Hứa Tiên Chí


Tuy rằng như vậy có chút tuyệt tình, nhưng nói thế nàng cũng sẽ không có cảm giác gì, nhưng càng là như vậy, càng khiến người ta có chút khó có thể tiêu tan được.


Trầm mặc một hồi sau đó, Hứa Tiên nói:


- Vết thương có thể để ta nhìn xem được không? Ta cũng coi như là y sinh.


Chí ít cũng vì nàng chữa thương đúng không? Hắn nắm giữ vài loại pháp thuật đối với chữa thương đều có hiệu quả không sai.


Hàn Mai tiên tử một thân tuyết mãnh lam sắc y quần, đã không có vế máu, chắc là dùng pháp lực vệ sinh qua rồi!


Sau khi đại chiến, Hứa Tiên nằm trên mặt đất không thể động đậy, vẫn chưa thấy rõ vết thương của nàng. Chỉ biết là ở trước. Lúc này nhãn thần quan sát ở trên người nàng, bộ ngực sữa cao ngất dưới tuyết y, thắt lưng tơ tăm buộc chặt vòng eo nhỏ nhắn mềm mại, càng thêm tóc dài phiêu nhiên, dung nhan đạm mạc. Quả nhiên là thanh lệ như tuyết, không hổ là đệ nhất mỹ nhân trong miệng tán tiên trên biển. Chỉ là lại nhìn không ra bộ dáng thụ thương chút nào!


Yêu cầu này của Hứa Tiên có thể khiến cho nữ tử tầm thường giận tím mặt, Hàn Mai tiên tử phản ứng thật là bình thản, giơ tay lên liền đến cởi ra nút thắt giữa cổ, để Hứa Tiên không biết là nên vui vẻ hay nên khổ sở! Nói chung cứ như vậy nhìn nàng đem y quần từng cái cở ra, dần dần lộ ra da thịt trắng như tuyết bên trong!


Vì xương quai xanh nhô lên cũng có vị đạo rung động lòng người. Thân thể nàng cũng như mai chi, xinh đẹp mà lộ vẻ cốt cảm, không phụ hai chữ "sấu mai"!


Cho đến vạt áo mở ra, hiển lộ bộ ngực cao ngất bên trong, đã có thể thấy được manh mối vết thương, khiến Hứa Tiên có chút kinh hãi!


Hàn Mai tiên tử cũng không bất cứ do dự gì, đưa tay duỗi ra hướng sau lưng mở ra yếm ngực. Hứa Tiên bỗng nhiên giơ tay cầm lấy cổ tay của nàng, ngăn cản động tác của nàng, Hàn Mai tiên tử liền nhìn hắn.


Hứa Tiên hít sâu một hơi, đem nàng kéo gần lại mình. Hai tay thăm dò phía sau lưng của nàng, tìm kiếm nút thắt còn lại kia. Khi tay của hắn đặt lên trên lưng nàng, chỉ cảm thấy da thịt nàng lạnh lẽo như băng, không chút ôn độ, nhưng lại mềm mại như tuyết.

Hứa Tiên hít sâu một hơi, đem nàng kéo gần lại mình. Hai tay thăm dò phía sau lưng của nàng, tìm kiếm nút thắt còn lại kia. Khi tay của hắn đặt lên trên lưng nàng, chỉ cảm thấy da thịt nàng lạnh lẽo như băng, không chút ôn độ, nhưng lại mềm mại như tuyết.


Cực hiếm có, hắn vì nữ tử cởi áo, nữ tử kia lại không hề có phản ứng. Hắn đã có chút khẩn trương bất an! Cũng không phải chỉ là bởi vì đối phương thiên tư tuyệt sắc, mới khiến cho hắn khẩn trương như vậy. Tối trọng yếu là bọn hắn kỳ thực còn rất xa lạ. Tuy rằng giữa hai người đã tiến hành qua việc thân mật nhất nhưng trên cảm tình vẫn xa lạ như cũ. Hơn nữa nguyên bản không có gì bất ngờ xảy ra, còn có thể vẫn tiếp tục xa la như thế!


Bởi vì nàng cũng không phải có thể cùng người thân cận, trừ lạnh lùng ra, căn bản không đưa ra được loại thái độ thứ hai! Nhưng là hắn đã từng gặp qua, nhiệt tình của nàng.


Hứa Tiên xem như tìm được chỗ nút thắt, làm ra động tác vụng về phối hợp với hắn, nàng cũng đem thân thể nửa như tựa ở trên người hắn.


Hắn khẽ kéo một cái, yếm ngực đã vô thanh chảy xuống!


Trước hết rơi vào trong mắt Hứa Tiên, cũng không phải là mỹ cảnh có thể khiến cho người ta cực kỳ hâm mộ. Mà là một đạo vết thương đáng sợ, từ nụ hoa nhỏ giữa bộ ngực sữa của nàng tới tiểu phúc. Rơi vào trên dáng người tuyệt mỹ của nàng, có vẻ tươi đẹp phá lệ.


Hứa Tiên chăm chú cau mày lại, chính là bởi vì hắn nói một câu oán giận, mới khiến nàng đã bị tổn thương như thế. Một đạo vết thương như vậy nếu là rơi vào trên người hắn, căn bản không tính là cái gì, nhưng mà ở trên người nàng lại thương cực kỳ nghiêm trọng!


Hứa Tiên đưa tay đặt ở trên vết thương giữa bộ ngực sữa, cảm giác mặt trên có một cổ lực lượng, không chỉ đang ngăn cản vết thương khép lại. Ngược lại xoay tròn muốn xé rách vết thương. Cổ lực lượng này mặc dù bị băng hàn chi lực trên người nàng ngăn chặn, nhưng cũng khiến vết thương chậm chạp không thể khép lại!


Hơn nữa băng hàn chi lực của nàng dùng để đối địch tuy rằng cường đại, nhưng tựa hồ cũng không thích hợp dùng để chữa thương.


Đã như vậy...


Trên tay Hứa Tiên phóng xuất kim sắc quang mang, một tia dung nhập trong vết thương. Vết thương lập tức liền bắt đầu chuyển biến tốt đẹp!

Trên tay Hứa Tiên phóng xuất kim sắc quang mang, một tia dung nhập trong vết thương. Vết thương lập tức liền bắt đầu chuyển biến tốt đẹp!


Trong lúc đó Hứa Tiên vẫn chưa đem lực chú ý hoàn toàn đặt ở trên trị liệu, mà là nhìn chằm chằm vào hai mắt của nàng. Lúc này tay hắn đã không chỉ là rơi vào địa phương không quan trọng, mà là rõ ràng chạm đến nhũ cơ của nàng. Tuy rằng cũng là lạnh lẽo như thế, lại phá lệ mềm mại. Nhưng đôi mắt của nàng ngay cả một tia ngượng ngùng cũng không có, vẫn như cũ một mảnh băng thiên tuyết địa, lạnh lùng mà mờ mịt.


Hứa Tiên mở miệng nói:


- Ngươi vì sao lại đến giúp ta đây? Nếu ngươi thực cái gì cũng không cảm thụ được!


Hàn Mai tiên tử đạm nhiên nói:


- Vì bù đắp sơ hở!


Hứa Tiên ngạc nhiên. Vào lúc độ kiếp, nàng từng bị Thiên Ma xâm lấn, đại thất thường tính, hắn phải thâm nhập trong tâm thần của nàng, giúp nàng trừ tâm ma, cũng chính là vào lúc đó lưu lại cái gọi là sơ hở. Tuy rằng hiện tại từ biểu hiện ra hoàn toàn không làm ra được!


- Vậy thì vì sao lại muốn bù đắp kẽ hở này?


- Vì tu hành.


- Vậy vì sao phải tu tỉnh đây?


Hàn Mai tiên tử im lặng, Hứa Tiên thở dài, nguyên bản ở trong lòng ngươi cũng nhất định là có điều mong cầu, có điều hi vọng, mới có thể liều lĩnh nỗ lực tu hành như vậy đi sao! Người sở dĩ truy cầu trường sinh, nhất định là bởi vì cuộc sống có điều lưu luyến. Bằng không chính là trăm năm thọ mệnh đều cảm thấy không thể chịu được, mà muốn sớm kết thúc cuộc sống của mình.

Hàn Mai tiên tử im lặng, Hứa Tiên thở dài, nguyên bản ở trong lòng ngươi cũng nhất định là có điều mong cầu, có điều hi vọng, mới có thể liều lĩnh nỗ lực tu hành như vậy đi sao! Người sở dĩ truy cầu trường sinh, nhất định là bởi vì cuộc sống có điều lưu luyến. Bằng không chính là trăm năm thọ mệnh đều cảm thấy không thể chịu được, mà muốn sớm kết thúc cuộc sống của mình.


Chỉ là người quá dễ mê thất ở trong quá trình, mà quên mất tâm nguyện ban đầu! Nàng có thể cũng không phải người mềm yếu như vậy, nhưng nàng tu luyện pháp quyết, cũng không chịu khống chế, càng ngày càng đóng băng tâm tính của nàng. Chỉ còn lại có bản năng tu hành đang thúc đây nàng đi tới!


Ở dưới linh lực của Hứa Tiên, vết thương rất nhanh khép lại, cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy vết thương đã hoàn toàn trừ khử, mới vừa có tâm tư hân thưởng thân thể tuyệt mỹ động nhân của nàng!


Hàn Mai tiên tử không nhanh không chậm cầm lấy yếm ngực, muốn mặc vào y phục cho nàng. Hứa Tiên lại một lần nữa bắt được tay nàng, ngăn cản nàng, ngược lại đem tóc dài của nàng rơi vào trước người, chỉnh lý đến phía sau. Dáng người của nàng như vậy hoàn toàn rơi vào trong mắt của hắn, lại không hề che lấp.


Một đôi tuyết phong cao ngất ngạo nhân, hai điểm phấn hồng như là cánh hoa mai rơi vào trên tuyết đống, trên người nàng tản ra hàn khí như sương vụ.


Hứa Tiên mở miệng nói:


- Ngươi thật muốn muốn bù đắp kẽ hở sao?


Vô luận là năm xưa chiến với Long vương ở trên biển, hay là lúc này chiến với Tất Phương, nàng đều trợ giúp hắn rất lớn. Mỹ nhân ân trọng, tuy rằng nàng có thể cũng không hiểu ý tứ hàm xúc trong đó, nhưng hắn lại bỗng nhiên muốn để nàng có thể lý giải được! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m


- Ưm.


Hàn Mai tiên tử làm như lý giải suy nghĩ của Hứa Tiên, nhưng cũng không có ý tứ ngăn cản.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận