Hứa Tiên Chí


Mấy ngày sau, Tam Thánh Mẫu rốt cục từ trong đả kích thoáng khôi phục lại, tiểu thuyết của Khiếu Thiên khuyển cũng rốt cục hoàn thành một bộ phận, hai móng cầm văn chương đứng ở trên tảng đá đối diện bãi đá, hướng về phía độc giả duy nhất thì thầm:


- Ngày xửa ngày xưa, lâu lắm rồi có một hài tử tên là Trầm cái gì vì cứu mẫu thân bị nhốt, tìm được một đại phủ tử, lại không cẩn thận đánh rơi vào trong Lạc Thủy. Nữ thần Lạc Thủy hỏi hắn: "hài tử, ngươi đánh rơi là kim phủ, ngân phủ hay là đại phủ tử thô ráp khó chịu? Hài tử bèn nói: kim phủ!


- Trầm cái gì? Con ta tham tài như vậy sao? Hắn không phải muốn cứu ta sao?


Trong lòng Tam Thánh Mẫu lại lặng lẽ thở phào một hơi, Khiếu Thiên khuyển vì truy cầu để cố sự trở nên càng có ý tứ hơn, mà không ngừng phát huy năng lực tưởng tượng. Kết quả là đem biến cố cùng bản thân không còn liên hệ gì. Nàng nhìn quanh sơn động u ám, bắt đầu suy nghĩ biện pháp thoát thân. Chính là một tầng trận pháp tự nhiên không ngăn cản được nàng, nhưng đối diện với lang cẩu một lòng canh giữ này lại khó có thể vượt qua được.


Khiếu Thiên khuyển nguyên bản là Thượng Cổ dị chủng lưu lạc tại cực bắc chi vực, nắm giữ đại năng như Thượng Cổ Yêu Thần, chính là Dương Tiễn năm xưa thu phục nó, cũng tốn không ít công sức. Coi như là nàng có Bảo Liên đăng nơi tay cũng vô pháp chiến thắng được.


Tam Thánh Mẫu còn nhớ rõ bộ dáng khi Dương Tiễn vừa mới đem nó trở về, hung bạo ngoan lệ muốn thôn phệ tất cả trước mắt. Mà đến nay không biết vì sao đột nhiên ngưỡng mộ văn hóa Trung Thổ bắt đầu đọc sách, tính tình càng trở nên cổ quái.


Tên ngày trước của nó hình như là Fenrir.


Thị nữ nói:


- Nương nương, loan xa đã chuẩn bị xong, khi nào người xuất phát? Text được lấy tại Truyện FULL


Bích Hà Nguyên Quân quay đầu lại nói:


- Thánh Mẫu chiếu lệnh, không được chậm chạp. Hiện tại liền xuất phát đi!


Thị nữ nói:


- Bất quá Hoa Sơn vẫn là không có tin tức truyền ra, nói vậy vị nương nương kia sẽ không đến Dao Trì dự tiệc đi sao!


Nàng chần chờ một chút:


- Nương nương, Hứa Tiên kia thực sự là Đế Quân chuyển thế sao?


Bích Hà Nguyên Quân cũng chỉ có cười khổ, nàng cũng không muốn tin tưởng, hắn trang nghiêm túc mục như vậy, sau khi chuyển thế lại biến thành bộ dáng như thế, chỉ là lần này ngươi thật đúng là gây ra phiền toái lớn nha!


Bích Hà cửu quân trong lòng hiểu rõ, Vương Mẫu nương nương lần này triệu quần tiên nhập Dao Trì, đại khái là nói việc này, không biết rốt cuộc sẽ định đoạt thế nào, mà chính mình lại nên đứng ở bên nào đây?


Loan xa chạy như bay vào khoảng không, trái phải tôi tớ như mây, nàng vén lên rèm cửa sổ, nhìn lại xuống phía dưới, Thái Sơn nguy nga liên miên phập phồng, thẳng đến tận cùng Thiên Địa. Lại hướng về phía đông chính là biển rộng ba đào bồng bềnh trôi.


Mà ở sâu trong phiến đại hải kia, rất nhiều đảo nhỏ chi chít như sao trên trời, có cô tịch không người, cũng có người đông như mắc cửi, cùng phố xá Trung Thổ sầm uất cũng không có gì khác biệt.


Vùng ngoại ô trong một khu đại trạch viện xa hoa, Hồ Tâm Nguyệt tiêu dao nằm ở hành lang:


- Ai nha nha, lần này thực sự là nháo lớn rồi...


Thân là nữ tiên Dao Trì, Thánh Mẫu chiếu lệnh nàng cũng thu được, nàng không nghĩ tới một phen vui đùa, lại không ngờ dẫn phát ra phiền toái lớn như thế. Lạc Thần nữ nhân kia thật đúng là nhiều chuyện. Nếu như chân tướng sự tình bị vạch trần, nàng đúng là khó tránh khỏi chịu một lần trách phạt. Bất quá so với lo lắng nho nhỏ này, càng nhiều lại là buồn cười, nhịn không được ôm bụng cười lớn.


- Đại nhân chúng ta đem đồng tử uống rượu bắt giữ, hiện tại đang chờ ngươi đến xử lý...


Lúc này, một nữ tử đi tới phía trước bẩm báo, bầu trời rõ ràng không có mưa rơi nàng lại cầm một cây dù, dưới dù dày đặc vụ khí.

Lúc này, một nữ tử đi tới phía trước bẩm báo, bầu trời rõ ràng không có mưa rơi nàng lại cầm một cây dù, dưới dù dày đặc vụ khí.


- A, là vũ nữ a, hắn không phải nói chết cũng không chịu thần phục ta sao? Vậy thì để hắn đi chết đi...


- Dạ!


Hồ Tâm Nguyệt sau khi cười xong, còn phải nghĩ đối phó với đạo chiếu lệnh này, vẫn là hồi âm nói không tiện trở về đi. Hứa Tiên a Hứa Tiên, ngươi cầu nhiều phúc đi!


Bên bờ Đông Hải, thương thuyền dọc theo đường biển, theo gió vượt sóng hướng về Nam Dương Tây Vực, mang về từng thuyền kỳ trân dị bảo hải ngoại.


Trên bến tàu, dòng người đan xen, tiếng người ồn ào. Người chèo thuyền đều bận rộn vận chuyển hàng hóa, thương lữ vừa mới trở về địa điểm xuất phát. Thuyền trưởng đã tại chỗ thạo luận trả giá, nghị định giá trị của hàng hóa. Đồ sứ tơ lụa Trung Thổ tại hải ngoại cố nhiên là khó có thể định giá. Mà kỳ vật đến từ hải ngoại lại cũng là như vậy.


Trước đó vài ngày lại có thuyền mang về một đầu sư tử, đông đảo thương lữ không ai biết được tác dụng của nó. Tự có thương khách thông minh trả giá cao, vận chuyển vào kinh hiến cho Ngô Hoàng hạ. Noi theo An quốc công năm xưa hiến sư cho Hán Chương Đế. Chúc mừng hỉ khánh đăng cơ, thu lợi đâu chỉ thập bội. Trên bến tàu đồ vật kỳ lạ lại càng rất nhiều, để đám khách vắt hết óc.


Mà ở trên bãi biển cách đó không xa đang cử hành tế điển long trọng, trước Tổ miếu hương khói lượn lờ, thuyền trưởng dẫn đầu toàn bộ thuyền công đứng trước mụ tổ nương nương thành kính quỳ lại. Thuyền lớn sắp sửa xuất phát, đây là nghi thức chuẩn bị. Mà sau khi quay lại hành lang, càng muốn mọi người tế bái. Hải khách chỉ cần có thể an toàn trở về, thu lợi đều là có chút phong hậu, trong khoảng thời gian ngắn, mụ Tổ miếu đã như măng mọc sau mưa lan tràn ra ở vùng duyên hải.


Sau tế điển, thuyền lớn đón ánh sáng mặt trời hướng đi về hải dương vô tận.


Trên biển gió êm sóng lặng, không một gợn sóng. Người chèo thuyền cũng rảnh rỗi, một người chèo thuyền trẻ tuổi đã có chút hoảng loạn nhìn chung quanh.


Lão thuyền công biết hắn là lần đầu tiên rời bến, kỳ quái nói:


- Ngươi làm sao thể?


- Ta nghe người ta nói trên biển khí trời biến hóa nhanh nhất, đừng xem hiện tại là không khí yên bình, nói không chừng sau một khắc sẽ biến sắc mặt, ngay cả người trên thuyền cũng đều nuốt vào, không còn trở lại quê hương được nữa...


- Ngươi tiểu tử này, cho dù không tin được kinh nghiệm của lão tử, còn có mụ tổ nương nương đánh giá. Gần đây trên biển chỉ chìm qua hai chiến thuyền, ngươi cứ yên tâm đi...


Người chèo thuyền trẻ tuổi thở phào một hơi, nhỏ giọng hỏi:


- Không phải vẫn là có chìm, thật sự có mụ tổ nương nương sao? Trước đây sao ta chưa từng nghe nói qua?


Lão thuyền công đột nhiên biến sắc, che miệng hắn lại nói:


- Chớ nên nói bậy. Ngươi con cóc trong sông này chưa thấy qua quen mặt, nếu không có thần minh bảo hộ, thuyền dám xông vào biển rộng này, có thể trở lại phân nữa đã là không tệ! Những thuyền chìm kia, nhất định là tín ngưỡng không kiên định, mới không nhận được nương nương phù hộ! Ngươi còn không nhanh chóng tạ tội, lão tử ngươi đem ngươi giao phó cho ta, không thể để cho ngươi liên lụy đến mọi người như vậy được...


Người chèo thuyền trẻ tuổi không dám cãi lại, vội vã nắm bùa hộ mệnh trước ngực yên lặng cầu khẩn, đó là mẫu thân cố ý ở trong mụ tổ miếu cầu được, tự tay đeo ở trước ngực hắn.


- Là ta phát điên hồ ngôn loạn ngữ, nương nương chớ nên trách tội, ta chỉ cầu an toàn trở về địa điểm xuất phát, tốt nhất có thể kiếm được một món, về nhà cưới tức phục...


Lão thuyền công lúc này mới thỏa mãn gật đầu.


Đúng lúc này, một mảnh mây đen nổi lên giữa trời biển, thoáng qua trong lúc đó tràn lan khắp không trung. Trên biển cuồng phong đột nhiên nổi lên.


Trên boong tàu, thuyền chủ hô lớn lên, người chèo thuyền chung quanh bôn tẩu, xoay chuyển tay lái, lại cũng chỉ có thể theo sóng biển phiêu diêu.


Đám thợ thuyền đều đang làm việc, đồng thời tất cả đều lớn tiếng cầu xin tên của vị thần nọ có thể vào lúc này cứu giúp bọn họ. Mắt thấy đầu thuyền sắp bị đại lãng lao đến. Thương thuyền đã xem như là thuyền lớn, thế nhưng ở trước mặt sóng lớn này lại giống như hài tử đối mặt với tráng hán, chỉ cần một cái khoát tay nhẹ nhàng đã có thể đem hắn ném đi.


Mới vừa rồi người chèo thuyền trẻ tuổi bị cảnh tượng trước mắt dọa ngốc. Hắn ở quê hương cũng là kẻ tinh thông thủy tính, nhưng nào có từng gặp qua cảnh tượng như thế, mắt thấy sinh tử ngay trong khoảnh khắc này.


Trong ánh mắt kinh sợ của mọi người sóng lớn bỗng nhiên kỳ dị tách ra hai bên, thuyền lớn có thể thông qua, lại ở trong ba đào giãy dụa hồi lâu. Thuyền lớn rốt cục chạy qua phiến bão tố này, tất cả mọi người tê liệt ngã xuống trên boong tàu. Chủ thuyền không còn tâm trạng để người chèo thuyền xuống dưới khoang thuyền kiểm tra hàng hóa, mà vội vã đến trước thần tượng mụ tổ cung phụng trên thuyền quỳ lạy cảm tạ.


Những người lái thuyền khác cũng đều phản ứng lại, quỳ lạy theo. Thuyền công trẻ tuổi kia càng là nước mắt giàn giụa, chỉ là trải qua kinh lịch này đã để hắn trở nên vô cùng thành kính. Trong lòng lại có chút nghi ngờ có phải bởi vì chính mình mới vừa rồi bất kính, mới đưa tới trận bão tố này hay không? Quay đầu nhìn về phía lão thuyền công kia, lại bị hắn trừng mắt một cái, khiến hắn không nên nhiều lời.


Hắn cũng không phải kẻ ngu si, nếu như lời này để cho người khác biết được, khóng tránh sẽ đem hắn đá bay ra khỏi thuyền. Vì vậy đành ôm cảm kích cùng khiếp sợ không gì sánh được, trong lòng tín ngưỡng cũng trở nên vô cùng thuần triệt.


Mà ở giữa không trung Yến Tử một thân tử y nhìn tình hình trên biển, cũng thở phào theo một hơi. Mới vừa rồi chính là nàng đem sóng lớn kia chặt đứt, cứu được tính mệnh một thuyền này. Hôm nay nguy cơ đã giải, nàng cũng có thể trở lại phục mệnh, liền xoay người đầu nhập sâu trong biển rộng.


Nàng một đường tiến lên, thẳng đến nhìn thấy một tòa kim sắc đại môn, phi thân đâm đầu bay vào.


Nguyên bản một thần miếu rộng lớn, hôm nay đã sửa thành tiên cung thủy khuyết, trong đó kiến lập ra đình đài lầu các mới tinh, lại đưa vào rất nhiều kỳ hoa dị thảo, san hô quái thạch. Hôm nay đã bỏ đi Viễn Cổ thần miếu cổ phác rộng lớn, thêm vào rất nhiều tiên cung tinh xảo nhã trí.


Tiên nhân các điện đi lại trong đó, chức trách các ti ở trong u minh bảo hộ đường biển ba đào cuộn trào mãnh liệt.


Nhìn thấy Yến Tử, đều hành lễ nói:


- Điện Chủ...


Yến Tử cũng sờ sờ đầu đáp lại một nụ cười, lúc này một thị nữ tiến lên:


- Điện Chủ, nương nương cho mời Điện Chủ các điện đến Thái Nhất Điện, nói có chuyện quan trọng cần thương lượng.


- Biết rồi...


Lời còn chưa dứt, Yến Tử đã hóa thành một đạo tử quang biến mất không thấy, xuất hiện ở trong trung ương đại điện.


Tra Nhi một thân hoa phục ngồi ngay ngắn chủ, thất thải hồng nghê bao phủ quanh thân, để dung nhan của nàng có vẻ tựa như mộng ảo, thân có công đức lớn lao, hội tụ tín ngưỡng cực đại, hà tất tu tiên niệm Phật, cũng có thể mọc cánh thành tiên phi thăng, lập địa thành Phật. Vật cần thi pháp làm thuật, tự có thể tránh né yêu ma, người nào dám đả thương.


Trước mặt nàng Điện Chủ các điện phân ra ngồi ở hai bên trái phỉa, có thể ở trong tiên cung thủy khuyết đứng đầu một điện, chí ít cũng là Địa Tiên nhất lưu, Tuế Hàn tam tiên tự niên là đứng ở hàng đầu.


Trong điện vẫn còn một chỗ chưa có ai ngồi, thẳng đến thân ảnh của Yến Tử xuất hiện ở trong điện.


- A Tử, ngươi tới đây...


Ngư Nhi vẻ mặt mỉm cười, chỉ có tại lúc này, mới để nàng giống như nữ nhi Uông gia năm xưa.


Yến Tử giơ tay lên nói:


- Ta làm việc, ngươi cứ yên tâm...


Cười đi về phía vị trí của mình ngồi xuống.

Cười đi về phía vị trí của mình ngồi xuống.


Tiết Bích nhíu mày nói:


- Quá chậm...


Yến Tử giơ ngón tay chỉ:


- Bởi vì đi nhầm đường.


Tiết Bích còn muốn nói nữa, Ngư Nhi đã nhẹ giọng nói:


- A Bích bỏ qua đi!


- Dạ, nương nương...


Tiết Bích đưa tay chỉ về phía bức hải đồ treo trên vách tường, theo động tác của nàng, trong hải đồ một khối phóng ra một mảnh quang mang, chính là phiến hải vực lớn lấy thủy khuyết tiên cung làm trung tâm Đông Hải. Trong đó lại phân cách thành rất nhiều khối, phân biệt do Điện Chủ các điện phụ trách.


Loại xây dựng chế độ này là do Tiết Bích tự tay quyết định, dựa theo tư tưởng của Địa phủ Thập Điện Diêm La, bởi vì bọn họ muốn hành sự so với âm phủ Địa phủ đơn giản hơn nhiều, nên cũng phi thường tiện lợi.


- Chư vị đều đã làm được phi thường tốt, tháng trước chỉ có hai chiến thuyền bị chìm...


- Nào có nào có, công lao nhấc tay mà thôi!


Chúng tiên đều cười khiêm tốn, tai ương ngập đầu đối với phàm nhân mà nói, đối với bọn họ lại thực sự chỉ là như lật úp bàn tay mà thôi.


Chỉ có Hàn Mai tiên tử vẫn như trước là mặt không biểu tình, nhưng mọi người cũng đã sớm thành thói quen. Bọn họ có thể tham dự trong đó, cũng không phải tất cà đều là vì tế thế cứu nhân. Bọn họ cô huyền hải ngoại khuyết điểm lớn nhất chính là không tu công đức. Độ khó của thiên kiếp hôm nay có thể cũng không đặc biệt ảnh hưởng tu hành, không giữ quy tắc. Tâm ý nguyên bản của mọi người càng thêm có thể liên hợp, chống lại chế ước của Đông Hải Long tộc.


Tiết Bích vẫn như cũ là bộ dáng mỉm cười, trong tay xuất hiện nắm một cây gậy nhỏ, điểm lên một mảnh hải vực trên hải đồ:


- Hai chiến thuyền kia đều là ở trên phiến hải vực này bị chìm, lại không ai còn sống sót...


Một vị tán tiên có vẻ già dặn đứng dậy nói:


- Nơi đó thuộc về lão hủ quản lý, bất quá hai chiến thuyền kia đều cũng không phải bị sóng biển đánh đắm, mà là bị Đông Hải Thủy Tộc lật tung. Người trên thuyền cũng đều bị tinh quái nuốt chững, căn bản không kịp nghĩ cách cứu viện, lão hủ cũng không làm gì được...


- Đông Hải Long Vương bất mãn chúng ta đoạt đi đèn nhang của hắn, làm hại rất nhiều địa phương. Tháng trước xem như còn ít. Nghe nói Long Vương tại Trường Giang tập kết đại quân, muốn nhất cử thâu tóm Trường Giang Thủy Mạch, đợi được hắn trở lại đây, tương lai tranh chấp sợ là sẽ càng nhiều.


Tra Nhi nói:


- Chuyện này sẽ có biện pháp, nếu như bọn họ còn dám quấy rối, chúng ta sẽ đánh bọn họ...


Ngôn ngữ có vẻ có chút ngây thơ, không thể nghi ngờ lại là tin tức chiến tránh, chúng tiên hai mặt nhìn nhau, đều lộ vẻ nghỉ ngờ.


- Kim Mẫu chiếu lệnh, muốn chúng ta đến Dao Trì dự tiệc, mấy ngày nay xin mời chư vị đảm đương nhiều hơn...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận