Hứa Tiên Chí


Ngày hôm nay, trước Vân Uyên Đường, khảo hạch tiến sĩ đã hoàn tất, tiến vào trong nội điện Văn Uyển Đường. Đề mục tuy thiên kỳ bách quía, kinh, sử, tử, tập không nơi nào không có, nhưng tiến sĩ kia cũng không phải thế hệ bình thường, hơn phân nửa đều có thể đối đáp được. Cho dù có ngôn từ túng quẫn, đáp không được, đại học sĩ cũng chỉ động viên nhắc nhở vài câu, tiến vào trong nội đường, không hề nghiêm khắc giống như tưởng tượng của bọn họ, cũng làm cho những tiến sĩ mới như bọn họ thở ra một hơi.


Nhắc tới cũng phải, đám tiến sĩ bọn họ, trên danh nghĩa là chức danh do hoàng đế ủy nhiệm, đại học sĩ không thể không thu, cho dù tài học không đủ, ngày sau cũng bị đánh giá lên bia mà thôi.


Không khí trong tràng lúc này cũng thập phần ngưng trọng, sắc mặt đám Hàn Lâm kia không có chút buông lỏng, ngược lại càng ngày càng nghiêm túc, ánh mắt không lúc nào không nhìn ra ngoài cửa.


Có thể đến nơi đây cũng không phải là người ngu dốt, ngược lại đều là tinh anh tuôi trẻ khí thịnh. Cho dù ngay từ đầu không có phát hiện, hiện tại cũng phát giác được, mục tiêu chính thức của đám Hàn Lâm là ai.


Hạ giọng, bắt đầu nghị luận, một tên tiến sĩ trẻ tuổi nói với tiến sĩ bên cạnh:


- Thì ra chúng ta là thành môn thất hỏa, tai bay vạ gió.


Người bên cạnh trả lời:


- Đúng vậy a, ta nói đột nhiên kỳ quái thế này, không biết những đại nhân này khảo thí Hứa Tiên kia. Không phải là làm thơ chứ?


Tiến sĩ trẻ tuổi nhíu mày, nói:


- Làm thơ?


Nhìn qua hai bên, hạ giọng nói vào bên tai của tên đồng bạn.


- Tìm đường chết à! Có chút đầu óc sẽ không khảo thí thơ đâu, cũng không nhìn một chút danh tiếng của Hứa Tiên có từ đâu à.


- Ân, Ân, chờ xem đi! Xem " Hứa Tiên quét ngang Hàn Lâm Viện " hay " Hứa Tiên thụ giáo Hàn Lâm Viện ".


Lúc này, thân ảnh hai người xuất hiện ngoài cửa, chính là Hứa Tiên cùng Phan Ngọc. Mắt thấy chính chủ xuất hiện, tất cả tiến sĩ mới muốn xem náo nhiệt cũng nhìn qua, ánh mắt của đám Hàn Lâm bắn tinh quang.

Lúc này, thân ảnh hai người xuất hiện ngoài cửa, chính là Hứa Tiên cùng Phan Ngọc. Mắt thấy chính chủ xuất hiện, tất cả tiến sĩ mới muốn xem náo nhiệt cũng nhìn qua, ánh mắt của đám Hàn Lâm bắn tinh quang.


Làm cho Hứa Tiên cảm thán là, thức suốt đêm tinh thần còn sảng khoái như vậy! Chỉ có đại học sĩ là người không nói tiếng nào, thậm chí ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn Hứa Tiên, thẳng đến khi hỏi những tên tiến sĩ kia xong.


Hứa Tiên thuận lý thành chương cất bước tiến lên, nói:


- Đệ tử Hứa Tiên, bái kiến chư vị đại nhân, vừa rồi trên đường nhìn thấy cảnh vật Hàn Lâm Viên thật đẹp, cho nên say mê, lại có chút trăm mối không có lời giải, cho nên tới trễ một chút, kính xin chư vị đại nhân thứ tội.


Giương mắt đã nhìn thấy đại học sĩ tóc thưa thớt hoa râm. Mặt đầy nếp nhăn, thật là già nua, sợ rằng đã tới năm sáu mươi tuổi.


Đại học sĩ vừa đánh giá Hứa Tiên, vừa dùng âm thanh già nua khàn giọng nói:


- Ngươi chính là Hứa Tiên!


Thuận miệng hỏi một câu, nói:


- Không biết ngươi thấy cái gì, cho nên tới muộn!


Hứa Tiên mỉm cười nói:


- Đệ tử gthấy một ít ao nhỏ ven đường của Hàn Lâm Viện, bên đường trồng không ít cây hòe và dương liễu, liễu sinh thúy diệp, hòe trắng bệch hoa. Lúc này trời xanh mây trắng, sương sớm không tán, quanh quẩn ở giữa, rất là thanh nhã. Trong Hàn Lâm Viện này, quả nhiên là khoảng trời riêng.


Mọi người thấy Hứa Tiên phối hợp giới thiệu cảnh sắc nhìn thấy, còn tưởng tìm ra lý do đi muộn của mình, nhưng cảm thấy lý do này không được tốt lắm!


Tiến sĩ trẻ tuổi cười nhạo nói:


- Hiện tại vuốt mông ngựa không ngại quá trễ à! Cầu những đại nhân này tha cho hắn sao?


Đồng bạn bên cạnh thở dài, nói:


- Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, ngươi dám đắc tội những người này sao? Đại trượng phu co được dãn được, chưa hẳn không phải là chuyện tốt!


Trình Tàng Kiếm trầm mặc không nói, thấy Phan Ngọc cũng không có trở lại nội đường, mà đứng cách Hứa Tiên không xa, đong đưa quạt xếp bên tay, đôi mắt sáng nhìn qua Hứa Tiên đang nói chuyện, khóe môi xuất hiện vui vẻ nhàn nhạt. Bỗng nhiên trong nội tâm xuất hiện ý niệm:


- Nếu những Hàn Lâm này làm xấu mặt Hứa Tiên là tốt.


Hắn cũng vì ý nghĩ này làm giật mình, tại sao mình sinh ra ý nghĩ đen tối như thế, khí công tu tâm dưỡng tính ngày thường đi nơi nào rồi.


Một tên tiến sĩ chuyên phụ trách dẫn đường lên tiếng:


- Chính là những chuyện này? Đường đường Hứa Thám Hoa, đến từ vùng sông nước Giang Nam, nhìn quen thắng cảnh Tây Hồ, chẳng lẽ cũng bị cảnh trí nho nhỏ này làm mê hoặc sao?


Kế sách mưu đồ đã có. Đương nhiên không thể không xuất đầu.


Hứa Tiên cười nói: Nguồn tại http://Truyện FULL


- Đều có diệu thú khác nhau.


Đại học sĩ nghe ra ý tại ngôn ngoại, hỏi:


- Vậy ngươi nhìn thấy cảnh sắc nơi này, lại trăm mối không có lời giải là chuyện gì?

- Vậy ngươi nhìn thấy cảnh sắc nơi này, lại trăm mối không có lời giải là chuyện gì?


Hứa Tiên nói:


- Đệ tử nghĩ ra một đối liên, nhưng chỉ nghĩ ra được vế trên, mặc cho đệ tử vắt hết óc như thế nào, cũng không nghĩ ra được vế dưới, chẳng lẽ lại thành tuyệt đối?


Tên tiến sĩ hỏi hắn lúc trước khinh thường, nói:


- Ah, ngay cả Thám Hoa Lang cũng không nghĩ ra? Vậy nhất định là khó rồi, không ngại nói ra nghe một chút, nơi đây đều là thế hệ bụng đầy kinh luân, có lẽ sẽ giúp ngươi tham tường một hai.


Thầm nghĩ: tốt cho Hứa Tiên, lại dám "Đánh đòn phủ đầu" chúng ta, nhất định là vị đại nhân trong thư khố kia tiết lộ tin tức. Nhưng ngươi đây tự bộc lộ sở đoản, múa rìu qua mắt thợ, chẳng lẽ chưa từng nghe qua "Trên đời không có tuyệt đối" sao? Chỉ cần bị chúng ta chống lại, lập tức liền giết danh tiếng của ngươi.


"Trên đời không có tuyệt đối" chính là một đại tài tử tiền triều nói ra, ý là trên thế giới không có câu đối nào không đối lại được, trăm ngàn năm qua đi sẽ chứng minh chân lý này. Cho dù có một ít câu đối bị người đương thời xem là tuyệt đối, nhưng cũng bị những học sĩ kiến thức uyên bác học rộng tài cao đối được. Còn cái gọi là "Thất tuyệt đối" của đám Hàn Lâm, mỗi một câu đều có đáp án, bằng không thì Hứa Tiên đáp không được, thỉnh giáo bọn họ, bọn họ cũng khôngđaáp được, đây chẳng phải là xấu hổ sao.


Thời điểm này, đầu của tất cả Hàn Lâm và những tiến sĩ mới kia đều nóng lên, hôm nay "Tài tử đệ nhất thiên hạ" tự thừa nhận vô năng. Cho dù là ai đối được, chẳng phải chứng minh mình còn tốt hơn "Tài tử đệ nhất thiên hạ" sao, hấp dẫn như vậy không nhỏ, văn nhân mặc khách, có lẽ không cần lợi, nhưng tuyệt đối cần thanh danh.


Đối với những người này mà nói, đối câu đối giống như là ăn cơm uống nước, ai cũng không cho rằng mình kém hơn người khác, hôm nay chỉ chờ Hứa Tiên ra đối.


Chỉ có Phan Ngọc hơi bận tâm, trên đường Hứa Tiên cũng không nói với nàng biện pháp của hắn đang suy nghĩ. Hôm nay lại thấy biện pháp này không quá tốt, cho dù hắn nghĩ ra câu đối khó. Những người này trong khoảng thời gian ngắn đối không được, ngày sau truyền khắp thiên hạ, chắc chắn sẽ có người chống lại, khó tránh khỏi tự tổn hại thanh danh.


Phan Ngọc thầm nghĩ:


- Không được, phải để cho ta đối đuọc, nếu như có người ở đây đối được, ta sẽ nhìn thời cơ sớm nói ra, nếu như không ai có thể đối ra, trở về lập tức lại bảo Hán Văn đưa ra lời giải.


Trình Tàng Kiếm nhạy cảm phát giác được, âm thầm nhíu mày, trong lòng lập tức lập kế hoạch, xem ra mình phải đối được câu đối này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận