Hứa Tiên Chí


Tam Thánh Mẫu nói chính mình ở ngoài thành, liền cáo biệt rời đi. Ánh mắt nhìn về phía Vân Yên đã có vài phần lưu luyến không rời. Có thể là yêu ai yêu cả đường đi, Hứa Tiên cảm thấy ánh mắt nàng nhìn mình cũng trở nên hiền lành hơn chút, cũng may mắn Vân Yên thay hắn nói không ít lời hữu ích.


Thẳng đến thân ảnh Tam Thánh Mẫu triệt để biến mất, Hứa Tiên mới nói với Vân Yên:


- Chúng ta đi tìm miếu chân quân, thông tri Dương Tiễn tới bắt người!


Vân Yên lắc đầu nói:


- Không thể!


Hứa Tiên ngạc nhiên nói:


- Lẽ nào ngươi không phải vì sợ đả thảo kinh xà, mới trước ổn định nàng?


Vân Yên nói:


- Đương nhiên không phải, nàng nếu biết là ngươi đi mật báo, chẳng phải là sẽ càng thêm giận ngươi.


Hứa Tiên nói:


- Nói đến cũng đúng, chuyện này vốn dĩ cùng ta không có quan hệ gì! Vả lại nàng nếu không dự định đến Dao Trì cáo trạng, vậy thì thế nào cũng đều không quan trọng. Chúng ta hiện tại sẽ rời khỏi đây, đổi địa phương du ngoạn.


- Đừng a phu quân, ta đã cùng nàng ước hẹn xong. Mượn cơ hội này, để để đối với phu quân thay đổi cách nhìn. Nói không chừng có thể đem chuyện xấu biến thành chuyện tốt.


Hứa Tiên giật nhẹ khóe miệng:

Hứa Tiên giật nhẹ khóe miệng:


- Chuyện tốt? Từ sớm ngày hôm nay tới giờ, ta một mực gặp phải chuyện tốt.


Vừa cảm giác tỉnh lại đã phát hiện trong lòng chính mình có đại mỹ nhân quần áo không chỉnh tề, sau đó bị lão cả của nàng truy sát. Lão ca của nàng lại chính mồm hứa hôn, kết quả lại bị nàng chặn giết. Lại sau đó nàng nói đồng ý hôn sự, Tây Vương Mẫu đều muốn xuất thủ. Ta đã không dám tưởng tượng, lại tốt nữa sẽ biến thành cái dạng gì!


- Phu quân đừng bi quan như vậy mà, có câu là bĩ cực thái lai! Cuối cùng nhất định sẽ biến thành chuyện tốt, ta sẽ giúp ngươi!


Vân Yên tự tin nói.


Hứa Tiên nói:


- Hơn nữa ta cũng không muốn gạt người.


Vân Yên nói:


- Là nàng muốn gạt chúng ta trước, chúng ta chỉ là tương kế tựu kế, coi như chỉ là chơi với ta còn không được sao?


- Vậy được rồi, ta lại nghe ngươi an bài một lần! Bất quá đêm nay, ngươi cần phải nghe ta an bài!


Hứa Tiên cười thấp giọng nói, ở trong lòng hắn, nàng so với bất kỳ nữ thần nào đó còn muốn khải ái hơn nhiều.


Hướng bắc Tung Sơn không xa, tám trăm dặm Lạc Thủy hướng đông chảy đi, cũng ở ngoài hơn mười dặm, đầu nhập trong Hoàng Hà cuồn cuộn, đó là tận cùng của Lạc Thủy.


Lúc này bên bờ Lạc Thủy, trong một phiền cỏ lau hoang vắng, Tam Thánh Mẫu nhìn chung quanh, chỉ thấy bốn bề vắng lặng, vừa mới khôi phục diện mạo vốn có, đầu nhập trong Lạc Thủy trong suốt, thẳng đi tới chỗ sâu nhất, xuyên thấu qua một phiến quang mang, tiến vào mi mắt của nàng là một thủy phủ.

Lúc này bên bờ Lạc Thủy, trong một phiền cỏ lau hoang vắng, Tam Thánh Mẫu nhìn chung quanh, chỉ thấy bốn bề vắng lặng, vừa mới khôi phục diện mạo vốn có, đầu nhập trong Lạc Thủy trong suốt, thẳng đi tới chỗ sâu nhất, xuyên thấu qua một phiến quang mang, tiến vào mi mắt của nàng là một thủy phủ.


Một thanh âm dịu dàng bỗng nhiên ở phía sau của nàng vang lên:


- Muội muội, ngươi dự định lúc nào trở lại Hoa Sơn? Nhị ca của ngươi vừa mới cho người đến hỏi thăm tung tích của ngươi đấy!


Tam Thánh Mẫu quay đầu lại, chỉ thấy một nữ tử trong mắt mang theo tiếu ý đang nhìn nàng.


Nữ tử kia nghi tĩnh thể nhàn, tư thái nhu tình, hơn nữa vân kế tu mi, môi đỏ răng trắng, lại càng có vẻ quý phái xinh đẹp, dung mạo tăng thêm. Ngọc thể mặc một thân la y rực rỡ, nhẹ như vụ tiếu, theo sóng nước chảy xuổi, váy dài phảng phất giống như dung nhập trong bích thủy. Dịu dàng đứng ở trong sóng nước, thực sự xưng được với "phiên nhược hồng ba, uyển nhược du long". Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn


Cố nhiên đã nhìn thấy vô số lần, trong lòng Tam Thánh Mẫu vẫn là hơi tán thán. Lại nhớ tới Vân Yên, hôm nay rốt cục có cơ hội tỉ mỉ quan sát vị nữ nhân tài ba thiên hạ đều biết này. Tư dung tựa hồ cũng không phải nữ tử phàm nhân có khả năng nắm giữ. Ngược lại không phải nói thần nữ, tiên nữ thực tại dung nhan hơn quá xa phàm nhân, dù sao tiền thân các nàng cũng là phàm nhân, mà là nghi độ trải qua vô số năm tháng ngưng đọng ra được.


Mà phàm gian nữ tử, từ độc tỏa khuê phòng đến làm vợ người, phảng phất như hoa nở chớp mắt, thường thường còn không kịp hình thành phong tư đặc biệt của chính mình, liền đã ở dưới năm tháng ăn mòn mà điêu linh. Vân Yên lại cùng nữ tử phàm nhân mà nàng từng gặp qua khác nhau, ngay cả đã gả làm vợ người, dựa vào người khác, cũng không lúc nào không bày ra linh tính của bản thân.


Cổ linh tính này, đó là nữ tử tướng mạo thường thường cũng có thể có vẻ mị lực siêu phàm, làm người khác chú ý. Mất đi cổ linh tính này đó là dung nhan có mỹ lệ thế nào cũng giống như bức tượng ngọc thạch, buồn tẻ vô vị. Không khỏi nghĩ đến nam tử kia không tiếc vứt bỏ thanh minh cũng muốn đứng ở phía sau nàng, hôm nay chỉ là yên lặng ở một bên nhìn chăm chú vào nàng. Hắn ngay cả làm không được chuyên tình như một, cũng coi như là một người yêu hoa đi sao.


- Uy, trở lại hồn!


Một bàn tay mềm mại khẽ đong đưa ở trước mắt nàng, Tam Thánh Mẫu phục hồi tinh thần lại nói:


- Mật tỷ tỷ, ngươi không nói cho bọn họ là ta ở đây chứ!


Lạc Thần cười nói:


- Tự nhiên không có!

- Tự nhiên không có!


Nói rồi nắm tay nàng đi về phía sâu trong thủy phủ, vừa đi vừa hỏi:


- Bất quá rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Mới khiến cho nhị ca ngươi sốt ruột bắt ngươi trở lại?


Tam Thánh Mẫu mất tự nhiên cười nói:


- Ta đã nói rồi, bởi vì ta theo hồ ly kia đến trong kinh thành du ngoạn, hắn tức giận mới muốn đem ta cấm túc!


Hai người dọc theo hành lang gấp khúc, dắt tay đi qua đình viện, trong đình viện san hô thâm lam sắc, phảng phất giống như lâm viên giả sơn nhân gian. Cùng Đông Hải Long cung xa hoa so sánh, ở đây có vẻ rất là thanh. Chớ nói binh tôm tướng cua, mà ngay cả thị nữ cũng không thấy được một người, chỉ có tiếng sóng cuồn cuộn không ngừng, giống như một khúc thiên cổ nhạc không dứt.


Để Tam Thánh Mẫu nhiều năm ở trên Hoa Sơn phong hiểm cảm thấy một chút mới mẻ. Chỉ là khắp nơi chỉ có duy nhất tiếng nói của các nàng vang lên như có như không, cũng không tránh khỏi có vẻ quá mức vắng lặng. Mỗi lần đến nơi đây, nàng đều sẽ nhớ tới bên cạnh Côn Luân thần cung, toa cung khuyết hàn lãnh kia, nhưng nàng còn không có không hiểu chuyện đến ở trước mặt Lạc Thần nhắc tới.


- Ngươi ở đây vẫn là an tĩnh như vậy a!


- Đúng vậy, vì sao ta thân thiết như vậy, mọi người trong Dao Trì lại không thích đến chỗ này của ta làm khách nhỉ? Thực sự là kỳ quái, nếu đã đến, liền ở lại đây thêm vài ngày đi.


Lạc Thần lắc đầu mỉm cười nói:


- Không nên nói sang chuyện khác, Nhị Lang tuy rằng đối với ngươi có chút xúc phạm, nhưng vẫn hầu hết là quan tâm ngươi. Không đến mức vì chút chuyện nhỏ này mà nổi giận, nhất định là ngươi nói cái gì đó mới chọc giận hắn! Đến nói cho tỷ tỷ nghe, để tỷ tỷ thay ngươi nghĩ ra chủ ý, yên tâm đi, ta sẽ giữ bí mật.


Tam Thánh Mẫu không biết nên trả lời như thế nào, đối với người tu hành mà nói, vong xuyên nhất độ, nhân sự giai phi, xem như là thường thức đi sao! Không nhìn thường thức này, một mặt nói đạo lý của chính mình, quả thực gần với điên cuồng. Nhưng ánh mắt của Lạc Thần thanh minh như nước, không tìm được địa phương nào cùng từ này dính dáng, có thể điên cuồng như vậy mới đáng sợ nhất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận