Khi Học Bá Xuyên Thành Hào Môn Phế Sài
8.1/10
10630

Tác giả:

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Nguồn: Internet

Trạng thái: Đang ra

--Ván án:
Giữa giờ trưa, tại nhà ăn của Đức Tân trung học vô cùng rộn ràng, học sinh nhốn nháo, chen kín phòng.

Học sinh ngồi đầy bàn ghế phía trước, không chớp mắt nhìn chằm chằm TV LCD trên tường.

TV đang phát sóng trực tiếp cả nước trận chung kết học tri thức.

Vài tên của học sinh sơ trung đến từ khắp nơi trên cả nước có chỉ số thông minh siêu quần, như hỏa như đồ dành ngôi vị cuối cùng.

Cuộc thi đấu đã đến giai đoạn gay cấn, chỉ còn một nam một nữ tranh đoạt danh quán quân.

Trên màn ảnh, nữ sinh tóc mái bằng ngoan ngoãn, trong tay cầm bút chì, vùi đầu vào bản nháp giấy khẩn trương tính toán.

"Ôn Khả Nhi, cố lên nha!"

"Không để thua cậu ta!"

"Sắp thắng rồi! Cậu có thể là được!"

......

Các bạn học đều vì nữ sinh kia đổ mồ hôi.

Thân thể Ôn Khả Nhi nhịn không được mà run rẩy, vài giây cuối cùng bút chì trong tay nặng nề gãy.

Vẫn không thể làm ra đề toán phức tạp cuối cùng kia, thua thi đấu.

Nhà ăn một mảnh tiếc hận tiếng động --

"Cái gì vậy, không phải đứng thứ nhất sao, chỉ thiếu chút nữa."

"Á quân cả nước cũng đủ ngưu bức rồi."

"Thật không dám dấu diếm, lão tử đề làm còn xem không hiểu."

......

Lực chú ý của các bạn học đều bị Ôn Khả Nhi trên TV hấp dẫn.

Rất ít người chú ý tới bàn xếp cuối nhà ăn, Ôn Niệm Niệm cầm một cái bút, câu được câu không mà viết.

Vài phút sau, cô tùy tay cầm một tờ poster giấy thiếu một góc ở bàn bên cạnh, trên mặt trái viết xuống một chuỗi công thức tính toán.

8.1/10
10630
Khi Học Bá Xuyên Thành Hào Môn Phế Sài

Tác giả :

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Nguồn: Internet

Trạng thái: Đang ra

--Ván án:
Giữa giờ trưa, tại nhà ăn của Đức Tân trung học vô cùng rộn ràng, học sinh nhốn nháo, chen kín phòng.

Học sinh ngồi đầy bàn ghế phía trước, không chớp mắt nhìn chằm chằm TV LCD trên tường.

TV đang phát sóng trực tiếp cả nước trận chung kết... Toán học tri thức.

Vài tên của học sinh sơ trung đến từ khắp nơi trên cả nước có chỉ số thông minh siêu quần, như hỏa như đồ dành ngôi vị cuối cùng.

Cuộc thi đấu đã đến giai đoạn gay cấn, chỉ còn một nam một nữ tranh đoạt danh quán quân.

Trên màn ảnh, nữ sinh tóc mái bằng ngoan ngoãn, trong tay cầm bút chì, vùi đầu vào bản nháp giấy khẩn trương tính toán.

"Ôn Khả Nhi, cố lên nha!"

"Không để thua cậu ta!"

"Sắp thắng rồi! Cậu có thể là được!"

......

Các bạn học đều vì nữ sinh kia đổ mồ hôi.

Thân thể Ôn Khả Nhi nhịn không được mà run rẩy, vài giây cuối cùng bút chì trong tay nặng nề gãy.

Vẫn không thể làm ra đề toán phức tạp cuối cùng kia, thua thi đấu.

Nhà ăn một mảnh tiếc hận tiếng động --

"Cái gì vậy, không phải đứng thứ nhất sao, chỉ thiếu chút nữa."

"Á quân cả nước cũng đủ ngưu bức rồi."

"Thật không dám dấu diếm, lão tử đề làm còn xem không hiểu."

......

Lực chú ý của các bạn học đều bị Ôn Khả Nhi trên TV hấp dẫn.

Rất ít người chú ý tới bàn xếp cuối nhà ăn, Ôn Niệm Niệm cầm một cái bút, câu được câu không mà viết.

Vài phút sau, cô tùy tay cầm một tờ poster giấy thiếu một góc ở bàn bên cạnh, trên mặt trái viết xuống một chuỗi công thức tính toán.

Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
BÌNH LUẬN TRUYỆN