Hứa Tiên Chí


Trong lòng Hứa Tiên ai thán một tiếng: ta biết ngay mà.


Hắn cũng không từ chối mà nói:


- Thơ có ngay.


Người khác trên ghế kinh ngạc, đề này tuy rằng không thể nói là khó, nhưng mà đương nhiên là không dễ. Kim Thánh Kiệt cũng tò mò này Hứa Tiên có thể ngâm ra bài thơ gì.


Hứa Tiên vuốt vuốt ly rượu trong tay, vẻ mặt hắn vừa vui vẻ vừa kì quái nói:


- Hồ thượng nhất lung thống, tỉnh thượng hắc quật lung, hoàng cẩu thân thượng bạch, bạch cẩu thân thượng thũng.


"Ha ha ha " mọi người cười vang, văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị. Mọi người đối với người đứng đầu bốn tiểu tài tử Giang Nam này quả tạật khâm phục. Thấy hắn đến, Kim công tử cuồng ngạo không bị trói buộc lại khách khí như thế, trong lòng bất mãn lại há lại chỉ có một người Hạ Tử Kỳ. Thời điểm lúc này còn không cất tiếng cười to, xuất một chút ác khí trong miệng thì làm sao chịu được.


Hứa Tiên vuốt vuốt chén rượu trong tay nhìn xem mọi người cười to, hắn nhàm chán hướng ánh mắt nhìn bông tuyết bay ngoài trời. Thiên Địa bao la, những người đang cười này nếu so sánh thì không đáng nhắc tới, chính hắn còn không nhận ra ột loại cảm giác, một tư vị đắc ý đạm bạc dần dần lan tràn thấm sâu vào tận xương tủy hắn.


- Hay!


Một tiếng kêu mạnh mẽ đánh vỡ tiếng cười, Kim Thánh Kiệt vỗ bàn một cái dọa mọi người đang ngồi nhảy dựng lên:


- Không một chữ tuyết, tuyết đã hiện ra hết, hơn nữa khôi hài đa trí, không rơi tại tục, Hứa huynh quả nhiên đại tài.


Hứa Tiên thầm nghĩ: Kim Thánh Kiệt này đã có chút tài học. Hứa Tiên ngâm bài thơ này có thể xem như vè thuỷ tổ, tuy rằng không thuận theo bằng trắc, nhưng có thể truyền lưu thiên cổ đủ để chứng minh giá trị của nó rồi. Giờ phút này Hứa Tiên cũng chỉ chắp tay nói:


- Đa tạ.


Thấy mọi người uống rượu đàm tiếu, Hứa Tiên không tự chủ được nhớ tới Phan Ngọc, bất quá hiện tại nhân vật chính không tự chủ được Kim Thánh Kiệt. Chỉ là hắn ta không có viên chuyển như ý mỗi người đều cảm thấy như tắm gió xuân tựa Minh Ngọc, mà mỗi người điên cuồng phóng túng, như là trên người có tâm sự. Tuy rằng giỏi về hài hước, nhưng vui đùa quá nhiều khiens người ta khoogn có cảm thấy tư vị gì, bất quá theo mấy lần cười vang khiến không khí sôi nổi vô cùng.


Bất quá hắn cùng Phan Ngọc có một chút giống nhau chính là tất cả mọi người muốn nịnh bợ hắn. Đại Hạ cũng không đè ép buôn bán, ngược lại có nhiều cổ vũ, thương nhân địa vị tuy rằng không có khả năng cao như người đọc sách, nhưng cũng gần tới. Nhà giàu nhất Giang Nam Kim Vạn Thành cũng không chỉ là thương nhân bình thường, danh từ nghiệp quan cấu kết cũng không phải hiện đại mới phát minh ra.


Một bọn đàn ông cho dù là người đọc sách, một khi tụ lại một chỗ nói chuyện phiếm, lại ngồi uống chút rượu thì chủ đề không thể không nhắc tới một điều. Đó chính là chơi gái ghẹo kĩ nữ, à, dùng thuyết pháp của bọn hắn chính là trêu hoa ghẹo liễu. Hơn nữa, còn nói đến hưng phấn đỏ bừng cả mặt.


Hạ Tử Kỳ nói:


- Kim huynh, tiểu đệ sớm nghe nói về đại danh Dương Châu thập diễm, chắc hẳn ngươi đều nhất nhất hưởng qua rồi chứ?


Thư sinh mặt đỏ cũng hùa vào nói:


- Há lại chỉ có từng đó thập mỹ sao? Ngươi không nghe thấy ngay cả năm trước Dương Châu hoa khôi Tô Uyển Tô tiểu thư đã thành người trong phòng của Kim huynh, nghe nói Kim huynh không có tham gia Sơ Tuyết Thí lần này nếu là tham gia...


Hắn vốn định nói: Chính là Giang Nam đệ nhất tài tử rồi. Nhưng còn lo lắng lời này rơi vào tai Phan Ngọc nên dừng lại kịp thời, linh cơ vừa động nói: Chắc chắn còn ở trên tứ tiểu tài tử rồi.


Kim Thánh Kiệt nháy mắt mấy cái, cười giễu nói:


- Sợ ta chính là người đứng đầu Giang Nam tứ tiểu tài tử a.


Hứa Tiên phát hiện đứng đầu Nhâm Giang tứ tiểu tử tài tử liền cười phốc một tiếng.


Hạ Tử Kỳ lập tức làm khó dễ nói:


- Hứa huynh vì sao bật cười? Tài học của Kim công tử chúng ta đều bội phục.

- Hứa huynh vì sao bật cười? Tài học của Kim công tử chúng ta đều bội phục.


Hứa Tiên cười lắc lắc đầu nói:


- Ta tuyệt không có ý giễu cợt Kim huynh, chỉ đột nhiên nhớ tới một vấn đề.


Kim Thánh Kiệt hiếu kỳ nói:


- Chuyện gì?


Hắn làm người rất khôi hài, đối với chuyện lý thú so đối thi từ càng cảm thấy hứng thú hơn nhiều.


Hứa Tiên ho nhẹ hai tiếng, hắng giọng nói:


- Ong vàng cùng con chuột kết bái, mời tại hạ đi qua làm minh chứng, tại hạ bất đắc dĩ phải để người thứ ba chen vào. Bằng hữu hỏi ta: vì sao lại chen vào chuột nhắt không?


Kim Thánh Kiệt hứng thú hỏi:


- Vì sao?


- xxxx (biên chém giúp em đoạn này với, bó trym rồi)


Kim Thánh Kiệt lập tức cười ha hả, Hạ Tử Kỳ cùng tú tài mặt đỏ mặt mũi tràn đầy ngượng ngùng, hung hăng trừng mắt Hứa Tiên. Hứa Tiên cũng không thèm để ý, tự rót uống một mình một ly, chậm rãi uống.


Có người lên tiếng hòa giải:


- Kim huynh lưu luyến Dương Châu, hôm nay tới đây Hàng Châu, không biết phong cảnh như thế nào, so với Hàng Châu ai ưu ai kém đây?


Kim Thánh Kiệt nghĩ nghĩ, tựa hồ trong lòng nhớ lại thời gian phong lưu lúc trước, thần sắc say mê:


- Thiên kim mãi nhất tiếu, dạ dạ sanh ca hiểu. Hoặc mãi túy độ kim tiêu mỹ mộng, hoặc tác từ phó dữ anh khẩu đê xướng, đương chân thị thiên đường nhất bàn. (Ngàn vàng mua một nụ cười, đêm đêm vang lời ca. Hoặc say rượu vào mộng đẹp hoặc làm thơ đưa ra môi đỏ ngâm xướng, quả là thiên đường) Hàng Châu mặc dù xưng Thiên Đường nhân gian nhưng đơn giản là người thanh sơn lục thủy, so về cảnh trí Dương Châu còn kém rất nhiều. Ta chỉ sợ Thải Phượng cô nương cũng nổi danh nơi đây cũng khó mà chen chân ở Dương Châu.


Mọi người đang ngồi đây đều là người Hàng Châu, hơn nữa vào thời cổ đại này giao thông không tiện, quan niệm địa vực ngược lại càng mạnh. Nghe Kim Thánh Kiệt nói như vậy, đều là sắc mặt tiu nghỉu, nhưng không có một ai phản bác, nhất thời không khí có chút tẻ ngắt.


Lại nghe một người ngâm nói:


- Túng đậu khấu từ công, thanh lâu mộng hảo, nan phú thâm tình.


Hứa Tiên đang rung đùi đắc ý, làm bộ dạng ai thán.


Kim Thánh Kiệt cả kinh, đang muốn nói cái gì đó, lại nghe gã sai vặt mặc áo xanh kêu một tiếng:


- Thải Phượng cô nương đến.


Tất cả mọi người ngồi thẳng lên nhìn lại, quả thấy một thuyền hoa đạp tuyết mà đến, cập bờ dừng lại. Một Thanh y nữ tử đi ra nói:


- Bên ngoài tuyết lớn, mời chư vị lên thuyền.


Kim Thánh Kiệt cười nói:


- Vị Thải Phượng cô nương quả thực thú vị, xem ra chúng ta bày tịch yến làm cho nàng không dễ buông tha a.

- Vị Thải Phượng cô nương quả thực thú vị, xem ra chúng ta bày tịch yến làm cho nàng không dễ buông tha a.


Hứa Tiên đứng lên nói:


- Kim công tử, ta không đi, còn mượn thuyền của ngươi đưa ta trở về.


Kim Thánh Kiệt lại tới kéo Hứa Tiên nói:


- Vậy làm sao được? Nghe ba câu nói của ngươi cực kì vi diệu, ta còn muốn tiếp tục thỉnh giáo một phen.


- Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu, thoại bất đầu ky bán cú đa. (Tửu phùng tri kỷ ngàn chén ít, không hài lòng hơn nửa câu.)


Hứa Tiên cùng đám người này trên cơ bản thuộc về không hài lòng, ngược lại trên người Kim Thánh Kiệt tràn đầy phong mang vẫn có chút thú vị. Nhưng mà không muốn tham gia náo nhiệt nên Hứa Tiên muốn rời đi. Kim Thánh Kiệt chỉ đành ra lệnh cho thủ hạ chèo thuyền đưa Hứa Tiên cập bờ, nhưng Hứa Tiên vừa muốn lên thuyền thì lại bị Kim Thánh Kiệt giữ chặt.


Quay đầu lại thì thấy Kim Thánh Kiệt nháy mắt ra hiệu:


- Có ngồi vào vị trí thơ tự nhiên cũng có rời tiệc thơ, Hứa huynh nếu có thể ngâm xuất từ thì bỏ qua. Nếu không thể ngâm được thì lúc này ta cho thuyền rời đi một mình, ngươi phải theo ta tới yến hội của Thải Phượng cô nương.


Hứa Tiên biết rõ công tử quần là áo lượt nhiệt tình, thật sự là trâu chín con kéo không trở lại, hắn nói:


- Muốn ngâm thơ như thế nào?


Kim Thánh Kiệt cười nói:


- Ngươi đã nói Hàng Châu tốt, vậy thì lấy Hàng Châu làm đề, còn phải thỏa mãn ta mới được. Bất quá ta cũng không phải làm khó ngươi, nếu như ngươi nói không ngâm được thì ta thả cho ngươi đi.


Dùng Hàng Châu ngâm thơ, ai cũng có thể tới, nhưng nếu muốn cho hắn thoả mãn thật sự là ngàn muôn vàn khó khăn. Mà văn nhân tốt đều không thể ngâm được Hàng Châu tốt thì nó chính là quá xấu.


Hứa Tiên nhất thời do dự, thư sinh chờ leo lên thuyền hoa đều gấp khó dằn nổi, nhưng Kim Thánh Kiệt làm ông chủ còn chưa lên thuyền hoa thì đám người sao có thể lên, có thể được mời lên thuyền hoa của Thải Phượng, tuyệt đối là hao tốn xa xỉ.


Thải Phượng trong bức màn thuyền hoa hỏi:


- Thanh Loan, đám người như thế nào còn chưa lên, chẳng lẻ muốn ta đi mời sao?


Thanh Loan xoay mặt nhỏ giọng nói:


- Tiểu thư, là tên gian lận Hứa Tiên, người ta buộc hắn ngâm thơ? Chúng ta đầu tiên chờ chút đã, ta xem hắn bị mất mặt như thế nào.


Oán niệm của nàng đối với Phan Ngọc cùng Hứa Tiên tương đối sâu a.


Hứa Tiên nghĩ một lát thì cười nói:


- Thơ là ngâm không được.


Thừa dịp Kim Thánh Kiệt sững sờ, Hứa Tiên tránh thoát tay của hắn, nhảy lên thuyền.


Kim Thánh Kiệt âm nghiêm mặt nói:


- Thôi, thôi, đưa tục vật này li khai đi.


Người chèo thuyền nhổ sào, Thanh Loan vỗ tay cười nói:

Người chèo thuyền nhổ sào, Thanh Loan vỗ tay cười nói:


- Quả nhiên là cái bao cỏ.


Thuyền chậm rãi rời đi Hứa Tiên đứng ở bong thuyền cười nói:


- Từ ngược lại có một câu.


Ánh mắt của mọi người không khỏi lại một lần nữa bị hấp dẫn đến trên người hắn. Hạ Tử Kỳ không khỏi nghĩ đến tình cảnh lần thứ nhất nhìn thấy Hứa Tiên. Khi đó Hứa Tiên tuy rằng thẳng thắn, nhưng mà không có lưu lại cho hắn ấn tượng quá lớn.


Trong gió tuyết, y phục của Hứa Tiên bay múa, chẳng biết lúc nào trở nên tiêu sái vô cùng.


- Đông nam hình thắng, tam ngô đô hội, tiễn đường tự cổ phồn hoa. Yên liễu họa kiều, phong liêm thúy mạc, tham soa thập vạn nhân gia. Vân thụ nhiễu đê sa. Nộ đào quyển sương tuyết, thiên tiệm vô nhai. Thị liệt châu ki, hộ doanh la khỉ, cạnh hào xa.


- Trọng hồ điệp nghiễn thanh gia. Hữu tam thu quế tử, thập lý hà hoa. Khương quản lộng tình, lăng ca phiếm dạ, hi hi điếu tẩu liên oa. Thiên kỵ ủng cao nha. Thừa túy thính tiêu cổ, ngâm thưởng yên hà. Dị nhật đồ tương hảo cảnh, quy khứ phượng trì khoa.


Âm thanh ngâm xướng xuyên qua gió tuyết truyền vào tai mọi người, âm thanh người nọ trên thuyền cùng tiếng ngâm xướng biến mất trong làn tuyết, cuối cùng chỉ thấy hắn mơ hồ đứng chắp tay nơi đầu thuyền.


Kim Thánh Kiệt sau khi nghe xong thì giậm chân khen:


- Người lạ kỳ, thật là người lạ kỳ.


Đám học sinh khác thì đều trợn mắt há hốc mồm, thủ từ này có chỗ nào không làm cho người ta không hài lòng, ai dám nói một chữ không?


Từ xưa đến nay người dùng Hàng Châu là đề từ không biết bao nhiêu mà kể, thi từ ca phú nhiều vô số. Một khi gộp lại có thể làm thành một quyển sách dày. Tại nơi tầm thường nhất sẽ tạo nên sự bất phàm, thủ từ Vọng Hải triều của Hứa Tiên chính khảo nghiệm của thời gian lưu truyền xuống tạo nên một quyển sách.


Có thể lường trước không được bao lâu, thủ từ sẽ cùng Hứa Tiên đồng dạng truyền khắp đại giang nam bắc. Nếu là ngẫu nhiên làm được một hảo thủ từ, còn có thể coi như ngẫu nhiên, nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi này làm được hai thủ từ thì không phải những tài tử bình thường có thể so sánh. Kim Thánh Kiệt tuy rằng cuồng ngạo, nhưng so về chuyện này thì hắn tâm phục khẩu phục, không dám tranh phong nữa.


- Thừa bình khí tượng, hình dung khúc tẫn.


Thải Phượng thì thầm nhắc lại câu này, trong lòng cũng tâm phục Hứa Tiên. Sơ Tuyết Thí tuy rằng Hứa Tiên cũng có danh khí nhưng văn tự nào phải trò chơi, chung quy không có người nhớ rõ, duy nhất được xưng tụng cũng chỉ có Cửu Trương Ky của Phan Ngọc, vẻ thanh tú vĩnh viễn uyển chuyển hàm xúc, xúc động lòng người của nàng. Text được lấy tại Truyện FULL


Sau đó Thanh Ngọc án của Hứa Tiên càng kinh tài tuyệt diễm, có khi nàng sẽ nhớ, nếu như không phải là Phan Ngọc viết ra Cửu Trương Ky thì nói không chừng nàng sẽ ái mộ chủ nhân của thủ từ này. Huống chi hắn còn biết quan tâm đưa hộp gấm cho mình quan sát. Nhưng hiện tại chỉ là tán thưởng, kính nể, bằng hữu của Phan công tử quả nhiên không ai tầm thường. Chỉ bằng hai thủ từ này là có thể được tán thưởng bằng một tiếng "Từ hào" rồi.


Thanh Loan tức giận bất bình, tuy rằng nàng không biết rõ hàm nghĩa bên trong thủ từ của Hứa Tiên, nhưng cũng biết Hứa Tiên đã nổi danh. Thải Phượng khuyên lơn:


- Được làm hảo hữu của Phan công tử, nào có ai là bao cỏ chứ?


Chỉ là trong lòng nàng cũng có chút tiếc nuối, nếu Hứa công tử có thể lên thuyền hoa thì mình có thể hỏi xem Phan công tử lúc nào về Hàng Châu.


Hứa Tiên rời thuyền lên bờ, nguyên bản hắn muốn mang ít đồ về nhà thì đột nhiên chứng kiến tiểu la lỵ áo trắng đang tìm kiếm cái gì đó. Hứa Tiên nhìn kỹ, trong lòng cười cười: thì ra là nhặt pháo đốt, quả nhiên là tiểu hài tử, chỉ là nhà của nàng ở quanh đây sao?


- Tiểu muội muội, gia gia của ngươi đâu?


Cô bé lại càng hoảng sợ, thoáng ngẩng đầu, trông thấy là Hứa Tiên thì do dự một chút, rốt cục mở miệng nói:


- Đi về rồi.


Thanh âm nhẹ nhàng như tuyết, chỉ là khẩu âm có chút kỳ quái.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận