Hứa Tiên Chí


Hứa Tiên xấu hổ ho nhẹ hai tiếng, chỉ nói:


- Ngươi nghỉ ngơi thật tốt!


Sau đó trốn ra ngoài cửa, hoảng hốt ý thức được, từ nay về sau, trong khuê phòng, lại nhiều thêm một đối thủ không đối phó được.


Tiểu Thanh cắn môi nhịn lại nhịn, rốt cuộc nằm trên giường cười ha ha. Đáng tiếc ta không có mạnh như tỷ tỷ, đánh không lại ngươi, bằng không thì hôm nay phải cho ngươi cầu xin tha thứ mới được, xem là ai dọn dẹp ai?


Không có biện pháp, thần kỹ này với nàng mà nói, thức sự quá bản năng.


...


Trong thần miếu Thái Nhất bao la, tùy ý chọn một nơi, xem như phòng bếp tạm thời, dọn đồ nấu ăn ra bếp.


Tiết Bích ân cần hỏi:


- Hứa công tử, sắc mặt của ngươi không tốt lắm.


Không trách thái độ của nàng lo lắng khi thấy Hứa Tiên khác thường, bởi vì sắc mặt của Hứa Tiên gần đây vô cùng no đủ, bỗng nhiên biến thành hơi tái nhợt, bước chân tỏ ra phù phiếm.


Hứa Tiên miễn cưỡng cười cười nói:


- Không có sao, không có sao!


Hôm nay nhìn qua Tiết Bích, chỉ cảm thấy tâm phẳng lặng như nước, tà niệm không sinh.


Tiết Bích dường như cũng trải qua trải nghiệm nhiều hơn vài phần, mỉm cười cũng không nói nhiều.


- Khách mới sắp tới, ta đi tiếp khách, ngươi nên chuẩn bị nhanh một chút.


Liền thướt tha đi ra ngoài.


Hứa Tiên thở dài thật sâu, giữ vững tinh thần. Chuẩn bị tốt nguyên liệu nấu ăn, làm thành một bàn yến hội. Hắn cũng có kinh nghiệm trợ giúp Ngao Ly cái này Đại Vị Vương nấu cơm, cho nên một mình chuẩn bị cũng không có gì khó khăn cả. Mặc dù hắn không có chức nghiệp đầu bếp, nhưng khi tu vi cao hơn, vị giác càng linh mẫn, kỹ xảo nấu nướng và tốc độ nấu cũng tăng cao.


Trong đại điện, Tiết Bích dẫn chúng tiên vào bên trong, những đồng nhân bên trong đã sớm bị chế trụ rồi, chỉ chờ ngày sau lại nghĩ biện pháp khống chế chúng.


Chúng tiên lần đầu tiên đi vào trong nơi to lớn như thế này, cũng bị khí thế của thần miếu Thái Nhất chấn nhiếp, kinh ngạc nói không ra lời.


Đây đại khái là kiến trúc to lớn nhất từ trước tới nay bọn họ gặp dược, tháp vàng của nhân loại đã được xem là một kỳ tích, nhưng trước mặt cung điện này chỉ là đồ chơi con nít. Chỉ sợ Hoàng của chúng tiên hiện giờ, Lăng Tiêu Bảo Điện của Ngọc Hoàng Đại Đế, cũng xa xa không có khí thế như nó, bởi vì thân hình của người bình thường, căn bản không cần ở địa phương lớn như thế.


Mà lịch sử ẩn chứa trong đó, càng làm cho chúng tiên sợ hãi thán phục không thôi, đây từng là điền viện của Thiên Đế, chính là Đông Hoàng Thái Nhất đại danh đỉnh đỉnh a.


Sợ hãi thán phục ngoài càng là may mắn, cảm phục, may mắn chính mình không cần cùng như vậy Yêu Hoàng sanh ở đồng dạng thời đại, cảm phục có thể đem như vậy nhất thời đời (thay) chung kết thiên thần Hậu Nghệ.


Hứa Tiên chính là Hậu Nghệ chuyển thế tin tức cũng không từng truyền ra bên ngoài, giới hạn tại Tiết Bích mấy người biết được.


Chúng tiên vừa đi, vừa chỉ chỏ bốn phía nhao nhao nghị luận. Tiết Bích đi trước chúng tiên, ngược lại giống như hướng dẫn viên du lịch, khi dẫn bọn họ tới trước đồ đằng Kim Ô, đã bài tốt yến hội rồi.


Nhìn thần tọa cao lớn như núi, đã sớm bị Hứa Tiên thu vào công đức ngọc bài, phát hiện đồ chơi này làm từ vàng ròng mà thành, là một ngọn núi vàng chân chính. Hơn nữa nhìn màu sắc tương đối phù hợp với thưởng thức của Đông Hoàng Thái Nhất, không hổ là nhà giàu mới nổi, lựa chọn làm đồ cất chứa đầu tiên, hôm nay tiện nghi cho Hứa Tiên.


Đánh tan biểu tượng quyền y của Đông Hoàng Thái Nhất lưu lại, thay thế bằng một cái ngọc tọa do ngọc tạo thành, khắc đầy đường vân bọt biển và sóng cả, ngồi lên trên, giống như có sóng biển vây quanh thân thể, phía sau ngọc tọa, là một hải đồ cực lớn, tường tận bao quát thủy văn bốn biển.


Trước ngọc tọa, một nữ tử dáng người thon dài đang đưa lưng về phía chúng tiên, ngửa đầu dừng nhìn qua hải đồ này. Nàng đã thu dáng vẻ tùy ý trước kia, mặc một bộ hoa bào lộ vai, trên bào phục có yêu đường vân màu xanh đậm như biển cả, một đạo thần quang đang bao phủ thân thể của nàng. Càng tăng thêm một tia khí tức thần thánh mỹ lệ.


Nghiễm nhiên, đây chính là nữ thần xinh đẹp chân chính, làm cho chúng tiên đứng nhìn từ xa, sinh lòng kính ý. Tuy biết vị kia xưng là mụ tổ nương nương, tên là Ngư Nhi tiểu cô nương, nhưng hiện tại, không có ai liên hệ hai người lại thành một.


Cặp môi đỏ mọng của Tiết Bích nhúc nhích, một âm thanh lọt vào trong tai của Ngư Nhi, nói:


- Đi, bảo trì, chuẩn bị quay người lại!


Trên gương mặt của nữ thần cao quý này tràn ngập khẩn trương, chỉ cảm thấy chuyện này còn khó khăn hơn việc cứu người trong mưa gió, nhưng nhìn lên bức hải đồ này, đây là Hứa Tiên trong lúc rãnh rỗi đã vẽ nó ra, vẫn còn nhớ rõ lời hắn nói khi đó.


- Nếu như ngươi đã lựa chọn vận mệnh của mình, ta muốn nói cho ngươi, biển này rất lớn, so với lục địa còn lớn hơn nhiều. Thỉnh dùng lực lượng ngươi phù hộ cho tất cả người đi thuyền trên biển, trở thành nữ thần chân chính.


- Nhưng ta chỉ là nữ ngư dân thôi.


Khi đó nàng nói như vậy.


- Ngươi đúng là thế, nhưng trong mắt ta lại không phải, bởi vì ngươi là nữ thần!


Phía sau nàng có tiếng bước chân tới gần. Tiết Bích nhìn qua Ngư Nhi đang si ngốc, âm thầm lo lắng, thời điểm này nàng sẽ không bỏ cuộc nửa chừng chứ!


- Ta nên nói cái gì với bọn họ đây?


Nàng âm thầm xoắn tay lại với nhau.


- Sẽ, nhất định sẽ, cả biển cả này đều phải nghe theo lời của ngươi, đi thôi, trở thành hóa thân của biển cả!


Ngư Nhi, không, là mụ tổ nương nương bỗng nhiên quay người, mỉm cười thi lễ với chúng tiên.


- Cung nghênh chư vị thượng tiên, Lâm Mặc lúc này nghênh tiếp các vị.


Hào quang và dáng vẻ tự nhiên, trên mặt xuất hiện nụ cười ưu nhã, làm cho người dạy cho nàng là Tiết Bích cũng sững sờ, đây thật sự là Ngư Nhi sao?


Chúng tiên nhao nhao chào, gọi một tiếng "Mụ tổ nương nương!" Sau đó dâng lễ vật của mình.


Mang theo quyết ý khi cứu người trong biển cả. Cho dù không hiểu rõ, cũng phải thổ lộ chân tướng kiên định của bản thân. Vào giờ phút này, nàng muốn dũng cảm trở thành nữ thần.


Giống như con nhộng ngủ say đã lâu, phá kén thành bướm.


Đại điện to lớn này, đã không còn là thần miếu Thái Nhất nữa, mà là Thủy Khuyết Tiên Cung, nghênh đón tân chủ nhân của nó.


Hứa Tiên lặng lẽ ngóng trông nhìn thấy một màn này, phát ra lời chúc phúc của bản thân, không nói gì, quay người đi vào phòng bếp, chuẩn bị mỹ vị món ngon.


Yến Tử cẩn thận từng li từng tí đứng ở một bên, Tiết Bích phải phụ trách bàn bạc với chúng tiên, dù sao Ngư Nhi còn không có chút kinh nghiệm với những chuyện này, cần nàng điều hòa, âm thầm sai sử.


Yến Tử là người đưa đồ ăn duy nhất, nhưng khi liếc nhìn sang Hứa Tiên, nàng liền co vai lại. Con mắt nhìn chằm chằm vào mũi chân, sắc mặt từ trắng chuyển hồng, nếu như Hứa Tiên còn không dời ánh mắt, thì sắc mặt của nàng hồng lên, đỏ ửng.


Hứa Tiên khẽ lắc đầu, thời điểm Thủy Khuyết Tiên Cun thành lập, nghi thức đúng là keo kiệt ah!


Ngoài điện Tiết Bích đang nói chuyện với chúng tiên, vừa nhìn ra bên ngoài. xem tại TruyenFull.vn


Mặc dù chúng tiên tán dương khí thế thần diệu, đãi tiệc mời khách trong cung điện to lớn thế này, nhưng cũng không tránh khỏi có chút trống trải. Hơn nữa yến hội tầm thường, tất có lễ nhạc ca múa cung cấp cho khác mời thường thức, nhưng ở đây lại không có, cảm giác, cảm thấy giống như thiếu đi cái gì đó.


Nhưng đúng lúc này, một âm thanh như tiên âm quanh quẩn bên trong, tiến vào trong điện phủ.


Chúng tiên đang ngờ vực vô căn cứ, trong nội tâm Tiết Bích vui vẻ, giữ chặt tay của Ngư Nhi đi vào trong điện, cao giọng nói:


- Tiết Bích bái kiến Vương Mẫu nương nương.


Chúng tiên xôn xao, tuy bọn họ là tán tu hải ngoại, nhưng nghe được xưng hô này, là tiên nhân Viển Cổ tuổi tác đã cao, chính là long mạch chi tổ của Côn Lôn Sơn, thành lập Dao Trì Tiên Cung, nắm giữ linh dược thần kỳ nhất thế gian, Tây Vương Mẫu! Tuy cũng biết Tiết Bích tới từ Dao Trì Tiên Cung, nhưng ai cũng chưa từng nghĩ thượng tiên như thế lại xuất hiện, nhao nhao đi theo sau lưng Tiết Bích ra ngoài.


Chỉ thấy trên thất thải tường vân, có các tiên nữ mặc sa y, vây quanh một chiếc xe hoa, bay gần cung điện, mang theo hương thơm tản ra bốn phía.


Chúng tiên nữ thấy Tiết Bích, cười rộ gọi một tiếng.


- A Bích tỷ tỷ!


Còn có người hỏi:


- A Tử tỷ tỷ đi nơi nào?


Không đợi Tiết Bích đáp lời, một đạo ánh sáng tím đã vọt đến phía trước, Yến Tử đang vui mừng.


Hứa Tiên cũng nhịn không được nữa đi ra bên ngoài nhìn xem thế nào, muốn tận mắt nhìn thấy, vị đại nhân vật phản diện trong tất cả giai thoại tình yêu trong truyền thuyết, lão vu bà tung hoành mấy ngàn năm có bộ dáng như thế nào?


Tiết Bích đứng dậy hỏi:


- Thánh mẫu đâu?


Một vị phong độ tư thái yểu điệu nữ tiên đáp:


- Vẫn còn ngủ đây này!


Cúi đầu nhìn qua Ngư Nhi nói:


- Vị này chính là Ngư Nhi muội muội a, quả nhiên phong độ bất phàm.


Cảm thấy một mực quang, theo đó nhìn qua, trông thấy bộ dáng của Hứa Tiên, không khỏi nhíu mày, lại không nói gì, quay đầu đi vào trong xe nói khẽ.


- Nương nương, nương nương, đã đến!


Hứa Tiên gượng cười một cái, vị nữ tiên này cũng không xa lạ gì, chính là Tam Thánh Mẫu lần trước gặp được trong khi lên kinh thành, lại càng hiếu kỳ nhìn qua chiếc xe hoa, chỉ nghe trong đó có tiếng người ứng tiếng, hai vị tiên nữ kéo màn che lên.


Không kéo lên thì không sao, nhưng kéo lên làm Hứa Tiên cùng các vị tán tiên trên biển giật mình, bởi vì màn che kéo lên lộ ra một gương mặt bên trong, trợn đôi mắt lên.


Hứa Tiên nhìn mà líu lưỡi. Vị này chính là Thiên Tiên đứng đầu chúng nữ nhân, chẳng lẽ lại không phải người, mà là thượng cổ yêu thú lưu lại sao? Trong Sơn Hải Kinh có nhắc tới:


- Tây Vương Mẫu có hình dáng như người, đuôi báo răng hổ, bồng phát chim đầu rìu, là tư thiên chi lệ và năm tàn.


Không ngờ là thật.


Nhưng Hứa Tiên lại cảm thấy không đúng.


Bởi vì bỗng nhiên lão hổ này mở mắt ra, lộ ra đôi mắt trong trẻo. Hứa Tiên lúc này mới xem như hiểu rõ, đây rõ ràng là người mang trang sức bằng xương hổ, đôi mắt hổ sáng lên. Giống như đúc, nhắm mắt trợn mắt giống như hổ.


Không khỏi làm hắn nhớ tới câu chuyện xưa trong Pirates Of The Caribbean, chính là đôi mắt củ tù trưởng bộ lạc nguyên thủy bắt cóc thuyền trưởng Jake.


Trong xe loan, Tây Vương Mẫu rất không có hình tượng ngáp.


- Đã đến ah!


Gió thổi màn che, bóng người lóe lên, đi vào trước xe loan, một trái một phải ôm lấy cổ của Ngư Nhi cùng Yến Tử, rất không có hình tượng cười ha hả, âm thanh to lớn vang vọng trong đại điện.


Hứa Tiên trừng to mắt, cũng không thấy động tác của Tây Vương Mẫu như thế nào, nhưng càng lam hắn thán phục hình tượng và trang phục của Tây Vương Mẫu, hắn nghĩ tới, vị Tây Vương Mẫu này có lẽ phải ăn mặc trang phục và hình tượng của hoàng hậu, khí chất cũng nhất định ung dung đẹp đẽ quý giá, thoạt nhìn lớn tuổi nhưng chừng ba bốn mươi tuổi.


Nhưng vị Tây Vương Mẫu trước mắt này, tuyệt đối có thể dùng quái dị để hình dung, quần áo trên người đúng là đẹp đẽ quý giá, nhưng hết lần này tới lần khác lại khoác bên ngoài thân thể một tấm da báo, buông thỏng một cái đuôi báo dài. Tóc dài đen nhánh rối tung, nhưng trên đầu không phải mang mũ phượng, mà là một kiện ngọc khí hình dáng cũ kỹ.


Hứa Tiên xem ra, tuy mấy đồ vật này cũ kỹ, không có chút tinh xảo nào, càng lù khù vác cái lu chạy, tâm ngẩm mà đấm chết voi, không có chút quan hệ nào, trời đất chứng giám, đây là một kiện hàng thủ công mỹ nghệ chế tác vô cùng thất bại. Hơn nữa tuyệt đối không có thần quang hoặc linh khí nào.


Nhưng đây không phải là chuyện làm chúng tiên kinh ngạc nhất, trên mặt của Tây Vương Mẫu mặc dù có vệt sáng của hổ sức, nhưng xem ra tuổi tác cũng không có lớn hơn Tiết Bích bao nhiêu.


Nếu không phải vừa rồi Hứa Tiên dùng thị lực siêu tuyệt của mình nhìn qua, nhìn thấy thái độ tôn kính của Tiết Bích, hắn cơ hồ sẽ hoài nghi đây không phải là Tây Vương Mẫu trong truyền thuyết, mà là một nữ tù trưởng của một bộ lạc nguyên thủy nào đó, hơn nữa còn là bộ lạc có chế độ mẫu hệ. Đúng, trong Sơn Hải Kinh không phải miêu tả một tù trưởng hay sao?


Tây Vương Mẫu ôm Ngư Nhi cùng a Tử, bộ dáng rất là vui vẻ, nói:


- A Tử, a Bích. Nhân gian như thế nào rồi?


Ngư Nhi nhỏ giọng nói:


- Ta không phải a Tử!


Yến Tử càng lộ ra thần sắc bất đắc dĩ.


- Nương nương, ta mới là a Tử!


Tây Vương Mẫu không thèm để ý, cười to nói:


- Người già rồi, dễ dàng hồ đồ.


Xoay mặt nhìn qua Ngư Nhi nói:


- A Bích, Ngư Nhi ở đâu?


Tiết Bích nhìn không được, tiến lên nói:


- Nương nương, ta mới là a Bích.


Chỉ vào Ngư Nhi nói:


- Vị này chính là Ngư Nhi, cũng chính là Lâm Mặc.


Tây Vương Mẫu nói:


- Vậy sao?


Đem ánh mắt dò xét Ngư Nhi một phen, nói:


- Tốt, rất tốt, nhưng quần áo quá khó nhìn.


Phối hợp lôi kéo Ngư Nhi lướt qua chúng tiên, đi vào ngọc tọa bên trên cùng nhau tọa hạ: ngồi xuống, đem một chân giẫm tại chỗ ngồi lên, lớn tiếng ra lệnh:


- Nhanh đi nhóm lửa, còn muốn ca hát khiêu vũ, đêm nay muốn hảo hảo khoái hoạt khoái hoạt.


Chúng tiên nữ giống như đã tập mãi thành thói quen, nhao nhao ứng một tiếng, nói:


- Vâng, nương nương.


Sau đó đàn hát ca múa vang lên, làm cho đại điện to lớn này có thêm sinh khí, đi qua bên cạnh Hứa Tiên, ngồi vào bàn tiệc đầy thức ăn, trong đại điện thoáng cái náo nhiệt lên.


Không để ý tới những tán tiên đang trợn mắt há hốc mồm, cái cằm như rớt xuống đất, trong đó chỉ có Hàn Tương Tử vẫn còn bảo trì dáng vẻ vốn có, giống như đã quen nhìn tình cảnh này rồi.


Mà Tam Thánh Mẫu là những nữ tiên có địa vị cao, cũng phân biệt ngồi xuống.


Tây Vương Mẫu nhìn cung điện quen thuộc chung quanh, phát ra một tiếng cảm thán,


- Thần miếu Thái Nhất, cũng nhiều năm rồi mới đi tới nơi này.


Lúc này mới toát ra khí tức thương hải tang điền của năm tháng xa xưa, mang theo hương vị thời gian lưu chuyển, lặng lẽ lộ ra tuổi chính thức của nàng.


Nhưng Tây Vương Mẫu cũng cười to, nói:


- Thái Nhất là tên điểu nhân kia đã không còn tại thế nhiều năm. A Bích, thì của ngươi xem như được báo rồi, còn đoạt được nhà của hắn nữa chứ, đáng tiếc lúc trước không thể phục sinh lão ba nấm móc của ngươi, lại biến thành quái vật, ha ha ha ha!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận