Khi Học Bá Xuyên Thành Tiểu Thư IQ Thấp


Ôn Niệm Niệm còn chưa ra khỏi văn phòng, sự tình gian lận cũng đã được các bạn học lan truyền công khai.

“Thiệt hay giả!”

“Bộ giáo ɖu͙ƈ điều người tới, nhìn dáng vẻ, tám chín phần là đúng.”

“Ôn Niệm Niệm cư nhiên gian lận, điên rồi sao?”

“Nếu mà không gian lận,có thể thi được điểm cao như vậy chắc?”

“Đúng vậy, điểm tuyệt đối cũng quá khoa trương, Giang Dữ không có thi được vậy!”

“Tớ xem cậu ta chơi quá trớn, ngốc quá, gian lận cũng đừng làm đúng hết.”

……

Hai ngày trước bọn họ tích góp kinh ngạc, hiện tại đều chuyển hóa thành hoài nghi Ôn Niệm Niệm.

Chỉ có gian lận mới giải thích được việc này, cho dù trong khoảng thời gian này đích xác chăm chỉ nỗ lực học tập, nhưng có thể lấy được top 1 toàn tỉnh, quá khoa trương.

“Các cậu không được nói như vậy.”

Ôn Khả Nhi nói với mấy nữ sinh thích bát quái chung quanh :

“Tớ… Tớ tin tưởng chị.”

“Việc này không phải rõ ràng sao, cậu còn tin tưởng cái gì nha.”

Ôn Khả Nhi nhược nhược mà nói:

“Tớ tin tưởng ,khẳng định không phải cố ý gian lận, hẳn nhất thời không hồ đồ, các cậu ngàn vạn không cần nói như vậy.”

“Khả Nhi,thật là quá thiện lương.”

“Đúng vậy, nếu không phải bởi vì cậu ta kéo cao điểm, cậu sao có thể thứ tự cũng không có.”

“Đúng thế!”

Lúc này, tiếng cười của nam sinh ngồi sau truyền đến ――

“Tôi mẹ nó cũng say vì mấy người, cái gì “không phải cố ý gian lận”, cái gì mà “không phải là cô ấy kéo cao điểm”, là có thể lấy thứ tự, liên ngôn liên ngữ như vậy, có thể bóp mũi nói ra, mặt không đỏ tâm không thông, thành ý thiệt tình, cậu cũng đủ ngưu bức.”

Ôn Khả Nhi quay đầu lại, nhìn thấy người nói chuyện thế nhưng là đại biểu khóa vật lý Đường Kế Xuyên.

Ở vòng loại, hắn bị Ôn Niệm Niệm treo lên đánh một đốn, nhưng mà sau đó, Đường Kế Xuyên không còn tìm Ôn Niệm Niệm gây phiền toái.

Không chỉ có như thế, thái độ hắn đối Ôn Niệm Niệm ngược lại trở nên thận trọng lễ phép rất nhiều.

Hẳn là Ôn Niệm Niệm ngày ấy phóng cho hắn một con ngựa.

Đường Kế Xuyên một bên sửa sang lại đồ dùng vật lý, một bên trào phúng Ôn Khả Nhi:

“Nói những lời này,cậu cho rằng bọn họ thật sự tin sao?”

Ôn Khả Nhi sắc mặt lạnh lãnh:

“Cậu có ý tứ gì.”


“Ấm áp, thiện lương, thuần khiết, thiên chân.”

Hắn nhìn Ôn Khả Nhi, gằn từng chữ:

“Cậu thật sự cho rằng,chúng ta đều đối đãi cậu như thế này sao? Là chính cậu quá ngu xuẩn,cho nên luôn đem chúng ta là lũ ngu xuẩn dễ bị lừa?”

Đồng học chung quanh châu đầu ghé tai, nhỏ giọng nghị luận cái gì đó, ánh mắt… Cũng trở nên quái quái.

Bỗng nhiên bị vạch trần, Ôn Khả Nhi giống như là bị lột sạch quần áo,không chỗ dung thân.

Đường Kế Xuyên nói một câu bừng tỉnh người trong mộng, kỳ thật các bạn học đều nhìn ra được,chỉ là chưa nói toạc thôi, rốt cuộc thành tích cô ta tốt,là trò cưng của lão sư.

Có câu nói ‘đắc tội quân tử, chớ đắc tội với tiểu nhân’, bọn họ thà rằng thấy rõ ràng là trào phúng Ôn Niệm Niệm, cũng không dám làm địch cùng Ôn Khả Nhi.

Bởi vì,trong mắt bọn họ, cô ta chỉ là cái tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi.

Tiểu bạch hoa giấu lâu như vậy, lập tức sụp đổ, Ôn Khả Nhi có chút không tiếp thu được, gương mặt đỏ lên, cảm giác ánh mắt của người xem chung quanh, giống như dao nhỏ quát ở trêи người.

……

Quý Trì là người thứ nhất vọt vào phòng giáo vụ, bất bình vì Ôn Niệm Niệm, cậu vô cùng kϊƈɦ động, hoàn toàn không có bộ dáng yếu đuối thành thật ngày thường, lòng đầy căm phẫn mà nói với mọi người:

“Ôn Niệm Niệm không có gian lận! Các người không thể oan uổng người tốt!”

Trêи mặt lãnh đạo Kỳ Bình lộ ra biểu tình không kiên nhẫn, hỏi chủ nhiệm lớp:

“Đây lại là ai?”

“Đây là học sinh ban tôi, Quý Trì, em ấy cùng Ôn Niệm Niệm là bạn tốt.”

“Cậu ta tham gia thi đấu sao?”

“Không có.”

Chủ nhiệm lớp quay đầu lại đối Quý Trì nói:

“Em tới làm cái gì!”

Quý Trì kϊƈɦ động mà nói:

“Em có thể chứng minh Ôn Niệm Niệm không có gian lận!”

Cung Thụ đánh gãy lời Quý Trì,lạnh giọng quát lớn:

“Cậu thi đấukhông có tham gia, như thế nào chứng minh không có gian lận!”

Quý Trì dừng một chút, lầu bầu nói:

“Em…em chính là có thể chứng minh, Ôn Niệm Niệm so với bất luận kẻ nào đều rất thông minh, chúng ta đưa đề mục, bạn ấy sẽ…”

Kỳ Bình nhìn phía chủ nhiệm lớp:

“Phải không?”

Chủ nhiệm lớp do dự mà nhìn phía toán học lão sư lão Vương.


Bởi vì Ôn Niệm Niệm là thành viên ông mời vào tổ “Thiên tài”, cho nên vấn đề này, chỉ có thể từ Vương lão sư trả lời.

Vương lão sư cũng không có lập tức trả lời.

Ôn Niệm Niệm biết, Vương lão sư nói không tốt lắm, bởi vì ngày thường tổ thảo luận đề mục, cô đều giữ lại, bộ phận lớn ném bút đi, đều đẩy nói bản thân  không làm.

Cho nên Vương lão sư cũng nói không tốt ―― trình độ thực lực của Ôn Niệm Niệm đến tột cùng như thế nào.

Giống như… người duy nhất hiểu biết cô, cũng chỉ có Quý Trì.

Quý Trì đỏ bừng mặt, một mực chắc chắn Ôn Niệm Niệm không có gian lận.

Cậu thiệt tình thành ý mà tin tưởng cô, cũng biết Ôn Niệm Niệm tuyệt đối có cũng đủ trình độ có thể làm ra này đó đề mục.

Nhưng là… kêu lấy ra chứng cứ, lại lấy không ra.

“Được rồi, đồng học mời đi ra ngoài.”

Kỳ Bình mặt vô biểu tình nói:

“Còn có quy củ không.”

“Em sẽ nghĩ cách!”

Quý Trì đã lấy di động, nói với Ôn Niệm Niệm:

“Cậu yên tâm, tớ sẽ kêu ba bãi bình chuyện này, sẽ không để cậu chịu oan!”

Ôn Niệm Niệm biết, gia hỏa này ngày thường ở trường học điệu thấp đến cực điểm, chưa bao giờ làm bất luận việc “Hố cha” gì, càng không động mà mang ba ra.

Thế cho nên trong trường học cơ hồ không có đồng học biết Quý Trì có một lão ba ngưu bức rầm rầm.

Nhưng Quý Trì cũng thật là bị lão ba đặt ở trong lòng bàn tay sủng, chỉ cần cậu mở miệng, bất luận cái gì đều sẽ thỏa mãn.

Ôn Niệm Niệm còn chưa kịp ngăn cản Quý Trì, Giang Dữ lại đi vào văn phòng, đồng thời cũng túm cổ áo sau Quý Trì, giống xách gà con, đem cậu xách trở về ――

“Ai ai, Giang Dữ cậu làm gì vậy, buông tớ ra!”

Giang Dữ lời lẽ chính đáng mà nói:

“Em có thể chứng minh Ôn Niệm Niệm không có gian lận, thời điểm thi, em ngồi sau cậu ấy.”

Kỳ Bình cùng Cung Thụ liếc nhau, Kỳ Bình nói:

“Cho dù ở phía sau, nhưng em ấy giở trò cũng không nhất định có thể nhìn thấy toàn bộ.”

“Vậy ông nói đi, có thể làm động tác nhỏ gì.”

Giang Dữ lạnh lùng mà nhìn Kỳ Bình, không kiêu ngạo không siểm nịnh mà nói:

“Gian lận cũng có logic gian lận, ông nói cô ấy gian lận, như vậy mời nói rõ ràng, cô ấy rốt cuộc chép đáp án người khác ra? Hay là đã biết đề trước đó, chuẩn bị tốt đáp án?”

Kỳ Bình không kịp mở miệng, Giang Dữ tiếp tục nói:


“Sao gười khác có thể lấy được giải nhất tỉnh, cậu ấy lại là gian lận, ông cảm thấy logic này phù hợp? Còn nữa, đề mục ‘Vinh quang vật lý thi đấu’, là bài thi tuyệt mật mở ra ở hiện trường,cô ấy trước đó có thể biết được đề mà chuẩn bị đáp án, chỉ có thể thuyết minh là bên trong lộ đề, các người cũng muốn gánh vác trách nhiệm…”

Hai người Kỳ Bình cùng Cung Thụ bị Giang Dữ nói cho á khẩu không trả lời được, đều ngây ngẩn cả người.

Lão sư chung quanh, thậm chí các bạn học ngoài văn phòng xem náo nhiệt, đều cảm giác kinh ngạc ――

Cái người xưa nay không quan tâm chuyện gì xung quanh, cơ hồ có thể nói thiếu niên Giang Dữ không cảm tình, thế nhưng ……

Oán giận biện hộ vì Ôn Niệm Niệm.

Nửa năm trước, thái độ cậu đối với biểu hiện theo đuổi của Ôn Niệm Niệm là vô cùng lạnh nhạt, hiện tại lại đối lập, hoàn toàn là hai loại tình trạng nha!

Kỳ Bình hừ lạnh một tiếng, nói:

“Muốn chứng cứ phải không, được, tôi cho em chứng cứ, đề thi chúng ta bao gồm giấy nháp, toàn bộ thu về để ở trong tuai bài thi của mỗi bạn học, giấy nháp của Ôn Niệm Niệm, trống rỗng, căn bản không có chuẩn bị, còn không đủ để thuyết minh vấn đề sao!”

Chung quanh cũng có lão sư thấp giọng nghị luận:

“Đúng vậy, làm bài sao có thể không chuẩn bị nháp.”

“Ai có thể nghĩ ra đáp án được.”

Kỳ Bình nhìn phía Giang Dữ, hừ lạnh nói:

“Em còn gì để nói.”

Ai cũng không nghĩ, Giang Dữ trực tiếp lấy di động, mở ra cameras quay Kỳ Bình, nói:

“Không chuẩn bị nháp, cũng không thể chứng minh Ôn Niệm Niệm gian lận, nếu ông muốn nói cậu ấy gian lận, mời lấy ra chứng cứ trực quan, nếu không  mỗi một câu lên án, đều là chứng cứ vu hãm, gửi cgo toà án! Cho nên, mời nói cẩn thận.”

Một thao tác mãnh như hổ, Kỳ Bình nhìn cameras, trực tiếp thành người câm.

Đồng thời, mấy lão sư chung quanh bao gồm Cung Thụ ở bên trong, cũng không dám nói hai chứ “Gian lận” này.

Nói ra, gánh vác trách nhiệm pháp luật!

Ôn Niệm Niệm nhìn Giang Dữ, ở trường hợp như vậy, đối mặt với nhiều lão sư cùng lãnh đạo, bạn học bình thường khả năng sớm bị dọa một câu đều không nói ra được, Giang Dữ cư nhiên còn có thể trấn định ngang dọc lợi và hại.

Gia hỏa này… Ngày sau tuyệt đối là người lãnh đạo!

Ánh sáng buổi sáng xuyên thấu qua cửa sổ, dừng trêи mặt thanh lãnh,vành tai trắng nõn, cũng hơi hơi có chút phiếm hồng.

Ôn Niệm Niệm cho rằng, người giống Giang Dữ lạnh nhạt, sẽ không vì bất luận kẻ nào đỏ mặt, lại không nghĩ rằng……

Cậu sẽ vì cô xuất đầu.

Chuyện này, nói sau một lúc lâu cũng không có kết quả, tiếng chuông tan học buổi sáng vang lên, lão sư cũng kêu Ôn Niệm Niệm rời đi trước.

Vốn dĩ Kỳ Bình cùng Cung Thụ tới là trực tiếp đem tội danh gian lận đặt lên đầu Ôn Niệm Niệm,làm cô thừa nhận sự thật gian lận, sau đó hủy đi thứ tự nhất cả nước, đồng thời tiến hành trừng phạt về kinh tế, dù sao nhà cô có tiền, vì bảo vệ danh dự mà lựa chọn lấy tiền tài xong việc, cũng là thao tác thường quy.

Nhưng ai có thể nghĩ đến, Ôn Niệm Niệm chết không thừa nhận, đồng thời lại có Giang Dữ mười phần vì cô biện hộ, thậm chí còn lấy di động lưu chứng cứ, nói là muốn thưa kiện.

Kỳ Bình, Cung Thụ không có nói.

Chuyện này nếu không đem chứng minh xác thực lấy ra, bãi ở trêи bàn nói rõ, lấy thái độ Ôn Niệm Niệm kiên quyết như vậy, chỉ sợ thật sự có khả năng nháo tới toà án, đến lúc đó……

Bọn họ muốn thắng kiện, rất nhỏ.

Bởi vì xác thật không có chứng cứ trực tiếp có thể chứng minh Ôn Niệm Niệm gian lận.

…….

Giữa trưa, Giang Dữ rất ít khi không có về nhà, cùng Quý Trì và Ôn Niệm Niệm cùng đi ra phố sau trường học ăn cơm trưa, Căn Di cũng đi theo.


Mấy người ngồi cùng nhau thương lượng đối sách.

Quý Trì khẳng định không nói, vô điều kiện tin tưởng Ôn Niệm Niệm.

Ôn Niệm Niệm nhìn nhìn Giang Dữ, không xác định hỏi:

“Cậu thật sự tin tưởng tớ không có gian lận a?”

Giang Dữ không chút để ý nói:

“Tớ không phải mù, lúc ấy liền ở phía sau cậu, có gian lận hay không, nhìn không ra sao.”

Ôn Niệm Niệm cười cười:

“Cậu chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng, làm sao phải vì tớ cam đoan, hiện tại thủ đoạn gian lận cao minh vậy, vạn nhất lật thuyền, liên lụy thanh danh.”

Giang Dữ ghét bỏ mà liếc cô một cái, thuận tay xoa xoa đầu:

“Kêu tớ ngốc sao, cậu có thể gian lận chỉ số thông minh?”

Ôn Niệm Niệm nghiêng nghiêng đầu, tránh đi tay cậu, bĩu môi nói:

“Bở khinh thường, chỉ số thông minh của tớ khẳng định cao hơn cậu.”

Giang Dữ thanh thiển cười:

“Không phủ nhận.”

Quý Trì cùng Căn Di đối diện,ánh mắt  hai người trao đổi ý vị thâm trường.

Căn Di dùng di động biên tập một tin cho Ôn Niệm Niệm xem ――

“Tớ cũng tin tưởng cậu, cậu so với chúng tớ thông minh hơn.”

Trong lòng Ôn Niệm Niệm ấm áp, hướng cậu ấy hơi hơi mỉm cười:

“Cảm ơn.”

Căn Di dùng sức gật gật đầu.

Giang Dữ bình tĩnh mà nói:

“Chuyện này, cắn chết đừng nhả ra, chỉ cần không thừa nhận, bọn họ không có chứng cứ.”

Ôn Niệm Niệm có thể cảm nhận được ánh mắt hoài nghi của các bạn học chung quanh, nói:

“Kỳ thật có hay không chứng cứ, đều không quan trọng, mọi người luôn nguyện ý tin tưởng… việc bọn họ muốn tin.”

Cô duỗi cái eo, thật phật hệ mà nói:

“Sự tình đã nháo thành như vậy, chỉ cần bọn họ không hùng hổ doạ người, tớ cũng lười so đo chuyện này.”

Cô vẫn luôn là một người rộng mở, tóm lại, thời gian sẽ chứng minh hết thảy, nhất thời không phải vội.

“Chân tướng tột cùng như thế nào, đối với những người khác mà nói, kỳ thật căn bản không quan trọng, thực mau mọi người sẽ quên chuyện này.”

Ôn Niệm Niệm còn không có nói xong, Giang Dữ liền đánh gãy ――

“Quan trọng.”

Ôn Niệm Niệm kinh ngạc nhìn phía cậu, chỉ thấy ánh mắt kiên định, chém đinh chặt sắt mà đối nàng nói:

“Đối với tớ,rất quan trọng.”



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận