Khi Học Bá Xuyên Thành Tiểu Thư IQ Thấp


Sau khi Ôn Khả Nhi rời đi, Ôn Niệm Niệm có cảm giác sinh hoạt thư thái tự tại hơn rất nhiều.

Thiếu một đôi mắt cả ngày luôn nhìn chằm chằm, xem có phải học tập hay không, có phải chơi trò chơi hay không…..

Toàn bộ thế giới đều trở nên hài hòa tốt đẹp.

Ôn Niệm Niệm hiện tại ngẫm lại, đều sẽ cảm thấy hít thở không thông, sinh hoạt của nguyên chủ mấy năm nay rốt cuộc có bao nhiêu thảm, cô cũng không dám nghĩ.

Ôn Khả Nhi bá chiếm cha mẹ, bá chiếm thân phận, thậm chí còn muốn cướp đi tương lai….. Đối với một số đứa trẻ chỉ số thông minh không cao mà nói kiểu gì cũng quá khủng bố.

May mắn, hiện tại cô có sức thay đổi hết thảy.

***

Kì nghỉ đông sắp đến, các bạn học đều khẩn trương chuẩn bị ôn tập cuối kì, học kỳ sau là sơ tam, giai đoạn cuối cùng trong ba năm học, không thể thả lỏng cảnh giác.

Tuy rằng bộ phận lớn bạn học sơ trung đều có đủ thuận lợi đỗ Đức Tân cao trung, nhưng cũng có ngoại lệ, mỗi năm Đức Tân cao trung sẽ tổ chức tự chủ chiêu sinh, đại khái chiếm 30% phần trăm, tuyển nhận học sinh ưu tú.

Bởi vậy, áp lực sơ tam kỳ thật không nhỏ, bởi vì tự chủ chiêu sinh không chỉ thu nạp thí sinh phổ thông, cũng sẽ thu nạp nghệ thể sinh ưu tú, đều sẽ chiếm cứ danh ngạch học của bọn họ.

Trước cuối kỳ có vài lần thi thử, vốn dĩ các bạn học đều cho rằng, lúc thi đấu thành tích ưu dị như Ôn Niệm Niệm sẽ nhảy vọt vào top 10 bảng vàng, trở thành hắc mã lớn nhất.

Nhưng mà…không hề.

Cô vẫn như cũ vững vàng nện bước, mỗi lần thi cử, đều so với lúc trước tăng thêm vài tên, cho tới bây giờ, còn ở vị trí trung.

Chủ nhiệm lớp Tôn lão sư đối với vài lần thi của Ôn Niệm Niệm không quá vừa lòng.

Có thể đạt giải quán quân của “Vật lý thi đua” đối với thi cử thông thường mà nói, hẳn là dễ như trở bàn tay liền lấy thứ nhất thậm chí xếp thứ nhất, mà cô cư nhiên…… thi theo ý trời ?

Tôn lão sư tìm Ôn Niệm Niệm tới văn phòng nói chuyện rất nhiều lần, nhưng mà Ôn Niệm Niệm luôn có lý do, nói  mình thiên khoa, khoa học tự nhiên thoạt nhìn đích xác không tồi, nhưng là khoa văn yếu, tổng thành tích không đi lên.

Nói có sách mách có chứng, chủ nhiệm lớp trong lúc nhất thời cũng không thể nói gì hơn, thở dài không thôi, tận tình khuyên bảo dặn dò Ôn Niệm Niệm: Nhất định phải phát triển toàn diện, không nên đem toàn tinh lực đặt ở số Lý, Ngữ Văn tiếng Anh cũng phải chiếu cố!

Toàn thế giới chỉ có Quý Trì biết, Ôn Niệm Niệm giấu tài.

Thời điểm đi học, cô cũng không nghe giảng cho tốt, cúi đầu xem sách của mình, đồng học chung quanh đều cho rằng cô đọc mấy tạp chí thanh xuân, chỉ có Quý Trì biết, dưới cuốn tạp chí thanh xuân, che dấu……một quyển Vật lý học chuyên tác bằng tiếng Anh.

Như quái già, thi tiếng Anh cư nhiên chỉ đạt tiêu ở điểm chuẩn tuyến, cậu mới tin cái quỷ á.

Đối với chuyện này, Ôn Niệm Niệm đương nhiên là có ý nghĩ của mình.

Cô không thể đứng quá cao, đứng cao không tránh được lạnh, leo càng cao thì ngã càng đau là đạo lý dễ hiểu.


Lúc trước tham gia “Vinh quang vật lý thi đấu”, đều chỉ là vì cùng Ôn Khả Nhi tranh một hơi.

Nếu không tranh chấp cùng Ôn Khả Nhi, trận chung kết cô đều lười tham gia.

Đương nhiên, hành động theo cảm tính, hậu quả nghiêm trọng cũng nối tới gót, đó chính là sự kiện bôi nhọ gian lận.

Chuyện này cho Ôn Niệm Niệm giáo huấn chính là… Thật sự phải hành sự ổn trọng, từng bước một từ từ tới.

Phải tránh nóng nảy liều lĩnh, xã hội này vĩnh viễn không chán ghét đồ ngốc, chỉ kiêng kị dị loại.

……

Ôn Niệm Niệm cũng không có một bước lên trời, bước vào top đầu, phải cho các bạn học ăn một viên thuốc an thần cực đại ――

Cho nên, học tập thật đúng là một bước một dấu chân, từ từ tới.

Thái độ bọn họ đối với Ôn Niệm Niệm, từ lúc bắt đầu lạnh nhạt, dần dần biến thành thân thiện.

Ôn Niệm Niệm cũng chân chính có thể được người chung quanh tiếp thu… Không phải ưu tú, mà là người bình phàm.

Ở trong mắt Quý Trì, Ôn Niệm Niệm diễn trò thật đúng là làm nguyên bộ: Mỗi ngày tự học, mở sách giáo khoa bắt đầu dùng bút đánh dấu tư liệu quan trọng, tựa như trước mặt chính là ngọn núi ba năm giáo ɖu͙ƈ cao.

Cô vùi đầu viết bút ký, tựa hồ đang làm một tư liệu ôn tập ba năm tri thức toàn diện.

Đồng học ở hung quanh xem cô thật khắc khổ! Người chăm chỉ như vậy còn có thể nói bằng vận khí và chỉ số thông minh nên tiến bộ sao?

Nhưng mà Ôn Niệm Niệm sửa sang lại tư liệu ôn tập cũng không phải vì diễn trò cho người chung quanh xem, cô còn không có nhàm chán đến loại tình trạng ấy.

Lần trước ở bờ sông,Ôn Niệm Niệm nghe Văn Yến nói muốn thi vào Đức Tân cao trung.

Toàn bộ Nam thành có mấy chục trung học, mấy vạn sơ tam đều như hổ rình mồi mà nhìn chằm chằm Đức Tân cao trung.

Văn Yến muốn thi được, thật đúng là…khó như lên trời.

Nhưng mà cậu năm lần bảy lượt giúp cô, Ôn Niệm Niệm vẫn là sửa sang lại một phần phụ lục tư liệu.

Thời điểm giờ Ngọ được nghỉ,Ôn Niệm Niệm đei cặp sách, mang theo tư liệu đi tới Mười Ba trung học.

Mười Ba trung học cùng Đức Tân trung học cách nhau một con phố, nhưng vô luận lực lượng giáo viên hay bầu không khí học tập, Mười Ba đều thua kém Đức Tân.

Đương nhiên, thành tích của học sinh cũng là những đồng học ưu tú nhất của Mười Ba đỗ Đức Tân cao trung chỉ có đến 50 người.


Giáo ɖu͙ƈ của Mười Ba trung học cũng không xong, nữ sinh đua đòi thành phong trào, thường xuyên nhìn thấy nhiều em gái ăn mặc khác người ra vào trường, nam sinh đánh nhau ẩu đả cũng thường xuyên xảy ra.

So sánh với Đức Tân trung học, các bạn học nghe lời hơn nhiều, mỗi ngày mặc quy quy củ củ đồng phục trường.

Dần dà, các khu quán xá ăn vặt, kinh doanh bên đường đều dưỡng thành hoả nhãn kim tinh, chỉ cần liếc một cái là có thể lập tức phân biệt học sinh của hai trường.

Cổng trường Mười Ba trung học không cần kiểm tra để tiến vào, bảo an gác chân ở phòng làm việc ngủ gà ngủ gật, Ôn Niệm Niệm dễ như trở bàn tay trà trộn vào trường.

Trường ở dưới chân Nam Sơn, dựa sơn dựa thủy, quang cảnh thanh u, có ba dãy học đối mặt vào nhau, ở giữa là khu hành chính, hai dãy chung quanh là khu dạy học.

Ba khu vây kín một hoa viên rất lớn, trong hoa viên có đình hóng gió, núi giả cùng hồ nhỏ, cây xanh thành bóng râm, thích hợp cho các cặp đôi nói chuyện yêu đương.

Ôn Niệm Niệm xuyên qua hoa viên nhỏ, đi vào khu dạy học, hướng mấy cái đồng học dò hỏi lớp của Văn Yến.

Sau đó cô phát hiện, kỳ thật căn bản không cần hỏi, đứng đầu mục thông báo phê bình của trường học, chính là Văn Yến.

Số hạng cùng lớp, rành mạch rõ ràng treo bên đại danh.

Thông báo phê bình “Tội danh” ngang dọc, đến trễ về sớm tự do không nói, hút thuốc, ẩu đả đánh nhau……”Chiến tích” ưu tú, không nỡ nhìn thẳng.

Ôn Niệm Niệm dựa theo bản đồ, tìm phòng học sơ tam.

Trong phòng có mấy học sinh ngồi lác đác, ghé vào trêи bàn ngủ trưa, xếp sau tụ một đám nam sinh, cầm di động, khí thế ngất trời mà chơi game.

Trong phòng học không thấy thân ảnh của Văn Yến, nói vậy còn chưa có tới.

Mà Ôn Niệm Niệm cũng mẫn cảm nhận thấy được, phía sau cô vẫn luôn có mấy cái nữ sinh lén lút đi theo.

Nói vậy… Là vừa rồi cô hỏi đồng học qua đường phòng học của Văn Yến, bị mấy cái nữ sinh này chú ý tới.

Văn Yến ở Mười Ba trung học là nhân vật phong vân cỡ nào, trong trường học cơ hồ một nửa nữ sinh thấy cậu như nai con chạy loạn.

Nữ sinh bị Văn Yến cự tuyệt có thể gom đủ một đại hội thể thao.

Ôn Niệm Niệm gióng trống khua chiêng mà tìm, khó trách dẫn người chú ý.

Các nữ sinh thấp giọng nói thầm, nhìn trong tay Ôn Niệm Niệm mang theo một túi sợi đay, suy đoán cô tới tặng Văn Yến đồ vật nào đó.

Ôn Niệm Niệm đơn giản xoay người, thoải mái hào phóng mà đối với mấy cái nữ sinh nói: “Các cậu là sơ tam sao?”


Trong đó một nữ sinh tóc quăn, mặc váy xinh đẹp hua hua móc treo đứng ra, ngạo mạn mà nói:

“Đúng vậy, làm sao vậy.”

“Mong cậu giúp một chút, giúp tớ đem cái này bỏ vào ngăn kéo của Văn Yến, cảm ơn.”

Nữ sinh trao đổi ánh mắt lẫn nhau.

Quả nhiên! Thật là không biết tự lượng sức mình tới đây tặng lễ vật…

Nữ sinh tóc quăn tên là Đường Trắc, là học sinh ban chín, lại là ủy viên học tập, thành tích cầm cờ đi trước.

Trong khoảng thời gian này, Văn Yến thường hỏi mượn cô ta tư liệu ôn tập vài lần, bởi vậy đồng học trong lớp đều truyền, cô ta cùng Văn Yến tám phần có gì đó.

Ngẫm lại cũng đúng, nam sinh giống như Văn Yến sẽ thật sự hồi tâm học tập sao, tỷ lệ không lớn.

Cho nên nhóm khuê mật đều nói, Văn Yến là muốn đến gần cô ta, mới cố ý dùng cớ mượn bút ký.

Đường Trắc nâng cằm, đánh giá Ôn Niệm Niệm.

Lúc trước những nữ sinh đó mơ tưởng muốn tặng đồ cho Văn Yến đều bị cô ta ngăn lại, không có người nào là không sợ hãi rụt rè, nhưng mà nữ sinh này lại ba hoa không tự biết xấu hổ.

Nữ sinh trước mặt cái này, ánh mắt thanh triệt, bằng phẳng, không hề có nhút nhát hay hổ thẹn.

Cái này làm cho Đường Trắc trong lòng ẩn ẩn có chút không thoải mái.

Ôn Niệm Niệm tự nhiên không cần hổ thẹn, giá trị đơn luận mà nói nói, người sáng suốt đều nhìn ra được, bộ dáng Ôn Niệm Niệ…

Tuyệt đối có thể treo lên đánh Đường Trắc.

Đường Trắc đối Ôn Niệm Niệm địch ý lại tăng thêm vài phần, hỏi: “Cậu đưa cho Văn Yến quà gì.”

Ôn Niệm Niệm bình tĩnh mà nói: “Không tính là quà, chỉ là tư liệu ôn tập sửa sang lại mà thôi.”

Trong lòng Đường Trắc càng thêm không thoải mái.

Có cô ta ở đây, nữ sinh này lấy tư cách gì đưa cho Văn Yến tư liệu ôn tập!

Nưc sinh chung quanh nghe được lời này cũng đều nhịn không được thấp giọng nói thầm ――

Đồng học nữ xung quanh này hơn phân nửa là nghe nói Văn Yến gần đây bắt đầu học tập, vội không ngừng muốn đem bút ký của mình đưa cho cậu giống như dâng vật quý, đến đây sắc mặt khó coi.

Có Đường Trắc ở đây, chỗ nào đến được bọn họ.

Ôn Niệm Niệm tuy rằng không rõ trong lòng Đường Trắc suy nghĩ cái gì, nhưng mà cũng có thể xuyên thấu qua ánh mắt của cô ta, cảm nhận được địch ý tràn ngập.

Mười Ba trung học được xưng là là “Thiên đường tình yêu”, nơi này học sinh yêu sớm, trường học cùng lão sư trêи cơ bản không thể quản, cho nên thường xuyên sẽ nhìn thấy nam sinh nữ sinh trẻ tuổi có đôi ra vào vườn trường.


Đồng học Đức Tân thấy được, ánh mắt cũng lưu trêи người bọn họ một lát, hà tư phiên phi vài giây, sau đó lại thành thành thật thật về trường tiếp tục ôn tập.

Cái tên “Thiên đường tình yêu” không phải đến không. Yêu, là sự tình tuổi dậy thì các nam sinh nữ sinh mẫn cảm nhất.

Ôn Niệm Niệm cứ như vậy chạy tới, mở miệng liền phải tìm Văn Yến, đích xác… Thực dễ dàng chọc một thân tanh.

Khó trách đàn nữ sinh này tìm cô gây phiền toái.

Đúng lúc này truyền đến tiếng cười đùa thanh thúy của một nhóm nam sinh.

Mấy nam sinh mặc đồng phục đi trước, trêи mặt treo mồ hôi, mang theo một hơi thở thiếu niên nóng hổi.

Văn Yến đang ở trong đó, một tay cầm bóng rổ, tóc mái trêи trán hơi hơi ướt át, nghiêng đầu cùng người bên cạnh nói cái gì đó.

Trong đám người, cậu vĩnh viễn là người dễ thấy được nhất, khí tràng mãnh liệt, liếc mắt một cái là có thể bắt được thân hình.

Các nữ sinh biết Văn Yến lại đây, lập tức hưng phấn.

Đường Trắc nhướng mày, ôm cánh tay sống chết mặc bây, chờ xem Văn Yến cự tuyệt nữ sinh không biết tự lượng sức này thế nào.

Văn Yến cũng không phải loại ôn hòa có lễ khiêm khiêm quân tử, lúc tương phản, tính tình cậu tương đương không tốt, còn có chứa một chút tố chất thần kinh, nếu là người làm cậu không vui, chính là nửa điểm mặt mũi đều sẽ không cho.

Lúc trước rất nhiều nữ sinh thoả mãn nguyện theo đuổi, đều bị dăm ba câu, làm cho khóc.

Lúc này đây, nói vậy sẽ không ngoại lệ.

Đường Trắc chờ xem Ôn Niệm Niệm mất mặt.

Văn Yến cầm bóng rổ đi tới, khóe mắt tự nhiên mà hơi hơi giơ lên, treo một mạt ý cười khinh bạc.

“Văn…”

Ôn Niệm Niệm chỉ kêu ra một chữ, Văn Yến đi qua bên người cô, thậm chí không có liếc một cái, lập tức về phòng học.

Trong lòng Đường Trắc cực đắc thắng, khóe miệng lộ ra mỉm cười, đang muốn chế nhạo Ôn Niệm Niệm vài câu.

Đúng lúc này, Văn Yến bỗng nhiên từ trong phòng học đi ra, trêи người thêm một kiện áo khoác màu đen, mồ hôi trêи mặt bị lau đi, tóc hình như cũng… Chải vuốt một phen.

Cứ việc hình dung có điều sửa sang lại, nhưng ngũ quan như cũ sắc nhọn, bên vành tai khuyên tai màu đen tản ra lãnh ngạnh quang, cực cụ xâm lược.

Cậu đi ra khỏi phòng học, đương nhiên mà đối Ôn Niệm Niệm nói: “Cậu còn thất thần làm gì?”

Ôn Niệm Niệm không rõ nguyên do, “A” một tiếng.

Cậu xa xa đứng ở cạnh cửa, tay đút trong túi, sườn mặt anh tuấn đối với cô, thanh thiển cười. ――

“Tới đều tới rồi, tôi mời cậu uống trà sữa.”



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận