Hứa Tiên Chí


Ở trong trướng bồng sống cuộc sống đầy mùi vị dê cừu quả thực không thể tưởng tượng được, nhưng lúc này sao có thể ở trước mặt Hứa Tiên tỏ ra yếu thế, lại mạnh miệng nói:


- Ta sẽ mang theo đủ hương liệu dùng.


- Có thể trụ được đến bao giờ, nhưng ở bên cạnh Nhã Mộc Trà Khả Hãn gì đó chẳng lẽ không có vô số thê thiếp sao? Điều này sợ rằng không phù hợp với yêu cầu của Hồng Tụ ngươi đi!


Hứa Tiên mỗi lần nhắc đến cái tên này đều cảm thấy trong lòng một trận cổ quái.


Doãn Hồng Tụ cãi lại nói:


- Đó là thiếp thất, không, là trong công văn cầu thân của Nhã Mộc Trà Khả Hãn kia đã chuyên môn bảo đảm sẽ bỏ hết thê thiếp, cùng người bình thường không có gì khác biệt.


Hứa Tiên kinh ngạc nói:


- Lợi hại như vậy? Còn có chính là, ngươi thật sự tin tưởng? Đến địa bàn của nhân gia, nhân gia tùy tiện tìm nữ nhân, ngươi còn có thể quản được sợi lông a, ngay cả nhà mẹ đẻ cũng không cách nào trở lại được.


Doãn Hồng Tụ nói:


- Ta chính là ngu như vậy, nguyện ý tin tưởng loại lời nói này. Chí ít nhân gia còn nguyện ý lừa ta.


Hứa Tiên nghiền ngẫm nói:


- Điều này cũng đúng, bất quá còn có chính là, tái ngoại hình như có một loại phong tục, nếu như phụ thân chết, nhi tử sẽ kế thừa thê thiếp của phụ thân, cái gọi là "phụ tử, thê kỳ hậu mẫu" Vương Chiêu Quân hình như là sau khi Hô Hàn Tà Thiền Vu qua đời, đã gả cho trưởng tử của Hô Hàn Tà làm vợ. Nếu như Nhã Mộc Trà kia mà chết trước ngươi, đó chẳng phải là rất tệ rồi sao?


Doãn Hồng Tụ giống như bị sét đánh trúng, cũng nói không ra lời nữa. Một chút huyễn tưởng tốt đẹp kia triệt để tan biến, thảo nguyên xanh thảm, đám mây trôi bồng bềnh, anh hùng cưỡi ngựa gì đó. Không tiếp thụ được, vô luận như thế nào cũng không thể tiếp thụ được. Cho dù nghĩ muốn đi tái ngoại chịu khổ, nhưng cũng không phải là loại khổ sở này.


Hứa Tiên mỉm cười:


- Do đó vẫn là thành thành thật thật ở lại kinh thành đi. Đừng nghĩ những chuyện kia nữa, thế giới này là rất nguy hiểm nha!


Doãn Hồng Tụ buồn bã lại oán giận nói::


- Ngươi nhất định phải đánh vỡ toàn bộ huyễn tưởng của ta sao? Xem bộ dáng không biết làm thế nào của ta, khiến ngươi vui vẻ như thế sao?


Hứa Tiên nói:


- Không phải là như thế, mà là thế giới này quá hiện thực, loại người như ngươi quá dễ bị tổn thương, ta chỉ là muốn bảo hộ ngươi. Tuy rằng ta cũng là có chút tự thân khó bảo toàn được.


Doãn Hồng Tụ nói: Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn


- Tự thân khó bảo toàn? Bằng vào bản lĩnh của ngươi, còn có chuyện gì có thể làm khó được ngươi sao?


Hứa Tiên cảm thán nói:


- Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân a! Cho dù là ta, cũng có thứ không đối phó được. Nhưng ở trong phạm vi năng lực của ta, ngươi vẫn là thành thành thật thật sống qua những ngày này.


- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?


Ở trong mắt Doãn Hồng Tụ, hắn quả thực là không gì làm không được. Mặc dù là phản loạn, vấn đề nghiêm trọng như vậy đến trong tay hắn cũng có thể đơn giản giải quyết được, hôm nay dĩ nhiên nói ra được loại lời nói không có tự tin này được.


Hứa Tiên nói::


- Ngươi suy nghĩ thật là đơn giản.


Doãn Hồng Tụ vội vã gật đầu.


Hứa Tiên đã đại khái giảng thuật một lần, sau đó cười nói:


- Ta hiện tại thực sự là tiền đồ chưa biết, đến đây đi, mau mau đáp ứng ta không nên đi hòa thân gì đó, ta thật tính toán tiền đồ của ta.

- Ta hiện tại thực sự là tiền đồ chưa biết, đến đây đi, mau mau đáp ứng ta không nên đi hòa thân gì đó, ta thật tính toán tiền đồ của ta.


Doãn Hồng Tụ càng nghe càng cảm thấy không thể tưởng tượng. Mặc dù là nàng, phàm nhân này đối với những nhân vật tuyệt đỉnh trong cố sự thần thoại cũng là như sấm bên tai. Nếu là cùng những thiên thần này đối địch mà nói, trên đời sợ rằng bất luận kẻ nào đều không dám tự tin. Loại áp lực tinh thần khổng lồ này đã đủ để đem người ta đánh tan.


Dù vậy, hắn cũng vẫn đến đây trước, khuyên chính mình không nên hòa thân đúng không? Mỉm cười tựa như hoàn toàn vô sự, rõ ràng đều đã đến sống chết trước mắt, trong lòng, trong lòng nàng nhất thời mọc lên đủ loại tư vị.


Doãn Hồng Tụ tiến lên, vội vã thúc giục nói:


- Hán văn, ngươi nhanh đi xem bói đi sao!


- A, lại chịu gọi tên tự của ta!


Hứa Tiên nhếch mày cười nói:


- Nói như vậy ngươi đã đáp ứng.


- Đừng nói những cái này nữa, ta đáp ứng ngươi! Ta cái gì cũng đều đáp ứng ngươi!


U oán trong lòng Doãn Hồng Tụ bỗng nhiên biến mất không còn, hôm nay chỉ ngóng trông hắn có thể bình an vô sự.


Hứa Tiên nhìn khuôn mặt tràn đầy thân thiết mỹ lệ trước mắt, trong lòng không khỏi hơi khẽ động, khi giận dỗi cùng khi quan tâm người khác thật khác nhau quá xa. Nàng còn đang lải nhải thúc giục, hình như đã hoàn toàn quên mất sự tình của mình. Hắn khẽ thở dài, cúi đầu ở trên cánh môi mềm mại hồng sắc của nàng nhẹ nhàng hôn một cái.


Tiếng nói của Doãn Hồng Tụ chợt im bặt lại, trợn to hai mắt, lui ra phía sau một bước, sờ lên môi của chính mình. Khác với khi đã từng cứu nàng, loại tiếp xúc bất đắc dĩ này, hôm nay làm ra loại sự tình này đã tuyệt đối vượt lên trước giới hạn bằng hữu đi. Cho dù không có kinh nghiệm gì, ta cũng biết rất rõ ràng! Vậy kế tiếp nên như thế nào đây? Phẫn nộ sao? hay là nên vui vẻ?


Nhưng trước mặt hắn chỉ là dùng loại dáng tươi cười đáng ghét mà tràn ngập ánh dương quang, khẽ mỉm cười, không hề có cảm giác phạm tội.


Doãn Hồng Tụ vẻ mặt tràn ngập ửng đỏ chất vấn nói:


- Ngươi...ngươi sao có thể làm như vậy được? Chúng ta không phải bằng hữu sao?


Hứa Tiên dựng thẳng lên ngón trỏ, chăm chú giải thích nói:


- A, cái này là nụ hôn hữu nghị.


- Nụ hôn hữu nghị?


Doãn Hồng Tụ lập tức tỏ ra phẫn nộ, nàng còn chưa thấy qua nam nhân vô sỉ như vậy, dĩ nhiên muốn dùng loại lý do này lừa dối qua được.


Hứa Tiên mỉm cười nói:


- Đúng vậy, cái này là lễ tiết của người Phương Tây xa xôi, có cảm giác tình hữu nghị của chúng ta càng trở nên sâu sắc hơn không? Có người nói hữu tình đúng là so với ái tình càng thêm vĩ đại hơn.


Tuy rằng người phương Tây hình như là hôn lên mặt, bất quá loại việc nhỏ này đương nhiên không cần lưu ý.


Doãn Hồng Tụ xấu hổ đến đỉnh điểm, bỗng nhiên như là mất đi khí lực toàn thân:


- Bỏ đi, ngươi nói là cái gì, thì chính là cái đó đi! Nói chung, nhanh đi xem bói đi!


Tiếng nói của nàng vừa dứt, môi Hứa Tiên đã lại áp lên môi của nàng, cũng không còn là một nụ hôn nhẹ nhàng nữa. Mà là thật sâu đem nàng ôm vào trong ngực, đầu lưỡi lách qua khớp hàm, cùng cái lưỡi thơm tho quấn lấy, hầu như ở trong nháy mắt, đã tan rã lực lượng phản kháng của nàng, tâm thần rung động nói không ra lời, trong lòng tràn đầy tư vị không thể miêu tả được.


Hứa Tiên ôm ấp thân thể mềm mại tỏa ra hương thơm ngoài ngạt, thỏa thích thưởng thức tư vị thơm tho trên môi của nàng, thẳng đến khi nàng không thở nổi, mới buông nàng ra.


Doãn Hồng Tụ thở dốc, đối với Hứa Tiên trợn mắt nhìn.


Hứa Tiên vẻ mặt vô tội nói:


- Ngươi vừa rồi như vậy, khiến người ta cảm thấy nếu như không làm như vậy chính là đang phạm tội.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận