Hứa Tiên Chí


Hứa Tiên quay đầu nhìn vết thương tê liệt trên vai, hút một ngụm lãnh khí, Dương Tiễn quả không phải hạng người dễ dàng, mặc dù là phân thân, cũng không cho phép khinh thường. Mới vừa rồi hắn cảm thấy nguy cơ cực đại, tại chỉ mành treo chuông đẩy ra Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao tránh thoát một kích này, bằng không chính là không chết cũng sẽ bị trọng thương.


- Nhị ca, dừng tay lại đi!


Trên mặt đất truyền đến một tiếng hô hoán, thanh âm kia cực kỳ réo rắt thảm thiết, giống như chim quyên khóc vậy.


Hứa Tiên cười khổ một chút, Dương Tiễn hừ lạnh một tiếng, hai người phân ra trở lại mặt đất.


Hứa Tiên thấy Tam Thánh Mẫu đã mặc quần áo vào rồi, hai tay bắt vào nhau, đứng giữa không trung. Phía sau thắt lưng bay bay, vẫn trang nghiêm hoa mỹ như cũ. Trong đầu hắn cũng không nhịn được hiện ra cảnh tượng mới vừa rồi, cả hai so sánh với nhau tựa hồ bỗng nhiên có thêm một loại mê hoặc khác. Nhưng thấy khóe mắt nàng rưng rưng, thần tình không khỏi bi thương, vội vã thu liễm tâm thần, thầm nghĩ một tiếng:


- Tội quá!


- Hứa Hán văn, ngươi cũng là bị yêu hồ kia lừa gạt sao?


Tam Thánh Mẫu đầu tiên là hỏi Hứa Tiên, thần tình nghiêm túc khác thường.


Hứa Tiên xòe tay ra nói:


- Đúng vậy, nàng mới ta tới nơi này uống rượu, sau khi say thì ngủ lại, vừa mới tỉnh lại đã là như vậy!


Lời này nói ra, chính hắn cũng cảm thấy vô lực, dù sao nói như thế nào hắn cũng coi như chiếm tiện nghi, muốn giả bộ vô tội sợ là không đơn giản như vậy!


Quả nhiên, thần tình Dương Tiễn lạnh hơn vài phần, trong con mắt thứ ba giữa trán quang hoa lại bắt đầu ngưng tụ.


Tam Thánh Mẫu nhíu mày nhắm mắt lại, trên khuôn mặt mỹ lệ hiện ra vẻ thống khổ giãy dụa, qua một hồi mới bình phục mở hai mắt ra, nói với Dương Tiễn:


- Nhị ca, hắn cũng chỉ là bị Hồ Tâm Nguyệt lợi dụng, thỉnh thả hắn rời đi đi!


Lời vừa nói ra, Dương Tiễn và Hứa Tiên đều là kỳ lạ.


- Nương nương minh giám, Hứa Tiên dễ tin yêu hồ, khinh nhờn nương nương, hôm nay cũng là hối hận không kịp. Ta nhất định đem Hồ Tâm Nguyệt kia bắt giữ, mặc cho nương nương xử lý.

- Nương nương minh giám, Hứa Tiên dễ tin yêu hồ, khinh nhờn nương nương, hôm nay cũng là hối hận không kịp. Ta nhất định đem Hồ Tâm Nguyệt kia bắt giữ, mặc cho nương nương xử lý.


Hứa Tiên rất là lĩnh hội nói, trong lòng lại thở phào, vị Tam Thánh Mẫu này thực sự là thông tình đạt lý ngoài dự liệu. Bất quá nàng nói như thế nào cũng coi như là một vị nữ thần kiến thức rộng rãi kinh nghiệm phong sương, ngoại trừ vừa rồi khi tỉnh lại thất thố trong nháy mắt ra, còn phong phạm của thần, không đến mức giống nữ tử phàm gian một khóc, hai ầm ĩ, ba thắt cổ. Vậy thì hắn sẽ nhức đầu rồi.


- Ừm.


Tam Thánh Mẫu ánh mắt phiêu hốt đáp ứng một tiếng:


- Việc này còn xin ngươi chớ nhắc tới với người khác!


- Nhất định, nhất định!


Hứa Tiên liên thanh nói, kể từ đó cuối cùng cũng là tránh được một kiếp, đối với Tam Thánh Mẫu này cũng có vài phần bội phục, muội tử như vậy rất là được.


Tam Thánh Mẫu hướng Dương Tiễn thi lễ thật sâu:


- Nhị ca, tiểu muội ta gặp kiếp nạn này, lại không còn mặt mũi sống trên đời này, làm trò cười cho người khác, tại đây bái biệt.


Liền không biết từ nơi nào rút ra một thanh kiếm đưa đến trên cổ, hung hăng cắt xuống dưới.


Hứa Tiên mở lớn miệng, cái này tính là gì, không khóc không nháo, trực tiếp thắt cổ? Không đến mức đó đi sao, uổng công ta vừa mới khen ngợi ngươi!


Thanh kiếm băng lãnh còn chưa kịp chạm đến cái cổ mềm mại của nàng, đã bị Hứa Tiên nắm chặt lấy.


Tam Thánh Mẫu mở mắt ra, quay về phía Hứa Tiên nói:


- Ngươi vì sao ngăn cản ta? Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m


Trong đôi mắt tràn đầy lãnh tịch.


Hứa Tiên bảy ra khuôn mặt tươi cười so với khóc còn khó coi hơn:

Hứa Tiên bảy ra khuôn mặt tươi cười so với khóc còn khó coi hơn:


- Thần a, ngươi muốn chém thì chém ta đi!


Nếu như nàng thực chết ở chỗ này, Dương Tiễn sẽ bỏ qua hắn mới là kỳ quái. Sợ là sẽ lập tức muốn cùng hắn liều mạng. Một vị nữ thần chết đi, Dao Trì cũng sẽ không ngồi yên không lý đến, tùy tiện Tây Vương Mẫu sợ là sẽ tự thân xuất thủ lấy mạng nhỏ của chính mình!


- Buông tay!


Tam Thánh Mẫu cố sức đẩy kiếm, nhưng kiếm phong ở trong tay Hứa Tiên, không chút sứt mẻ.


Hứa Tiên lắc đầu:


- Chết cũng không thả!


- Hứa Tiên, ngươi buông tay ra!


Hứa Tiên kinh ngạc quay đầu lại, bởi vì nói lời này cũng không phải Tam Thánh Mẫu, mà là Dương Tiễn thờ ơ lạnh nhạt, lúc này lạnh lùng nói:


- Nàng muốn chết thì cứ để nàng đi tìm chết đi!


Tam Thánh Mẫu cả người lạnh lẽo, không thể tin tưởng nhìn Dương Tiễn:


- Nhị ca!


Hứa Tiên nhân cơ hội đoạt được bảo kiếm vọt đến một bên:


- Dương huynh, ngươi nói như vậy, cũng không tránh khỏi quá phận!


Thế nhưng Dương Tiễn cũng không thèm nhìn hắn một cái, được rồi, "gian phu" không có quyền lên tiếng.


Tam Thánh Mẫu buồn bã nói:

Tam Thánh Mẫu buồn bã nói:


- Được!


Nhưng mà lại không biết từ đâu lấy ra thanh kiếm, Hứa Tiên đang muốn tiến lên đã thấy đã thấy bóng đen chợt lóe, Dương Tiễn một đao kích lên tay Tam Thánh Mẫu, bảo kiếm leng keng rơi xuống, trên tay Tam Thánh Mẫu cũng sưng đỏ một mảnh.


Dương Tiễn nhìn chằm chằm Tam Thánh Mẫu:


- Ở đây, từ khi nào đến phiên ngươi tới làm chủ? Còn không lui ra cho ta!


Sau đó không hề để ý tới nàng, ngược lại nói với Hứa Tiên:


- Hứa Tiên, cho ta một giao đãi đi sao!


Hiển nhiên không có nghe Tam Thánh Mẫu nói, có ý để hắn rời khỏi.


Hứa Tiên lập tức minh bạch, đây đại khái chính là "huynh trưởng như cha". Ở thời đại này, cái gọi là quan hệ huynh muội, không phải là bình đẳng hài hòa như hậu thế. Đặc biệt dưới tình huống không có phụ mẫu trưởng bối, huynh trưởng sẽ đảm đương tất cả của muội muội, thậm chí hôn nhân đại sự, nắm giữ quyền lên tiếng tuyệt đối.


Mà Dương Tiễn mặc dù là siêu thoát Thần Tiên, nhưng cũng chỉ là siêu thoát Thần Tiên cổ đại, có chút tư duy vẫn bj quản chế với cả thời đại này như cũ. Cố nhiên Tam Thánh Mẫu ở con người phàm nhân coi như là nữ thần cực kỳ có uy quyền. Nhưng ở trong mắt Dương Tiễn, đó chính là muội tử nhà mình, phải vâng theo ý chí của hắn. Cho dù là cùng "gian phu" như hắn, cũng sẽ tương đối bình đẳng muốn hắn cho một ăn nói, ngược lại đối với Tam Thánh Mẫu không thể bình đẳng giao lưu.


Một câu nói, ai hỏi ý kiến của ngươi, ngươi chết cũng phải được ta đồng ý!


Đây ngược lại cũng không phải cái gọi là tư tưởng phong kiến, chỉ vì tại thời đại này nữ tử hoàn toàn không có năng lực sinh tồn độc lập, mà phụ huynh đảm đương vai trò người giám hộ tuyệt đối, khiến nàng không cần vì sinh hoạt mà lo lắng, cũng không phải chịu ngoại giới thương tổn. Nếu là huynh trưởng không làm được điểm này, chính là hung hãn như Chung Húc, ở trước mặt muội tử nhà mình cũng khó tránh khỏi có vẻ yếu đuối, đây coi như là quyền lợi và nghĩa vụ ngang nhau.


Hứa Tiên đau đầu một trận, căn bản nghĩ không ra phải cho Dương Tiễn ăn nói thế nào, hắn cũng đã hứa hẹn sẽ đem Hồ Tâm Nguyệt bắt trở lại cho bọn hắn hỏi tội, nhưng đây hiển nhiên không thể để Dương Tiễn thoả mãn được.


Lẽ nào muốn hắn tự đoạn một tay gì đó, không nói đến Dương Tiễn cũng không phải đại ca xã hội đen, hơn nữa hắn cũng không cam tâm tình nguyện a!


Hoặc là vẻ mặt chân thành nói, ta sẽ chịu trách nhiệm! Người không thể vô sỉ đến loại trình độ này a!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận