Hứa Tiên Chí


Người điều khiển chương trình phục hồi tinh thần lại, xoa xoa con mắt, xác định bọn họ vẫn còn ở chỗ này. Lớn tiếng ho khan hai tiếng, nói:


- Đường Giải Nguyên, nhanh bắt đầu đi!


Ánh mắt của mọi người lúc này nhìn lên đài cao, nhớ tới mục đích chính thức khi tới đây, đem nhưng vừa rồi bị tình cảnh kia làm choáng váng đầu óc, cho nên tâm tình hỗn loạn.


Đường Minh Hiên lắc lắc đầu, cố gắng làm cho mình thanh tỉnh một chút, bỗng nhiên mở miệng cười nói:


- Vẹt có thể nói khó giống như phượng.


Vân Yên không chút nghĩ ngợi liền nói tiếp:


- Con nhện cố gắng thế nào cũng không bằng tằm!


- Đầu bò may mắn sinh long giác.


- Miệng chó chưa từng nhả ngà voi.


Hai người há miệng nói nhanh, trong lời nói có thuốc súng mười phần, lực chú ý của đám đông bị hấp dẫn qua, tạm thời quên đi tràng diện kinh diễm vừa rồi. Đường Minh Hiên âm thầm trào phúng Vân Yên chỉ là nói như vẹt, đầu bò may mắn, cuối cùng khó thành Long Phượng.


Vân Yên nói trở lại với hắn rằng, hắn chỉ là con nhện khoe khoang kỹ xảo, không có chút ý nghĩa nào, trong miệng chó không bao giờ nhả ra ngà voi.


Đường Minh Hiên sững sờ, không ngờ tài sáng tạo của nàng lại nhanh nhẹn như thế, cũng đánh tan một tia khinh thường cuối cùng trong nội tâm, một mực nhìn qua áo choàng xanh của nàng, nói:


- Thủy xuất oa nhi xuyên lục áo, mỹ mục phán hề. (Oa nhi mặc áo xanh chơi nước, mặt đẹp giống như hề.)


Ý nói nàng chính là con ếch xanh.


Vân Yên cũng đáp lời:


- Lạc thang hà tử trứ hồng bào, cúc cung như dã. (Tôm rơi xuống nước sôi đã hồng, chính là tôm luộc.)


Nàng đang cười trường bào của hắn giống màu son, là một con tôm luộc, bị nước nấu hồng cả người.


- Tốt!


Người biết hàng trong tràng liền kêu lên một tiếng này.


"Mỹ mục phán hề" cùng "Cúc cung như dã" đều xuất ra từ Kinh Thi.


"Mỹ mục phán hề" chính là thần thái của một oa nhi đang chơi nước, nhưng lại có thể chỉ nữ nhân. "Cúc cung như dã" chính là nói con tôm luộc bị nấu, cong người mà chết, nhưng "Cúc cung" chẳng phải là câu nói chỉ nô tài đang cúi người với chủ sao? Cho nên từ ý cảnh, một câu nhiều quan hệ, vô cùng xảo diệu.


Hứa Tiên tự nhận cũng biết những điển cố này, nhưng muốn khéo dùng hợp thời điểm như thế này, thì kiên quyết không dùng được.


- Yên nhi, tốt lắm.


Lườm qua Hồ Tâm Nguyệt bên cạnh, không biết là vị văn tài hấp dẫn, hay bị hành động vừa rồi của hắn chấn nhiếp, lúc này trung thực hơn rất nhiều.


Mấy lão đại nho ngồi trên chủ vị lúc này vuốt chòm râu gật đầu không thôi, mà những thư sinh định kiêu chiến cũng cúi đầu xuống, đánh tan lòng khinh thị của mình, trở nên ngưng trọng hơn. Nàng tuyệt đối không dễ ứng phó, nếu không cẩn thận sẽ thua, đây chính là lật thuyền trong mương. Mất tận mặt. Khiêu chiến Hứa Tiên thua thì thua, nhưng khiêu chiến nữ nhân này thì không thể thua.


- Đường công tử!


Bỗng nhiên người điều khiển chương trình có chút khó xử nói:


- Theo như quy củ, mỗi vị chỉ có thể ra một đạo đề mục thỉnh đối phương tiếp ứng!


Bên ngoài hội trường, tiếng người vốn huyên náo đã dừng lại. Vạn người trông mong nhìn vào trong tràng xảy ra chuyện gì, tuy đều ở xa xa không nhìn rõ lắm, nhưng tin tức lại nhanh chóng truyền ra bên ngoài.


Hứa Tiên còn lời gì để nói? Bộ dáng Vân cô nương trong truyền thuyết như thế nào?


Từng người nói có sách, mách có chứng giảng thuật lại, trông rất sống động, so với tận mắt nhìn thấy còn dễ hình dung hơn nhiều!


Mưa dầm trên bầu trời nhanh chóng quét qua toàn trường, mặt trời lại một lần nữa chiếu ánh sáng xuống mặt đất, mưa bụi còn chưa tan hết đã có cầu vồng xuất hiện trên bầu trời, làm cho vô số người ngửa đầu lên quan sát, tán thưởng cảnh đẹp của thiên địa tạo hóa.


Lại nói trong tràng, lôi đài đương nhiên không thể không có quy củ, bằng không thì mặc cho ai tùy ý đưa ra đề mục thì loạn hết, cũng hao phí không biết bao nhiêu thời gian, hơn nữa như thế đối với phương của Hứa Tiên là không công bình.


Dựa theo quy củ, song phương nên đưa ra một đề, nếu như bất phân thắng bại, thì mời những đại lão trên bình đài phán xét cao thấp, xem ai trả lời hay hơn, dùng những lời này phân thắng bại.

Dựa theo quy củ, song phương nên đưa ra một đề, nếu như bất phân thắng bại, thì mời những đại lão trên bình đài phán xét cao thấp, xem ai trả lời hay hơn, dùng những lời này phân thắng bại.


Nhưng trong nháy mắt Đường Minh Hiên liên tục xuất ra ba đạo đề mục, Vân Yên lập tức ứng đối từng câu, người điều khiển chương trình còn không kịp phản ứng, cũng đã vượt qua số lượng.


Đường Minh Hiên cười nhìn Vân Yên nói:


- Vừa rồi chỉ là mấy câu đồi vui đùa mà thôi. Miễn cưỡng tính toán tập thể dục, Vân cô nương chắc không cho là đúng a! ( Hứa Tiên: thỉnh gọi Hứa phu nhân!)


- Cái gì vui đùa, hỗn đản, thua thì nhanh chóng đi xuống dưới đi!


Hồ Tâm Nguyệt rống to lên, làm cho Đường Minh Hiên lặng lẽ lưu lại một ít mồ hôi lạnh, nhưng vẫn mang theo nụ cười văn nhã nhìn Vân Yên.


Vân Yên cũng mỉm cười, nói:


- Đó là đương nhiên, đã như vầy, xin mời Đường công tử ra đề mục đi!


Đường Minh Hiên biết rõ đây không phải là thời điểm khách khí, dùng quạt xếp chỉ một ngón tay lên bầu trời.


- Vừa rồi có mưa rơi xuống, lúc này mặt trời lên, vân khai vụ tán. Ta muốn dùng cơn mưa này làm đề mục, thỉnh Vân cô nương làm thơ, không biết so với Hứa thi tiên thì như thế nào?


Vân Yên hỏi:


- Ah? Không biết pháp của thơ như thế nào?


Nếu như chỉ là thơ về mưa, thì người ở đây chín phần mười thừa sức làm ra.


Đường Minh Hiên nói:


- Cảnh sau cơn mưa, không phải một bài thơ có khả năng nói tận...


Vân Yên đã biết ý nghĩa, ngắt lời nói:


- Vậy thì mời Đường công tử cho đề mục, không có hạn chế, chỉ tả thời điểm, miễn không " gậy ông đập lưng ông! ".


Đường Minh Hiên tự tin cười cười, nói:


- Lúc mưa ngừng rơi, chỉ mới qua một lúc, cho nên đề thứ nhất tên là Vũ Trận, kính xin hoàn thành trong năm bước, miễn chậm trễ thời gian, còn phải hợp với vận luật, người ở đây sẽ bình phán.


Tào Thực bảy bước thành thơ, hắn lại yêu cầu năm bước. Còn muốn hợp vận luật, đề mục như vậy cũng không phải thi phú bình thường rồi, cần ý tứ nhanh nhạy, đây gọi là thơ nhanh, so với nhau phải nhanh hơn mới được. Mà "Thơ nhanh" cũng không hạn chế số lượng, đề mục này rất lớn, trong đó lại phải nói, đó chính là "Hàng loạt thơ". Thơ thơ không ngừng, giống như liên châu, cũng không lưu lại thời gian suy tư. Nếu để cho Hứa Tiên "Xét nhà" đáp lại, chỉ có một đường nhận thua, cho nên cũng phải lo lắng cho Vân Yên.


Nhưng Đường Minh Hiên tiếng nói vừa dứt, Vân Yên đã mưu tư hoàn tất, nói:


- Vạn điệp vân dung biến thái kỳ, tà phong xuy hạ vũ y hi, thùy tiên điểm hỏa tuần hoàn chuyển, trực giá lôi xa duệ hồng nghê.


Đường Minh Hiên hơi kinh ngạc, nhưng cũng không cho nàng thời gian thở dốc, một ngón tay chỉ lên đám mây trên bầu trời, nói:


- Vũ Vân.


Vân Yêu hơi suy nghĩ một chút, lại nói:


- Các vũ lưu vân vị cự tiêu, ngư lân thiên thiên mạc vân tiêu. Vi lâm triêm ốc di thiên lý. Nhân uân tử khí duyệt kim triêu.


Âm thanh lọt vào tai như châu ngọc, vạn chúng nín hơi lắng nghe, trong đó không ít văn sĩ có tài thơ văn, lập tức vắt hết suy nghĩ tìm khuyết điểm, nhưng thơ này phải liên tục, vận luật lịch sự tao nhã, mặc dù không phải như Hứa Tiên dễ dàng làm ra thiên cổ tuyệt cú, nhưng cũng là tác phẩm xuất sắc hoàn mỹ.


Thong dong trên mặt của Đường Minh Hiên lúc này đã biến mất, một ngón chỉ lên ngọn núi x xa.


- Vũ Sơn.


Vân Yên nhìn theo hướng hắn chỉ, liền đáp:


- Sơn đầu cái ảnh nhất trọng trọng, hảo vũ phiêu tùy đạm đãng phong. Tẩy xuất vân tấn chân vũ mị, lộ lai thạch cốt điệp thúy không.


Đường Minh Hiên lại chỉ vào một ruộng lúa gần đấy, ở đó có người nông dân thừa dịp vừa mưa đi ra cày cấy, nói:


- Vũ Điền.


Vân Yên nhìn tình cảnh kia ngâm xướng:


- Vũ dư tương ánh giá lâu lê, xử xử điền gia bố chủng tề. Thịnh thế niên lai cao trạch hậu, triêu hà trứ thải lục thoa huề.


Thần sắc Đường Minh Hiên ngưng trọng, không ngừng nghỉ chút nào, chỉ vào dòng nước sông Tiền Đường ở xa xa, đang có người thừa dịp nước dâng ra sông bắt cá.


- Vũ Thuyền.


Vân Yên cũng thuận miệng ngâm tụng.


- Viên danh hoan hỉ thụ vô ưu, thưởng vũ hoàn đăng liên diệp chu. Chử nhạn sa âu đa ý thú, u hoa tế thảo đãi thánh du.


Đường Minh Hiên như bắt được sơ hở, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, hỏi:


- Cái gì gọi là "Viên danh hoan hỉ, thụ vô ưu"? Vân cô nương không thể làm thơ không hợp với tình hình, chẳng biết trong điển cố nào?


Thi từ ca phú của người xưa dựa vào điển cố mà làm, có khi một một câu thơ lại có tới mấy chục điển cố. Nếu dùng tốt điển cố. Đương nhiên sẽ càng thêm vinh quang, khúc ý lần sâu. Nhưng nếu dùng sai điển cố, sẽ bị chê cười.


Ánh mắt của mọi người nhìn qua Vân Yên, một vị đại nho trên bình đài lên tiếng hỏi:


- Hứa... Vân cô nương, thỉnh ngươi nói ra câu này nằm trong điển tịch nào, khục khục, bằng không thì, xem như ngươi thua.


Ở đây có không ít học giả bác học uyên thâm, nhưng suy tư lại không nghĩ ra điển cố này là gì, thầm nghĩ: quả nhiên là dùng sai điển cố, chắc là dùng từ ngữ không chú ý ngôn từ, nhưng làm thế thì không hợp quy cách, xem như chịu thua. Nhưng liên tục làm thơ không ngừng, cho dù người có tư duy nhanh nhẹn cũng thất ý làm sai.


Vân Yên mỉm cười nói:


- Hai điển cố này nói về hoang vắng, chư vị chưa từng nghe qua cũng không kỳ quái. "Viên danh hoan hỉ" xuất từ trong kinh phật, Phật Thuyết Lập Thế A Bì Đàm Luận, quyển thứ chín, hoan hỉ viên phẩm.


Mọi người hai mắt nhìn nhau, hôm nay là đại sự nho gia lưu truyền hậu thế, ở đây đều là đệ tử nho gia danh sĩ tiếng tăm. Kinh phật đạo tạng chỉ được xem là bảng môn tả đạo, xếp vào gác xó, thậm chí còn bị coi là dị đoan tà thuyết. Nhưng trên thực tế điển tịch của hai nhà này, số lượng lại vượt xa kinh điển của nho gia, ai cũng không có khả năng xem tất cả những sách này một lượt.


Lão nho vội vàng nói:


- Ngươi... Ngươi nói là thật? Chúng ta sẽ tra, nếu là giả...


Vân Yên ngắt lời nói:


- Tiểu nữ tử mặc cho xử trí, nhưng lúc này cũng khích lệ chư vị nên xem nhiều sách một chút. Tránh những hiểu biết nông cạn đi ra bắt bẻ người ta, ngờ vực lung tung không có căn cứ.


- Tốt, xem như ngươi nói đúng, còn "Vô ưu thụ" thì sao?


Vân Yên mỉm cười, nói:


- "Vô ưu thụ" nha, nói là điển cũng là điển, nói không phải điển cũng không phải điển. Bạn đang xem tại Truyện FULL - truyenfull.vn


Đường Minh Hiên nói:


- Ngươi chớ có hàm hàm hồ hồ, muốn lừa dối vượt qua kiểm tra à!


Vân Yên vân vê bên tai lọn tóc,


- Ta nói là điển, thì điển này xuất từ Quá Khứ Hiện Tại Nhân Quả Kinh, trong đó viết: "Tháng mười thỏa mãn, vào buổi sáng ngày tám tháng hai. Phu nhân kia thấy một cây đại thụ trong vườn, tên viết Vô Ưu.", Đây là Thích Già viết, nghe đồn phật cũng được sinh ra dưới cây này, chư vị có biết không?


- Ta nói nó không phải là điển, vì trên đời thật sự có cây này, nhưng nó không sống ở Giang Nam, mà sống ở vùng có nhiều chướng khí như Nam Man, chư vị không biết cũng không có gì là lạ!


Tất cả mọi người á khẩu không trả lời được, chỉ có thể trách chính mình đọc sách quá ít.


- Tốt!


Hứa Tiên cùng Hồ Tâm Nguyệt không hẹn mà cùng cao giọng nói, nhìn nhau, sau đó cùng quay đầu đi chỗ khác.


Vân Yên nhìn bọn họ mỉm cười một cái, trong tươi cười của nàng, giống như mang theo cầu vòng sau cơn mưa, lại hỏi Đường Minh Hiên:


- Đường công tử, ngươi còn muốn tiếp tục không?


Loại thời điểm này, làm sao Đường Minh Hiên có thể buông tha chứ, những bài thơ bình thường không làm khó được hắn, động động ý niệm trong đầu, nói:

Loại thời điểm này, làm sao Đường Minh Hiên có thể buông tha chứ, những bài thơ bình thường không làm khó được hắn, động động ý niệm trong đầu, nói:


- Ta còn chưa ra đề mục "Vũ Thụ ", trong bài thơ của ngươi đã nói qua Vô Ưu Thụ, ta càng muốn ra đề thơ Vũ Thụ, nhưng trong bài thơ của ngươi không được phép có chữ "Thụ".


Hắn cũng biết lấy cớ như vậy hơi có chút gượng ép, nhưng thời điểm này vì thắng, cũng bất chấp mặt mũi. Những người xem khác lúc này không nói, lựa chọn trầm mặt.


Trong trường hợp đó Hồ Tâm Nguyệt đang muốn mắng to hèn hạ, Vân Yên đã có thành câu, ngân nga:


- Lục nhiễm yên quang vạn thiên chi, phương tân lược dạng lộng châu thì. Diệp ẩn thiền thanh truyện vũ thấp, quan hòe cung liễu vũ tân tư.


Mọi nơi càng lặng yên im ắng.


Trên trán Đường Minh Hiên đầy mồ hôi, hắn cảm thấy mình vào lúc này không phải đang ép Vân Yên đấu thơ, ngược lại còn bị nàng từng bước ép vào tuyệt lộ, vừa rồi đã nói trước, hắn hôm nay muốn đấu thơ với Vân Yên, đợi lát nữa mình cũng xuất ra mấy bài thơ, hơn nữa điều kiện cũng giống như vậy. Cắn răng nói:


- Ta còn chưa ra "Vũ Thiền ", ngươi ngâm cho ra, ta muốn ra đề mục Vũ Thiền, trong thơ không được mang theo chữ "Thiền".


Vân Yên cười lắc đầu, sau đó liền đọc lên.


- Hạ nhật lai minh hậu hữu thường, sơ đồng lưu hưởng ý ngang dương. Văn thanh tri thị cam lâm túc, phồn âm tảo dĩ thắng sanh hoàng.


Ánh mắt khắp nơi nhìn về phía Vân Yên đã cải biến, có người cảm thấy, nàng chỉ có thể làm ra vài bài thơ, có vài phần mỹ mạo giả làm tài nữ, nhưng hôm nay ai cũng không thể nghĩ như vậy. Tri thứ và tài học như thế này, ở đây có bao nhiêu người làm được đâys?


Đường Minh Hiên đã không cần nhiều lời nữa, Vân Yên vừa dứt lời liền quát lên:


- Vũ Hà.


Vân Yên không nghĩ ngợi, đọc:


- Vũ trung hoa tự lạc shen tư, lăng ba toái bộ khởi yếm trì. Yên lũ minh mông thùy mạc xử, hồng trang ỷ đãi chính kỳ thì.


Quả nhiên trong thơ không có mang theo chữ "Hà".


Đường Minh Hiên chỉ vào một tòa nhà trên bờ sông.


- Vũ Lâu.


Vân Yên tập trung suy nghĩ rồi ngâm nga:


- Quỳnh lâu bách xích ỷ lan kiền, cao xử phong đa lục nguyệt hàn. Viễn sắc không mông đương hạm nhập, phong loan vũ quá lục mãn sơn.


Bỗng nhiên Đường Minh Hiên cười ha ha, nói:


- Ngươi sai!


Vân Yên hỏi:


- Ta sai ở đâu?


Đường Minh Hiên gấp khó dằn nổi nói:


- Trong thơ của ngươi mang chữ "Lâu"!


Vân Yên mỉm cười nói:


- Đường công tử trước đó chưa từng yêu cầu a, tại sao khong được mang chữ "Lâu"?


Đường Minh Hiên khẽ giật mình, dập đầu nói lắp ba:


- Ta... Ta sớm đã...


Lão tiên sinh trên khàn đài cũng không nhịn được, nhíu mày hỏi:


- Đường công tử, còn muốn tiếp tục không? Đã chín bài thơ!


Cho tới bây giờ đã tới nước này, ra đề mục cũng nhiều thế, đã không thể ra nữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận