Hứa Tiên Chí


Hứa Tiên tiện tay vung cây cờ này một cái, tiếng gió thật lớn vang lên, mặt biển vốn bình tĩnh, bỗng nhiên dâng lên một cổ sóng lớn vài chục trượng.


Trong mắt Tiểu Thanh lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, nói:


- Thật là lợi hại!


Nhưng đây không phải là uy lực lớn nhất, Hứa Tiên dứt khoát đứng dậy, vận chuyển Thủy tinh tới cực hạn, hai tay cầm tiểu kỳ của hắn biến thành đại kỳ, Thanh Long trên cờ đón gió lớn lên, giương nanh múa vuốt, dường như biến thành vật sống, con ngươi lóe ra ánh sáng màu xanh. Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn


Đám mây trên mặt biển trong nháy mắt đông cứng lại, giống như thần tử đang chờ đợi quân vương ra lệnh, chuẩn bị nhảy múa trong lá cờ.


Hứa Tiên thở phào, chậm rãi thu hồi linh lực, lá cờ lập tức thu nhỏ lại, nhìn Tiểu Thanh nói:


- Cái lá cờ này tên là Thanh Long Nháo Hải Kỳ a.


Mạnh mẻ thu pháp bảo này lại như lúc ban đầu, không sử dụng thì chẳng tốt chút nào.


Hứa Tiên giao Thanh Long Nháo Hải Kỳ cho Tiểu Thanh, bàn giao với nàng:


- Hiện tại ta phải thao túng Ngao Hạo diễn kịch, không thể phân thần được, ngươi ở đây hộ pháp cho ta đi.


Sau đó cười nói:


- Đợi chúng ta cứu Ngao Ly trở về, ngươi dùng lá cờ này đối phó Tiết Bích nếu nàng ta gây khó dễ chúng ta. Cho nàng ta biết rõ Thanh nhi nhà ta lợi hại như thế nào.


Tiểu Thanh thấy hắn không chút do dự đem pháo bảo mạnh mẽ và nhiệm vụ trọng yếu như vậy giao lại ch mình, trong lòng có chút vui mừng, sau đó nhỏ giọng phản bác:


- Ai là... Nhà của ngươi...


Hứa Tiên vuốt ve cái cằm của nàng, sau đó hôn lên bờ môi của nàng thật sâu.


- Là ngươi!


Sau đó ngồi xuống định thần, toàn tâm toàn ý thao túng Ngao Hạo.


Vẫn lưu lại Tiểu Thanh tim đập mạnh, nhìn qua gương mặt của hắn dưới trăng, bối rối trong nội tâm tuôn ra một tia an bình, lầm bầm nói:


- Chính là như vậy, có cái gì không dậy nổi chứ.


Không thể phát giác Hứa Tiên nàng đang vui vẻ.


Sâu trong nước, Hứa Tiên nhanh chóng bơi tới Long Cung, lính tôm tướng cua ngoài cửa không một dám ngăn cản, lớn tiếng thông báo.


- Thái tử hồi cung!


Đông Hải Long Vương Ngao Nghiễm lập tức đi ra ngoài, Hứa Tiên âm thầm đổ mồ hôi lạnh, mặc dù hắn đạt được rất nhiều mảnh vỡ trí nhớ, nhưng dù sao không phải là Ngao Hạo thật sự, nếu không cẩn thận, cực dễ dàng bị người thân cận nhìn ra mánh khóe.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận