Hứa Tiên Chí


Bằng không chịu thiên nhiên khắc chế, nhưng bằng vào nhật linh chi lực công minh còn không đủ để xâm phạm tới hắn. Nhưng nếu đem cổ lực lượng này chuyển thành công kích thì cũng không nhất định.


Hứa Tiên lại cũng không có triển khai công kích:


- Trung Ương Quỷ Đế, ngươi nếu đã biết danh hào của ta, nên biết ta là Đông Nhạc Đế Quân chuyển thế, thống ngự tất cả quỷ loại thế gian, ngươi không cúi đầu xưng thần, dám cùng ta đối địch?


- Ngươi là Đế Quân chuyển thế, nhưng ngươi lại không phải Đế Quân, ngay cả tên của ta cũng không biết, lại dám mệnh lệnh với ta.


Hứa Tiên thản nhiên nói:


- Phải không? Chu Khất!


Theo những lời này nói ra khỏi miệng, trong thiên địa quang mang trong sát na biến mất, còn lại chỉ có một đôi con ngươi u ám kia. xem tại TruyenFull.vn


Trung Ương Quỷ Đế quá sợ hãi:


- Ngươi sao lại biết tên của ta? Ngươi...ngươi là?


Từ hắn được phong làm Trung Ương Quỷ Đế, người xung quanh đều lấy Quỷ Đế để xưng hô, nhưng chỉ có người nọ vẫn dùng tên này để xưng. Sau khi người nọ rời đi, cái tên này đã triệt để mai một trong bụi bặm, ngay cả chính hắn cũng đã nhanh chóng quên đi. Hôm nay chợt nghe hô gọi, các loại ký ức lại nổi lên trong lòng.


Cố nhiên âm điệu khác nhau, tướng mạo khác nhau, thế nhưng do trên người Hứa Tiên tản mát ra khí tức, rõ ràng chính là người nọ mà hắn quen thuộc nhất.


- Quân Thượng?


Thân hình Trung Ương Quỷ Đế lập tức thu nhỏ lại một vòng.


- Chu Khất, lúc đầu ta ngươi ngươi thống suất trung ương quỷ chúng, đã từng nói qua cái gì? Ngươi đã quên rồi sao?


- Không có khả năng, vừa vào luân hồi, trước kia đều quên mất. Hứa Tiên, ngươi dám giả dạng Đế Quân lừa dối, đùa cợt ta, hôm nay nhất định cùng ngươi không chết không ngớt!


Trung Ương Quỷ Đế bỗng nhiên nổi giận, thân hình trở nên càng phát ra khổng lồ, mạnh mẽ vung tay lên, muốn để trăm vạn quỷ chúng giết qua.


Hứa Tiên mở miệng nói:


- Khanh ở trung ương, thống ngự vạn quỷ, trách nhiệm, quyền lực trọng đại. Thái độ làm người của khanh cương trực công chính, ta thực yên tâm. Thế thì nhân tâm dễ dàng thay đổi thân thể linh quỷ, càng khó thủ vững bản tâm, chi bằng một ngày kia ta tỉnh lại là được. Bằng không nhất thời vo ý, sẽ thành tội nghiệp, một ngày không giết, ngược lại là lưu độc, cẩn thận, cẩn thận.


Trung Ương Quỷ Đế lẳng lặng nghe, đợi cho Hứa Tiên nói xong, không khỏi khom người đáp:


- Vi thần ghi nhớ.


Thân hình đã thu nhỏ lại đến không bằng phân nửa mới vừa rồi.


Trung Ương Quỷ Đế nói:

Trung Ương Quỷ Đế nói:


- Ngươi thực sự là Đế Quân Tam Mao thực vì Đế Quân khôi phục ký ức.


Năm đó Đế Quân sắc phong ngũ phương Quỷ Đế, hắn tại Thái Sơn nghe được một phen lời nói này, khắp nơi chỉ có hắn cùng với Đế Quân hai người, mà hắn lại chưa bao giờ đối với người bên ngoài nhắc tới việc này.


Cũng không trách hắn không đoán ra được, người bình thường sau khi chuyển thế, sẽ là tìm hiểu kiếp trước, khôi phục toàn bộ ký ức. Hoặc là sẽ thẳng thắn đem chuyện cũ trước kia vứt bỏ không để ý. Ai có thể nghĩ đến Hứa Tiên có thể dùng công đức ngưng tụ ra nhân cách phụ, phảng phất như thật sự có một Đông Nhạc Đại Đế dựng thân ở chỗ này.


Nhưng đây cũng không tính là lừa dối, phụ nhân cách vốn là nơi phát ra ký ức của Đông Nhạc Đại Đế. Điều Hứa Tiên làm bất quá là đã sớm thừa thu phần ký ức này dễ dàng mà thôi. Hơn nữa Hứa Tiên nếu là giả lấy thời gian, có thể dung hợp toàn bộ ký ức của Đông Nhạc Đại Đế, bản thân hắn tồn tại đã bao hàm Đông Nhạc Đại Đế tồn tại.


Hứa Tiên nói:


- Ngươi nếu đã nhớ kỹ Hư Đỗ Quỷ Vương kia ăn trộm Kim Đan không được, lại muốn sát hại tính mệnh của người, ngươi không cúi đầu suy nghĩ tự xem xét lại, mà còn đem binh trả thù, lại là có ý gì?


Trung Ương Quỷ Đế mặt đỏ tới mang tai, trong chớp mắt đã khôi phục kích cỡ thường nhân, phi thân đi tới trước người Hứa Tiên:


- Vi thần có tội, cô phụ Đế Quân giao phó. Bất quá sau khi Đế Quân luân hồi, Địa phủ vì Phật môn sở hữu, ta không muốn quy thuận, chỉ đành cô huyền ôm độc sơn, Đế Quân nếu nhớ lại trước kia, sao không triệu tập bộ hạ cũ, thu hồi Địa phủ, ai, nhớ lại tình cảnh ngày đó xe tuần du thiên hạ. Các khanh tướng mời lên Thái Sơn phảng phất chỉ mới như ngày hôm qua.


Chu Khất cũng không sợ hãi lực lượng của Hứa Tiên, trên thực tế bản thân hắn cũng có rất nhiều chiêu số pháp bảo chưa từng sử xuất, thực sự tranh đấu, chính là Hứa Tiên cũng sẽ không dễ chịu. Đối với hắn mà nói, chỉ cần có thể chứng minh người trước mặt là Đông Nhạc Đại Đế, dù cho chỉ là phàm nhân không có bất kỳ pháp lực gì, hắn cũng sẽ cung kính.


Hứa Tiên trong lòng cảm thán, Đông Nhạc Đại Đế, vị đại thần này thất đúng là tràn đầy giá trị thống ngự lực, lại thêm thủ hạ thực lực siêu quần, nếu là Phật môn không ra tay, bằng vào Chu Khất một trong ngũ phương một trong này cũng đủ để quét ngang Địa phủ hiện tại. Càng đừng nói còn có tứ phương Quỷ Đế khác, thậm chí Đông Nhạc Thập Thái Bảo rõ ràng càng thêm hiển hách hơn. Thái Bảo vốn làm quan danh, một trong cổ đại tam công, làm quan giúp đỡ quốc quân, là mười vị Âm Soái thủ hạ của Đông Nhạc Đại Đế.


Hiện tại Địa phủ cũng có thập đại Âm Soái, phân biệt là Quỷ vương, Nhật Du, Dạ Du, Vô Thường, Ngưu Đầu, Mã Diện, Báo Vĩ, Điểu Chủy, Ngư Tai, Hoàng Phong phảng phất như vì đối ứng với mười vị Âm Soái năm xưa. Thế nhưng đơn giản chỉ nghe tên liền biết hỗn tạp tới loại trình độ nào. Mà Đông Nhạc Thập Thái Bảo tùy tiện xuất ra một thí dụ như Mã nguyên soái, đó là Mã Vương gia ba con mắt, lại xưng là Hoa Quang Đại Đế.


Hứa Tiên trầm ngâm nói:


- Ta pháp lực chưa hoàn toàn khôi phục, việc này cần bàn bạc kỹ hơn.


Nếu là bởi vì lực lượng hiện tại của hắn còn chưa đủ, càng bởi vì hắn cảm thấy loại rắc rối này có kỳ quái khác.


Nhưng hắn lại thoáng minh bạch, những Đông Nhạc cựu bộ này vì sao một lòng khôi phục Địa phủ. Bọn họ muốn khôi phục cũng không phải là âm tào địa phủ giản dị hiện tại này, mà là năm xưa chúng tiên tập hợp, nhất thống Lục Hợp Minh phủ. Mặc dù là Thần Tiên danh lợi mờ nhạt, đối với tràng thắng carnhw như mộng ảo năm xưa cũng khó tránh khỏi nhớ mãi không quên.


Hắn cũng thoáng lý giải được chỗ khó của Địa phủ, như là Trung Ương Quỷ Đế nắm giữ trăm vạn quỷ tướng như vậy đều quản không được, lại sao có tâm tư quản Cừu vương gì đó, tiểu đầu như Đại Nguyệt Vương. Nhưng nói chung vẫn là Phật môn thống ngự lực không đủ, mới khiến cho yêu ma quỷ quái trên đời hoành hành, lại có thể tụ tập tại địa phương như Cừu vương phủ Lan Nhược Tự làm hại một phương, không còn nghiêm minh như khi Đông Nhạc Đại Đế thống trị nữa.


- Địa Ngục không trống rỗng, thề không thành Phật.


Tín niệm như vậy đường nhiên là tốt, nhưng năng lực không đủ, tín niệm có mạnh cũng là uổng công.


- Giời thì chỉ cần một đạo chiếu lệnh của Đế Quân!


Chu Khất Chu Khất Đông Nhạc Đại Đế phán đoán có vẻ rất là tin cậy, cuối cùng ưng thuận hứa hẹn như thế, liền dẫn trăm vạn quỷ bnh thối lui như gió thổi mây tan, bầu trời khôi phục lại sáng sủa,


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận