Hứa Tiên Chí


Kết quả rồi trở về, hai người kia như tương thủy, mặc người khác hỏi như thế nào cũng không nói, điều kì dị như thế càng khơi gợi lên tâm tư không ít người.


Kết quả mười chín con heo vận chuyển sau lân mới xong, lão Hán cũng coi như kiếm được một số, đối với Hứa Tiên liên tục nói lời cảm tạ, Hứa Tiên giải quyết xong tâm sự, lại nghĩ nghĩ đối với Phan Ngọc nói:


- Ta nghĩ muốn tới Linh Ẩn tự.


Ở chung như vậy để cho hắn cảm thấy rất mệt a.


Phan Ngọc gật đầu nói:


- Ân. Tốt. ta ở đây xem có phát hiện gì không?


Không cần nhiều lời lời, nàng đã minh bạch mưu đồ của Hứa Tiên, nàng vốn chính là nữ tử tâm tư linh mẫn.


Hứa Tiên gật đầu nói:


- Ta cũng muốn tới gặp sư phó rồi.


Phan Ngọc nói:


- Ta đây đến thuyền hoa của Thải Phượng, nên giải quyết sớm một số chuyện.


Tại bờ tây hồ, hai người mỉm cười xoay mặt về hướng ngược nhau. Chỉ là một khắc này xoay mặt, vẻ mặt của hai người đều tràn đầy mê mang, biển người mặc kẻ qua người lại, nơi này chỉ còn có ta và ngươi.


Đáy nước Tây Hồ, một đầu tiểu Bạch long gầm lên giận dữ:


- Chênh lệch một đầu, chênh lệch một đầu, Hứa Tiên ngươi dám gạt ta, ta không để yên cho ngươi!


Thềm đá nhấp nhô, núi rừng gào thét, bồng nhiên ngay lúc đó nổi lên mưa phùn, bị gió nghiêng nghiêng thổi chiếu vào đầu vai Hứa Tiên, một bước một bậc thang hướng hành tâu, kỳ dị chính là, vốn đường núi du khách đông như dệt cửi thì hôm nay không có một ai khác.


Nhưng Hứa Tiên giờ phút này đầy bụng tâm sự, lại không có để ý.


Sau lưng có tiếng bước chân đột nhiên khiến cho hắn giật mình, quay đầu lại nhìn lại, một hòa thượng mặc tăng y cũ nát.


Hòa thượng ngẩng đầu, trông thấy Hứa Tiên, trong lòng cả kinh, bản năng muốn đánh ra một trảo. Nhưng mà làm bạn trên đầu đao mũi kiếm nhiều năm, tăng y tâm cơ linh hoạt. Đường núi nhỏ hẹp, sẽ có ảnh hưởng. Trong mưa gió Hứa Tiên đứng ở nơi đó, phảng phất muốn tan ra vào trận mưa này, hắn biến thành một bức tường, ngăn cản trước mặt hòa thượng.


Nhưng Hứa Tiên chỉ mỉm cười nói: Nguồn tại http://Truyện FULL


- Đại sư hữu lễ!


Hòa thượng sững sờ, ngơ ngác hoàn lễ tăng. Trong khoảng thời gian ngắn, không biết nói cái gì cho phải.


- Bần tăng pháp danh Đạo Tể.


Hai người đầy bụng tâm sự sánh vai nhau đi.


Hứa Tiên thở một hơi thật dài. Đem tâm sự bỏ xuống. Xoay mặt hỏi:


- Đại sư là ở Linh Ẩn tự tu hành sao?


Đạo Tể ấp úng nói:


- Trước kia thì có.


Hứa Tiên bội phục nói:


- Những năm này muốn đi vân du tứ hải mà không thể hạ quyết tâm a. Bên ngoài tổng không thể so với bình yên như trong nhà.


Đạo Tể trầm giọng nói:


- Hòa thượng đã xuất gia thì làm gì còn nhà.


Chính mình cũng không khác mấy là đứa trẻ bị vứt bỏ tại trước cửa chùa mà thôi.


Hứa Tiên cười nói:


- Đạo của đại sư đúng là khác người. Bất quá tại hạ cảm thấy, người chỉ cần suy nghĩ đều có nhà, nhưng mồi cái địa phương muốn đi phải có người muốn gặp.


Đạo Tể cúi đầu không nói lời nào. Mưa lại lần nữa lưu lại trên cái đầu cạo trọc bóng bây của hắn. Trong lòng hắn cả kinh vì trên người Hứa Tiên không hề dính một giọt nước.


Sơn môn đang ở trước mắt. Ba chữ to Linh Ẩn tự để cho trong mắt Đạo Tể một tầng mờ mịt. Không biết sao trong mắt lại có hơi nước.


Một kẻ tiểu sa di ngăn cản ở phía trước:


- Hai vị thí chủ, mời về, mấy ngày nay Linh Ẩn tự phong núi, không tiếp đãi khách hành hương đấy. ô, Hứa thí chủ?


Tiểu sa di thấy Hứa Tiên thì giống như thấy người quen, Hứa Tiên kỳ quái nói:


- Đúng là thời điẩm du khách nhiều như thế nào phong núi? Còn có, tiểu hòa thượng ta hỏi ngươi, Pháp Hải thiền sư vẫn còn trong núi sao?


Tiểu hòa thượng tựa hồ nhớ tới cái gì, trong mắt dâng lên một tầng hơi nước nói:


- Phương trượng nói hắn sắp viên tịch rồi. Còn muốn mời Pháp Hải đại sư phụ làm phương trượng Linh Ẩn tự.


Đạo Tể trong lòng cả kinh, đây tiểu sa di ra, một đường bôn tâu như gió, Linh Ẩn tự cùng hắn tại lúc trước kia đã bất đồng, làm còn nhớ con đường, trong lòng vội vàng xao động lên.


Hứa Tiên từ phía sau đến nói:


- Đạo Tể sư phó, đừng nóng vội để cho vị tiếu sư phó này dẫn đường cho ngươi.


Tiểu sa di dẫn đường, dọc theo một đầu hành lang dài, thấy có tăng nhân mặt mũi nghiêm nghị, toàn bộ trong chùa có một cỗ hào khí áp lực nghiêm túc và trang trọng.


Rốt cuộc tìm được địa phương, vẫn là căn phòng Hứa Tiên đã từng ở, tiểu hòa thượng còn chưa kịp lên tiếng thì bên trong đã vang lên thanh âm:


- Tiến đến!


Hứa Tiên nghe được ra, đúng là thanh âm của Pháp Hải.


Đẩy cửa đi vào, lại chỉ thấy Pháp Hải cùng Nguyên Không ngồi đối diện nhau, bên người chồng chất một đống sách lớn như tựa hồ đã trải qua luận đạo.


Nguyên Không nhìn lại, cười nói:


- Đạo Tể, ngươi đã về rồi!


Ngôn ngữ thân thiết tự nhiên, phảng phất Đạo Tể là buổi trưa xuống núi đi khất thực, mà không phải là đã đi ra vài thập niên.


Đạo Tể nghe thanh âm này, trong mắt nóng lên, quỳ xuống trùng trùng điệp điệp dập đầu lạy ba cái, nói:


- Ta đã trở về!


Một tiếng nói này, phảng phất đã bao hàm ngàn vạn chua xót khổ cực vui cười, rốt cuộc nói không hết. Thấy tình cảnh này cũng đành phải đem lo lắng buông, nhưng trong lòng mê hoặc còn giống là đứa bé, sư phó nuôi lớn chính mình như cha sắp chết rồi sao?


Pháp Hải tức thì hỏi Hứa Tiên:


- Đã luyện thành Lôi Âm?


Hắn biết Hứa Tiên tại phương diện này có thiên phú, nhưng cũng không tin hắn có thể trong thời gian ngắn như vậy tập thành Đại Lôi Âm Thuật.


Lại nghe Hứa Tiên nói:


- Tuy rằng không thuần thục, nhưng mà tính toán đã luyện thành.


Nếu không có ở Đại Giang nói chuyện một buổi cùng Long quân, đồng thời hát một bài: con con Trường Giang đông thệ thủy, thì hắn sợ là bây giờ còn không cách nào luyện thành Đại Lôi Âm Thuật.


Lão hòa thượng tức thì không quản xem bọn hắn làm khỉ gió gì, mà là chuyên tâm đàm pháp, Nguyên Không phương trượng cầm sách nói:


- Sư huynh, sổ sách mông này nên nhìn xem. Bằng không thì sau này nhiều loại thu chi trong chùa không thể rõ ràng thì không được.


Hứa Tiên lúc này mới chợt hiểu, nguyên lai không phải trải qua luận đạo, mà là một đống lớn sổ sách. Nguyên Không trưởng lão là muốn giao tiếp sự vụ, chỉ Pháp Hải làm phương trượng Linh Ẩn tự mà không phải là phương trượng Kim Sơn tự, tràng diện kịch tính thế này phải làm sao đây?


Pháp Hải nói:


- Sư đệ, bần tăng thật sự không sở trường đạo này, bằng không thì hãy chọn người khác cao minh hơn làm phương trượng Linh Ẩn tự thôi.


Nguyên Không trưởng lão đột nhiên nói mình sắp sửa viên tịch, Pháp Hải cũng cả kinh, nhưng nghĩ đến hắn cũng không phải là người trong tu hành chính là hình thức như chính mình, mà phàm tuổi thọ của con người luôn có hạn đấy. Về sau Nguyên Không lại mời hắn làm phương trượng Linh Ẩn tự, Pháp Hải bổn cũng có toan tính thứ một lần tư vị chưởng quản Tự Miếu, nhưng ai ngờ thật không ngờ vụn vặt, chỉ khoản thì có nhiều như vậy. Nhưng bàn về xử lý những việc vặt lẫn lộn này thì không phải sở trường của hắn.


Nguyên Không phương trượng nói:


- Sư huynh xử lý không đến, nhưng mời người khác đại lý, nhưng nhất định phải tìm người trung thực thành khẩn, ta đây trong chùa nhiều người không thể dùng, gặp ngươi không hiểu những chuyện này tất sẽ lấn ngươi.


Hứa Tiên trong lòng khẽ động nói:


- Sư phó, những chuyện này đệ tử cũng biết, sau này chỉ cần sửa sang kết quả báo lại cho sư phụ ngài là được rồi.


Pháp Hải đang đau đầu thì lập tức đại hỉ nói:


- Tốt! Những thứ này đều giao cho ngươi, nếu như sửa sang lại thật là tốt, ta liền dạy ngươi Lâm Tự Quyết cùng Bất Động Minh Vương Ấn bên trong Lục Giáp Mật Chúc.


Vốn Pháp Hải đang muốn làm một cái khảo nghiệm khác thì không ngờ Hứa Tiên tự động đi ra, đúng là nhất cử lưỡng tiện.


Hứa Tiên đi đến sổ sách mỏng bên cạnh, bắt đầu một quyển lật xem, tự nhiên không có khả năng bằng vào đầu óc nhìn, Tuệ Tâm trạng thái xuống, tốc độ đọc qua để cho cho Đạo Tể thấy trợn mắt há hốc mồm. Bất quá tầm năm phút, Hứa Tiên đem một quyển sổ sách cuối cùng thả lại chỗ cũ, nói:


- Đệ tử rõ ràng.


Nói đoạn lại quay đầu hỏi Nguyên Không:


- Nguyên Không phương trượng, còn có giấy bút chứ?


Nguyên Không lập tức nói:


- Đạo Tể, đi các thứ ba lấy giấy bút ra đây.


Đạo Tể lại trong lòng càng yên tĩnh suy đoán, đi tới nơi đó tìm được giấy bút giao cho Hứa Tiên, sau đó kính cẩn quỳ lạy tại chỗ cũ, giống như tăng lữ bình thường ở trong chùa vài chục năm.


Từ lúc tiến vào căn phòng này, mưa gió giang hồ đã bị chắn bên ngoài, không còn là hung tăng Sát Thần nổi tiếng giang hồ, mà trả lại tướng mạo sẵn có của hắn, một tên hòa thượng. Nhưng trong phòng này không một ai không kính sợ hắn, cũng không có một ai sẽ khinh miệt hắn, bởi hắn chỉ là một tên hòa thượng mà thôi.


Hứa Tiên đề cập bút đem tin tức bên trong đầu sửa sang lại một lần, tập hợp đến một tờ giấy, giảm bớt đi quá trình rườm rà, chỉ còn lại kết quả. Sau đó đem giấy giao cho Pháp Hải. Pháp Hải tiếp nhận xem xét, quả nhiên rõ ràng. Làm rõ lúc trước, sau này chỉ cần tiếp tục như thế mà tiến hành, rõ ràng sẽ đơn giả hơn nhiều.


Chuyện này cho dù là có "Tuệ Tâm" của Hứa Tiên cũng khó có thể bắt tay vào làm. Ai bảo Pháp Hải đại sư hơn một nghìn năm đến chỉ lo tu luyện, bắt đầu là một người ăn no cả nhà không đói bụng, về sau ngay cả ăn cơm đều giảm đi, đâu thèm cái gì nghề nghiệp. Lại thêm hắn không có học qua kế toán, toán học đại khái là biết rõ cái nhân chia cộng trừ, phóng tới hiện đại chính là tốt nghiệp tiểu học. Mà Hứa Tiên làm một người thế kỷ hai mươi mốt có tri thức, thanh niên bốn có văn hóa mới được thuận buồm xuôi gió như vậy.


Nguyên Không trưởng lão cũng nhận lấy nhìn lên tán thưởng, cùng Pháp Hải trao đổi một cái ánh mắt, ý tứ chính là "Hòa thượng thiếu nhân tài như vậy ah!" Pháp Hải tức thì gật gật đầu, ý tứ chính là "Ta sẽ độ hắn quy y cửa phật ngay".


Pháp Hải nói:


- Tốt, Nguyên Không sư đệ, chức vị phương trượng ta liền không hề chối từ, nhất định khiến cho tự miếu phát dương quang đại. Đi, Hứa Tiên.


Nói xong đứng dậy thi lễ tăng với Nguyên Không rồi mang theo Hứa Tiên rời đi.


Lúc ấy tự cửa sân có nhiều tăng chúng, nếu như tính cả những tăng chúng bên ngoài thì đây có thể nói là đại Tự Miếu, vì có thể chiêu đãi tăng lữ miễn phí vân du tứ hải đến ăn ở ba ngày. Nếu như tăng chúng đều ở đây có thể chiêu đãi Vân Du tăng lữ miễn phí ăn ở một ngày thì tức là trung đăng Tự Miếu, nếu là tiểu miếu thì không thể chiêu đãi tăng chúng vân du tới được.


Trong phòng yên tĩnh trở lại, Đạo Tể rốt cục nhịn không được hỏi:


- Sư phó ngài?


Lời tới đây còn không thể nói tiếp được nữa.


Nguyên Không trưởng lão gật đầu nói:


- Tu hành đến ta một bước này sinh tử tự biết, thời cơ đều tính toán tốt rồi. Bổn còn có chút tiếc nuối, không nghĩ tới Phật tô biết lòng ta toan tính, lại đem ngươi đưa trở lại.


Thấy Đạo Tể lên trước mặt, trong lòng của hắn cũng đầy là vui mừng.


Đạo Tể vành mắt đỏ lên, lại cúi đầu xuống nói:


- Đồ nhi bất tài! 


Nguyên Không nói:


- Trở về là tốt rồi, ngươi vịn ta đi một chút, chúng ta nhìn lại Linh Ẩn tự này, những năm này ngươi không có ở đây, vi o sư cũng không phải nhàn rỗi đấy.


Về phần những năm này Đạo Tể tới nơi nào làm cái gì, hăn thì một chữ cũng không nói, cố nhiên là Phật môn từ bi làm vinh dự, thế nhưng bởi vì đây là hài tử hắn chăm sóc mà lớn lên.


Đạo Tể đỡ Nguyên Không dậy, chỉ cảm thấy hắn khô gầy như củi, không chút nào chịu lực. Chỉ là đôi mắt hắc bạch phân minh ngược lại càng thêm thanh minh. Ở vài thập niên trong Linh Ản tự đi một chút nhìn một cái, phảng phất một ngày tương kiến. Bất quá tòa nhà hình tháp này, đại điện kiến tạo lúc đó, lúc ấy tồn bao nhiêu tiền, đã xảy ra chuyện gì đều được phân trần rõ ràng, mặt khác còn có chút đắc ý.


Đây là Linh Ẩn tự của ta.


Tăng chúng cùng đi theo phía sau lưng hắn, không lâu về sau đều tụ tại sau lưng hai người, càng tụ càng nhiều, thăng đến toàn bộ hòa thượng trong tự miếu đều ở phía sau bọn họ. Vành mắt đều đỏ lên, tuy nhiên cũng đè nặng tiếng khóc, nhẹ nhàng dời bước.


Chỉ có một lão tăng nhân nhớ kĩ âm thanh này.


Hứa Tiên đứng ở lầu các rất xa nhìn, trong lòng không khỏi nghi hoặc, đem tất cả thế giới của mình trong tự miếu nho nhỏ này, sinh vu tư, trường vu tư, tử vu tư đáng giá không? Có lẽ chỉ có mình mới minh bạch đấy, nhưng chỉ có một tiếng vô hối.


Nguyên Không đem Tự Miếu vòng vo mấy lần rồi sau đó tắm rửa thay quần áo, đóng cửa tĩnh tọa chờ tử vong tiến đến rồi, hai chữ sinh tử tuy rằng không thể nói là tham phá, nhưng mà vẫn phải thản nhiên đối mặt rồi.


Lúc này Pháp Hải nói:


- Đã thu ngươi làm đệ tử, tuy rằng ngươi không muốn xuất gia, nhưng tổng nên có một pháp danh, vi sư là Pháp, vậy ngươi chính là thích...


Đang muốn hỏi Hứa Tiên thích tên gì thì hắn chen lời vào nói:


- Thích Ca Mâu Ni.


Lời còn chưa dứt đầu thì đã trúng một cốc của Pháp Hải:


- Ta cho ngươi Thích Ca Mâu Ni.


Hứa Tiên ôm đầu đầu mà hít một ngụm lãnh khí, lực tay lão nhân này thật là không nhỏ:


- Ta chỉ đề nghị một chút thôi mà.


Pháp Hải thu hồi kim cương trừng mắt (*bộ mặt hung ác giận dữ), suy tư một chút liền nói:


- Thích Sắc, ngươi lấy pháp danh là Thích sắc.


Hứa Tiên trợn mắt hỏi:


- Cái gì? Thích Sắc tại sao không gọi Thích Thỉ (thích phân) luôn đi. Ngài đây là trả thù, ngài là cao tăng không thể mất phong độ như thế a.


Pháp Hải giải thích nói:


- Sắc này, há là phàm nhân gọi là sắc, chính là sắc tức là không bao hàm nhân gian nhất thiết, ngươi nếu có thể Thích Sắc, chứng nhận Bồ Tát vị cũng dễ như trở bàn tay.


Pháp Hải giải thích nghiêm trang, nhưng trong lòng nghĩ như thế nào thì không được Pháp Hải giải thích nghiêm trang, nhưng trong lòng nghĩ như thế nào thì không biết được rồi.


Hứa Tiên không thuận theo nói:


- Nếu không ta thay đổi, ngài Thích sắc, ta Pháp Hải là được.


Sau này báo danh tự lại nói một câu:


- Bần tăng pháp danh Thích sắc...


Chính mình còn chưa cười mà người ta đã cười trước rồi...


Pháp Hải lại gõ đầu hắn:


- Cho ngươi cái không biết lớn nhỏ.


Bất quá hắn lại suy nghĩ nói:


- Bất quá thỉ chính là nhân gian dơ bẩn nhất chi vật nếu có thể thích nó...


Hứa Tiên mau chóng nói:


- Ta lấy pháp danh Thích Săc rồi.


Nếu thật là kêu Thích Thỉ thì cũng không cần giúp Bạch nương tử rồi, trực tiếp đem mình vào Lôi Phong tháp cho xong.


Pháp Hải thoả mãn nói:


- Tốt Thích Sắc. Ta liền dạy ngươi Lục Giáp Mật Chúc, bài học môn thứ nhất Lục Giáp Bí Chúc cùng Đại Thủ Ấn Pháp Lâm Tự Quyết cùng Bất Động Minh Vương Ấn.


Hứa Tiên cảm thấy không được tự nhiên, nhưng tên này la sư phụ hắn nên đành phải nói:


- Vâng sư phó.


- Cái gọi là Lục Giáp Bí Chúc thì chính là "Cửu Tự Chân Ngôn", "lâm binh đấu giả giai trận liệt tại tiền" chín chữ. Bổn nguyên tại Đạo gia, sau khi hòa tan vào Phật môn, phối hợp Phật môn Thủ Ấn càng có uy lực lớn lao. Chín chữ đối ứng chín loại Thủ Ấn theo thứ tự là Bất Động Minh Vương Ấn Đại Kim Châu Luân Ấn, Ngoại Sư Tứ Ấn, Nội Sư Tử Ấn, Ngoại Phược Ấn, Nội Phược Ấn, Trí Sự Ấn, Nhật Luân Ấn, Bảo Bình Ấn. Xưng là chín, kỳ thật bất quá là căn bản diễn hóa ra Thủ Ấn, nhiều như cát sông Hằng, không thể đếm được.


Mà cùng tổng đạo tu hành của Hứa Tiên cùng loại nội tình là pháp môn Đạo gia, hiện tại học thì Phật gia pháp thuật.


Cái gọi là "gặp" người tâm trí kiên định thì hoặc bất tại tâm thì chính là đại "trước núi thái sơn sụp đổ, mà sắc không thay đổi". Chỉ có định mới là căn bản của hết thảy, cũng chỉ có do định mới có thể sinh tuệ, chính là ăn bản hống cự tà ma ngoại đạo, cũng tu giữ mình tâm Bất Động Minh Vương Ấn.


Nếu bàn về phát âm dùng tay ra hiệu, thoạt nhìn đều không có gì khó. Nhưng cái khó chính là trụ cột, nếu không có Đại Lôi Âm Thuật thì hét nát cuống họng cũng vô dụng. Nếu như không có thái dương chi lực thì cái thủ thế gì cũng không tác dụng.


Thì như là Ngư Huyền Cơ giao cho Hứa Tiên họa phù, chính là thường nhân luyện tập một ngày nứa ngày cũng có thể vẽ ra, nhưng nếu muốn đem linh lực trong cơ thể đạo nhập trong đó thì không có người làm mẫu không được.


Bất quá Pháp Hải vẫn như cũ thử diễn một lần, truyền cho Hứa Tiên Phật hiệu mật ngữ thì buông tay bất kể. Sư phó thì cực kỳ nhẹ nhõm tự tại. Vậy cũng là đạo lí danh sư ưa thích cao đồ a.


Hứa Tiên bắt đầu trước nếm thứ làm ra một Bất Động Minh Vương Ấn. Kất ấn thực sự không phải là đơn giản kết thành một thủ thế, mà là một quá trình chỉnh thể, tại trong quá trình kết thành thủ thế này đem linh lực bản thân đạo nhập hai cánh tay, hai tay, mười ngón.


Hai cánh tay, hai tay, mười ngón tay.


Tốc độ của mười ngón từ ngón út của tay trái là đàn, giới, nhẫn, tiến, thiện. Ngón út bên phải phân biệt là tuệ, phương, cố, lực, trí. Bên trong bí pháp nếu không thành thạo dẫn đạo là không có thể dựa vào chính mình tìm hiểu.


Hứa Tiên nghiên cứu một phen biết Bất Động Minh vương, phối họp Lâm Tự Quyết ứng với pháp môn một loại thiên về phòng ngự, thể xác và tinh thần, vô luận muốn dùng ảo cảnh Tâm Ma mê hoặc tâm trí của mình thì có thể dùng đại lực phá tan sự hiện hữu, đó là phương pháp để ngăn cản.


Hứa Tiên vốn là miệng nói chân ngôn, tay làm ấn pháp, nhưng quả nhiên thứ mấy lần cũng không thể thành công, hoặc là chân ngôn mất luật, hoặc là thủ thế không hợp, càng nhiều nữa tức thì là linh lực không thể vận được. Phương pháp này giảng thì không phải nhất tâm đa dụng, mà là giảng không giữ quy tắc. Thì như là một ro bo phức tạp, nhìn như có vô số tiểu nhân linh kiện tạo thành, nhưng là yêu cầu một chỗ động, khắp nơi động. Mà không phải là đơn giản dụng tâm vận chuyển.


Bất quá Hứa Tiên biết không có thể nóng lòng mà thành liền trước tiến hành tâm cùng tay phối hợp kết ấn, đem linh lực vận dụng trong đó. Đã có kinh nghiệm của họa phù, đến cũng không phải là thử vài chục lần liền thành công. Trên thân Hứa Tiên hiện lên một tầng kim quang, tuy rằng cực nhạt lại như có thực chất, như là Phật tượng Kim Thân. Mà tâm thần của cũng chưa bao giờ có thu liễm, phảng phất muốn ngưng tụ thành một tạp niệm không gì sánh được.


Tuy rằng lúc đầu duy trì một cái chóp mắt liền bị đánh tan, nhưng nhưng Hứa Tiên vẫn cảm thấy mừng rỡ không thôi. Tầng kim quang kia có thể ngăn cản đao kiếm, Hứa Tiên tính toán làm Kim Chung Tráo như mấy phim kiếm hiệp, tuy rằng còn không có thứ qua hiệu quả cụ thể, nhưng hắn suy đoán sẽ không quá chênh lệch.


Mà khi đó tinh thần trạng thái càng giống là Tuệ Tâm nhược hóa bản. Chỉ là nhược hóa bản nhưng là không vốn vạn lời, không thể so với Tuệ Tâm còn tiêu hao công đức trân quý. Hơn nữa đây mới là vừa mới bắt đầu, nếu như là lúc sau hiệu quả nên càng mạnh hơn nữa. Thay thế tác dụng "Tuệ Tâm" cũng không phải là không thể.


Hứa Tiên đột nhiên kinh ngạc nói:


- Đây không phải là Kim Thân cùng Xá Lợi sao?


Đem linh lực vận đến bên ngoài cơ thể là cái gì, đem tâm thần ngưng đến cực điểm là cái gì? Chẳng lẽ không chính là Kim thân cùng Xá Lợi của Phật gia sao?


Pháp Hải đứng ở một bên khen ngợi nói:


- Có thể có lĩnh ngộ như thế này, quả nhiên là rất có tuệ căn. Cũng không chênh lệch mấy là tu Kim Thân, thành Xá Lợi, cùng chính thức phương pháp còn kém rất nhiều, chỉ là phương pháp kia chỉ có thể truyền thụ cho người trong Phật môn. Vốn bản thân ngươi đã có căn cơ, cũng không nên có hai thứ đồ này, nhưng ngươi thân mang thái dương chi lực cùng Phật hiệu rất là hợp ý vừa rồi mới có hiệu quả đó.


Kỳ thật Pháp Hải vừa rồi nhìn thấy Hứa Tiên cách người mình ngưng tụ ra tầng Kim Thân hơi mỏng, trong lòng cũng cảm thấy kinh ngạc vô cùng, thấy Kim Thân thấy kia đánh tan mới có chút thở dài một hơi. Pháp Hải cũng có Kim Thân chính thức, tâm niệm vừa động liền hiện ra ngay lập tức. Mà không phải là như Hứa Tiên bởi vì kết ấn, mà tạm thời tồn tại, nhưng năm rộng tháng dài Hứa Tiên có thể ngưng tụ thành Kim Thân hay không, Pháp Hải cũng không biết.


Hứa Tiên chưa từng nghĩ tới muốn làm cái gì người trong Phật môn, chỉ nói vừa rồi chỉ thể xác và tinh thần họp nhất thì đã có hiệu quả như vậy, nếu là lại thêm miệng nói chân ngôn, không biết có thể có tác dụng mạnh hơn nữa không? Mà họp nhất luyện tập tức thì tương đối đơn giản, phối hợp Đại Lôi Âm Thuật Lâm Tự Quyết tại phòng ngự bản thân lại tựa hồ như có một loại tác dụng chấn nhiếp tâm thần. Dùng ta chi định, công kia chi động. Nếu có thể lại phối hợp Bất Động Minh Vương Ấn mới thật sự là công phòng nhất thể.


Nhưng đem hai thứ đồ này kết họp cùng một chỗ, Hứa Tiên mới biết như thế nào việc khó, thử mười lần lại không có có một lần thành công. Hứa Tiên dứt khoát buông chuyên môn đi công Bất Động Minh Vương Ấn pháp. Bất Động Minh Vương Ấn pháp nguyên lai thử mười lần cũng chỉ có thể thành có thời gian cho ngươi đi thử, nếu là một lần không thành lập khắc thì là sinh tử đã phân. Ngày nay Hứa Tiên cần gấp nhất đúng là muốn cam đoan xác xuất thành công của Bất Động Minh Vương Ấn.


Bất quá thăng đến trời tối cũng không khác mấy mười lần có thể thành một lần, nhưng ở Pháp Hải xem ra đã làm cho người sợ hãi thán phục tốc độ tiến bộ rồi, nghĩ thầm hắn nếu có thể buông thế tục chuyên tâm tu hành.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận