Khi Trâu Già Gặp Cỏ Non


Chương 9

Nhược Hi nhìn hộp pate trong tay, không lên tiếng, cúi đầu mở cửa đi ra ngoài.

Suốt dọc đường đi, cô như người mất hồn ôm hộp pate ngồi dựa vào cửa sổ xe bus.

Hôm nay trời đẹp, đáng tiếc gió thổi hơi mạnh.

Cho nên khi dì quản lí kí túc xá gọi tên mình, Nhược Hi suýt chút nữa nghĩ lỗ tai mình có vấn đề, nghe nói, cô vừa mới về nhà làm con gái ngoan, sao bây giờ lại có người tìm.

Nhược Hi lê đôi dép bông, mặc bộ quần áo mèo katy, giống như một con chim cánh cụt, đón ánh nắng mặt trời, xuống phòng trực.

Chẳng lẽ cô nghe nhầm? Đang muốn quay đầu lai bò về, lai nghe thấy tiếng gọi phía gốc cây bên kia.

“Lâm Nhược Hi, bên này.”

Cô theo tiếng gọi nhìn lại, thật lâu mới xác định người kia đúng là gọi mình.

Người đó chính là sư huynh đã nói chuyện với bạch mã hoàng tử hôm giao lưu. Anh ta đang cười ha ha ở bên gốc cây nhỏ vẫy vẫy cô, ý bảo cô đi tới.

Không biết tại sao, trái tim nhỏ của Nhược Hi run lên. Chẳng lẽ anh ta vì người nào đó làm bà mai?

Nhược Hi chạy nhanh tới, anh ta lại đi về phía vườn cây, Nhược Hi không có cách nào hơn là đi theo anh ta tới rừng cây nhỏ.

Nói đến rừng cây nhỏ, đó chính là nơi hẹn hò lí tưởng cho những nam sinh sau khi đưa bạn gái về kí túc xá. Chỉ cần ánh mắt không quá kém, buổi tối khi tắm rửa trở về sẽ thấy rất nhiều nam sinh và nữ sinh ở đó anh anh em em.

Vì thế, Nhược Hi thường xuyên ỷ vào cửa sổ phòng mình có thể nhìn toàn bộ góc độ, có vị trí địa lí ưu thế, nên đôi lúc không có chuyện gì làm, mấy người trong phòng sẽ đứng ở bên cửa sổ xem chừng, tất nhiên, nói mấy người, chỉ là lão tam Chân Chân, lão ngũ Mộc Mộc và Nhược Hi thôi.

Vì thế, Nhược Hi thường xuyên ỷ vào cửa sổ phòng mình có thể nhìn toàn bộ góc độ, có vị trí địa lí ưu thế, nên đôi lúc không có chuyện gì làm, mấy người trong phòng sẽ đứng ở bên cửa sổ xem chừng, tất nhiên, nói mấy người, chỉ là lão tam Chân Chân, lão ngũ Mộc Mộc và Nhược Hi thôi.

Vừa nghĩ mình cũng sẽ trở thành người để các chị em tốt trên lầu xem chừng, Nhược Hi cả người không tự nhiên, vội vàng níu tay áo anh ta: “Sư huynh có chuyện gì nói nhanh một chút được không, em còn có chuyện.”

“Chuyện là, tháng sau sinh nhật anh, muốn mời một số bạn học cùng tới.” Vị sư huynh đang xấu hổ này hoàn toàn không giống vị sư huynh hôm đó chọc cười Hải Dật.

Chẳng lẽ, không phải anh ta thầm mến mình chứ? Nhược Hi cau mày nghĩ, nghĩ đến khả năng này, cô rất buồn bực. Người nhìn trúng thì không tới, người không nhìn trúng lại tới dây dưa, cuộc sống đúng là tĩnh mịch bi ai a.

“Em có rảnh không?” Sư huynh thận trọng hỏi.

Nhìn xem nhìn xem, quả nhiên là thế. Mặc dù vị sư huynh này diện mạo cũng khá, dáng người cũng cường tráng, nhưng không phù hợp với khẩu vị của cô, quan trọng nhất là, anh ta, ngón tay anh ta không đủ dài…

“Em, không biết hôm đó có tiết hay không.” Nhược Hi không dám cự tuyệt ngay, chỉ miễn cưỡng khéo léo từ chối.

“Em đến đi, Hải Dật cũng sẽ tới.” Sư huynh lộ ra vẻ mặt cầm mồi lùng dụ bắt mục tiêu.

Đây là cái logic gì, cô bị Hải Dật hấp dẫn thì anh ta sẽ ở đâu?

“A.” Nhược Hi tỏ thái độ không tốt, không mặn không nhạt trả lời một chữ, nhưng trong lòng bởi vì tin tức Hải Dật đã kích động không ngớt.

“Cái đó, cái đó, sư muội có đôi mắt to, tóc dài liệu có hứng thú cùng nhau tới tham dự?” Sư huynh kia vẻ mặt ngượng ngùng, cũng làm cho Nhược Hi đổ mồ hôi hột.

Đây chính là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sâu? Quanh co mười tám vòng đường núi rốt cuộc mục tiêu không phải cô, đau đầu. Tuy con gái đều là động vật quần cư, thường cùng nhau xuất hiện ở một số nơi, nhưng có cần thiết phải dùng cái này để đá xoáy đánh trúng mục tiêu không?

Được rồi, nếu mục tiêu của anh ta là Chân Chân thì mục tiêu của cô hoàn toàn tập trung vào Hải Dật. Cái gọi là ngươi tới ta đi, có qua có lại, đó chính là chân lí.

“Khi nào thì?” Nếu đã xác định được mục đích của nhau, Nhược Hi cũng không giả bộ hiền thục, nếu không nhanh trở về, thì sẽ bán Chân Chân, mà cũng đã trở thành bán đứng Chân Chân rồi.

“Khi nào thì?” Nếu đã xác định được mục đích của nhau, Nhược Hi cũng không giả bộ hiền thục, nếu không nhanh trở về, thì sẽ bán Chân Chân, mà cũng đã trở thành bán đứng Chân Chân rồi.

“Sáu giờ tối thứ sáu, ở quán cà phê Dạ Mị.” Sư huynh kia rõ ràng không ngờ Nhược Hi sẽ sảng khoái đồng ý khẩn cầu của mình. Anh ta cho rằng còn phải kí một hiệp ước bất bình đẳng nhục nước mất chủ quyền mới có thể gặp được giai nhân trong lòng, ai ngờ, bạn cùng phòng của người đẹp lại sảng khoái đồng ý không chút do dự.

Hào phóng, mạnh mẽ, ý chí kiên định….

Không đợi anh cảm khái xong, Nhược Hi mở miệng: “Ừm, vậy em đi trước.”

“Được, em đi đi, làm phiền em.” Sư huynh khẽ mỉm cười, cảm động với mị lực của mình.

“Sư huynh, tên của anh?” Phải nói cho Chân Chân, rốt cuộc là ai mời khách chứ?

“Lục Tiểu Xuyên.”

“Vâng.” Nhược Hi xoay người chạy nhanh lên lầu, dép lê dẫm lên trên đất bụi bặm, bay lên như một làn khói, khiến người ta thoạt nhìn như là không thể chờ đợi.

Nói nhảm! Tất nhiên là không thể chờ đợi.

Có người mời khách đi Dạ Mị, là quán cà phê đắt nhất ở thành phố, một Lâm Nhược Hi tiền sinh hoạt ít ỏi công thêm Chân Chân cũng không dám mon men tới, chỗ tiêu tiền như rác đó làm sao có thể bình tĩnh?

Quả nhiên lúc cô chạy lên lầu, Chân Chân đang nằm trong chăn đọc tiểu thuyết, đầu tóc rối bời.

“Có người coi tiền như rác hẹn bạn.” Nhược Hi kéo chăn của mình, dùng chăn điện sưởi ấm chân mình.

“Người nào?” Chân Chân cực kì bình tĩnh, đối với loại chuyện cách ba ngày lại có người theo đuổi cô đã sớm không để ý.

“Lục Tiểu Xuyên, hình như là trong hội giao lưu lần trước đi cùng với nhóm Hải Dật, bảo rằng tuần sau là sinh nhật anh ta, muốn mời chúng ta tham dự, ở Dạ Mị.”

“Lục Tiểu Xuyên, hình như là trong hội giao lưu lần trước đi cùng với nhóm Hải Dật, bảo rằng tuần sau là sinh nhật anh ta, muốn mời chúng ta tham dự, ở Dạ Mị.”

Ba chữ cuối cùng, Nhược Hi hưng phấn kêu to. Chân Chân nghe đến ba chữ đó cũng lập tức vứt sách đứng bật dậy.

“Quả nhiên coi tiền như rác, quá xa xỉ.” Chân Chân tặc lưỡi.

“Có đi hay không?” Mặc dù làm trái với bản chất đơn giản ngây thơ của học sinh, nhưng không thể không cảm thán, cơ hội này quả thật quá mê người.

Hội giao lưu không phải lúc nào cũng có, thường là các kí túc xá gặp gỡ. Có thể tượng tượng một số nam sinh cùng năm mời bữa cơm cũng có vài lần lỡ hẹn. Không vì cái gì cả, ngay cả bọn họ cũng không chịu nổi ví tiền của mình, nên làm sao lay động được trái tim các nữ sinh đây?

Mắt thấy có người cống hiến đầu óc của mình cho người khác đập, không đập thì thật có lỗi, đập lại có cảm giác trái với lương tâm. Đây quả thật là vấn đề rất nghiêm túc.

“Chúng ta cũng không đi tay không, mua chút quà tặng coi như là gặp mặt cũng tốt.” Chân Chân nói chuyện coi như là đương nhiên,

Nhược Hi cũng gật đầu tán thành.

Cô bây giờ mới phát hiện ở chung một chỗ với Chân Chân, sớm muộn cũng sẽ bị cô ấy dạy hư.

Mặc dù, mặc dù năm đó hình như là cô quyến rũ Chân Chân trước.

“Mua cái gì đây?”

“Quần lót!” Chân Chân đứng dậy, chỉ vào ban công ở trên cao, cô mở lớn hai mắt nhìn trừng trừng vào quần lót của lão ngũ đang bị gió thổi bay phất phơ.

Chỉ thấy Nhược Hi đang cúi đầu suy tư đột nhiên ngẩng đầu hai mắt tỏa sáng, giơ ngón tay cái lên lô ra vẻ mặt bội phục nhìn Chân Chân nói: “Hách Chân Chân, món quà thế bạn cũng có thể nghĩ ra được, bạn quả thật rất trâu bò!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận