Hứa Tiên Chí


Duẩn nhi chỉ có thể không tình nguyện trở lại phòng, lẩm bẩm nói:


- Sớm biết thế không tha thứ ngươi nữa, ta biết các ngươi muốn làm gì?


Nói rồi quệt miệng làm ra bộ dáng "hôn hít"


Sắc mặt Ngư Huyền Cơ đỏ lên, quát dẹp đường:


- Ngươi nói lại...


Duẩn nhi vội vàng chuồn mất, chạy vào trong nhà.


Hứa Tiên hơi có chút không có ý tứ day day mũi:


- Huyền Cơ, ta là nghĩ đến hỏi một chút, nếu như trừ khử loạn thế, nên từ nơi nào bắt tay vào làm?


Ngư Huyền Cơ nói;


- Ta đã bói qua một quẻ, ngươi trở lại sẽ biết.


Hứa Tiên nói:


- Trở lại đâu?


- Từ đâu thì trở lại đó.


Câu nói bí hiểm này, để Hứa Tiên thoáng cái nghĩ đến Hàng Châu, lại thoáng cái nghĩ đến kiếp trước, chính mình là xuyên qua mà đến, lẽ nào muốn xuyên qua trở lại, mới có thể trừ khử loạn thế sao?


- Chờ một chút, ngươi đây là đang hạ lệnh trục khách sao?


Ngư Huyền Cơ gật đầu, biểu thị đồng ý.


- Vậy được rồi!


Hứa Tiên lắc đầu, từ trong Công Đức Ngọc Bài xuất ra hai quả Kim Đan đặt ở trong tay tuyết trắng của Ngư Huyền Cơ:


- Ngươi một viên, Duẩn nhi một viên.


Ngư Huyền Cơ tiếp nhận Kim Đan, không hề có chút ý tứ cảm ơn nào, lập tức hỏi:


- Còn chuyện gì khác không?


Hứa Tiên cười khổ:


- Không có!


Chỉ đành xoay người rời đi, vì sao mỗi một lần cùng nàng có quan hệ xác thịt, đều sẽ trở nên càng bất hòa hơn đây? Năm ngoái sau nguyên tịch, nàng bế quan mấy tháng không chịu gặp hắn. Mà lần này đăng môn đến tặng Kim Đan, lại ngay cả chén trà cũng chưa được uống, thường ngày chí ít còn có thể uống chén trà mà.


Ngay khi Hứa Tiên xoay người rời đi, Ngư Huyền Cơ bỗng nhiên quay về phía bóng lưng của hắn nói:


- Có thể làm phiền ngươi quên đi chuyện đêm qua được không?


Từ lúc cùng hắn phân ly, nàng càng nghĩ, đều cảm thấy chính mình quá xung động, dĩ nhiên làm ra cái loại chuyện đó, thật sự là quá kỳ quái. Nhưng khi đó biểu tình của hắn lại khiến nàng không thể không an ủi hắn.


Hứa Tiên dừng lại cước bộ, ngẩng đầu lên nhìn về phía bầu trời, suy nghĩ một hồi, cuối cùng cúi đầu nói:


- Không thể quên được, vĩnh viễn đều không thể quên được!


Ngư Huyền Cơ sâu xa nói:


- Như vậy a!


Lại dùng thanh âm cự nhẹ than thở nói:


- Vậy cũng không có biện pháp a!


Hứa Tiên vừa về đến trong nhà, lập tức minh bạch ý tứ theo như lời nói của Ngư Huyền Cơ.


Phan Ngọc bất đắc dĩ nói với hắn:


- Hán văn, ngươi bị sung quân!


Hứa Tiên uống một ngụm trà do Vân Yên dâng lên, mới nói:


- Sung quân lẽ nào ta bị trị tội? Ngày hôm nay là đại điển đăng cơ, theo thường lệ là muốn đại xá thiên hạ đi sao!


Phan Ngọc nói:


- Hôm nay vừa lên triều, Lương Vương đã thượng thư cáo buộc ngươi cấu kết yêu đạo, mưu hại tiên hoàng, muốn trị tội ngươi, Hoàng hậu nương nương lời nói cũng có chút bất thiện, phụ vương ta và Vương Thái Sư nói chuyện giúp ngươi, mới miễn trách tội, sửa làm ra ngoài làm quan.


- Vậy nói như thế nào là sung quân?


- Đến địa phương như vậy làm quan, cùng sung quân cũng kém không quá nhiều.


- Ở đâu?


- Nam Cương.


Trong lòng Hứa Tiên rộng mở trong sáng, hắn đang muốn đi núi Thanh Thành đón tiếp Bạch Tố Trinh xuất quan, cùng Vân Yên đi nhìn thăm Thanh Loan, kế hoạch như vậy cùng hắn an bài vừa vặn không mưu mà hợp. Hắn thân là Lục phẩm quan, chí ít cũng có thể hỗn làm Huyện lệnh, quá mê quyền chức. Mà theo như lời Ngư Huyền Cơ cơ hội trừ khử loạn thế, hẳn là đã ở trong Thập Vạn Đại Sơn kia.


Lúc này Nam Cương theo như lời Phan Ngọc, không phải là Thiên Sơn lấy nam Tân Cương Nam Bộ, mà là chỉ Lĩnh Nam, cũng xưng là Bách Việt chi địa. Cái gọi là Lĩnh Nam là chỉ Ngũ Lĩnh chi nam, Ngũ Lĩnh từ Việt Thành Lĩnh, Yết Dương Lĩnh, Manh Chử Lĩnh, Kỵ Điền Lĩnh, Đại Dữu Lĩnh năm ngọn núi cấu thành. Đại thể phân bố tại Phúc Kiến, Quảng Tây Đông Bộ tới Quảng Đông Đông Bộ và Hồ Nam, Giang Tây giao giới năm tỉnh.


Cộng đồng cấu thành sơn mạch lớn nhất vắt ngang Giang Nam, phân cách Trường Giang và Châu Giang hai đại thuỷ vực, hình thành một tấm chắn thiên nhiên, chặn Lĩnh Nam và vùng Trung Nguyên liên hệ, có thể dùng Lĩnh Nam địa vực kinh tế văn hóa xa xôi lạc hậu với Trung Nguyên, hơn nữa dân tộc thiểu số đông đảo, được xưng là "man di chi địa", cũng chính là man hoang.


Nếu như đặt ở kiếp trước của Hứa Tiên, còn có thể nghĩ đến đông đảo phong cảnh danh thắng, như vậy tại thời đại này, cũng chỉ có thể làm cho người ta nghĩ đến độc trùng chướng khí giết người không thấy máu, thậm chí Vu Cổ kinh khủng.


Trước đây Hứa Tiên khẳng định là không tin những chuyện lạ thần tiên ma quái này, nhưng hiện tại hắn lại biết nơi đó xác thực còn lưu tồn không ít Thượng Cổ vu thuật, vì quản chế thường nhân. Mặc dù thực sự không ai có thể ngự sử độc trùng, khu cản thi thể hắn cũng sẽ không quá kỳ quái. Hơn nữa dân phong nơi đó nhanh nhẹn dũng mãnh, không phục triều đình quản chế, bình thường là tự lập làm vương, hàng mà phục phản, ngược lại phục hàng. Bởi vì núi sâu rừng rậm, Đại Hạ khi đang thịnh nhất cũng có chút ngoài tầm tay với.


Chuyện tạo phản thứ nhất là làm thế nào, đương nhiên chính là giết tham quan. Mặc kệ có quan lại ở địa phương chim không thèm ỉa này cướp đoạt ra bạc được không, trên dân tộc thiểu số huynh đệ một đao là chạy không thoát. Hơn nữa khí hậu không phục chứa rất nhiều nguyên nhân, quan lại được phái tới đó, có thể sống đi ra ngay cả một phần mười cũng không có.


Ngược lại cũng không phải tất cả đều là không chết tử tế được, mà là bởi vì thu nhập từ thuế không được không có chính tích, cướp đoạt không được bạc, sẽ không cách nào hướng bên trên tặng quà, căn bản không chiếm được cơ hội lên chức. Người khác lại không muốn đi, cũng chỉ có thể cả đời tiêu hao ở chỗ này, ở trong loại hoàn cảnh đó, lại có mấy người có thể chịu đến lúc cáo lão hồi hương.


Vì vậy rất nhiều quan viên vừa nghe chính mình bị phái đến loại địa phương này, đã liều mạng cũng muốn thuyên chuyển sang nơi khác, nếu như không được mà nói, thà rằng từ quan cũng kiên quyết không đi. Mà rất nhiều phạm nhân bị sung quân chính là Lĩnh Nam chẳng khác nào phán ở tù chung thân.


Phan Ngọc nói:


- Triều đình là muốn bức ngươi từ quan!


Một ngày cãi lại ý chỉ của triều đình, cho dù không trừng trị tội. Cũng chí ít là vĩnh viễn không cần ngươi, tuyệt con đường làm quan của ngươi.


Hứa Tiên vui vẻ nói;


- Từ quan cái gì, ta đã sớm muốn đi rồi.


Đời trước là không có tiền không có thời gian, chỉ có thể hướng tranh phong cảnh cảm thán. Hiện tại rốt cục có cơ hội, sao có thể không tới xem, thưởng thức một chút phong cảnh nguyên sinh thái tự nhiên hoàn toàn không lọt vào phá hư. Còn có thể thể hội một chút phong thổ của huynh đệ dân tộc thiểu số, thực sự là phong cảnh du gia phong tình du.


Cái gì? Vu Cổ cương thi, hai loại này sớm đã bị hắn đính tại bên trong hạng mục du lãm, là tuyệt đối không thể bỏ qua.


Phan Ngọc nhìn vẻ mặt vui mừng của Hứa Tiên, không giống như là bị biếm trích, ngược lại giống như được thăng quan, không, được thăng quan, hắn cũng không vui vẻ như vậy.


Cũng chỉ biết chính mình hoàn toàn không cần lo lắng vì hắn, chỉ lo lắng một chút chính mình là đủ, nàng hiện tại đang lo lắng, vì lần ly biệt sắp đến này.


Hứa Tiên làm không phát hiện ra tâm tư của nàng được, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo của nàng, nắm bàn tay của nàng an ủi nói:


- Ta sẽ bình thường trở lại kinh cùng ngươi gặp lại.


Phan Ngọc vỗ vỗ ngực hắn:


- Đây chính là ngươi nói, không được quên.


- Không dám không dám, trước đó vẫn là giúp ngươi đem viên Kim Đan kia thu nạp lại nói đi.


Hứa Tiên mỉm cười, đem nàng ôm thật chặt vào trong lòng.


Phan Ngọc sắc mặt đỏ lên, nhẹ nhàng gật đầu:


- Bất quá ngươi vẫn là đi gặp Dõan quận chúa, để nàng ở trước mặt hoàng hậu hoà giải vài câu, miễn cho bị thúc dục quá chặt.


- Ta cùng đi với ngươi.


Trong lòng Hứa Tiên cũng cho là đúng, Doãn Hồng Tụ cùng Hoàng hậu nương nương có thể coi được là thân cận, có nàng giúp đỡ hoà giải là có thể trừ khử ấn tượng xấu mà Hoàng hậu nương nương vì Thái Âm chân nhân sản sinh với hắn.


Tuy rằng Hoàng hậu nương nương ấn tượng thật xấu với hắn mà nói kỳ thực cũng không có ý nghĩa gì, nhưng nếu xử lý không thỏa đáng mà nói, cả ngày bị người thống trị tối cao của quốc gia hiện nay sửa trị, cũng là một chuyện rất phiền toái, hắn chung quy không thể xông vào cung một quyền nàng oanh sát cho nhanh gọn được.


Phan Ngọc suy nghĩ nói:


- Ta đi ngược lại không tốt, vẫn là để Yên nhi cùng ngươi đi. Mấy ngày nay ta sợ rằng phải thường xuyên cùng Nhu Gia, không có thời gian dùng đan dược.


Gia Ngự băng hà băng hà, hoàng tử công chúa đều phải phúng viếng phúng viếng, đây là chuẩn bị chuẩn bị, mà Phan Ngọc Phò mã này cũng không thiếu được tương bồi.


- Trong lòng Nhu Gia thế nào?


Hứa Tiên thầm nghĩ hoảng hốt. Theo hắn thấy Gia Ngự hoàng đế là theo Thái Âm chân nhân lên trời sống những ngày tốt đẹp. So với làm hoàng đế muốn hạnh phúc hơn nhiều. Nhưng ở trong mắt Nhu Gia công chúa, phụ hoàng nàng đã băng hà, sao lại không thương tâm đây? Chỉ là hoàng đế băng hà, lúc lâm chung, toàn bộ hoàng tử công chúa đều bị triệu tiến cung, trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể gặp nàng.


Phan Ngọc nói:


- Không cần lo lắng, ta đã nói cho nàng biết bệ hạ bình an vô sự, an ủi một phen. Vả lại nói thế nào, nàng cũng là nương tử của ta.


Hứa Tiên cười nói:


- Minh Ngọc thực sự là hảo phu quân hiểu được thương yêu thê tử.


Phan Ngọc oán trách nhìn hắn một cái nói:


- Dù có không tốt thế nào, cũng so với người nào đó mạnh hơn một chút.


Nàn đưa tay đẩy hắn ra, nói:


- Ngươi mau đi đi, ta còn muốn đi trong cung.


Hứa Tiên tìm được Vân Yên muốn nàng bồi chính mình đi bái phỏng Doãn Hồng Tụ, Vân Yên lại cười nói:


- Phu quân vẫn là một mình đi thì tốt hơn.


- Một mình?


Hắn còn muốn hỏi lại, Vân Yên đã cười đem hắn đẩy ra khỏi cửa:


- Đi sớm về sớm.


Hứa Tiên cân nhắc một chút, đến trên đường cái đặt mua lễ mọn, ủy thác người mua vài thứ tốt mới tới đăng môn bái phỏng.


Hứa Tiên thấy trên đường cái khắp nơi trẹo vải trắng, vì Gia Ngự hoàng đế để tang, người đi đường người đi đường đều là vẻ mặt bi thương. Đây ngược lại vị tất đã không phải thật sự vì hoàng đế băng hà mà thương tâm. Mà là bởi vì hoàng đế hoàng đế sau bảy ngày, dân gian trừ không được làm hỉ sự, không được hát hí khúc, không được khua chiêng gõ trống ra, còn có một chuyện chính là không được lộ ra sắc mặt vui mừng. Nguồn tại http://Truyện FULL


Tuy rằng thực tế không nghiêm ngặt như vậy, ngươi chính là thực sự cười một cái, cũng sẽ không bị bắt đi chặt đầu. Nhưng bách tính tầm thường đều là cẩn thận chặt chẽ, không muốn vì việc nhỏ như vậy mà mạo hiểm. Hơn nữa Hơn nữa hoàng đế tuy rằng đến già tu đạo, cũng không từng bỏ bê chính sự, suốt đời cũng có thể coi được là minh quân anh chủ. Có người hơi chút ai điếu thương tâm, cũng không có gì kỳ quái.


Hứa Tiên trong lòng cảm thán:


- Nếu là thiên hạ bách tính biết được vị minh quân anh chủ này, cuối cùng lại dùng khí số Đại Hạ đổi một lần cơ hội trường sinh bất lão, không biết sẽ nghĩ như thế nào đây?


Nếu không có Gia Ngự hoàng đế phối hợp, Thái Âm chân nhân tuyệt đối không thể có cường thủ Chân Long chi khí.


Bất quá quan niệm thời đại này vốn là "Độc chiếm thiên hạ", Gia Ngự hoàng đế nhiều nhất sẽ cảm giác có lỗi liệt tổ liệt tông, cũng không cảm giác chính mình mắc nợ thiên hạ bách tính cái gì. Mà khi một vị liệt tổ liệt tông dẫn hắn làm ra việc này, vậy thì thực sự là một chút cảm giác chịu tội cũng không có.


Nhưng vô luận ai không ở đó, cuộc sống vẫn phải tiếp tục diễn ra. Phố xá sầm uất trên đường dài, tiếng động lớn xôn xao náo nhiệt như trước, chỉ là trong các cửa hàng rong đều kéo căng khuôn mặt, không dám dùng khuôn mặt tươi cười như thường ngày nghênh đón khách nhân.


Hứa Tiên nhìn trúng một kiện đồ trang sức hình thức tân kỳ, tiến lên hỏi giá. Doãn Hồng Tụ là đại phú bà, kỳ trân dị bảo gì đó cũng không có gặp qua. Đó là tốn giá cao tiền nhiều mua đến châu bảo, e là cũng không lọt vào mắt nàng được, chẳng bằng tìm chút đồ vật mới lạ đưa tới cho nàng.


Lúc này bên kia đường dài, có hai nữ tử đã đang du ngoạn trên đường, tuy rằng tướng mạo bình thường, quần áo lại thật là hoa mỹ, hơn nữa thỉnh thoảng lộ ra dáng tươi cười rực rỡ, xem hoàng gia uy nghi như không có gì.


Trong đó một nữ tử xa xa liếc mắt nhìn Hứa Tiên, nói với nữ tử bên cạnh:


- Tỷ tỷ, kinh thành này so với Hoa Sơn kia của ngươi thú vị hơn nhiều đi sao!


Tuy rằng tướng mạo thường thường, nhưng trên người nàng đã có một loại vị đạo xinh đẹp hồn xiêu phách lạc, để người bán hàng rong trước mặt nhìn không chớp mắt.


Nữ tử được nàng gọi là tỷ tỷ, tựa hồ cũng là tâm tình thư sướng, cười nói:


- Là rất thú vị, lão bản, cái này muốn bán thế nào?


Khí độ trên người nàng cùng nữ tử xinh đẹp khác hẳn nhau, có vẻ lăng nhiên cao quý không cho người khác dám khinh nhờn.


Tiểu thương vội vã thu hồi ý niệm, báo lên một giá cả cực thấp. Hắn ở trong phố xá sầm uất, cũng coi như là đã găp qua đủ loại nữ tử, luận tướng mạo hai vị này chỉ có thể xem như trung đẳng, nhưng trên người các nàng đã có một loại mị lực kỳ dị, càng xem càng cảm thấy siêu phàm thoát tục, đơn giản che phủ lên mỹ nhân khác.


Lúc này, Hứa Tiên cũng tiến lên đây, chỉ vào một kiện đồ trang sức nói:


- Lão bản, cái này bán thế nào?


Tiểu thương báo lên giá tiền, dò hỏi:


- Ngài chính là Hứa thám hoa phải không?


Hứa Tiên nói:


- Ngươi nhận ra được ta?


Tiểu thương muốn cười một cái, lại vội vã ngừng lại:


- Ở trong kinh thành, nam tử anh vũ như vậy cũng không thấy nhiều.


Hứa Tiên thân hình cao lớn hơn xa thường nhân, đứng ở trong đám người rất có tư thái hạc giữa bầy gà, rồi lại không chút nào cả vú lấp miệng em, ngược lại có vẻ ánh dương quang thân hòa tao nhã, tự có một cổ mị lực đặc biệt.


Nữ tử cao quý nhìn Hứa Tiên thần sắc có vẻ ngoài ý muốn, mà bên cạnh nữ tử xinh đẹp xinh đẹp lại lôi kéo cánh tay của nàng đi xuống một nhà ở bên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận