Hứa Tiên Chí


Sắc mặt Vân Yên biến thành cổ quái, cúi đầu thấp hơn.


Hứa Tiên nhẹ nhàng nói hai chữ.


- Là thực. truyện được lấy tại TruyenFull.vn


Cơ tim của lão đầu tử co thắt lại, nghe câu tiếp theo.


- Nhưng không phải ta nói, là thê tử ta nói.


Lão đầu tử hòa hoãn lại một chút.


- Vậy thì khá tốt, vi sư cũng vì mặt mũi của các ngươi, nhất định phải giúp ngươi làm tin đồn này chìm xuống, chỉ nói nữ tử ăn nói bừa bãi. Ai, ngươi hôm nay là cây to đón gió, càng nên khiêm tốn làm người, Khổng Tử nói... Mạnh Tử viết...


Tống lão đầu tận tình khuyên bảo khích lệ lấy.


Hứa Tiên chỉ thầm nghĩ, quả nhiên không thú vị, đồn đãi biến chủng vô cùng nhanh chóng! Nhưng cũng nằm trong dự liệu của hắn, chính mình còn trẻ thành danh khó tránh khỏi bị người ta đố kị. Ngày thường còn không quá lộ ra, nhưng thời điểm này, không thiếu người châm ngòi thổi gió, hận không thể đâm cho Hứa Tiên một đao.


Lời này vừa ra, một khi lan truyền ra, là thật là giả, là ai nói cũng không sao cả. Đừng nói những lão đầu, cho dù là ngôi sao sáng của văn đàn cũng không thể muốn bỏ qua. Trừ phi mình tự nhận là sợ, mới có thể chuyện lớn hóa nhỏ việc nhỏ hóa không.


- Lão già chết tiệt, ngươi nói ai là nông cạn nữ tử?


Từng tiếng quát, Hồ Tâm Nguyệt thướt tha đi tới.


- Yên nhi muội muội, đi lên, cho hắn nhìn thấy lợi hại của ngươi.


Vân Yên hung hăng trừng mắt nhìn Hồ Tâm Nguyệt. Vạn phần hối hận vì mình nhất thời vô ý, gây phiền toái như vậy.


Tống phu tử chỉ vào Hồ Tâm Nguyệt.


- Ngươi... Ngươi là người nào, lại dám nói lão phu như thế?


Lúc này không giống ngày xưa, từ khi Hứa Tiên thăng chức rất nhanh, hiện tại hắn cũng là người có thân phận địa vị.


Hồ Tâm Nguyệt làm sao đặt một phàm nhân vào trong mắt, nói:


- Ngươi làm vật gì, dám nói như vậy với bổn cô nương.


Còn lôi kéo Vân Yên.


- Ngươi thất thần làm gì, nhanh lên ah!


Vân Yên đẩy tay Hồ Tâm Nguyệt ra, nói:


- Ngươi đừng nói.


Mắt thấy sắp có tranh chấp, Hứa Tiên quát khẽ một tiếng.


- Đủ!


Vân Yên cùng Tống lão phu tử câm như hến, Hồ Tâm Nguyệt mỉm cười nhìn qua Hứa Tiên, thầm nghĩ: rốt cục tức giận sao?


Hứa Tiên đứng lên nói:


- Phu tử không cần lo lắng, đệ tử tự có chừng mực, ta còn có chút gia sự cần xử lý, ngày sau sẽ tới nhà bái phỏng.


Sau đó tiễn Tống lão phu tử ra cửa.


Tống phu tử ở trước cửa dặn dò, nói:


- Hán Văn, có câu: " tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ ", người nhà tuyệt đối không quá dung túng như vậy, bằng không thì thị sủng mà kiêu. Đây là tai họa. Có câu: " gia có hiền thê phu không bị tai họa bất ngờ ", ta thấy bên cạnh ngươi, không quá lương thiện, nên sớm ngày hưu ra khỏi cửa.


Mặc dù Hứa Tiên cũng nghĩ như vậy, nhưng lúc này cũng chỉ có thể ứng phó.


Trở lại phòng khách, Vân Yên tiến lên hỏi:


- Phu quân, vậy phải làm sao bây giờ?


- Biện pháp tốt nhất để giải quyết nữ nhân không biết tiết chế lời nói, nên ngâm lồng heo đi.


Hồ Tâm Nguyệt vuốt ve sợi tóc, nháy mắt mấy cái với Hứa Tiên, trong mắt lộ ra nét mị hoặc, nói:


- Nghe hắn nói, người ta tình nguyện để cho Hứa đại quan nhân trừng phạt, tùy ngươi muốn ta làm cái gì...


Lời chưa nói hết, làm lòng người sinh diệu tưởng.


Hứa Tiên sờ lên cằm, trầm ngâm trong chốc lát, nói:


- Tùy tiện, ta nên làm gì với ngươi?


Hồ Tâm Nguyệt nhẹ nhàng cười cười, nói:


- Đó là đương nhiên.


Vân Yên có chút khẩn trương cầm tay của Hứa Tiên, muốn nói lại thôi. Nàng tuyệt đối không phải người lương thiện, nhưng lúc này khuyên can chỉ sợ Hứa Tiên không thích.


- Từ hôm nay trở đi, tất cả cơm nước do ngươi làm, thuận tiện quét dọn vương phủ một lần, trong hoa viên đã lâu rồi không xử lý, cũng nên tu bổ thật tốt một lần...


Hứa Tiên lại nói từng việc ra, trên mặt Hứa Tiên càng lúc càng vui vẻ, sắc mặt Hồ Tâm Nguyệt thì càng lúc càng khó coi.


Nương theo đó là tiếng cười như chuông bạc, Tiểu Thanh đi tới, nói:


- Hồ ly, ngươi không nên nuốt lời.


Hồ Tâm Nguyệt hung ác nói:


- Ngươi mơ tưởng!


Nàng tới nơi này cũng không phải vì làm loại chuyện này.


Hứa Tiên nói:


- Tiểu Thanh, giam nàng ta lại. Đợi sau thiên kiếp mới được thả ra. Yên nhi, từ hôm nay trở đi chúng ta đóng cửa từ chối tiếp khách, ai cũng không gặp.


- Tốt.


Tiểu Thanh tiến lên bắt lấy cổ tay của Hồ Tâm Nguyệt.


Hồ Tâm Nguyệt cười lạnh nói:


- Ngươi muốn làm gì, phong bế pháp lực của ta còn chưa đủ sao? Hôm nay còn muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, chuyện này là quân tử nên làm sao? Ngươi làm như vậy, mơ tưởng sẽ hóa giải chuyện của ta và ngươi.


Nàng tự nhận hiểu vài phần tính tình của Hứa Tiên, đúng là "Quân tử có thể lấn", chỉ cần mình không sử dụng pháp thuật, Hứa Tiên trở ngại mặt mũi không biết nên làm thế nào với nàng, cho nên mới lớn mật buông tha pháp lực.


Hứa Tiên dựng thẳng ngón trở lên, mỉm cười nói:


- Ta nói rồi ta là quân tử sao? Lại nói, lợi dụng thiện ý của người khác là chuyện đáng xấu hổ nhất.


Hồ Tâm Nguyệt nói:


- Nói đến nói đi, ngươi cũng không quá đáng là muốn đem các nàng trói bên cạnh ngươi, cam tâm làm người phụ thuộc của ngươi, đêm qua những lời ngươi nói chỉ là giả vờ giả vịt mà thôi, nam nhân các ngươi không có tên nào khác nhau.


Hứa Tiên chậm rãi ngồi xuống, uống một ngụm trà nói:


- Ta biết rõ ngươi nói chuyện đều là thật tâm với các nàng, cũng không phải lừa gạt các nàng, thậm chí còn tốt cho nàng cũng không nhất định, cho nên ta mới phóng túng cho ngươi, nhưng mà, ngươi quên một sự kiện.


- Ta quên cái gì?


- Ngươi lúc ban đầu nói, muốn lưu lại để thể nghiệm sinh hoạt của chúng ta. Hiện tại ngươi muốn người khác phải theo sinh hoạt của ngươi, có phải nên chăm chú theo sinh hoạt của người khác không?


Hồ Tâm Nguyệt sững sờ, phản bác nói:


- Giặt quần áo nấu cơm là thể nghiệm sinh hoạt của các ngươi sao? Rõ ràng là đang khi dễ ta!


Hứa Tiên không đếm xỉa tới cười nói:


- Tùy ngươi nói như thế, nhưng mọi thứ đều phải có cái giá lớn, có đôi khi không thể không làm ra thỏa hiệp, đạo lý kia Hồ cô nương hẳn cũng hiểu a! Hiện tại nên chọn đi, hoặc là bị giam lại, cái gì cũng làm không được, hoặc là nghe theo ta phân phó.


Hồ Tâm Nguyệt suy nghĩ một lát, khẽ cắn răng ngà nói:


- Tốt, một ngày ba bữa, giặt quần áo nấu cơm ta đều có thể làm. Nhưng ngươi cũng phải đáp ứng ta, không cho phép quấy rầy chuyện của ta.


Hứa Tiên buông trà chén nhỏ, mỉm cười nói:


- Không có vấn đề, chúng ta sẽ đánh bạc một hồi, nhìn xem rốt cuộc là ai cải biến ai a!


Hồ Tâm Nguyệt tự tin nói:


- Đợi các nàng nếm qua sơn trân hải vị, còn ăn khoai lang nát của ngươi sao.


Hứa Tiên nói:


- Nếu như các nàng thật sự có con đường hạnh phúc hơn, đó cũng là kỳ vọng của ta.


...


Trong hoa viên, Hồ Tâm Nguyệt cầm cây kéo tu bổ hoa viên, trừng mắt lạnh lùng nhìn bàn tay đang cắt lá, không ít hoa tươi thưa thớt trên đất cũng không để ý, nói cho đúng là cắt bỏ hoa của Hứa Tiên, trong nội tâm càng mắng Hứa Tiên một ngàn tám trăm lượt, tuy đã có ước định cùng quyết tâm, nhưng thực sự không nên làm loại chuyện này, hãy để cho nàng cảm thấy bị khuất nhục, làm công việc của hạ nhân.


Trong đình bên cạnh, Vân Yên ngồi ở một bên. Một tay ôm Thường Hi, một tay chống đôi má, nói:


- Hồ tỷ tỷ, ngươi đang cắt hoa cho xấu hơn đấy.


- Meo meo Meow!


Thường Hi cũng liên tục gật đầu.


Hồ Tâm Nguyệt ngồi thẳng lên, nói:


- Ta ưa thích như vậy, không thích thì ngươi cắt đi.


Vân Yên cười cười nói:


- Thế nhưng phu quân ta bảo giám sát ngươi, nếu như ta không thích thì bảo cắt tiếp, chỉ nói ta hài lòng mới thôi, nếu như lãng phí thời gian, chẳng phải chúng ta cái gì cũng không làm sao? So với bị giam có gì khác nhau, ta vẫn chờ ngươi dẫn ta đi lam chuyện thú vị đấy!


Hồ Tâm Nguyệt nghe vậy cười lạnh, nói:


- Ngươi ngược lại rất biết nói chuyện.


Đảo mắt nhìn bụi hoa thất linh bát lạc, nhắm mắt lại hít sâu một hơi, mở to mắt một lần bắt đầu tu bổ.


Vân Yên cũng nhàm chán, ghé vào trên bàn đá chậm rãi thiếp đi. Trong ngủ say cảm thấy có người đang lay nàng, mơ mơ màng màng mở hai mắt ra, chỉ thấy hoa viên đã biến ảo bộ dáng, rõ ràng trước kia chỉ là cây cỏ bình thường, nhưng lại hoa cành diệu người, liễu mộc thanh kỳ. Giống như từ một quyển sách vô dụng không có giá trị, lại biến thành quyển sách tuyệt thế.


Hồ Tâm Nguyệt khoanh tay, ngạo nghễ nói:


- Như thế nào đây?


Tuy chưa từng làm chuyện này bao giờ, nhưng tài thưởng thức của nàng là nhất lưu, hơn nữa thông minh nhanh nhạy, chỉ cần thêm chút suy tư là được.


Vân Yên phát ra một tiếng tán thưởng.


- Đẹp quá.


Hồ Tâm Nguyệt vứt bỏ cây kéo, nói:


- Như vậy là được a! Chỉ bằng chút việc nhỏ này muốn làm khó ta sao?


Nhìn thấy cả vườn hoa thơm, tự tin với kỹ nghệ như vậy, thợ cắt tỉa trong thiên hạ ít ai bằng.


Vân Yên chỉ một ngón, nói:


- Vậy thì thỉnh đi qua đông hiên a, Thanh cô nương đang chờ ở đó đấy.


Biểu lộ của Hồ Tâm Nguyệt cứng đờ, oán hận đi tới đông hiên, sau lưng truyền đến âm thanh cười trộm của Vân Yên cùng Thường Hi.


Hồ Tâm Nguyệt vừa mới tiến vào cưa sân, đã nhìn thấy Tiểu Thanh đứng trên bậc thang, chỉ vào một căn nhà to lớn sau lưng, nói:


- Quét dọn căn phòng đó một lần.


- Cái gì!


Tiểu Thanh cười dịu dàng vỗ vỗ bả vai của nàng, nói:


- Đây là chỗ ta ở. Yên tâm đi, địa phương lớn ta đã dùng pháp thuật xử lý một lần rồi, những địa phương còn lại giao cho ngươi.


Hồ Tâm Nguyệt chỉ nói ra một chữ từ kẽ răng.


- Tốt!


Sau đó gần giữa trưa, Hồ Tâm Nguyệt mới quét dọn xong đông hiên to như vậy một lần, ngồi trên bậc thang nghỉ ngơi một lúc, bảo mỹ nhân như nàng làm nhiều việc như vậy, thật là có cảm giác phí phạm của trời.


Tiểu Thanh sờ lên bệ cửa sổ, cũng sạch sẽ, chỉ huy Hồ Tâm Nguyệt:


- Hiện tại đi phòng bếp chuẩn bị cơm trưa đi! Ta muốn ăn thanh đạm một chút, Úc Lôi muốn ăn thịt nướng, phần lớn a, Thường Hi muốn ăn cá phiến, nhớ rõ cắt mỏng một chút, phần nhỏ là được, Vân Yên muốn uống cháo...


Hồ Tâm Nguyệt đã bắt đầu cân nhắc, như vậy nữ nhân này có đáng giá được mình cứu giúp hay không. Bỗng nhiên như là nghĩ tới cái gì đó, cười âm hiểm một cái, đứng dậy đi vào phòng bếp.


Người trong phủ đang ngồi trước bàn tròn, trừ Bạch Tố Trinh ra, những người khác đang cười nói với nhau.


Nhìn về phòng bếp xa xa, chợt thấy có một cổ khói đen bốc lên, tiếng nữ nhân ho khan truyền tới.


Bạch Tố Trinh đứng lên, lại bị Hứa Tiên giữ chặt, mỉm cười nói:


- Không cần lo lắng.


Qua một lát, Hồ Tâm Nguyệt mang đồ ăn lên, trên mặt tuy có chút ít vết bẩn loang lổ, lộ ra chút chật vật, nhưng trên mặt vẫn mang theo nụ cười vui vẻ, nhưng vui vẻ này mang theo chút ít ảm đạm.


Nàng trước tiên mang theo một đóng than lớn đặt trước mặt của Úc Lôi, sau đó nói:


- Một phần thịt nướng lớn, mời dùng.


Một con cá chép bị băm mấy dao đặt trước mặt của Thường Hi, nói:


- Một phần cá chép nhỏ!


Biểu lộ vui sướng khi chờ mong của Úc Lôi cùng Thường Hi lúc này, ầm ầm sụp đổ.


Nhưng thời điểm Hồ Tâm Nguyệt mang những đồ ăn khác đặt lên bàn, vượt quá tất cả mọi người dự kiến, thoạt nhìn là không tệ.


Hồ Tâm Nguyệt tuyên bố:


- Ăn cơm thôi!


- Đây là đậu hủ ma bà a.


Hứa Tiên thử gắp một miếng bỏ vào trong miệng, biểu hiện trên mặt lập tức biến thành vô cùng đặc sắc, đậu hủ ma bà có ngũ vị trong truyền thuyết. Nhưng thứ này trong miệng của hắn, không cần nói cái gì là ngũ vị, chỉ sợ năm mươi vị cũng có, đau xót, đắng, cay, chát chát, mặn, ngọt nhiều vô số kể. Đồng thời cái đầu lưỡi như muốn nổ tung, không chút khách khí khiêu chiến cực hạn của khó ăn, làm cho Hứa Tiên hoài nghi có phải trong nháy mắt vừa rồi mình đã tu luyện thành Thiên Thiệt Thông, nhận thức chân lý trăm vị của nhân sinh hay không.


Tiểu Thanh cũng ăn một miếng đồ ăn mà mình gọi lúc trước, lại lập tức nhổ ra, vỗ mạnh bàn, quát:


- Ngươi muốn hạ độc chết chúng ta à?


Vân Yên vỗ ngực, khá tốt chính mình thông minh, không có vội vã ăn.


Hồ Tâm Nguyệt cười hì hì, nói:


- Ta chưa từng làm qua, làm ra thì không dám đảm đương cái gì, các ngươi không thích ăn thì ta ăn thay các ngươi.


Hứa Tiên để đũa xuống, nói:


- Đây không phải là ăn hay không, nhưng đừng quên, ngươi phải ăn cơm do mình nấu, ta cũng cho phép ngươi đi ra ngoài ăn.


Bạch Tố Trinh một mực trầm mặc không nói, bỗng nhiên lên tiếng:


- Ăn cơm đi!


Sau đó găp một miếng rau mà Tiểu Thanh xưng là "Độc dược" bỏ vào trong cái miệng mùi đàn hương, chậm rãi nhấm nuốt, sau đó nuốt xuống.


Thân thể Hồ Tâm Nguyệt chấn độn.


- Ngươi...


Dường như muốn ngăn cản, chuyển thành một tiếng "Hừ" lạnh, cũng ngồi xuống, bắt đầu ăn. Trong nháy mắt đồ ăn vào miệng thì gương mặt của nàng đã vặn vẹo dữ dội, nhưng cố gắng lắm mới nuốt vào trong bụng được.


Bỗng nhiên Bạch Tố Trinh ngẩng đầu, mỉm cười nói:


- Ta cảm thấy được không tệ lắm.


Biểu lộ của nàng lúc này vô cùng chăm chú chứ không phải làm ra vẻ, đây là khẳng định trong nội tâm của nàng.


Hồ Tâm Nguyệt không chút do dự nói:


- Vị giác của ngươi có vấn đề.


Chợt sửng sốt, cùng Bạch Tố Trinh nhìn nhau, cúi đầu không bao giờ nói câu nào nữa. Tâm tình nhất thời có chút phức tạp khó tả, thậm chí áp đảo tư vị trong miệng.


...


Trong dãy núi sương mù mờ mịt, ở một nơi mà người miền núi cũng không đặt chân tới. Chỉ vì nơi đây, không chỉ có tung tích của sài lang, càng có thân ảnh sơn tinh quỷ mị thân, khiến người ta kinh hãi. Chỉ có vượn minh điểu gáy, buồn hát vu sơn, nan dữ người biết.


Nhưng ở địa phương này, đã có một thiếu nữ đứng giữa núi rừng, thiếu nữ tuổi còn rất trẻ, chính trực đậu khấu. Trên gương mặt non nót có nụ cười tươi sáng, trên mặt tràn ngập nét ửng đỏ, một cổ mị lực không thuộc về tuổi tác của nàng, giống như không còn sợ hãi hoang vắng trong núi.


Thế núi hiểm trở. Lúc đầu còn có chút dấu vết của con đường, nhưng dần dần chỉ có loạn thạch và vách đó thẳng đứng.


Nhưng bước chân của thiếu nữ không dừng lại, nhẹ nhàng nhảy lên, bay vọt qua một thác nước, trèo lên vách đá dựng đứng, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn như một con hồng nhạn.


Nhưng ánh mắt của nàng mê ly, như uống không ít rượu, thời điểm leo lên vách núi, gót chân mềm mại như đạp vào hư không, nàng sắp rớt xuống vách núi vạn trượng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận