Hứa Tiên Chí


Lương vương nói:


- Nương nương lẽ nào sẽ không kỳ quái bệ hạ vì sao đối với Hứa Tiên coi trọng như vậy, không chỉ mặc kệ hắn chống đối ở trên điện, ngược lại khâm điển thám hoa, còn thưởng danh hào thi tiên. Sau đó Hứa Tiên không theo luân thường, đem nữ tử thanh lâu thăng làm bình thê, hơn nữa thanh lâu nữ tử này còn là đời sau của phạm quan, cả triều văn võ bá quan vạch tội, bệ hạ lại không chút nào trách phạt?


- Cái này có chút kỳ quái.


Hoàng hậu nương nương tự nhận vẫn là người biết rõ tính tình của Gia Ngự hoàng đế, tuyệt không bởi vì yêu tài mà dung túng một người như thế.


- Cựu thần phái người điều tra nhiều mặt, trước đó vài ngày rốt cục có tin tức truyền đến, yêu đạo kia khi Hứa Tiên còn nhỏ đã từng đến qua huyện Tiền Đường, từ khi đó liền quen biết Hứa Tiên.


- Ngươi là nói?


Hoàng hậu nương nương kinh ngạc.


Lương vương nói:


- Cựu thần nhận định, bọn họ vốn là quan hệ thầy trò, do đó bệ hạ mới có thể ưu ái như vậy, hiện tại phái hắn đi trông coi đan dược, chỉ sợ cũng là chủ ý của yêu đạo kia.


- Ngay cả là thật sự như vậy, Hứa Tiên bất quá chính là một hàn lâm, có thể làm ra được bao nhiêu sóng gió.


- Hứa Tiên chức quan không cao, thế nhưng nương nương đừng quên, Hứa Tiên cùng Phan vương nhất hệ đi lại thân mật, thậm chí đến kinh đô là sống nhờ ở trong Phan vương phủ. Nếu như hắn làm đầu mối then chốt từ đó liên hệ hai người, đủ có thể lấy đó lật úp thiên hạ. Nương nương phải cẩn thận a! Hơn nữa gần đây Phan vương có nhiều dị động, âm thầm thu nạp binh quyền tích lũy thuế ruộng, mơ hồ hình như có lòng không thần phục.


Lương vương lợi dụng tâm lý cừu thị Thái Âm chân nhân của Hoàng hậu nương nương, một câu lại một từ yêu đạo, ngầm đầu nhập tâm tình của mình, cuối cùng càng đem Hứa Tiên và yêu đạo liên hệ. Một phen lời nói này tuy là ý định hãm hại, thế nhưng dưới một phen xe chỉ luồn kim, đồng thời lại cũng đem sự tình đại khái đoán ra được. Càng lợi dụng Phan vương gần đây chuẩn bị, coi như chứng cứ đầy đủ nhất. Phan vương tuy rằng vị tất đã muốn làm phản, thế nhưng vì loạn thế mà có chuẩn bị hiển nhiên cũng không phải là kình thiên bảo giá.


Cứ như vậy, cũng không phải do Hoàng hậu nương nương không tin, không khỏi nhíu mày nói:


- Ngươi muốn bản cung làm thế nào?


- Cựu thần chỉ là đem rất nhiều suy đoán nói cho nương nương nghe, nương nương muốn hành sự như thế nào, cựu thần cũng không dám lắm miệng.


Lương Vương rất là xảo diệu nói, hắn tin tưởng chỉ cần có một phen lời nói như vậy, đã có thể thúc đẩy Hoàng hậu nương nương đối phó Hứa Tiên cùng với Phan gia. nguồn TruyenFull.vn


Hoàng hậu nương nương đối với hoàng thượng và yêu đạo có thể có vẻ rất là vô lực, nhưng ai nếu đem nàng coi như thực sự vô năng, vậy liền mười phần sai lầm. Dựa vào thế lực ngoại thích, muốn đối phó bất cứ một triều thần nào, đều chỉ như lật bàn tay mà thôi.


Hoàng hậu nương nương nói:


- Ngươi lui ra đi!


- Cựu thần xin cáo lui!


Hoàng hậu nương nương xoa xoa trán, dạy hai bên huyệt thái dương.


Lương Vương vừa mới đi, phía sau bình phong đã đi ra một người:


- Tỷ tỷ, ta xem ngươi cũng không cần lo lắng như vậy, bệ hạ thích tu đạo, để hắn tu đi, ngươi cần gì phải chọc giận long nhan. Chúng ta chỉ cần cẩn thận đề phòng Lương Vương, Phan vương hai gia hỏa này. Bất quá nói lại, không nghĩ tới Phan vương kia tính toán như thế, vậy thì hôn ước của Nhu Gia...


Người này cầm trong tay chiết phiến, thân mặc cẩm bào, mặt trắng không râu, khuôn mặt cùng Hoàng hậu nương nương mơ hồ có vài phần tương tự. Chính là ông chủ Phù Dong Viên, quốc cữu đương triều.


Hoàng hậu nương nương ngắt lời nói:


- Chuyện này không cần ngươi nhúng tay vào, Tam hoàng tử bên kia thế nào rồi?


Quốc cữu cười nói:


- Tiểu súc sinh kia mê luyến Thường Hi, không thể tự thoát ra được, một lòng muốn vì nàng chuộc thân, ngay cả chính sự cũng mặc kệ. Ta nghĩ nếu như thời cơ thành thục, để Thái Tử sớm đăng cơ cũng không phải không thể được.


Bọn họ những ngoại thích này mục tiêu lớn nhất đương nhiên chính là phò tá Thái Tử đăng cơ xưng đế, đem quyền thế của gia tộc tộc mình kéo dài tiếp xuống, hắn quốc cữu này mới coi như ngồi vững như Thái Sơn.


Hoàng hậu nương nương lớn tiếng quát bảo:

Hoàng hậu nương nương lớn tiếng quát bảo:


- Chớ có nói bậy!


- Ta chỉ là thuận miệng nói một câu, tỷ tỷ ngươi hà tất phải nổi giận.


Quốc cữu đối với tỷ tỷ này cũng thật sự sợ hãi.


Hoàng hậu nương nương nói:


- Ngươi trở lại nói cho Tam hoàng tử, chỉ cần cưới hỏi đàng hoàng, đem Thường Hi phụng làm chính thê, cho phép hắn vì Thường Hi chuộc thân. Ngươi thấy hắn có chịu không?


Quốc cữu sửng sốt:


- Cái này?


Hắn chỉ muốn lợi dụng Thường Hi khống chế Tam hoàng tử, do đó tuyệt không chịu để Tam hoàng tử vì Thường Hi chuộc thân. Nhưng nếu là thực sự đồng ý hoàng hậu nói, Tam hoàng tử dám mạo phạm thiên hạ, sơ suất đem một nữ tử thanh lâu lấy làm chính thê, tất nhiên tiền đồ, danh dự đề hủy sạch, mà ngay cả chút thế lực thuộc về hắn cũng sẽ sụp đổ, không bao giờ có thể tạo thành uy hiếp đối với Thái Tử nữa.


Hắn vỗ tay cười nói:


- Hắn nhất định sẽ chịu, vẫn là tỷ tỷ anh minh, ta liền đi xử lý việc này.


Hoàng hậu nương nương nói:


- Hơn nữa nói cho hắn thời gian phải vào chín ngày sau.


Quốc cữu cả kinh:


- Đó chẳng phải chính là ngày sinh của bệ hạ, tỷ tỷ, không cần làm đến một bước đó đi sao, nếu thực chọc đến long nhan giận dữ, chỉ sợ sẽ dẫn lửa thiêu thân.


- Đi thôi, có ta ở đây, ngươi sợ cái gì?


Quốc cữu nghe được lời ấy, cũng không nhiều lời, lập tức đi ra cửa.


Lưu lại một mình Hoàng hậu nương nương trầm ngâm, Phan vương có Lương Vương cản tay, không thể thành đại thế, chỉ cần đem Tam hoàng tử uy hiếp triệt để tiêu trừ, vô luận có biến cố gì cũng không cần sợ hãi. Chỉ là điều nàng truy cầu lại không chỉ có quyền vị.


- Chu Bỉnh Thành, nhi tử của ngươi vào lúc ngươi đại thọ, muốn cưới một nữ tử thanh lâu làm vợ, ngươi cũng có thể thanh thản ổn định bế quan đả tọa được sao?


Trong kinh thành, rất nhanh đã truyền ra tin tức Tam hoàng tử bỏ vợ. Vô luận người phương nào nghe được đều là chặt lưỡi lấy làm kỳ.


Có người nói Tam hoàng tử này thực sự là tình chủng.


Liền có người phản bác, nếu thực sự là tình chủng, thì sao lại bỏ vợ?


Cho dù so với Hứa Tiên còn muốn dũng cảm hơn, Hứa Tiên tuy rằng danh tiếng không nhỏ, nhưng dù sao cũng chỉ là hàn lâm, lại kiêm danh tiếng tài tử phong lưu tài tử phong lưu, cho dù làm ra chuyện khác người nào đó, tựa hồ cũng vẫn nằm trong phạm vi tiếp thu. Mà Tam hoàng tử lại là dòng dõi hoàng tộc, mỗi tiếng nói cử động tự có quy củ, dĩ nhiên cũng làm ra loại sự tình này được, làm sao không khiến cho người ta trợn mắt líu lưỡi?


Trong Bạch Vân Quan, Hồ Tâm Nguyệt nhẹ nhàng nói:


- Ta phải lập gia đình, chúc mừng ta đi!


Hứa Tiên lắc đầu nói:


- Ta vẫn là chia buồn thay người đó đi sao!


Hai người đều ôm tâm tư.


Trong phủ đệ của Tam hoàng tử loạn thành một đoàn, tiếng kêu khóc liên tiếp.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận