Khắc Tinh Ở Đâu Đến


“Ngươi……” Nàng vừa mới lên tiếng đã bị hắn cúi xuống hôn thật sâu.


Nụ hôn này rất nhiệt tình, bá đạo như vậy, mãnh liệt như vậy, như ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ thiêu đốt hô hấp của nàng, lý trí của nàng, tất cả

của nàng……. Nàng muốn đẩy hắn ra nhưng hành động này như động phải hố

boom, nổ tung ngay tức khắc.


Nụ hôn càng thêm cuồng dã giống như

dã thú cướp đoạt, thô bạo khác hẳn vẻ ngoài xinh đẹp mảnh khảnh của hắn, không chút dịu dàng công kích miệng nàng.


Thu Y chỉ cảm thấy hắn như lửa, bá đạo đốt nóng hơi thở của nàng, bàn tay cũng suồng sã trên

người nàng làm dấy lên ngọn lửa tình dục.


Giống như bị áp lực quá lâu, sợ mất đi mà quá mức kích thích, hắn mất hết lý trí, liều lĩnh chỉ muốn chiếm lấy nàng. Thu Y không ngăn cản hắn xé y phục nàng, chỉ hy

vọng hắn đừng mất trí mà tổn thương nàng.


Sự thật chứng minh, mặc dù hắn hơi thô bạo nhưng không dám làm nàng bị thương, chỉ giống như dã thú đói khát quá lâu không ngừng gặm cắn nàng.


Thu Y không ngừng đẩy hắn ra, nhưng……… cơ ngực cường tráng, cơ bụng săn chắc, cái mông

vểnh cao, nàng luôn không có sức chống cự đối với mỹ nam.


Lúc này nàng mới phát hiện nàng không ngừng vuốt ve làn da bóng loáng của hắn,

cảm thụ cơ thể hắn dần nóng lên trong tay nàng. Nàng hưởng ứng làm hắn

mừng như điên, ngậm lấy đôi môi khêu gợi của nàng, tay vẫn sờ mó trên

người nàng, Thu Y cảm thấy mình nên ngăn cản, nhưng không thể chống cự

sự trêu chọc của hắn, dâng lên một khát vọng khó có thể nói rõ.


Dương như cơ thể nàng có chỗ nào đó rất trống rỗng, cần hắn lấp đầy.


Hắn nâng mặt nàng lên, thô bạo hôn môi, biểu hiện hắn đang bị dục vọng đốt

nóng như nào, cuối cùng phá vỡ một tia lý trí có thể suy xét cuối cùng

của nàng.


Sau khi hắn như lửa âu yếm đôi môi, nàng chỉ có thể thở gấp chấp nhận, bất lực vặn vẹo thân thể khó chịu, nghĩ mặc hắn muốn làm gì thì làm.


Tự Long Hồn say đắm nhìn thân thể kiều mị của nàng,

cơ thể đã sớm bị huyết mạch căng trướng, chỉ muốn hung hăng chiếm lấy cơ thể trắng như tuyết này, triệt để biến nàng thành của hắn.


Đưa

tay dịu dàng vuốt ve bộ ngực trắng tuyết của nàng, hắn dùng ngón tay

miết nhẹ nụ hoa hồng, sau đó cúi đầu ngậm lấy nụ hoa e thẹn, tham lam

mút lấy.


“Đừng…….. Đừng mút mạnh như thế……” Nàng muốn đẩy hắn ra, vì hành động tham lam bú liếm kia, bộ ngực nhạy cảm cực độ không ngừng

tê dại, thậm chí còn mang theo đau đớn lẫn khoái cảm khiến nàng vô lực

chịu đựng.


Nhưng hắn không chịu rời khỏi bộ ngực mềm mại, nàng cũng chỉ có thể tuỳ hắn.


Cánh tay không an phận kia thăm dò nơi bí mật của nàng, thong thả đi xuống

vùng đất cấm, lúc nàng phát hiện thì tay hắn xâm nhập giữa đùi rồi. Nàng vươn tay muốn cản hắn nhưng hắn đã đặt tay lên cánh hoa non nớt của

thiếu nữ, xoa nhẹ, mỗi lần xoa đều làm cơ thể nàng không chịu được di

động theo.


Tất cả lý trí đều biến mất trong nháy mắt vì hành động vuốt ve của hắn, còn lại chỉ là cảm xúc mãnh liệt, khát vọng muốn hắn

chiếm lấy.


Nàng đang nghĩ lần này xử nam sẽ không cứng rắn xông

thẳng vào như lần trước đúng không? Vừa mới nghĩ xong, hai chân nàng bị

hắn kéo ra.


Nàng yên lặng mở to mắt nhìn hắn giải phóng dục vọng

phái nam, lúc này đang dựng đứng thật cao, kiêu ngạo giống như lưỡi dao

sắc bén chờ vận động.


Nếu như bị hắn đâm vào người mình, hẳn sẽ đau chết?


Theo bản năng, nàng muốn vùng vẫy, lặng lẽ lùi về phía sau, lại bị hắn nhìn thấu âm mưu rồi.


“Lần này nàng khóc đến chết ta cũng không dừng lại, ta nhất định phải có được nàng!”


Cái này giống hệt chư vương Xích Bích trong Tam Quốc tranh bá nói, tình

huống này cũng dùng được sao? Trong lòng Thu Y vừa sợ vừa không nhịn

được nghĩ lung tung.


“Long Hồn, đừng mà…. Ta sợ…….”


“Đừng sợ, ta sẽ không làm nàng bị thương.”


Còn lâu đi! Có nữ nhân muốn hắn thoải mái, hắn lại cho rằng người ta cắn

gốc rễ của hắn, rồi giết nàng ta còn gì? Nếu nàng tin thì nàng nên đập

đầu vào đậu hũ tự sát luôn!


Định đẩy hắn ra, lại bị hắn bắt lấy cổ chân, sau đó đè lên người nàng.


Thu Y có thể cảm nhận được dục vọng của hắn cũng ngày càng tăng, đứng vững trước hoa huy*t của nàng!


“A!” Nàng không nhịn được kêu gào bi thống, muốn bảo hắn đi ra, nhưng lần

này hắn dứt khoát, kiên quyết, nhất định phải làm cho xong.


Hắn giữ hông nàng, nhấn một cái liền đâm thẳng vào hoa tâm, khoái cảm chặt khín làm hắn thoải mái rên rỉ.


Mà nàng cũng kêu! Kêu cực bi thương!


Nàng nhất định phải giết tên xử nam thô bạo này, dám vào hết một lần, nàng không đau đến bất tỉnh thìthật quá thần kỳ!


“Ngươi đừng……” Nàng không thể nói xong chữ “động”, hắn đã bắt đầu di chuyển rồi.


Khoé mắt Thu Y vương lệ không thể ngăn cản chảy xuống, không chỉ vì mới biết cảm giác đau, trong lòng nàng đã biết trước, lần đầu của nữ nhân đau là bình thường. Nàng khóc vì nàng gặp phải một điều làm nàng đau hơn.


Giống như lần đầu nếm sự ngon ngọt, một lần tiến vào có thể làm mình

vui sướng mất hồn muốn chết, lần sau còn sâu hơn lần trước làm cả người

khoan khoái, khiến hắn không thể dừng.


“Y Y, thật thoải mái…….” Hắn không nhịn được sảng khoái than nhẹ, khó có thể tự kiềm chế kéo ra đưa vào trong thân thể nàng.

“Y Y, thật thoải mái…….” Hắn không nhịn được sảng khoái than nhẹ, khó có thể tự kiềm chế kéo ra đưa vào trong thân thể nàng.


Dục vọng bị hoa kình ấm áp lại chặt khít của nàng bao vây, mỗi lần đều mang đến khoái cảm khó diễn tả bằng lời, buộc hắn không ngừng xâm nhập,

không ngừng gia tăng tốc độ, theo đuổi sự thoải mái mãnh liệt này.


Hắn cảm thấy dễ chịu nhưng nàng đau đến chết đi sống lại! Cảm thấy nam nhân đang vui sướng trên người nàng như dã thú.hung hăng xâm lấn, nàng tức

giận cắn mạnh lên vai hắn.


Không biết nàng cắn, hắn không kịp

phòng bị, cơ thể đột nhiên run nhẹ, nàng chỉ cảm thấy chỗ sâu nhất trong cơ thể mình bị một dòng nước nóng bỏng lấp đầy.


Nàng muốn mắng tại sao hắn dám ra ở trong? Nàng cũng không muốn một lần đã có!


Dường như hắn phải có dấu hiệu yếu dần mới đúng nhưng ngược lại, nàng cảm nhận rõ ràng hắn càng bành trướng trong cơ thể nàng.


“Ngươi……..” Thu Y mới kêu lên, Tự Long Hồn lại di động lần nữa.


Hắn tràn ngập yêu thương hôn lên môi nàng, nhìn da thịt tuyết trắng dần dần hiện ra màu hồng kích tình, nhìn nữ nhân bình thường hơi lạnh nhạt dần

dần mơ màng trong lòng hắn, dáng vẻ mất trí, thật làm người khác mất

hồn. Nhất là lúc hắn nghe cái miệng nhỏ rên rỉ, những tiếng rên khiến

người ta nảy sinh ra dục hoả đốt người, càng khiến hắn khó có thể khống

chế.


Thu Y vốn cho rằng lần này đau đớn sẽ kéo dài thật lâu,

nhưng nơi không ngừng bị hắn đánh tới ngày càng nóng, càng lúc càng tê

dại, sau đó giống như bị điểm huyệt, dục vọng hắn chạm vào nơi nhạy cảm

của nàng, lập tức cảm giác khoan khoái như nước lũ vỡ đê, nhấn chìm

nàng.


Nàng rên rỉ, thân thể run rẩy chứng tỏ nàng cảm thấy sảng khoái, sung sướng giống hắn.


Cao trào lần nữa, cả người nàng suy nhược, không thể di chuyển.


Vốn trong phòng chỉ tràn ngập tiếng nữ nhân rên rỉ dụ người và nam nhân thở gấp nhưng sau khi phóng thích kích tình lại chậm rãi và yên lặng.


Còn lại trong không khí hoan ái là mùi xạ hương, trên giường hai người ôm lấy nhau, cảm nhận khoái cảm mất hồn lúc nãy.


Đêm đầu làm hai lần khiến Thu Y nằm mơ cũng chưa từng nghĩ, càng không nghĩ bản thân có thể chống đỡ được.


Nàng mệt chết đi được, người nỗ lực làm việc trên người nàng nên mệt mỏi hơn chứ?


Không nghĩ rằng đột nhiên nàng cảm thấy có một cánh tay không an phận sờ mó

cơ thể nàng, cố gắng mở mắt lại nhìn thấy ánh mắt vẫn chưa thoả mãn của

hắn. Tự Long Hồn mê luyến nhìn cơ thể quyến rũ của Thu Y trong lòng hắn, trên khuôn mặt hiện lên kích tình đỏ ửng, vết sẹo trên mặt nàng, hắn

hoàn toàn không để trong mắt, chỉ cảm thấy đôi môi nàng thật kiều diễm

ướt át, đôi mắt xinh đẹp hiện tại đang mơ màng, nhìn nàng phong tình vạn chủng, yêu kiều dụ người.


Hắn càng nhìn càng thích, càng nhìn càng yêu không thể buông tay.


“Muốn ta chết, ngươi có thể tiếp tục!”


Thu Y nói như vậy, vốn muốn để Tự Long Hồn dừng lại.


Sao hắn có thể để nàng chết? Đối với hắn mà nói, nàng như mạng sống của hắn, nếu nàng bị làm sao, hắn cũng sẽ đau lòng đến chết!


Nhưng nàng cô tình giữ khoảng cách với hắn khiến hắn có một ảo tưởng mãnh

liệt, giống như một giây kế tiếp nàng sẽ biến mất khỏi lòng hắn.


Nghĩ đến vừa rồi hắn có thể giết chết nữ nhân mình yêu, cảm giác sợ sệt mãnh liệt này hắn không thể chịu nổi.


Nhưng hắn là Hỗn Thế Đại Ma Vương không sợ trời không sợ đất! Chỉ có hắn làm

cho người ta không dễ chịu, chưa bao giờ có người khiến hắn lo lắng như

vậy.


Tiểu nữ nhân xấu xí nhưng đáng yêu này thật sự là oan gia

của hắn mà! Là khắc tinh của hắn. Có lúc hắn hận nàng nhưng tình cảm

dành cho nàng còn nhiều hơn hận gấp vài lần. Hắn thường nghĩ, có phải vì mình hút máu nàng, trong máu mình có chân tâm của nàng nên không thể

phủi sạch quan hệ với nàng, nhất định dây dưa không rõ như vậy?


“Y Y, ta nên làm gì bây giờ?”


“Cái gì?”


“Nếu như không có nàng…” Hắn cúi đầu hôn nàng lần nữa, gặm cắn môi nàng, khàn giọng nói, “Ta nên làm sao?”


Nàng đẩy hắn một cái, sau đó cực kỳ nghiêm túc nói: “Không có ta, ngươi cũng phải sống thật tốt.”


“Không! Nhất định ta sẽkhông sống nổi.”


“Không! Ngươi phải đồng ý với ta, nếu như có một ngày ta không ở đây, người phải sống thật tốt.”hư


Hắn nghe xong sắc mặt biến đổi, lạnh lùng ép hỏi, “Giọng điệu nàng như vậy giống như sẽ có một ngày như thế, nàng muốn đi đâu?”


Nàng có thể kiềm soát sao? Dù sao nàng không phải người thời đại này, lúc nào phải về, nàng cũng không biết.


Trước kia nàng cũng không nghĩ có thể kiểm soát, thậm chí đến giờ nàng vẫn

muốn biết lúc nào mình đi, việc này sao lại như làn khói đen mờ mịt?


Thấy nàng im lặng không nói, Tự Long Hồn càng thêm nóng lòng. “Có phải ngươi muốn trở về bên cạnh chồng trước?”


Nàng hơi sửng sốt, không kịp phản ứng. Chồng trước nào?


“Đừng mơ! Nàng đã là người của ta rồi, cả đời này chỉ có thể ở bên ta.”


Hắn nói xong lại nhìn nàng, không để nàng có bất kỳ cơ hội phản kháng nào,

cũng không kịp lên tiếng, lần nữa dùng tình dục quấy rầy nàng, tấn công

này, đến khi nàng không còn nghĩ nếu như có một ngày nàng đi, hắn sẽ thế nào?


Có lẽ nàng cũng không nguyện ý nghĩ đến ngày đó.


Bởi vì rất có thể, mất đi hắn, người sống không nổi……….


Sẽ là nàng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận