Khi Nhị Tiểu Thư Làm Hầu Gái


 Vẫn như ngày hôm qua hắn dậy sớm hơn nó chỉnh chu trang phục tất cả mọi thứ xong xuôi, hắn định qua kêu nó dậy nhưng không trong đầu hắn bây giờ có một kế hoạch vô cùng thú vị dành cho nó 


Bước vào phòng nó một cách nhẹ nhàng không làm nó thức giấc sau khi làm những thứ cần làm xong hắn rời đi giống như lúc đầu hắn bước vào nhẹ nhàng không một tiếng động,trên miệng hắn hiện rõ nụ cười quỉ dị xem ra sắp có trò vui rồi


-Lần này cô ta chết chắc -hắn nói thầm


Hắn ăn sáng xong thì chạy xe đến trường tâm trạng hắn bây giờ có thể nói là vô cùng thoải mái, hắn đã lên kế hoạch hết rồi hôm nay có lẽ là một ngày bận rộn của nó cho mà xem    >.


Tại phòng nó chuông báo thức đã được thay cái mới to hơn bự hơn tiếng của nó cũng đặc biệt hơn nhưng cái khác, cái chuông báo thức này chưa xuất khẩu ngoài thị trường và sẽ không báo giờ được xuất khẩu. Đặc biệt hơn nữa nó chỉ sử dụng một lần duy nhất


Chỉ còn vài giây nữa thôi nó sẽ kêu 


5s...4s...3s...2s...1s...0s...


BÙM BÙM BÙM


Tiếng nổ khá lớn đủ để đến bác sĩ khám lại tai, nó ngồi dậy làm VSCN khoảng 30 phút vì nó tưởng vẫn còn rất sớm nó nào biết hắn đã chỉnh lại cái đồng hồ 


Nó đeo đồng hồ vào tay nhìn kĩ lại một lần nữa, nó đứng hình đồng hồ đã điểm 7 giờ 25 rồi .Trường nó bắt đầu học vào lúc 7 giờ 30 vậy mà giờ nó vẫn đang ở nhà, sau 1 phút đứng hình nó mới tưởng tượng được chuyện gì đang xảy ra với nó 


-OMG!Má ơi chết tôi rồi - không suy nghĩ gì nhiều nó lấy cặp rồi vọt lẹ đến trường phương tiện của nó đương nhiên vẫn là chiếc xe đạp 2 bánh chậm chạp 


Do hôm nay khác với mọi ngày vì sắp trễ học mà nó đã đạp xe không ngừng nghỉ và nó đã đạt được kỉ lục mới nhưng vẫn không thoát khỏi hoàn cảnh bị trễ học


Thật ra là hôm nay có môn Hóa môn mà nó sợ nhất và người dạy nó cũng đáng sợ không kém. Bà cô ấy tên Liên


Bà cô ấy rất ghét nó vì nó xinh đẹp hơn bả một lý do hết sức vô duyên


Đứng trước cửa lớp nó chỉ biết rụt rè ở ngoài chẳng dám vào trong, hắn nhìn thấy hành động đó của nó thì cảm thấy thõa mãn nhưng kế hoạch chưa dừng ở đó


Hắn xé một mảnh giấy nhỏ ghi cái gì đó rồi ném lên bàn trên, đương nhiên là hiểu ý hắn muốn gì 


-Thưa cô, bạn Thiên Băng đi học trễ đang đứng ngoài cửa ạ - Hs nữ 1


Dừng động tác lại bà cô nhìn ra cửa thì thấy nó đang bước vào lớp như một tên ăn trộm. Đôi mài sắc đanh lại cặp mắt kính hiện lên tia sáng, cảm nhận được mùi nguy hiểm nó cũng biết được chuyện gì sắp xảy ra với nó


-Th...thưa...c...cô - nó e dè nói


-Sao đi trễ - giọng bà cô đanh đá sắc lạnh khiến người khác cũng phải run người


-Dạ thưa cô tại cái xe của em bị hư giữa đường nên em mới đi trễ - nó nói dối một cách trắng trợn nhưng làm sao thoát khỏi cặp mắt chim ưng của pả


 


-RA NGOÀI ĐỨNG CHO TÔI - Bà cô hét ra lửa làm nó sợ run người không dám cãi lời


-Haizz! tiêu rồi con nhỏ này làm gì mà giờ này mới đi chứ - Mẫn Mẫn thở dài 


-Đúng là ngốc hết chỗ nói - Lan Hy nằm gục xuống bàn nhưng vẫn hiểu và biết mọi chuyện đang diễn ra


-Sao nó không biết chọn thời điểm đi trễ mà lại chọn đúng bà la sát chứ - Thiên Hương day day thái dương thật là không còn cách nào để cứu cô em gái siêu quậy này rồi


Nó đứng ngoài lớp nhưng không có đứng không mà còn kèm theo hai cái thùng đứng dang hai tay ra ai đi ngang qua cũng cười khúc khích làm nó xấu hổ muốn chui xuống đất cho đỡ quê


-Chắc chắn là anh ta chính anh ta mới có thể chỉnh cái đồng hồ của mình báo hại ta bị trễ học đồ đáng ghét không cho hắn biết sự lợi hại của mình là không được mà-nó rủa hắn- ĐÚNG LÀ ĐÁNG GHÉT MÀ - nó bực mình không thể kiềm chế được mình mà la lên 


-Ai đáng ghét? - Mặt bà cô đằng đằng sát khí

-Ai đáng ghét? - Mặt bà cô đằng đằng sát khí


-Ơ dạ em đâu có nói ai đâu ý em là em nói cái xe đạp tự nhiên bị hư làm em đi trễ thật đáng ghét đó mà hơ hơ hơ - Nó hoảng sợ khi thấy bà la sát 


-Vậy thì em hãy đứng đến giờ ra chơi luôn nhé,cô cho chừng ấy thời gian chắc đủ để em rủa cái xe rồi đó nếu cần thì cô cho thêm - Nụ cười trên môi bà cô vô cùng hiền từ nhưng tận sâu bên trong lại vô cùng đáng sợ


-E...em...ng....nghỉ...là...đ...đủ...rồi...c...cám...ơ...ơn..cô - Nó như mất hết sức lực khi nghe bà cô nói


-Cẩn thận lời ăn tiếng nói của mình đó đừng có để tôi phải nổi giận lôi em lên phòng Hiệu Trưởng lúc đó đừng có trách tôi ác HỨ - bà cô nói xong õng ẹo đi vào lớp 


-HAHAHAHAHA -cả lớp (trừ 3 đứa bạn thân của nó)


-IM LẶNG COI - bà cô Liên


-Cái gì vậy chứ mới sáng sớm đã gặp xui rồi - nó nói thầm,ngu dại gì mà la lớn


Tùng...Tùng...Tùng...


-HURA thoát rồi yeyeye - nó vui mừng ném luôn hai cái thùng 


-HỨ - bà cô đi ra không quên liếc nó một cái


-Haizz mệt lã người - nó ngồi vào ghế và nằm la liệt xuống bàn


-Mày làm gì mà đi trễ vậy Thiên Băng - Mẫn Mẫn thắc mắc


-Đúng đó, bộ mày không biết chọn ai khác ngoài bà la sát đó sao - Lan Hy 


-Em có sao không bảo bối - Thiên Hương lo lắng nhìn nó


-Mệt, đói, hai cánh tay của em mỏi sắp chết rồi đây nè - nó than thở


-Cái tật đi trễ là vậy đó - hắn khiêu khích nó


-Chứ không phải tại ai đó mà tôi mới ra vầy hả - nó bực mình


-Bằng chứng đâu mà nói tại tôi - hắn vẫn thản nhiên như không


-Đáng ghét đúng là khó ưa - nó tức lắm nhưng không làm được gì hắn


-Thôi đủ rồi chúng ta đi ăn trưa thôi - Lãnh Thiên chen vào can hai người họ nếu không thế nào cũng xảy ra đánh nhau


-Đi mau thôi tôi đói lắm rồi đó - nó nghe đến ăn thì hai mắt sáng như đom đóm


-Tôi sẽ ăn trên sân thượng của trường - Hắn nói


-Vậy chúng ta mau đi đi nhanh lên nào - nó hấp tấp lôi kéo mọi người đi


-Hầu gái à hình như cô quên mất một việc rồi - hắn 


-Việc gì? - nói hỏi


-Chăm sóc tôi 24/24 - hắn phun ra một câu làm nó tái hết mặt mài


-Không phải chứ - nó 


-Là vậy đó , tôi sẽ ở trên sân thượng chờ cô mang đồ ăn lên cho tôi - hắn đứng dậy bỏ đi

-Là vậy đó , tôi sẽ ở trên sân thượng chờ cô mang đồ ăn lên cho tôi - hắn đứng dậy bỏ đi


-Khoan đã đợi tôi ăn xong sẽ đem lên cho anh được không - nó hi vọng là hắn sẽ đồng ý 


-Không, cho cô 5 phút đem đồ ăn lên cho tôi - hắn bỏ đi luôn không đợi nó nói gì thêm


-TÊN ÁC MA ĐÁNG GHÉT -nó dùng hết sức bình sinh mà hét


-Nếu cô hét vậy sao không dùng sức mà đi mua đồ ăn đi- Lâm Hiên nhắc nhở nó


-Băng à em chỉ có 5 phút thôi đó - Gia Thành


-Có cần tụi tao giúp không Băng - Mẫn Mẫn hỏi


-Không cần đâu thôi tao đi trước nghen hẹn gặp lại ở lớp nha-nó vọt lẹ 


Lớp của nó ở trên tầng cao nhất tầng thứ 6, theo bình thường thì phải mất 10 phút đi thang bộ và 1 phút đi thang máy nhưng trớ trêu thang máy bị hư (do hắn làm) nên nó phải đi thang bộ


Nó chạy tối đa ai gặp nó cũng phải tránh,khi đi được xuống dưới nó mất 1 phút 30 đạt kỉ lục từ trước giờ chưa ai làm được. Nó hì hục đi lại chỗ bán hàng gọi món ăn cho hắn nhìn thấy lon nước ngọt nó cười ma quái 


Lần này đi lên cũng như lúc đi xuống nó chạy hết tốc lực lên đến sân thượng nó như muốn xỉu tại chỗ, nó lê lết tấm thân ngọc ngà lại chỗ hắn


-M...mua...đ...đư...được...r...rồi...nè - nó thở hì hục


-Cô chậm 4 giây đấy - hắn nói


-MỆT QUÁ MIỄN SAO MUA VỀ ĐƯỢC RỒI 4 3 GÌ NỮA - nó bực mình hét vào mặt hắn 


-Chứ tôi có nói gì đâu cô mua gì đưa đây xem - Hắn cũng có phần hơi sợ nó nhưng vẫn giữ phong độ lạnh lùng của mình


-Đây nè ! - nó chìa ra một cái bánh pizza, một lon nước ngọt,một ổ bánh mì và chai nước suối - Anh ăn pizza với uống nước ngọt đi tôi ăn bánh mì với uống nước suối


-Không ngược lại đi - hắn


-Nhưng,nhưng mà tôi không muốn ăn pizza với uống nước ngọt anh ăn đi - nó 


-Tôi cũng không thích ăn, mau đưa đây cho tôi - hắn ra lệnh


Nó miễn cưỡng đưa cho hắn định quăng lon nước ngọt với pizza đi thì hắn kêu để lại


-Cô mau ăn cái pizza đó đi - hắn kêu nó


-No , tôi không ăn đâu tôi đã nói là không thích ăn mà - nó đổ mồ hôi


-Nhanh - hắn ra lệnh


Nó cắn một miếng nhỏ và nuốt một cách đầy đau khổ


-Mở lon nước ra - hắn


-Tôi đã nói là không thích uống - nó 


-Tôi kêu cô mở chứ có kêu uống đâu - hắn cãi lí với nó


-Để tôi mở - mặt nó méo xẹo 


Lon nước từ từ được mở ra thì một tiếng XÌ vang lên nước văng tung tóe một mình nó hứng hết 

Lon nước từ từ được mở ra thì một tiếng XÌ vang lên nước văng tung tóe một mình nó hứng hết 


-HAHAHAHAHA - hắn cười nghiên ngã


-Anh biết trước rồi đúng không hả - nó điên tiết lên cả người nó bây giờ toàn là nước ngọt


-Tôi rành cô quá mà - hắn cảm thấy vô cùng thõa mãn khi thấy nó như vậy


-AA đau đau quá - nó nhíu mài ôm bụng


-Tôi nghĩ cô đã hiểu cảm giác của tôi khi ăn trúng thuốc xổ - hắn nói


-Anh thiệt là quá đáng - trán nó đẫm mồ hôi


-Cô không đi lẹ coi chừng mắc bệnh trĩ đó -hắn không ngừng cười khi thấy khuôn mặt trắng bệch của nó


-Tôi nhất định sẽ không bỏ qua chuyện này đâu - nó nói xong thì chạy mất dạng


-Tôi nhất định đợi - suy nghĩ của hắn


Tiếng trống vào học vang lên còn nó thì chẳng thấy đâu


-Nè Thiên Băng đâu rồi sao còn chưa vào - Lan Hy nhìn xung quanh lớp 


-Không biết hồi nẫy nó còn nói hẹn gặp ở lớp mà - Thiên Hương nhún vai 


-Hay là nó đi về rồi? - Mẫn Mẫn


- Ê Minh Phong lúc nẫy con bé đi mua đồ ăn cho mày mà giờ nó đâu rồi -Gia Thành quay qua hỏi hắn


-Tolet - Hắn nói cộc lốc nhưng cũng đủ để mấy người kia hiểu


-Sao lại ở trong đó - Lãnh Thiên hỏi


-Hỏi làm gì nữa nhiêu đó đủ hiểu rồi - Lâm Hiên 


-Chắc là con nhỏ đó lại giở trò chứ gì - Lan Hy gật gật đầu như chứng tỏ câu nói của mình rất đúng


-Kệ đi gậy ông đập lưng bà - Mẫn Mẫn


-Gì mà lưng bà là gậy ông đập lưng ông đó chị không biết đừng có nói bậy kẻo người ta đánh vỡ mồm - Thiên Hương 


Tại chỗ nó


-Ta không báo thù không phải là Hoàng Nhã Thiên Băng - nó ngồi trong tolet rủa hắn cả buổi trời mà bụng chẳng bớt đau có thể nói là càng lúc càng đau


Nó mở cửa bước ra khuôn mắt trắng bệch không còn sắc huyết , mặc dù vẫn còn hơi đau nhưng cái miệng nhỏ của nó vẫn không ngừng rủa hắn 


-Tên chết bầm mi sống làm chi cho chật đất thế gian vậy hả sao không chết cho ta đỡ ngứa mắt đáng lý ra người ngồi trong đó là mi chứ không phải ta mi đúng là ôi...ôi đau nữa rồi - nó vọt lẹ vào tolet


Lần này là lần thứ 19 nó bước vào trong đó chỉ một chút nữa thôi là nó nhập viên luôn, quả báo cho những người thích hại người khác ^-^ 


 


 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận