Hứa Tiên Chí


Hài tử đang ở trong tã lót bị kinh hãi oa oa khóc lớn. Trần phu nhân vội vã đi dỗ dành, không khỏi lưu lại hai hàng thanh lệ:


- Lão gia, sao ngươi lại biến thành như vậy, hiện tại sinh sống yên ổn có cái gì không tốt sao?


Trần Luân phẩy tay áo bỏ đi. Đêm khuya người tĩnh, hắn nằm ở trên giường trằn trọc. Hắn biết tính tình của phu nhân nhà mình, ngày mai tất đem việc này báo cho Hứa Tiên biết, mà hắn thả tội phạm quan trọng, đã không có đường lui nữa rồi.


Hắn từ dưới gối đầu lấy ra một thanh loan đao sừng trâu, đi về phía phòng ngủ của Trần phu nhân.


Đêm khuya người tĩnh, trong đại lao ngục tốt trực đêm cũng bắt đầu buồn ngủ.


Xà mẫu bỏ đi gông xiềng trên người, đi tới trước cửa lao, đem thân hình vặn vẹo một cái, từ giữa cái khe chật hẹp đi qua, hướng ra bên ngoài đại lao đi đến, mấy con rắn nhỏ bích lục không biết từ nơi nào chui ra, bò tới trên người nàng.


Ngục tốt chợt thấy có người vỗ vai của hắn, bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, chỉ thấy một ngục tốt khác, nói với hắn:


- Nên tuần tra ban đêm!


Ở trong lao phòng trực đêm theo thường lệ phải đến trong nhà lao dò xét vài lần.


- Nửa đêm có thể có chuyện gì được?


Ngục tốt bất mãn lầm bầm một tiếng, cầm lấy trường đao ngẩng đầu đã thấy một bóng người từ trong bóng tối đi ra, thất kinh hỏi:


- Người nào!


Xà mẫu đưa tay vừa nhấc một cái, hai con rắn nhỏ như nỗ tiễn kích bắn ra, cắn lên cổ ngục tốt. Ngục tốt nhất thời té trên mặt đất, cứ như vậy liên tục giết vài gã ngục tốt, đi tới trước cửa nhà lao.


Cửa sắt này trong thường ngày là đóng chặt lại, không cho hạng người nhãn rỗi ra vào, buổi tối càng tuyệt không mở ra. Trên cửa khắc thần thú Bệ Ngạn, uy nghiêm quan sát xuống tới. Con thú truyền thuyết này không chỉ nhiệt tình vì lợi ích chung, bênh vực lẽ phải, hơn nữa có thể làm rõ sai trái, theo lẽ công bằng mà phán quyết. Do đó được khắc lên cửa nhà lao.


Xà mẫu cười lạnh lùng, liền muốn đánh mở ngục môn, thần tượng Bệ Ngạn trên đỉnh đầu, bỗng nhiên phát sinh tiếng rít gào.


Xà mẫu trong lòng cả kinh, con rắn nhỏ trên người đều rơi xuống trên mặt đất, ngẩng đầu đã thấy Bệ Ngạn tựa hư tựa thực hướng về phía nàng lao qua. Nàng kinh hoảng giơ lên cánh tay chống đỡ, chỉ cảm thấy một trận đau nhức, quay đầu lại đã thấy Bệ Ngạn gặm một cánh tay của nàng. Bình ổn rơi trên mặt đất, thân hình hổ so với hổ còn muốn lớn hơn.

Xà mẫu trong lòng cả kinh, con rắn nhỏ trên người đều rơi xuống trên mặt đất, ngẩng đầu đã thấy Bệ Ngạn tựa hư tựa thực hướng về phía nàng lao qua. Nàng kinh hoảng giơ lên cánh tay chống đỡ, chỉ cảm thấy một trận đau nhức, quay đầu lại đã thấy Bệ Ngạn gặm một cánh tay của nàng. Bình ổn rơi trên mặt đất, thân hình hổ so với hổ còn muốn lớn hơn.


Bệ Ngạn vừa mới rơi xuống đất, cũng không chút nào dừng lại, vặn người lại mạnh mẽ lao lên.


Xà mẫu chỉ nói:


- Mạng ta xong rồi!


Hình xăm xà hình trên người nàng bỗng nhiên sống lại hóa thành một con trường xà cùng Bệ Ngạn dây dưa cắn xé cùng một chỗ.


Xà mẫu bất chấp đau nhức, vội vã mở cửa nhà lao.


Đại lao tuy rằng hẻo lánh, nhưng xung quanh cũng có mấy hộ gia đình, bị một tiếng rống lên của Bệ Ngạn làm kinh động, phát ra một ngọn đèn.


Xà mẫu tìm được đường sống trong chỗ chết, không dám dừng lại, ôm vết thương hướng về phía Độc Long động chạy đến.


Trường xà đem Bệ Ngạn gắt gao quấn lấy, Bệ Ngạn thì gắt gao cắn trường xà bảy thốn, giằng co một hồi, lại dần lần từ thực chuyển hư, trở lại trên cửa nhà ngục. Trường xà kia cũng biến mất không thấy đâu.


Đám bộ khoái nghe tiếng chạy tới, chỉ thấy trên mặt đất một cánh tay đứt đoạn.


Xà mẫu đi tới trên núi, quay đầu lại nhìn An Long thành một cái, cắn răng nói:


- Hứa Tiên, ta không báo cừu này, thề không làm người!


Trần phu nhân tâm thần không yên, đang ngủ không yên, bỗng nhiên nghe được một vài tiếng động, mơ mơ hồ hồ mở hai mắt ra, loáng thoáng nhìn thấy một hắc ảnh đang đứng ở bên cạnh nôi. Loan đao trong tay hắc ảnh ánh lên ánh trăng ngoài cửa sổ, để trong lòng nàng cả kinh, cao giọng nói:


- Ngươi là ai?


Hắc ảnh kia quay đầu lại nhìn nàng một cái, chỉ thấy hai điểm hồng quang mơ hồ.


- Trần Luân, ngươi điên rồi sao?


Trần phu nhân đại kinh thất sắc, tiến lên nắm lấy tay hắc ảnh kia, đã thấy rõ thân phận người tới.


Trần Luân giơ cánh tay lên, đem nàng đẩy ra một bên, loan đao trong tay không chút do dự chém xuống, đứa trẻ nhỏ nhất thời khóc rống lên, cánh tay như ngó sen đứt đoạn tí tách chảy ra máu tuôi. Trần Luân vội vã dùng bát sứ tiếp lấy, máu tươi ở trong nước chìm nổi ngưng tụ.


Sau đó hắn lại ở trên ngón tay của chính mình nhẹ nhàng khứa một cái, đồng dạng đem giọt máu nhỏ vào trong chén sứ.


Trần phu nhân mơ hồ minh bạch hắn đang làm cái gì, cũng không thể tin tưởng nổi nói:


- Ngươi đang làm cái gì vậy?


Trần Luân cũng không để ý tới nàng, đem bát sứ để sát vào song cửa, quay về phía ánh trăng sáng sủa, nhìn chằm chằm vào bát, hai loại máu ở trong chén chìm nổi, nhưng không dung hợp.


Trần Luân phẫn nộ nắm tóc của Trần phu nhân kéo dài tới bên cửa sổ, chỉ vào bát sứ nói:


- Xem chuyện tốt ngươi đã làm đi!


- Điều này sao có thể?


Trần phu nhân nhịn đau nhìn một cái, cũng kinh hãi nói không ra lời, biết đạo lý máu phụ tử đứt đoạn đều có thể dung hợp.


Trần Luân lộ ra dáng tươi cười sầu thảm nói: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m


- Ta đã nói ta nhiều năm không con, sao lại đột nhiên có được. Hay cho Hứa Tiên, còn để ta cho rằng hắn đối với nhà của ta có ân cứu mạng, nguyên lai lại là như thế này.


Cúi đầu chỉ thấy trên mặt Trần phu nhân tràn đầy vẻ buồn bã không thể tin tưởng, dưới ánh trăng vẫn mỹ lệ như trước, mà trên người nàng chỉ mặc áo lót, lộ ra tư thái tuyết trắng mềm mại. Sát niệm trong lòng hắn nhạt hơn rất nhiều, liền ngồi xổm người xuống, nói với nàng:


- Ngươi bị yêu pháp của yêu pháp mê hoặc, vốn không trách được ngươi, đợi ta giết hai nghịch tử của Hứa Tiên, chúng ta hiện tại liền rời khỏi An Long huyện.

- Ngươi bị yêu pháp của yêu pháp mê hoặc, vốn không trách được ngươi, đợi ta giết hai nghịch tử của Hứa Tiên, chúng ta hiện tại liền rời khỏi An Long huyện.


- Cái gì!


Trần phu nhân cả kinh, lưu lại hai hàng lệ, nắm chặt tay của hắn nói:


- Không phải, không phải, đó là hài tử của ngươi a!


Trần Luân sắc mặt đại biến, trong mắt hai điểm hồng quang càng phát ra lóe sáng, biểu tình dữ tợn:


- Tiện nhân, đến bây giờ còn dám lừa gạt ta!


Nói rồi đứng dậy, đi về phía cái nôi.


- Đừng mà!


Trần phu nhân kêu lên sợ hãi, tiến tới ngăn cản, lại bị Trần Luân dùng sức đẩy một cái, nặng nề ngã xuống đất, đầu váng mắt hoa, cả người đau nhức, nỗ lực chống đỡ thân thể:


- Đừng, đừng mà, đó thực sự là...


Trần Luân nghe được lời ấy càng trở nên phẫn nộ, nắm chặt loan đao sừng trâu, quay về phía tã lót hung hăng đi đến, chợt nghe được ngoài cửa sổ truyền đến một trận tiếng cười quỷ khặc khặc:


- Các ngươi nếu không muốn, vậy liền cho ta đi!


Một phụ nhân nước da màu chằm, phanh ngực để lộ bầu vú, bỗng nhiên hiện thân trong phòng, đem hai hài nhi trong nôi ôm lấy:


- Hài nhi đáng yêu, đa nương của ngươi không cần ngươi, nương đến yêu thương các ngươi!


Quỷ Bà một trong Quỷ vương dẫn đường dưới trướng Quỷ Đế gần đây bỗng nhiên không hình bóng, Cửu Tử Quỷ Mẫu phụng mệnh đến trong nghĩa trang ngoài thành điều tra chợt nghe được trong thành có tiếng trẻ con khóc thét. Nàng đối với âm thanh này cực kỳ mẫn cảm, ở ngoài hơn mười dặm vẫn có thể nghe được. Nàng từ lúc tại Nga Mi bị Thanh Loan chém chết cửu quỷ, tìm kiếm trẻ con thích hợp khắp nơi, để luyện thành quỷ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận