Hứa Tiên Chí


Tiết Bích bất mãn nhìn Ngư Nhi một cái, bĩu môi, liền trực tiếp nói với Hứa Tiên rằng:


- Lần ngày ngươi xuất hải, là vì chuyện gì?


Hứa Tiên cũng ý bảo Bạch Tố Trinh không cần nhiều lời, đem sự tình Đông Doanh sứ tiết trải qua giảng thuật một lần.


- Chỉ thế thôi sao?


Tiết Bích hiển nhiên đối với sự tình phàm nhân không có hứng thú:


- Ngươi hiện tại không phải phiền phức chồng chất hay sao, làm thế nào còn có tâm tư nhúng tay vào chuyện của những phàm nhân này?


Hứa Tiên nói:


- Đương nhiên không chỉ là những chuyện này, chính là bởi vì phiền phức chồng chất, mới muốn nghĩ biện pháp tốt nhất để giải quyết, phiền toái lớn nhất lúc này ngay ở trên biển.


- A, ngươi nói là?


Trong mắt Hứa Tiên chợt lóe quang mang:


- Đồ Long!


- Đồ Long!


Tiết Bích bị cả kinh, không thể tin tưởng nói:


- Ngươi nói là... Ngao Nghiễm?


Nàng tuy rằng liều mạng trợ giúp Ngư Nhi ở trong biển chiếm cứ một diện tích, nhưng là chưa bao giờ nghĩ tới có thể đem đường đường Đông Hải Long Vương, Thiên đình chính thần tiêu diệt cả.


- Đương nhiên!


Tiết Bích nói:


- Hừ? Ngươi là đang nói giỡn đi, chuyện đó sao có khả năng?


Hứa Tiên đem tình huống của Ngao Nghiễm giảng thuật lại một chút, cười nói:


- Ta cũng không muốn a, nhưng nếu như chúng ta không đi giết hắn, chỉ sợ cũng chỉ có thể chờ hắn đến giết ta, hắn đã được thần niệm Ứng Long, đã là đệ nhất đại địch lúc này của ta. Nếu là lại để hắn vượt qua Đại Thiên Kiếp, vậy thì thực sự khó hiểu. Do đó ta phải vào trước khi đó, làm chút gì đó, thế nào, có hứng thú không?


Tiết Bích nhìn bộ dáng nói cười tự nhiên của Hứa Tiên, phảng phất như cũng không phải là việc thí thần đồ long, mà là như đang chơi một trò chơi. Nhưng không ai rõ ràng, tràng trò chơi này không nghĩ qua là sẽ trí mạng:


- Ta rất muốn giúp ngươi, thế nhưng xin cho ta suy nghĩ một chút, dù sao đây không chỉ là chuyện của một mình ta.


Thân là quân sư của thủy khuyết tiên cung, người phụ trợ Ngư Nhi, nàng không thể không cẩn thận.


Hứa Tiên biểu thị đồng ý nói:


- Đúng vậy, thận trọng suy nghĩ một chút đi, vũng nước đục này có đáng giá để tranh đoạt hay không? Các ngươi đều là người trong Dao Trì, cho dù Ngao Nghiễm vượt qua thiên kiếp, nhưng nể mặt mũi của Dao Trì Thánh Mẫu, cũng sẽ không làm thế nào đối với các ngươi. Nếu là ngươi cản trở hắn độ kiếp, khẳng định là sẽ có nguy hiểm.


- Ta đáp ứng!


Ngư Nhi giành nói.


Hứa Tiên ngẩn ra.


Ngư Nhi xán lạn cười nói:


- Chỉ cần ở trên đại hải này, vô luận ở nơi nào, chỉ cần ngươi gọi tên của ta, ta nhất định sẽ đi giúp ngươi.


Tiết Bích nhịn không được nhắc nhở nói:


- Nương nương!


Ngư Nhi cố chấp nói:


- Không cần nhiều lời, đây là quyết định của ta!


Trong lòng Hứa Tiên cảm động, nhưng vẫn đang khuyên bảo nói:


- Vẫn là đừng quá hành động theo cảm tính, hiện tại ngươi đúng là phải chịu trách nhiệm thay rất nhiều người. Nếu là chỉ có một mình ngươi, ta chính là cứng rắn lôi kéo cũng muốn kéo ngươi đi theo ta một chuyến.


Ngư Nhi lắc đầu nói:


- Không phải hành động theo cảm tình!

- Không phải hành động theo cảm tình!


Lại cười nói với Tiết Bích:


- A Bích, chúng ta có thể nhận được Dao Trì che chở, không cần sợ hãi lão Long Vương kia trả thù, đó là nhờ những tiên trưởng kia ủng hộ chúng ta đây? Bọn họ lại nên làm cái gì bây giờ?


Tiết Bích hơi sửng sốt, trong sát na trên người nàng toả sáng quang mang, xác thực thông minh chính trực giống như thần minh, không khỏi lộ ra mỉm cười thoải mái, cúi đầu nói:


- Người nói đúng, là ta quá mức do dự trước sau, ta nguyện ý nghe theo mệnh lệnh của người.


Hứa Tiên nói:


- Vốn dĩ cũng không muốn để các ngươi tham dự đến trong sự tình nguy hiểm như vậy, nhưng Đông Hải Long Vương thuộc hạ đông đảo, đến lúc đó, tam Hải Long Vương khác có thể cũng sẽ đi tới hộ pháp.


Tiết Bích nói:


- Những kẻ này có thể giao cho chúng ta, sẽ cho ngươi chế tạo cơ hội đối mặt với Ngao Nghiễm.


Hứa Tiên nói:


- Không nghi ngờ chúng ta có thể làm được không à?


Tiết Bích xoay người nói:


- Đây chỉ là trả lại nhân tình của ngươi mà thôi, hơn nữa, Ngư Nhi đã quyết định tức là ta quyết định.


Hứa Tiên mỉm cười:


- Tốt lắm, chúng ta đây sẽ mời đến một hội nghị tác chiến đi sao!


Lúc này cơn lốc đã tiếp cận, thuyền đã bắt đầu lắc lư rõ ràng, lấy mắt thường có thể thấy được vân sơn ô hắc, yêu ma phô thiên cái địa nuốt hết qua đây. Thuyền rồng thật lớn ở trước mặt của nó giống như là món đồ chơi của hài đồng.


Hứa Tiên quay về phía thiên địa kỳ cảnh này, cũng nhịn không được tán thán nói:


- Thực sự là tráng lệ a!


Đám thuyền viên sau khi cầu xin xong, đều trở lại vị trí của mình, chuẩn bị vì sinh mệnh của bản thân làm một lần đánh cược, bọn họ vững tin Hứa Tiên xác thực đã điên, một người ở đầu thuyền điên cuồng quay về phía không khí nói chuyện, mọi người tức giận nghĩ: người như vậy mặc cho hắn chết ở trong sóng biển đi.


Cuồng phong lôi cuốn nước mưa từ phương hướng rất xa bay tới, Vệ Thanh tiến lên nói:


- Đại nhân, mời ngài trở lại khoang thuyền đi!


Hứa Tiên xua tay cự tuyệt, lúc này, một đầu thuyền rồng đã cắm vào trong cơn lốc.


Thuyền trưởng phát sinh tiếng gào thét hào hùng, cũng may trong mưa gió cổ vũ ý chí chiến đấu của mọi người, nhưng bỗng nhiên nhận thấy được, xung quanh làm sao lại yên tĩnh như vậy. Đám thuyền viên cũng nhận thấy được dị dạng, không biết từ lúc nào thuyền đã không hề lay động nữa.


Cơn bão lốc lẽ nào chỉ là một hồi ảo giác, không, không phải ảo giác, một cơn lốc đang rít gào ở bên cạnh bọn họ, nhưng lại không cách nào chạm đến mép thuyền, tất cả bọn họ đều mở to hai mắt, nhìn về phía đầu thuyền, không thể tin được con mắt của bản thân, chỉ thấy ở trong kinh đào hãi lãng vô tận, có một cổ lực lượng vô hình mở ra một thủy lộ bình yên.


Hứa Tiên cười nói:


- Ta đã nói, Mụ Tổ Nương Nương sẽ bảo vệ chúng ta mà.


Quay đầu nhìn lại, Ngư Nhi đang đứng ở đầu thuyền, quay mặt đem cả đại hải, tách ra khỏi cơn lốc bão.


Đợi cho cơn lốc xuyên qua, khi lại nhìn thấy ánh mặt trời, đám thuyền viên đã đối với Hứa Tiên kính ngưỡng giống như thần minh, đều biểu thị đoàn kết chặt chẽ ở dưới sự lãnh đạo của Hứa Tiên, tuyệt không dám lại có bất cứ dị tâm nào nữa.


Vũ Đằng Thành tiến lên nói:


- Hứa đại nhân, ngài thực sự là thần nhân, có ngài ở đây, ta nhất định có thể đoạt lại bảo tọa tướng quân.


Hứa Tiên nói:


- Ta là có thể giúp ngươi bận bịu, thế nhưng có thể làm được một bước kia hay không, vẫn là phải dựa vào chính bản thân ngươi. Nếu là toàn bộ Đông Doanh đều phản đối ngươi, một mình ta lại có biện pháp nào đây?


- Không... Sẽ không, Đông Doanh còn có rất nhiều chí sĩ của Vũ Đằng Gia chúng ta, bọn họ đều đang trông ngóng Vũ Đằng Gia chúng ta một lần nữa phấn chấn trở lại.


Vũ Đằng Thành nói như thế, trong lời nói lại không có nửa phần lo lắng.


Hứa Tiên vỗ vỗ vai hắn:


- Vậy ngươi nỗ lực lên đi sao!


Ngư Nhi và Tiết Bích Yến Tử đã trở lại trong thủy phủ, chuẩn bị triệu tập chúng tiên, làm ra chuẩn bị vì việc Đồ Long.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận