơi, trừ vai nam nữ chính, còn đâu tất cả đều là vai nam nữ phụ.” Nhược Hi kiên nhẫn giải thích.

“Ừm, nếu như theo em nói, thì đúng.” Hải Dật gật đầu, thoải mái cười một tiếng.

“Ừm, nếu như theo em nói, thì đúng.” Hải Dật gật đầu, thoải mái cười một tiếng.

“Sau đó thì sao?” Nhược Hi tò mò, nhất quyết không buông tha hỏi tiếp.

“Sau đó?” Đột nhiên nét mặt Hải Dật có chút đau khổ, cúi đầu suy nghĩ một chút rồi nói: “Sau có một tiểu tử quyết định chết cũng phải chết cho có giá trị chạy đi tìm giai nhân thổ lộ, và bị cự tuyệt tại chỗ. Tên tiểu tử kia rất ảo não, nếu như ban đầu không phải vì uống rượu, hắn cũng sẽ không phá hoại tình cảm vốn không tệ lắm giữa hai người, bây giờ nói ra ngay cả bạn cũng khó có thể làm.”

“Tên tiểu tử đó là anh?” Nhược Hi nghĩ đây có thể là nguyên nhân mà Hải Dật không tự nhiên trước mặt Thiều Nhi, thì ra anh ta từng là một vật hi sinh.

Hải Dật nhẹ nhàng nói: “Nếu không? Hôm nay ở đây, còn có ai có thể ngốc nghếch hơn anh đây?”

Nhược Hi ngượng ngùng, mỉm cười: “Cũng không phải, chỉ là động tác của anh có vẻ mất tự nhiên.”

“Không có ai nói cho em biết, không nên tùy tiện nói thật, sẽ dễ dàng tổn thương người khác.” Hải Dật bướng bỉnh, trêu chọc.

Nhược Hi bị anh chọc cười, gật đầu, chắp tay trước ngực: “Dạ, dạ, dạ, đại nhận, em sai rồi, lần sau em không dám.”

“Biết sợ là được, còn tưởng em không sợ trời không sợ đất đấy.” Hải Dật cười ha ha nói.

Nhược Hi vẻ mặt hả hê tự đắc nghiến răng nhìn anh: “Tất nhiên sợ, anh chính là bạch mã hoàng tử vạn người mê đấy.”

Cô cười bướng bỉnh, ánh mắt sáng như trăng rằng, lộ ra hàm răng trắng sáng, nghịch ngợm như tiểu tinh linh, khiến người ta bất giác muốn nhìn lâu.

Hải Dật nắm bả vai Nhược Hi cúi đầu. Nhược Hi tất nhiên biết anh muốn làm chuyện xấu gì, cô có chút bối rối, dù sao sắp tới nhà cô, nếu bị ai bắt gặp, thanh danh cả đời sẽ bị hủy trong chốc lát.

Vì vậy hai tay cô đẩy nhẹ vai anh: “Đừng, chỗ này không tiện.”

Vì vậy hai tay cô đẩy nhẹ vai anh: “Đừng, chỗ này không tiện.”

Anh cũng nhận ra, cười cười: “Thật xin lỗi, anh không cố ý.’

“Không sao, em cũng biết anh không cố ý.” Nhược Hi trả lời.

Lời vừa dứt, hai người đồng thời cảm giác mình có chút ngốc, nhưng anh vẫn cười nói: “Biết là được, em về nhà đi.”

Ngượng ngùng nhìn anh cô nói: “Được, anh về đi, đi đường cẩn thận.”

Hải Dật giống như chuồn chuồn nước hôn nhẹ lên trán cô, cười gật đầu. Nhược Hi đỏ bừng mặt, anh lại cười ha ha một tiếng, không nói chuyện nữa, nhìn cô rời đi.

Đột nhiên trên đường đối diện vang lên vài tiếng vỗ tay, Nhược Hi và Hải Dật cùng nhau quay lại, thấy Mục Ca đang đứng ở đó.

Hắn ta nhanh chóng đi qua đường, tới trước mặt hai người, quan sát đánh giá, bĩu môi cười lạnh: “Đóng phim à, lãng mạn như vậy?”

Nhược Hi tức giận muốn mắng hắn, nhưng ngại Hải Dật đang đứng bên cạnh nên giữ hình tượng thục nữ, mấp máy môi, không nói được tiếng nào.

Mục Ca dường như bỏ qua sự giận dữ trong đáy mắt cô, tiếp tục đùa cợt: “Yên tâm, tôi sẽ không nói với chú Lâm. Chuyện này không quan hệ tới tôi, tôi lười phải làm kẻ truyền tin.”

Nhược Hi tức giận, từ trong kẽ răng nhả mấy chữ: “Tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu nói thêm câu nào nữa, tôi sẽ vặn đầu cầu xuống làm bóng đá.”

Được rồi, Lâm Nhược Hi công lực thấp phá bỏ hình tượng thục nữ trước mặt hoàng tử bạch mã, câu này vừa nói ra Hải Dật sửng sốt một chút, Mục Ca cười ha hả, thậm chí cười đến mức không chịu được phải dựa vào tường, tay vẫn đè trên bụng, thở hổn hển nói: “Xong rồi, lần này cô xong rồi, đại tỉ, cô thành công hù dọa bạch mã hoàng tử trong mộng rồi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...