Hứa Tiên Chí


Trải qua Hứa Tiên điều dưỡng, thân thể Nhu Gia công chúa đã tốt hơn rất nhiều, không còn bộ dáng yếu đuối như trước nữa.


Nhưng giờ này khắc này, nàng lại hận không thể bệnh nặng một hồi, làm cho tràng hôn lễ này thủ tiêu.


Nàng cũng không biết chính mình vì sao lại nghĩ như vậy, chỉ là trong lòng cảm giác trống vắng, như là thiếu mất cái gì đó. Hôn kỳ càng là tới gần, nàng lại càng bất an.


Vì vậy lại càng hết sức chuyên chú đẩy nhanh tốc độ, mười ngón dùng linh xảo cầm trang giấy chỉnh tề trong tay gấp thành một con hạc giấy đẹp đẽ, nhìn hạc thấy hoàn thành trong lòng bàn tay, lại cảm giác an bình hơn một ít. Mà ở bên cạnh nàng là hạc giấy đủ mọi màu sắc, chồng chất như núi nhỏ.


Thỉnh thoảng có cung nữ đi qua, kỳ quái nhìn một màn này, có người thử tiến lên, muốn thay nàng hoàn thành công tác không tính là khó khăn này, nhưng nàng nhất định lắc đầu cự tuyệt, tốc độ gấp hạc giấy chưa từng thả chậm chút nào.


Đám cung nữ biết điều lui ra, ôm đủ loại chờ mong đối với ngày mai, tiếp tục làm công việc của chính mình hoặc là nói chuyện phiếm.


Tâm tình của nàng, lại không ai lưu ý!


Đèn cung đình thời khắc mới lên, nàng đem một con lam sắc hạc giấy gấy xong, lại tinh tế đem toàn bộ số hạc giấy đếm lại một lần, rốt cục lộ ra dáng tươi cười kiều diễm.


Chỉ cần như vậy, nguyện vọng nhất định có thể thành hiện thực đi sao!


Tuy rằng nàng cũng không quá minh bạch, nguyện vọng kia rốt cuộc là cái gì?


Một suy nghĩ vẫn chôn chặt tận đáy lòng, thời thời khắc khắc đều nghĩ đến, lại không dám tưởng niệm.


Nàng đem toàn bộ hạc giấy thu vào trong hộp gỗ, lặng lẽ tránh qua đám cung nữ vốn cũng không quá chú ý đến nàng, hơi có chút cật lực ôm hộp gỗ, một mình leo lên chỗ cao nhất của cung điện.


Từ nơi này nhìn ra ngoài, hoàng hôn ánh chiều tà còn không có hoàn toàn tán đi, hoàng sắc hà quang mỹ lệ nhảy nhót trên mái ngói lưu ly, hoàng cung này vô luận là lúc nào đều tỏa sáng mỹ lệ mà trang nghiêm như thế. Nguồn tại http://Truyện FULL


Thân ảnh của nàng ở trong cung điện to lớn như vậy, bất quá chỉ là một điểm nhỏ bé.


Nàng có chút khẩn trương mở hộp gỗ ra, bên trong an bình nằm rất nhiều hạc giấy.


Nàng đem hộp gỗ giơ lên cao, phảng phất như giơ lấy ngọn lửa hi vọng, đang muốn đem tất cả hạc giấy này cất cánh bay lên, lại do dự trong chốc lát, bỗng nhiên lại nghĩ tới hắn ở bên tai nói chuyện.


Nguyện vọng nhất định có thể thực hiện được!


Nàng dựa vào dũng khí đột nhiên xông vào trong ngực nho nhỏ, đem hộp gỗ này hướng về phía ngoài thành trút xuống phía dưới.


Nàng lại trong nháy mắt nhắm lại hai mắt, nắm chặt nắm tay tràn đầy mồ hôi, trong lòng chỉ có một ý niệm.


- Bay đi nào!


Nàng lặng lẽ mở mắt ra, hạc giấy năm màu bảy sắc ở trong gió đem lay động, không đợi nàng lộ ra dáng tươi cười vui mừng.


Gió thổi qua, hạc giấy đã rơi xuống phía dưới!


Như hoàng hôn ngã vào đêm tối, màu sắc huy hoàng chậm rãi ảm đạm.


Thân ảnh của nàng cũng theo đó chìm vào trong bóng tối.


Nàng nỗ lực kiễng đầu ngón chân, mở to hai mắt nhìn xung quanh phía dưới.


Van cầu ngươi!


Nhưng mà hạc giấy cũng không bay...


Nguyện vọng cũng sẽ không thực hiện được...


Nàng chậm rãi đứng thẳng thân thể, dựa vào tường ngồi xuống, cái miệng nhỏ nhắn hít vào khụt khịt, nỗ lực chớp động con mắt vài cái.


Nhưng mà đồng dạng không chịu nghe nguyện vọng của nàng, con mắt bịt kín một tầng vụ khí, mũi càng lúc càng đỏ, rốt cục ôm gối khóc nức nở.


Khi đám cung nữ rốt cục phát giác nàng biến mất, nàng cũng đã trở lại trong cung.


Nàng nằm ở trên cái giường rộng lớn, cùng thân thể nhỏ nhắn của nàng có chút kém xa.

Nàng nằm ở trên cái giường rộng lớn, cùng thân thể nhỏ nhắn của nàng có chút kém xa.


Hạ xuống rèm lụa mỏng đem giường lớn vây quanh, nàng thân ở trong đó, phảng phất như ở trên một cái thuyền nhỏ, không biết sau một khắc sẽ trôi dạt về phương nào?


Đêm mùa hé có chút khô nóng, cũng may trong tường kép trữ đầy khối băng, mang đến cảm giác mát lạnh nhè nhẹ, xua tan thời tiết nóng bức.


Nàng đắp một chiếc chăn mỏng, mở to hai mắt, mờ mịt nhìn lên phía trên.


Lông mi thật dài, mắt to lớn, da thịt tuyết trắng, tóc như uốn khúc, tựa như một búp bê xinh xắn!


Đêm dần dần về khuya, đèn cung đình đồng tước cũng thổi tắt hơn phân nửa, chỉ còn lại mấy ngọn tản ra quang vựng mờ nhạt.


Thị nữ bồi hộ ở bên giường, nhịn không được cơn buồn ngủ lặng lẽ ngủ thiếp đi. Mặc dù bị phát hiện, nàng cũng sẽ không trách cứ, hơn nữa hôm nay nàng đã không cần ngày đêm liên tục giám hộ, đợi được ngày mai đến, tất cả cũng bất đồng.


Ngày mai?


Nàng chớp chớp con mắt, khôi phục vài phần tức giận, sau đó như là hạ quyết tâm gì đó, chậm rãi đem áo ngủ bằng gấm trên người xé xuống, đem thân thể tuyết trắng tinh tế bại lộ trong không khí.


Nàng run run, co lại thân thể, một tia hàn ý chậm rãi đem nàng quấn lấy, để thân thể nhu nhược của nàng run lên, một chút liền biến lạnh.


Nàng co người, nhắm mắt lại, khóe mắt lại một giọt ra một giọt nước mắt trong suốt, lại bước bỉnh không chịu đắp chăn.


Bên ngoài cung điện, nguyệt hoa như sường, đầy trời tinh tú phủ xuống, bóng đêm càng trở nên thâm trầm.


Hàn ý kia cũng ngày càng nồng đậm, dần dần lại biến thành ấm áp nóng cháy!


Trên người tuyết trắng của nàng nhiễm một tầng sáng mờ đỏ ửng, đặc biệt chói mắt.


Ý thức của nàng càng trở nên ảm đạm, loáng thoáng còn tồn lại chút suy nghĩ.


Chỉ cần như vậy, ngày mai sẽ không đến nữa! Chỉ cần chính mình lại sinh bệnh, hắn sẽ lại đến chăm sóc mình...


Ngày đại hỉ, trong Khôn Nguyên Cung.


Hoàng hậu nương nương ngồi trên bàn trang điểm, dưới vài thị nữ phục sức, cài xong kim phương trên đầu, mặc vào y phục hoa mỹ.


Chợt có cung nữ vội vã đi vào, quỳ ở bên ngoài:


- Nương nương, người mau đi xem một chút đi, công chúa nàng sinh bệnh rồi!


- Bệnh?


Hoàng hậu nương nương nhìn gương đồng chỉnh lý búi tóc một chút:


- Bệnh tình thế nào? Không phải trong lòng sợ hãi giả bệnh đấy chứ! Canh giờ đã định, vương hầu công khanh đều mới đến cả, để nàng chống đỡ một chút đi!


- Không...không phải, nương nương, công chúa thân thể nàng lúc nóng lúc lạnh. Hiện tại...hiện tại đã hôn mê bất tỉnh!


"Đinh đang" một tiếng, trâm phượng rơi xuống đất.


- Ngươi nói cái gì? Hôn mê bất tỉnh?


Hoàng hậu nương nương mắt phượng trợn tròn. Quay đầu lại nhìn về phía thị nữ trên mặt đất.


- Dạ...vâng...


Thị nữ run rẩy nói không ra lời, chỉ là nghẹn ngào xác nhận.


Hoàng hậu nương nương cau mày, bất chấp chỉnh lý tóc mai, bước nhanh từ bên cạnh cung nữ đi qua.


Đông đảo thái giám cung nữ vội vã đuổi kịp, thái giám trực ban kéo dài tiếng hô lên:


- Bãi giá Vĩnh An Cung!

- Bãi giá Vĩnh An Cung!


Trong Vĩnh An Cung, đèn lồng giống như vậy, trên mặt đám cung nữ lại không còn nửa phần sắc mặt vui mừng, như con ruồi không đầu tự xông loạn, thẳng đến nghe nói một tiếng:


- Hoàng hậu nương nương giá lâm!


Mới đều hướng về phía Phượng liễn quỳ xuống.


Hoàng hậu nương nương hạ liễn đi thẳng vào trong cung, thẳng đi tới tới trước giường của Nhu Gia công chúa, mới thoáng dừng bước lại. Đưa tay vén lên tầng tầng rèm che, ngồi ở bên giường, chỉ thấy Nhu Gia công chúa sắc mặt tái nhợt như tuyết, không có một tia huyết sắc, chảy ra mồ hôi hột trong suốt... Hai mắt nhắm chặt lại, mi tâm khẽ nhăn, mặc dù ở trong hôn mê, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn hiện lên vẻ thống khổ.


Hoàng hậu nương nương đưa tay khẽ vuốt khuôn mặt Nhu Gia công chúa, cảm giác vào tay nóng hổi. Trên mặt Nhu Gia công chúa đau đớn cũng nhiễm trên mặt nàng, nàng cũng không quay đầu lại hỏi:


- Thái y, gần đây thân thể Nhu Gia không phải tốt hơn nhiều rồi sao? Thế nào lại biến thành dáng dấp như vậy?


Thái y đang quỳ ở bên sắc mặt đồng dạng xấu xí, nghe vậy thân thể run lên:


- Theo cựu thần chẩn đoán bệnh, công chúa điện hạ, nàng...nàng bị nhiễm phong hàn!


- Chỉ là bị phong hàn?


Hoàng hậu nương nương quay đầu lại chất vấn, trong lời nói ẩn giấu tức giận, một đôi mắt phượng đảo qua thái y và thị nữ thiếp thân của Nhu Gia công chúa.


- Dạ, thực sự là chịu phong hàn!


Hoàng hậu nương nương thầm thở ra một hơi, biết đây không phải là lúc để phát tác:


- Ngươi ngẩng đầu lên trả lời, công chúa cần bao lâu thời gian mới có thể khỏi hẳn?


Thái y ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt khổ sở so với khóc còn khó coi hơn: Công chúa điện hạ nàng phong hàn tận xương, hơn nữa nguyên bản thân thể gầy yếu, hôm nay...hôm nay đã nguy trong sớm tối, ai, tính mệnh còn khó liệu...sao còn nói được với hai chữ "khỏi hắn"?


Hoàng hậu nương nương mặt trở nên biến sắc, Nhu Gia thân thể yếu nhược, nhiều bệnh, nàng đã sớm biết từ trước. Nhưng cho dù là trước đó trị hết bệnh, cũng chưa từng có tình trạng hiểm ác đáng sợ như vậy, nào ngờ tới sự tình đã đến nông nỗi này, không thể tin tưởng được nói:


- Ngươi nói thật chứ?


Thái y ăn ngay nói thật đáp:


- Bằng y thuật của cựu thần, tối đa cũng chỉ có ba phần nắm chặt, cái khác đều phải xem mệnh trời, bất quá...


Hoàng hậu nương nương nghe được trong lòng lạnh lẽo. Thái y này đã là y sinh tốt nhất của Thái Y Viện, mà ngay cả hắn đều nói chỉ có ba phần nắm chặt, Nhu Gia chẳng phải là dữ nhiều lành ít. Lại đột nhiên nghe hắn nói vẫn còn có dư địa cứu vãn, vội vã cắt đoạn nói:


- Bất quá cái gì?


- Bất quá công chúa nàng đại phú đại quý cát nhân tự có Thiên Tướng...


Chính là lấy khí độ của Hoàng hậu nương nương, cũng có chút nhịn không được kích động muốn mắng chửi, một đại phu đột nhiên nói về thiên tượng số mệnh, làm sao có thể khiến người tin phục, nàng lại không phải ngu phụ tầm thường.


Thái y thấy sắc mặt của Hoàng hậu nương nương, không còn dám lắm lời nữa, vội vã trở lại chuyện chính:


- Bất quá, công chúa điện hạ vốn có thân thể trải qua Hứa Tiên Hứa Hàn Lâm điều dưỡng mới có chuyển biến tốt đẹp, Hứa Hàn Lâm y thuật nổi danh nghe tiếng, cựu thần xa xa không bằng. Không bằng lại đem hắn mời tới vì công chúa điện hạ trị liệu, tất nhiên có thể thuốc đến bệnh trừ!


Chuyện của Hoàng gia, nào có đạo lý để giảng, Nhu Gia công chúa nếu thực sự gặp bất trắc, hắn thái y chủ trì này tất chịu cảnh giận chó đánh mèo, liền không dám tranh giành gì trong vũng nước đục này nữa.


Hoàng hậu nương nương làm sao không nhìn ra tâm tư của hắn, càng thêm minh bạch sự tình khẩn cấp. Suy nghĩ trong chốc lát bước ra ngoài cửa, đến khi đi qua cánh cửa lại nói:


- Ngươi tự tỉ mỉ điều trị, nếu là cứu được công chúa, bản tất nhiên có trọng thưởng, nếu là không được...hừ!


Nàng hừ lạnh một tiếng đạp liễn mà đi.


Trong đỉnh đồng mọc lên sương khói lượn lờ, đem điện phủ xông lên một mảnh hương thơm, xung quanh phi thường yên lặng, chỉ có ngoài điện từng tiếng ve kêu truyền vào bên trong, nhưng cũng có vẻ thanh tịch bao la.


Gia Ngự hoàng đế ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, một thân mặc đạo bào thiển hôi sắc, trên đầu đeo đạo kế, tựa như đạo sĩ xuất gia. Nhập định đả tọa, đây đã là công việc mỗi ngày phải làm, lúc đầu chỉ là vì tha thiết cầu trường sinh, nhưng tọa lâu dần lại cảm thấy tâm ý dần dần yên tĩnh, cả người nhẹ nhàng khoan khoái nói không nên lời.


Nhưng mà hôm nay, hắn đã có chút tâm thần không yên, thật lâu không thể nhập định. Khi hắn lâm triều vừa tan, đồng dạng có thái giám hướng hắn bẩm báo bệnh tình của Nhu Gia công chúa. Hắn tuy rằng muốn hành công mà chưa đến thăm, nhưng trong lòng luôn luôn có một tia lo lắng.

Nhưng mà hôm nay, hắn đã có chút tâm thần không yên, thật lâu không thể nhập định. Khi hắn lâm triều vừa tan, đồng dạng có thái giám hướng hắn bẩm báo bệnh tình của Nhu Gia công chúa. Hắn tuy rằng muốn hành công mà chưa đến thăm, nhưng trong lòng luôn luôn có một tia lo lắng.


Thái Âm chân nhân ngồi ở đối diện hắn, bỗng nhiên mở miệng nói:


- Ngươi tâm loạn.


- Sư tôn, hoàng nhi kia của ta.


Gia Ngự hoàng đế bất đắc dĩ mở mắt ra, chung quy vẫn là cốt nhục của mình, hắn sao có thể hoàn toàn không để ý đến đây?


- Tu vong.


- Đệ tử ngu dốt, tâm tình chung quy khó yên tĩnh, không biết làm sao vong pháp, thỉnh sư tôn chỉ giáo.


- Ngươi có còn nhớ rõ phẩm vị trân tu mỹ thực khoái ý trên yến hội hôm qua không?


Gia Ngự hoàng đế nhớ lại, trong cung mới tiến nhập một tên đầu bếp. Hôm qua vì hắn dâng lên vài món ngon vị đạo đặc biệt. Hắn lại vừa vặn cảm thấy trong bụng rất đói, thoải mái ăn uống một phen, sau đó ban thưởng trọng cho trù sư kia. Nhưng hôm nay hắn vừa mới dùng cơm xong, trong bụng đang đầy. Tuy rằng còn nhớ rõ khoái ý của chính mình khi đó, muốn thể hội tâm tình khi đó cũng kiên quyết làm không được.


- Không nhớ rõ!


- Ngươi có còn nhớ rõ tháng trước, từng phát giận một lần?


Tháng trước khi hắn đang phê duyệt tấu chương, một tiểu thái giám không cẩn thận đánh vỡ bình hoa, cắt đứt suy nghĩ của hắn, khiến hắn giận tím mặt, thiếu chút nữa xử trí thái giám kia. Sự kiện đó còn rõng ràng trong mắt, nhưng lúc này lại không có chút tâm tình tìm trở lại khi đó.


- Không nhớ rõ!


- Ngươi còn nhớ rõ phụ hoàng của ngươi không?


- Đương nhiên nhớ kỹ.


Gia Ngự hoàng đế đáp lời theo bản năng, tuy rằng tiên hoàng qua đời đã có hơn hai mươi năm, nhưng hắn làm nhi tử sao có thể không nhớ rõ phụ thân đây?


Thái Âm chân nhân mở mắt ra, lại hỏi một câu:


- Thực không?


Gia Ngự hoàng đế tỉ mỉ tự định giá thời gian, lại ngay cả hình dung cũng đều không nhớ rõ. Ấn tượng lưu lại sâu nhất đúng là bức họa trong thái miếu. Đủ loại chuyện đã từng trải qua, hôm nay chỉ chừa lại có một hồi ký ức, hơn nữa, khó phân biệt thật giả.


Tuy là hai mươi năm không quên, hai trăm năm thì lại thế nào đây?


Thái Âm chân nhân nói:


- Lấy tâm này mà xem, ngươi còn không thể quên sao? Nếu là không quên. Ngay cả luyện thành Kim Đan để ngươi phục dụng, sau trăm tuổi vẫn là một hồi hư vọng! Đến lúc đó không quên cũng phải quên!


Gia Ngự hoàng đế lặng lẽ suy nghĩ một lúc lâu, rốt cục một lần nữa nhắm mắt lại, bất quá chỉ chốc lát liền bình yên nhập định.


Lúc này ngoài cửa cung truyền đến một vài tiếng náo động lớn.


- Nương nương, bệ hạ ý chỉ, lúc này ai cũng không gặp, nhất loại ngăn lại, ngưới chớ để nô tài khó xử.


Không nghe thấy Hoàng hậu nương nương đáp lại, chỉ có tiếng bước chân không chút nào dừng lại đến gần, đi tới trung ương điện phủ, khom lưng nói:


- Bệ hạ1


Gia Ngự hoàng đế ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, chỉ là im lặng không đáp lời.


Hoàng hậu nương nương cắn cắn răng:


- Nhu Gia bệnh nặng, nguy trong sớm tối, Vô Nhai tử chân nhân có rất nhiều tiên pháp huyền diệu, sao không vì Nhu Gia trị liệu một phen.


Nàng xưa nay không thích hoàng đế tu đạo, nhưng cũng biết Thái Âm chân nhân có chút môn đạo. Lúc này Hứa Tiên rời khỏi kinh thành không biết lúc nào có thể trở lại, nàng cũng chỉ có thể thử xem một cửa này thôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận