Hứa Tiên Chí


Yến Xích Hà nói:


- Đúng vậy, ta cũng đang tìm kiếm biện pháp khác, hơn nữa đã có chút thu hoạch, lại có đệ tử tiên tiến học kiếm sẽ có chỗ cải biến. Thận sát vốn là điều thứ nhất kiếm đạo truy cầu, ta cũng không nguyện đại khai sát giới, sát niệm quá nặng, không có lợi cho tu luyện. Hôm nay trong môn phái chỉ có một mình ta vượt qua thiên kiếp, hơn phân nửa chính là bởi vì loại duyên cớ này.


Chư vị Thục Sơn trưởng lão khác ngồi nghe đều là xấu hổ, Yến Xích Hà đem pháp môn chính mình nghiên cứu ra dốc lòng truyền thụ, bọn họ rất nhiều người trước đây kiếm thuật còn ở trên Yến Xích Hà, sau lại lấy dùng nội đan cũng so với Yến Xích Hà cường đại hơn nhiều. Nhưng hết lần này tới lần khác không ai có thể theo kịp cước bộ của Yến Xích Hà vượt qua thiên kiếp.


- Yến huynh cũng không cần quá mức lưu ý Viên Công nói. Khi cần xuất thủ liền cứ xuất thủ, đặc biệt yêu ma hút máu người để tu luyện như Ngô Công Tinh, càng cần diệt cỏ tận gốc, bằng không không biết sẽ tàn hại bao nhiêu tính mệnh.


Theo hắn thấy, Thục Sơn ngay cả không phải tận thiện tận mỹ, nhưng chỉ cần chính đạo trong lòng không mất, vẫn là lợi lớn hơn hại. Đặc biệt đối với bình dân bách tính mà nói càng là như thế.


Yến Xích Hà nói:


- Tình huống Ba Thục cùng địa phương khác không giống nhau. Ở đây truyền lưu rất nhiều Thượng Cổ vu pháp, không biết có bao nhiêu yêu nhân đã sinh ra pháp bảo tế luyện pháp thuật, xưng là huyết tế. Tuy rằng đều khó thành đại đạo, nhưng chỗ âm độc của nó, ngay cả Nhân Tiên tầm thường đều khó có thể chống đối được. Người bình thường càng chỉ có thể xem như thịt cá. Thậm chí ngay cả Phật môn ôm lòng từ bi đều phát triển ra rất nhiều lưu phái quỷ dị.


- Trong núi càng có rất nhiều thôn dân chưa từng được khái hoá, đem những yêu ma quỷ quái kia thờ phụng thành chân thần, cam nguyện hiến tế tam sinh thậm chí cả người sống. Hơn nữa lại thêm quỷ thành đều ở chỗ này, rất nhiều ác quỷ hoành hành không cố kỵ, chỗ hiểm ác đáng sợ thật sự là một lời khó nói hết. Ta để Thanh Loan tọa trấn trong núi, tùy thời chuẩn bị cứu viện, nhưng tổn thất đệ tử cũng có hơn mười người. Ngay cả Thanh Loan cũng có mấy lần gặp nạn. Sơn môn bị công đánh cũng không phải lần đầu tiên, chỉ là lần đầu gặp phải cường thủ như vậy, vạn hạnh không có đệ tử hi sinh.


Hứa Tiên nhìn về phía Thanh Loan, trong thư của nàng lại chưa từng nghe nói qua có gì hiểm ác đáng sợ, thần tình Thanh Loan hơi chút mất tự nhiên cúi đầu nhìn đầu ngón chân, Hứa Tiên cho nàng một ánh mắt để trở về lại tính sổ với ngươi, nói với Yến Xích Hà:


- Ta không ngờ tới trong đó lại khó khăn như vậy. Vì đạo hiệp nghĩa, ta liền kính ngươi một chén.


So với môn phái khác chỉ lo đóng cửa tu luyện, Thục Sơn phái hành hiệp tứ phương cũng khó tránh khỏi sẽ trở thành chim đầu đàn. Mà ở trong loại tranh đấu kịch liệt này không ngừng có thân bằng hảo hữu bị chết trong tay yêu ma. Thục Sơn đệ tử ghét ác như cừu lại có thể nào mặc kệ. Người khác chỉ đứng ở trong lãnh địa của mình, đối với rất nhiều chuyện ác biết mà không quản, không hỏi tới, ngược lại có thể dễ dàng chỉ trích bọn họ cực đoan.


Bất quá Hứa Tiên cũng cảm giác được, mặc dù là Yến Xích Hà tìm được pháp môn không cần nội đan yêu quái để tu luyện. Khúc mắc giữa Thục Sơn phái cùng Yêu tộc cũng đã định trước khó có thể cởi ra. Khi song phương oán hận chất chứa càng lúc càng sâu đậm, chung quy sẽ có một ngày, bay lên trở thành chiến tranh chủng tộc. Viên Công cố ý muốn tiêu diệt Thục Sơn phái, chỉ sợ cũng vì nhìn thấu then chốt trong này đi sao!


Yến Xích Hà uống qua một chén rượu, cùng Hứa Tiên thoáng trò chuyện với nhau vài câu, đứng dậy nói:


- Lần Thục Sơn đại kiếp này, công lao cuẩ Thanh Loan lớn nhất.


Kiếm phong của nàng vẫn chưa mạnh đến mức có thể bảo vệ Thục Sơn sơn môn, nhưng đã bảo vệ cho tinh thần của Thục Sơn phái.


Trải qua một trận chiến này, Thục Sơn phái mới xem như đã đoàn kết một lòng, tựa như đem ngoan thiết rèn đúc một phen. Nếu là thực đem môn phái giải tán, lại lập lời thề, vậy thì coi như thực sự tương lai tìm được chuyển cơ, cũng không tìm lại được loại tinh thần này nữa. Đoạn kiếm còn có thể đủ tiếp tục, nhưng đã bị méo mó không còn hình dáng, lại khó có thể khôi phục nguyên dạng.


Rất nhiều lúc nhân sinh cũng không tồn tại dư địa chuyển hoãn.


Vỡ thì làm ngọc, lành thì làm ngói.


Thanh Loan vội hỏi:


- Thanh Loan không dám, lực lượng của ta không đủ, căn bản không thể làm được cái gì cả. Nhờ có chưởng môn còn có...ca ca, mới giữ được Thục Sơn phái không việc gì.


Yến Xích Hà mỉm cười:


- Ca ca ngươi tài đại khí thô, ta cũng không có gì có thể thưởng cho ngươi, vả lại thả ngươi ra, không cần thủ ở trong môn phái, theo hắn du lãm Nga Mi sơn này một chút đi nha!


Thanh Loan sắc mặt đỏ lên, liếc mắt nhìn Hứa Tiên một cái, vội vã cúi đầu nói:


- Dạ!


Hứa Tiên biết đại chiến vừa qua khỏi, Yến Xích Hà còn có rất nhiều công việc cần phải xử lý, liền đứng dậy nói:


- Yến huynh, vậy ta đây trước hết cáo từ.


Sau đó Thanh Loan đem hai người dẫn tới hậu sơn. Nơi này có tinh xá chuyên cung cấp cấp cho đạo hữu ngoài môn phái nghỉ lại, cách Thục Sơn phái có một khoảng cách. Lúc này cũng không có người ở lại. Bốn phía chỉ có tiếng chim, tiếng suối chảy róc rách, có vẻ thật là thanh tĩnh.


Thanh Loan dọc theo đường đi giới thiệu cảnh trí và chuyện thú vị trong núi. Nàng thân đeo trường kiếm y khuyết tung bay, vẻ mặt anh khí. Trong lúc nói cười lại mang theo một sự tự tin chưa từng có, lại càng có vẻ mỹ lệ đặc biệt.


Trong lòng Vân Yên rất là vui mừng, năm xưa tuy rằng không muốn, nhưng hôm nay xem ra vẫn là làm đúng. Nàng không nên chỉ là tiểu nha đầu ở bên cạnh mình, cũng phải làm việc gì đó khiến cho nàng kiêu ngạo. Chỉ là liếc mắt nhìn Hứa Tiên một cái, từ lúc rời khỏi đại điện, hắn không nói lấy một lời, chỉ là ngắm cảnh sắc giữa núi.


Thanh Loan thỉnh thoảng nhìn về phía hắn. Thấy hắn cũng không có nhìn về phía mình, nguyên bản khuôn mặt tươi cười hưng phấn khó nén lại được không khỏi trở nên buồn bã. Thanh âm cũng dần dần thấp xuống. Đi tới trong tinh xá, thoáng chỉnh lý qua, liền muốn cáo từ, nhưng thấy Hứa Tiên cũng không ngăn cản, không khỏi trong lòng đau xót.


- Hừ, không được khi dễ muội muội ta a.


Vân Yên bỗng nhiên quát một tiếng.


- Tiểu thư!


Thanh Loan cả kinh, đi tới kéo vạt áo của Vân Yên.


Hứa Tiên xoè hai tay ra:


- Ta có như vậy sao? Nhân gia đã lớn như vậy, đều có thể để ta đứng xa một chút, ta nào dám khi dễ nàng.


Không đợi Vân Yên nói, Thanh Loan đã vành mắt đỏ lên:


- Ca, ngươi oan uổng ta!


Trong lòng chua xót khổ sở, hầu như muốn rơi lệ.


Hứa Tiên trách mắng:


- Nói cái gì vô luận như thế nào cũng không cần nhúng tay vào. Chẳng lẽ là muốn cho ta xem ngươi đi chịu chết sao? Ở chỗ này có nhiều nguy hiểm như vậy cũng chưa bao giờ nhắc tới. Ngươi nếu thực có cái gì ngoài ý muốn, chẳng phải là để ta cùng tỷ tỷ ngươi hối hận cả đời. Mới vừa rồi làm trò trước mặt nhiều người, không tiện nổi giận với nàng, lúc này mới nhịn không được phát tác ra. Trong lòng so với nói là phẫn nộ, không bằng nói là nghĩ mà sợ đi sao!


- Ca, ta rất nhớ ngươi!


Thanh Loan nhào vào trong lòng Hứa Tiên, khóe mắt đã rơi xuống vài giọt lệ trong suốt.


Trong lòng Hứa Tiên mềm nhũn, giúp nàng lau đi giọt lệ, ôn nhu nói:


- Ta chỉ muốn ngươi nhớ kỹ, vô luận ngươi muốn làm gì, ta đều sẽ ủng hộ ngươi, quyết không bỏ mặc. Cho dù hướng ta xin giúp đỡ, cho dù ngươi biến thành kiếm tiên nữ hiệp cũng là như vậy, bởi vì chúng ta là người một nhà.


- Vâng, ca, ta biết rồi.


Thanh Loan gật đầu.


- Ta cũng muốn ôm!


Vân Yên cũng nhào vào trong lòng Hứa Tiên.


Hứa Tiên đem các nàng ôm vào trong ngực, chỉ thấy các nàng cũng ôm lẫn nhau, dung nhan đều là tuyệt mỹ, nhưng một kiều mị một thanh lệ, có thể là bởi vì nguyên nhân thời gian chờ đợi quá dài, mơ hồ có vài phần tương tự. Lúc này đều là dáng dấp vẻ mặt bình yên, trong lòng hắn cũng cảm thấy bình tĩnh dị thường.


Hồi lâu sau, Hứa Tiên mới buông các nàng ra, nói với Thanh Loan:


- Đúng rồi, ta có thứ này muốn đưa cho ngươi!


Thanh Loan nói:


- Cái gì?


- Tín vật định tình.


Vân Yên vui cười nói.


Sắc mặt Thanh Loan lập tức biến hồng, không nghe theo nói:


- Tiểu thư!

- Tiểu thư!


Lúc này nàng giống như là biến trở về tiểu nha đầu năm xưa kia.


Hứa Tiên cũng nói:


- Không nên nói bậy.


Nói rồi lấy ra một viên Long Hổ Kim Đan:


- Lấy tu vi hiện nay của ngươi, sau khi dùng Kim Đan, hẳn là có thể vượt qua thiên kiếp, trở thành Địa Tiên.


Trong mắt Thanh Loan lại hiện lên một tia thất vọng, ngược lại vui mừng nói:


- Cảm ơn ca!


Hứa Tiên nói:


- Thục trung này yêu ma quỷ quái tuy nhiều, nhưng có thể độ kiếp thành tiên dù sao vẫn là con số cực ít. Ngươi có thể tu thành Địa Tiên, lại dựa vào kiếm đạo chi lợi, sẽ không có gì nguy hiểm cả. Chỉ là trăm triệu lần không thể lại tồn tại suy nghĩ ngóc nát, vàng tan gì đó, để ta cùng tỷ tỷ ngươi phải lo lắng.


Thanh Loan gật đầu đáp ứng, không có chối từ.


Hứa Tiên đột nhiên nói:


- Ngươi cởi giày ra, đi đến trên giường.


Sắc mặt Thanh Loan bỗng dưng đỏ bừng, hơi nhìn sang sắc trời sáng sủa ngoài cửa sổ, đi chầm chậm tới bên giường, vừa đưa ánh mắt xin giúp đỡ nhìn về phía Vân Yên.


Vân Yên lúc đầu cũng là sửng sốt, nhưng ngay sau đó khóe miệng đã phiếm ra tiếu ý, cố ý thúc giục Thanh Loan.


Hứa Tiên lập tức biết được trong lời nói có chỗ mờ ám, bất quá cũng không có giải thích.


Thanh Loan chầm chập cởi giày ra, lộ ra bít tất tuyết trắng, mắt cá chân nhỏ và dài, trong mắt cũng tiêu tan vẻ sắc bén thường ngày, trở nên nhu hoà như nước.


Nhưng lời nói kế tiếp của Hứa Tiên để nàng hơi kinh ngạc:


- Ngươi hiện tại liền nuốt vào Kim Đan, khoanh chân đả tọa luyện hóa, ta sẽ dùng kiếp lôi giúp ngươi tiêu hóa!


Vân Yên cười ha ha:


- Muội muội ngốc của ta, ngươi nghĩ đi đâu vậy?


Sắc mặt Thanh Loan càng ửng hồng lên, nhẹ giọng kháng nghị:


- Ta...không có!


- Nghiêm túc chút đi!


Hứa Tiên ho nhẹ hai tiếng, ngồi xếp bằng ở trước mặt nàng.


Thanh Loan liếc nhìn hắn một cái, liền theo lời đem Kim Đan ăn vào, nghiêm trang ngồi đả toạ. Kim Đan vừa mới vào bụng. Lúc đầu chỉ là một mảnh cảm giác mát lạnh, nhưng ngay sau đó đã cảm giác được một bàn tay to lớn dán ở bụng của nàng. Một trận điện lưu tê dại chảy qua, để thể xác và tinh thần của nàng đều run lên. Kim Đan lập tức nóng hổi phát nhiệt, lại giống như vẫn kém hơn nhiệt độ lòng bàn tay của hắn.


- Chớ có phân tâm!


Hứa Tiên trầm giọng nói.


Thanh Loan vội vã thu liễm tâm thần, thu nạp Kim Đan phóng xuất một đạo linh lực.


Thời gian dễ dàng trôi qua. Sắc trời hết tối lại sáng. Hứa Tiên dựa vào căn cơ của Thanh Loan khá thâm hậu, liền dùng nhiều thêm vài phần kiếp lôi, làm cho Kim Đan hòa tan nhanh hơn chút, cũng dùng kiếp lôi giúp nàng tẩy luyện thân thể đã bị lôi kiếp đánh trúng không lâu trước.


Vân Yên tự tại hộ pháp bên cạnh, bất quá vì có Yến Xích Hà ước thúc, cũng không có người đến phía sau núi quấy rầy bọn họ.


Như vậy trôi qua ba ngày ba đêm, Thanh Loan mới mở hai tròng mắt ra, chỉ cảm thấy linh lực trên người tăng nhiều, lại cảm thấy trên người bám vào một tầng ô uế tanh hôi, chính là đem tạp chất trong cơ thể của nàng đều bài trừ ra ngoài.


Chỉ thấy Hứa Tiên đang mỉm cười nhìn nàng, nàng "a" một tiếng, ngự kiếm bay ra đi. Bộ dáng này làm sao có thể nhìn hắn được.


Hứa Tiên kỳ quái nói:


- Sao thế?


Vân Yên nói:


- Đi tắm thì phải, có muốn đi nhìn lén hay không?


Hứa Tiên trợn trắng mắt, Vân Yên nói:


- Nếu ngươi không đi, ta liền đi một mình vậy.


Tảng đá trên vách núi treo một thác nước nhỏ, bọt nước trắng xoá bắn văng ra, rơi vào trên da thịt của nàng, đem toàn bộ ô uế tẩy rửa, hiện lên một tầng hơi nước bạch sắc.


Nước suối cuối mùa thu lạnh lẽo đến tận xương, nàng lại không thèm để ý chút nào, đem tóc dài ẩm ướt buộc lại phía sau, hít một hơi thật sau, chỉ cảm thấy cả người ba vạn sáu ngàn lỗ chân lông đều tựa như mở ra, đều thổ nạp thiên địa linh khí, tự nhìn lại bản thân. Chỉ cảm thấy da thịt càng phát ra trắng nõn nhẵn nhụi, dáng người cũng càng thêm cao gầy xuất chúng so với lúc trước. Nói vậy có thể sẽ càng thêm khiến hắn yêu thích đi sao! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m


Nghĩ đến đây, nàng vội vã ngẩng đầu lên, để dòng nước băng lãnh cọ rửa khuôn mặt của nàng. Nước suối trong suốt từ trên thân thể mềm mại, đường cong động nhân của nàng chảy xuống. Chảy tới tảng đá trơn nhẵn dưới chân của nàng, lại thuận thế chảy tới trong hồ nước. Hình chiếu trong hồ nước trong suốt sặc sỡ nhật quang. Giặt sạch sẽ y sam, gấp lại chỉnh tề đặt ở trên tảng đá bên cạnh hồ nước. Kim Ngô Kiếm dựa nghiên ở bên vách núi, nàng đưa một tay liền có thể chạm đến vị trí.


Lỗ tai của nàng khẽ động, đưa tay chỉ một cái, kiếm quang xuất khiếu đem một mảnh cây cỏ thấp quấn rồi trở về trong vỏ kiếm, rừng cây đều đứt gãy rơi xuống, hiển lộ ra thân ảnh của Vân Yên.


Vân Yên không hề có vẻ xấu hổ, cười tủm tỉm đi tiến lên, ánh mắt hung hăng nhìn quét tại thâm sơn của Thanh Loan:


- Tiểu nha đầu vóc người thay đổi thật tốt, có phải là muốn nhờ có công lao của ta!


- Tiểu thư!


Thanh Loan không khỏi lui ra phía sau một bước, bảo vệ ngực, thân hình nàng liền mông lung ở sau màn nước, trong hơi nước.


Vân Yên tìm một tảng đá sạch sẽ ngồi xuống:


- Ngươi còn biết đến tiểu thư này sao? Từ lúc nhìn thấy ca ca kia của ngươi, ngươi đã không thể nhìn thấy tiểu thư như ta nữa rồi?


- Nào có nha!


Thanh Loan đưa tay vẫy một cái, y sam tự động bay tới, bị nàng từng cái mặc lên trên người.


Vân Yên lại nói:


- Nha đầu không nên mạnh miệng, chúng ta cũng sắp phải đi.


- Cái gì, cấp bách như vậy!


Thanh Loan vội vã quay đầu lại.


- Ca ca ngươi còn muốn đến Động Đình đem thần ấn giao cho Ngao Ly, đi nhậm chức cũng kéo dài không ít thời gian rồi. Chính là bình thường cũng nên đi đến rồi!


- Nói cái gì vô luận như thế nào cũng không cần nhúng tay vào. Chẳng lẽ là muốn cho ta xem ngươi đi chịu chết sao? Ở chỗ này có nhiều nguy hiểm như vậy cũng chưa bao giờ nhắc tới. Ngươi nếu thực có cái gì ngoài ý muốn, chẳng phải là để ta cùng tỷ tỷ ngươi hối hận cả đời.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận