Khai Quốc Công Tặc


Trương Kim Xưng tàn bạo thích giết người, hai năm nay mặc dù có kiềm chế, nhưng đối với người nào mà mạo phạm ông ta, dù là thuộc hạ hay là người nhà thuộc hạ thì cũng không buông tha. Nghĩ đến ba nơi Bình Ân có thể phát sinh thảm họa, chúng nhuệ sĩ Cẩm Tự Doanh lập tức nổi lên lòng thù hận, với tốc độ nhanh nhất xông ra khỏi sơn cốc, đón được thám báo bị Hàn Thế Vượng bắt được sau lại phóng thích, đêm tối kiêm trình chạy về sào huyệt của mình.


Lúc này thì tốc độ đi cực nhanh, chỉ tốn hai ngày, quân tiên phong đã đến bên sông Minh Thủy. Trình Danh Chấn hạ lệnh đại quân tìm chỗ hẻo lánh hạ trại nghỉ ngơi, đồng thời sai thám báo, thừa dịp lúc ban đêm qua sông, tra xét bên kia bờ sông. Đến lúc này, lòng hắn ngược lại đã yên tĩnh trở lại, không nghĩ đến khởi nguyên sự việc nữa, mà là đặt toàn bộ tinh lực vào việc bảo toàn người nhà của mình và các huynh đệ.


Dưới trướng hắn chỉ có hơn bốn nghìn quân tinh nhuệ, mà sở bộ của Trương Kim Xưng ít nhất hai vạn trở lên, để tuyệt đối không sai sót nhầm lẫn mà đánh hạ Bình Ân và những nơi khác, khả năng lâu la còn ẩn nấp chỗ tối càng nhiều hơn nữa. Nhưng thù hận khiến các chúng tướng cảm thấy quá lo lắng. Nhân số nhuệ sĩ của Cẩm tự doanh tuy rằng ít, nhưng người nào cũng đều có kinh nghiệm ba trận chiến trở lên. Mà Trình Danh Chấn mấy tháng này lại gắng sức tăng cường phối trí và diễn luyện đội ngũ chiến trận với quan quân tầng thấp nhất, có thể nói, bọn họ lúc này là lực lượng tinh nhuệ nhất trong đầm Cự Lộc, tuy rằng chi tinh nhuệ này thoạt nhìn biểu bề ngoài cũng khôi giáp đẹp đẽ như vậy.


Khai chiến với Trương Kim Xưng, so với nhân số thì ứng phó còn khó hơn chính là vấn đề đạo nghĩa và tình cảm, đối phương dù sao cũng là Đại đương gia đầm Cự Lộc, uy danh nhiều năm vẫn còn. Khi lâm chiến trực diện nói vài lời, đều có thể khiến các huynh đệ phát sinh dao động. Có thể nói, nếu không phải bị bức không có đường lui, chúng tướng Cẩm tự doanh không ai nguyện ý đối địch với ông ta. Tiếp theo, song phương giao thủ đã từng là đồng chí huynh đệ, thậm chí giữa bọn họ còn có giao tình không tệ. Trước không khai chiến thì hận thù tới mức ngứa cả răng, thật sự đối mặt mặt, đoàn người rất khó hạ thủ được. Mà hai quân giao chiến, kiêng kị nhất đó là nhân từ nương tay. Giáp mặt không nhượng bộ, giơ tay không lưu tình là danh ngôn kinh điển mà cổ nhân tổng kết ra. Vung đao khi hơi chút do dự, khả năng sẽ khiến mình mất mạng, thậm chí toàn bộ thua trận. Thứ ba, cờ xí, kèn, quân lệnh đầm Cự Lộc đại bộ phận đều xuất từ tay Trình Danh Chấn. Nói cách khác, song phương trên chiến trường áp dụng tín hiệu chỉ huy gần như là giống nhau, nếu chẳng may lâm trận phát sinh lẫn lộn, khó tránh khỏi sẽ tạo thành cục hỗn loạn. Mà một phương nhân số ít nếu như muốn lấy được thắng lợi, mỗi một bước gần như đều phải chính xác đúng chỗ. Trương Đại Đương Gia vốn rất hỗn loạn, một khi Cẩm tự doanh phát sinh lăn lộn loạn thì vạn kiếp bất phục.


- Chúng ta suốt đêm đem cờ hiệu đổi đi!


Đoàn Thanh bị khinh bỉ dưới trướng ở Trương Kim Xưng đã sớm không kiên nhẫn rồi, hiện giờ có được cơ hội, lập tức đề nghị với chủ tướng.


- Nếu không đánh nhau khó phân ta và ngươi, các huynh đệ cũng không biết đi theo ai!


- Có thể không đánh lớn, hay là không cần đánh lớn.


Trình Danh Chấn hạ giọng, nói ra cách nghĩ của mình.


- Đánh nhau, sẽ chỉ làm quan phủ chế giễu. Có thể bức bách Đại đương gia hồi tâm chuyển ý là tốt nhất, thật sự không được, cũng tận mức chiến hòa, để song phương tổn thất xuống đến thấp nhất!


Đề nghị này, là hắn sau khi trải qua nhiều lần suy xét mới quyết định. Nhưng mọi người hiển nhiên không bằng lòng cho lắm, mồm năm miệng mười tỏ vẻ bất mãn. Trong mắt mọi người, hành động này của Trương Kim Xưng chỉ do lòng ghen sinh hận, ám hạ độc thủ. Này nhìn ba huyện Bình Ân ngày sống khá giả rồi, liền muốn giành lấy ba huyện làm của riêng. Mà biết rõ chính là danh bất chính ngôn bất thuận, cho nên trước tiên dùng kế điệu hổ ly sơn, sau đó thừa dịp nam nhân không ở nhà tìm nữ nhân phiền toái.


Đáng hận nhất chính là, ông ta đến đường sống cũng không muốn lưu lại cho đoàn người. Dường như sớm biết rằng đoàn người sau khi tới Hà Đông rồi sẽ giống như Vương Ma Tử bị đánh diệt toàn bộ, cho nên rõ ràng phái người ngăn chặn đường đi Hà Đông thông tới Hà Bắc đường, mượn tay kẻ thù để hủy diệt hoàn toàn Cẩm tự doanh.


Đoàn người chưa bao giờ đắc tội với ông ta? Ai có thù lớn với ông như vậy đâu? Người này quả thực chính là người điên, căn bản không phân biệt trắng đen, chỉ biết nhìn thấy chút lợi ích trước mắt! Đại đương gia như vậy, có thể cùng hay là không cùng, sớm ngày quyết liệt sớm ngày thoát ly nguy hiểm. Thật sự bắt tay giảng hòa, nếu chẳng may có một ngày ông ta lại đâm một đao từ phía sau lưng, đoàn người sao có thể còn có vận khí như lúc này nữa?


Sớm đoán được mọi người sẽ nghĩ như vậy, Trình Danh Chấn hắng giọng, tiếp tục giải thích nói:

Sớm đoán được mọi người sẽ nghĩ như vậy, Trình Danh Chấn hắng giọng, tiếp tục giải thích nói:


- Đương nhiên, khi chuẩn bị khi, còn phải chuẩn bị lưới rách cá chết. Nếu không, mặc dù có thể ứng phó cửa ải trước mắt này, người khác nhìn ra chúng ta chưa chiến e sợ, ngày sau cũng sẽ làm ức hiếp mạnh mẽ hơn!


- Vậy cũng đúng.


Hàn Cát Sinh ngẫm nghĩ một chút, tỏ thái độ trước tiên.


- Lấy chiến thúc đẩy hòa, để Đại đương gia biết chúng ta cũng không phải có thể tùy tiện nắn đấy. Ngày sau, ông muốn làm việc đương nhiên sẽ phải cẩn thận chút!


- Muốn ta nói, vẫn là một chém hai giết là tốt nhất, để tránh ngày sau còn bị nhân ghi hận!


Đoàn Thanh vẫn kiên trì ý kiến của mình như trước, không muốn tiếp tục lấy tính mạng người người nhà mình làm tiền đặt cược.


- Sợ là không thể bỏ qua, bằng không làm cho người ta chiếm lợi không công.


Cũng có người nhìn xem hơi chút lâu dài, trong lời nói lộ ra lo lắng.


Ý nghĩa của Vương Phi ý nghĩ khá sinh động, không hoàn toàn đồng ý Hàn Cát Sinh ý tưởng, cũng không hoàn toàn đồng ý với Đoàn Thanh.


- Chung quanh ba huyện Bình Ân gần như vô hiểm, không như đầm Cự Lộc, tứ phía thụ địch. Cho nên, hoặc là chúng ta nhất định phải đánh hạ đầm Cự Lộc, hoặc phải khiến Đại đương gia biết chúng ta không dễ chọc, ngày sau ai cũng không dám đắc tội chúng ta nữa! Cái gọi là bỏ qua, chỉ có điều phải khiến bên ngoài cảm thấy chúng ta vẫn là nhất thể. Nhưng ngày sau giữa anh em ruột tính sổ lẫn nhau, các việc có liên quan đấy, ai cũng đừng mưu đồ ai này chút của cải này!


Phương thức ý tưởng này kỳ thật khá tương tự với chủ ý của Trình Danh Chấn. Sở dĩ hắn luôn mãi nhấn mạnh không muốn đánh lớn, trong đó nguyên do quan trọng nhất chính là không chọc sâu vào ba huyện Bình Ân. Một khi triều đình phái đại quân tiến đến đánh dẹp, chỉ cần đột phá phòng tuyến Chương Thủy, tiếp tục tiến về phía trước là vùng đất bằng phẳng. Có đầm Cự Lộc ở đó, hắn còn có thể cáo mượn oai hùm một phen, thậm chí khi tất yếu có thể dựa vào Trương Kim Xưng, cả hai vì đều tự sinh tồn lại lần nữa bắt tay. Đã không có đầm Cự Lộc này hậu thuẫn, hắn cũng chỉ có thể chạy trối chết, trốn đến Lâm Sơn Sơn hoặc là xa hơn nữa là Thái Hành Sơn.


Tiếp theo, tuy rằng lập tức sẽ bị bức bách và Trương Kim Xưng trở mặt, về phương diện giang hồ đạo nghĩa hắn không thể không có điều băn khoăn. Trước tiên cho nhau thử một phen, sau đó duy trì một danh phận ở bên ngoài, bất kể là lục lâm đ*o hay là thế nhân đều sẽ không cảm thấy Trình Danh Chấn hắn có lòng sinh phản, với ai phản ai. Nếu hiện tại đem hết toàn lực đánh Trương Đại Đương Gia ngã trên mặt đất, vậy thì, thanh danh của hắn sau này hoàn toàn mục nát rồi. Không người nào nguyện ý làm bạn với một người tâm như rắn rết, càng không người nào nguyện ý hợp tác cùng một kẻ vong ân phụ nghĩa, lật mặt nhanh như sói mắt trắng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận