Hứa Tiên Chí


Gia Ngự Hoàng đế rất là hòa ái nói:


- Hôm nay một đường đoàn tụ. Không cần câu chấp lễ nghi quân thần, ngươi có danh là Tiên thơ, ở nơi này, trên Quỳnh Lâm Yến, có thi hứng chứ?


Lời vừa nói ra, đầu tiên là bốn phía xung quanh Hoàng đế yên tĩnh, rồi sau đó truyền bá đến cả mọi nơi trong điện, làm cho cả đại điện cũng theo đó mà tĩnh lặng, rối rít đem ánh mắt quăng tới đây.


Những Tiến sĩ kia ngồi ở nơi xa không rõ ý tưởng, thấp giọng hỏi những người bên cạnh.


- Đã xảy ra chuyện gì?


- Bệ hạ muốn Hứa thám hoa làm thơ!


Tin tức này liền nhanh chóng truyền khắp đại điện.


Hứa Tiên nói:


- Cho thần suy nghĩ trong chốc lát!


Hắn sớm biết không thể thiếu chuyện này rồi, hắn hôm nay, danh tiếng về thơ quá thịnh. Nếu là Hoàng đế không hướng hắn đòi thơ, như vậy hắn mới kỳ quái. Đối với lần này, hắn đã sớm có chuẩn bị, lấy lý do như vậy chẳng qua là không muốn làm cho người ta cảm giác khác. Có đôi khi, hắn lo lắng, đợi đến đem ba trăm bài thơ Đường thủ đọc hết rồi thì làm sao bây giờ, nhưng may mắn chính là, cõi đời này người có thể bắt hắn làm thơ càng ngày càng ít rồi, nhưng chí ít người trước mặt vẫn có tư cách này.


Hoàng Hậu nương nương cười nói:


- Bệ hạ, nô tì lấy rượu bồi thơ!


Gia Ngự Hoàng đế cười nói:


- Hoàng hậu nói rất đúng!


Gọi lại thị nữ, ban thưởng cho Hứa Tiên ba chén ngự tửu.


Hứa Tiên cũng không khách khí, đem ba chén rượu nuốt xuống bụng, liền nói:


- Thần có rồi.


So với bảy bước thành thơ của cổ nhân, tăng thêm một bậc. Truyện được copy tại Truyện FULL


- Thật là nhanh!


Mấy người ơ đây đều há mồm, thầm nghĩ: - Quả nhiên, kẻ nổi danh thì không thể giả được!


Gia Ngự Hoàng đế cũng cười nói:


- Nói mau cho trẫm nghe một chút.


Sau khi thi đỗ


(Người dịch: Khương Hữu Dụng)


Eo hẹp ngày xưa khỏi kể ra


Sớm nay thoả chí nức lòng ta


Gió xuân thả sức cho phi ngựa


Ngày trọn Trường An xem hết hoa.


Hứa Tiên mở miệng đem bài thơ đã chuẩn bị tốt từ nửa tháng trước ngâm lên, hắn nguyên tưởng rằng mình không có cơ hội sao chép bài thơ này rồi, lại không nghĩ rằng thần xui quỷ khiến, rốt cuộc mình có thể trèo lên hàng ngũ cỡi ngựa dạo phố, vừa lúc hôm nay đem bài thơ này lấy ra, rất hợp với tình cảnh hiện tại.


Gia Ngự Hoàng đế nghe bài thơ tinh xảo tinh tế này, hào hứng dật phát, không khỏi khen:


- Ái khanh thật đúng là kỳ tài, ban thưởng thêm ba chén rượu, một mâm kim châu, một khối ngọc bích!


Hứa Tiên vội nói:


- Tạ ơn bệ hạ!


Đạo thơ nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu kiếm được tiền thưởng, hoàn hảo khi còn bé không nghĩ qua sẽ dựa vào đạo thơ cải thiện cuộc sống.

Đạo thơ nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu kiếm được tiền thưởng, hoàn hảo khi còn bé không nghĩ qua sẽ dựa vào đạo thơ cải thiện cuộc sống.


Gia Ngự Hoàng đế gọi lễ quan lại, nói mấy câu nói, lễ quan cao giọng đem thơ của Hứa Tiên đọc lại một lần, rồi sau đó nói:


- Hoàng thượng có chỉ, Đại Minh cung sắp thành, cần thi phú cùng theo, nếu chư khanh có tác phẩm xuất sắc, viết xong rồi trình lên, đều có ban thưởng.


Chúng Tiến sĩ đang tự ngắm nghía Hứa Tiên gặp may mắn, được nghe lời ấy liền rối rít hưởng ứng, không muốn để cho Hứa Tiên một mình chiếm đầu. Dâng lên một vài thiên thi phú, mặc dù phần lớn, đều là hình dung lầu cao như thế nào, vĩ đại rộng lớn như thế nào, lại thêm những nói có ý ca tụng Thiên Hạ Thái Bình, Hoàng đế anh minh tựa thánh. Nhưng trong đó nhưng cũng có không ít tác phẩm xuất sắc, liền để lễ quan đọc lên trước mặt mọi người.


Mọi người bình luận câu thơ, suy ngẫm về nhân vật, bài thơ này nơi nào chưa đủ, khúc phú kia dùng sai điển cố rồi. lại thêm mấy viên kim châu, ngân châu được ban thưởng, nhất thời đem không khí càng ngày càng nóng lên. Chẳng qua là, phần lớn trong đó chỉ là đạt được ngân châu, cực ít người mới đạt được kim châu, mà có thể nhận được ngọc bích thì một người cũng không có. Cho đến đọc lên một thơ một phú của Phan Ngọc cùng Trình Tàng Kiếm, hai người mới đạt được mỗi người một khối.


Hứa Tiên nhìn ra được, cũng không phải là tài năng của bọn họ cao hơn so với người bên cạnh, chỉ là trên lý luận, hai người đã ngẫm đến các loại tình huống có thể xuất hiện trong này hôm nay, đã sớm chuẩn bị rất nhiều phương án ứng đối. Chợt thấy ánh mắt Gia Ngự Hoàng đế nhìn tới đây,


Hứa Tiên biết mình vẫn là chạy không thoát, vội vàng hướng bên cạnh Phan Ngọc lấy giấy và bút mực, loẹt xoẹt mấy tiếng đã viết lên mấy hàng chữ giao cho thị nữ.


Thị nữ không dám chậm trễ, mang mảnh trang giấy trình lên cho Hoàng đế Hoàng hậu, sau khi hai người vừa nhìn liền hai mắt tỏa sáng, ánh mắt nhìn Hứa Tiên lại thêm mấy phần tán thưởng.


Rồi sau đó, đem thơ giao cho lễ quan đọc lên, nói:


- Còn đây là Hứa thám hoa vừa làm một bài thơ ngũ ngôn.


HV:


Nguy lâu cao bách xích


Thủ khả trích tinh thần


Bất cảm cao thanh ngữ


Khủng kinh thiên thượng nhân.


Dịch:


Đêm trú ở chùa trên núi (Người dịch: Điệp luyến hoa)


Lầu cao dù trăm thước


Tay hái được trăng sao


Không dám lời to tiếng


Kinh động đến trời cao.


Đây cũng là một tác phẩm đạt trình độ cao của Lý Bạch, cơ hồ đã bao hàm tất cả ưu điểm của Thái Bạch, tưởng tượng mỹ lệ, ý cảnh lãng mạn, tinh xảo sâu sắc. Đem cung điện cao hình dung vô cùng nhuần nhuyễn, đặc biệt là cuối cùng một câu - " Kinh động đến trời cao" nói ra vào lúc này, cũng khó tránh khỏi có một tia ý vị ca tụng Thánh, tuy là ca tụng Thánh nhưng cực kỳ xảo diệu, không thể khiến người sinh ra cảm giác chán ghét.


Trong lòng Gia Ngự Hoàng đế rung động liên tục, mục tiêu hiện tại của hắn chính là muốn làm một chân chính Thiên Thượng Nhân. Cho nên không có ngoài ý muốn chút nào, lễ quan nói to:


- Bệ hạ có ý, ban thưởng thêm cho Hứa Tiên! Kim châu một mâm, ngọc bích một khối!"


Trên điện vang lên một trận nghị luận. Đến bây giờ, Hứa Tiên đã độc chiếm hai khối ngọc bích, đã áp xuống tất cả Tiến sĩ trong bữa tiệc, số lượng tăng đã bằng với Trạng nguyên cùng Bảng nhãn trên đầu hắn. Mà thơ hắn làm ra cũng làm cho mỗi người cũng cảm thấy được, hắn xứng được vinh hạnh đặc biệt như vậy. Thơ như vậy không phải là bọn họ có thể làm được, hơn nữa, cho dù là nghĩ cũng nghĩ không ra.


Hoàng Hậu nương nương bỗng nhiên cười nói:


- Tối nay, Hứa thám hoa văn tài tuôn như suối, không biết có thể hay không cao hơn tầng nữa, tài nghệ trấn áp quần hùng đâu?


Nàng cũng uống vài chén rượu, cả mặt đỏ bừng, tăng thêm xinh đẹp.


Trong lòng Hứa Tiên cười khổ không dứt, ngươi cho rằng chép thơ không lấy tiền a, cho dù ta thật có tài hoa như vậy, vậy cũng không phải nói làm liền làm. Thơ Đường ba trăm bài kia cũng có số lượng hẳn hoi, muốn tìm ra bài thơ hợp với tình hình, nào có đơn giản như vậy.


Đang muốn nghĩ biện pháp khước từ, Gia Ngự hoàng đế đã nói tiếp:


- Hứa Tiên, ngươi nếu còn có câu hay, không ngại nói tới, trừ ngọc bích ra, trẫm có ban thưởng khác.


Hắn cũng uống không ít rượu rồi, trên mặt có vài phần men say. Nhìn anh tài ngồi đầy, trong thoáng chốc tựa hồ lại nhớ tới mình khi còn trẻ, cũng là tuổi trẻ khí thịnh như vậy, thần thái phi dương.


Hứa Tiên không biết có ban thưởng khác là nói bọn hắn, nhưng hiện tại, hắn quả thật trong bụng có chút trống trơn, để cho hắn có chút cảm giác mua dây buộc mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận