Hứa Tiên Chí


Vốn là sẽ không thử thay đổi, nghĩ đến năng lực người nọ, có lẽ thật sự có thể thay đổi tương lai? Khiến cho lời tiên đoán của mình thất bại, cứu vãn tai họa này sao? Duẩn Nhi tò mò nhìn Ngư Huyền Cơ:


- Sư phụ, người sao vậy?


Ngư Huyền Cơ vươn tay xoa xoa đầu nàng, nói:


- Duẩn Nhi, có thích Kinh thành không?


Nàng mơ mơ hồ hồ đáp:


- Kinh thành ở đâu? Không phải chúng ta ra biển sao?


Lúc này, trên mặt nước xuất hiện một thân ảnh màu trắng, cười cười phất tay với Duẩn Nhi, những người khác vẫn làm việc của mình, tựa như không nhìn thấy thân ảnh kia. Duẩn Nhi cũng mừng rỡ reo lên:


- Ngao Ly!


Và cố gắng vẫy vẫy tay, mếu máo khóc lên:


- Sư phụ, chúng ta còn có thể gặp lại không?


Ngư Huyền Cơ ôm nàng vào ngực, nói:


- Đừng khóc, đừng khóc, còn có thể gặp lại được, còn có thể.


Mấy ngày sau, khi Hứa Tiên ra ngoài, thấy Vân Yên chuẩn bị một đống đồ lớn, cười khổ nói:


- Chúng ta đâu có dọn nhà? Mà là lên Kinh đi thi, không cần phải như thế!


Cầm kỳ thi họa, đồ ăn trên đường, gối ngủ chuyên dụng của Vân Yên, đủ thứ đồ không tên bày đầy một cái bàn bát tiên, đắp thành đống cao.


Vân Yên lè lưỡi nói:


- Dù sao phu quân cũng có mây để ngồi, cũng không phiền gì, mang nhiều một chút cũng không sao.


Hứa Tiên xuất hành đương nhiên không cần xe ngựa mệt nhọc, đằng vân giá vũ là được ngao du khắp tam sơn ngũ nhạc. Trước đó vài ngày hắn không cách nào tu luyện thuật đáp mây, bèn mở rộng Hoàng vân lớn lên không ít, cỡ bằng một cái giường nhỏ, nhưng nếu chất cả đống đồ này lên thì cũng phải chen chút. Mặc dù có pháp thuật và pháp khí giới tử mà Tu Di cho nhưng cũng là vật trân quý hiếm hoi, không phải ai cũng có.


Bạch Tố Trinh cầm Truy Tinh Kiếm đi tới, kinh ngạc hỏi:


- Các người đang làm gì thế?


Nghe Hứa Tiên giải thích, nàng bật cười nói:


- Sao lại cần nhiều đồ thế?


Bèn chọn chọn lựa lựa trong đống đồ trên bàn, tất cả những thứ có thể mua được trên đường không mang theo. Mà bộ sách Hứa Tiên cũng có thể viết ra được đương nhiên cũng không mang theo. Bỏ lại hai thứ này cũng không còn nhiều lắm. Chỉ còn lại đàn tiêu của Vân Yên, còn có hai bộ quần áo thay, một chút ngân phiếu và chút bạc vụn.


Cuối cùng, Truy Tinh Kiếm trắng tinh được giao cho Hứa Tiên, nàng nói:


- Quan nhân, kiếm này chàng mang theo nhé!


Hứa Tiên đáp:


- Ta là đi thi, không phải đi đánh nhau, nàng ở đây dùng kiếm thì hơn.


Bạch Tố Trinh cũng không từ chối, gật đầu nói:


- Cũng tốt. Quan Nhân, nếu thật sự gặp phải cường địch gì, ngàn vạn lần không nên liều mạng với y, đợi vi thê báo thù giúp chàng.


Hai tay Hứa Tiên kéo eo nàng lại, nhìn nàng thật sâu, dường như muồn khắc sâu dung nhan này vào thần hồn, dặn dò:


- Nàng cũng vậy, qua chút thời gian nữa, nếu có phiền toái gì thì cứ chờ ta quay về. Mấy phụ nhân hôm nay đến cũng có thể đến giúp nàng, đợi vi phu độ qua Thiên kiếp, sẽ che chở nương tử nàng trong vòng tay.


Nói xong nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, mặc dù nàng xấu hổ nhưng vẫn nhìn hắn, ánh mắt lưu luyến không đành.


Hứa Tiên hỏi:


- Thanh Nhi đâu?


Hắn đã gặp tỷ tỷ, tỷ phu, cho tới Tiểu Thiến, Ngao Ly cũng đã từ biệt, nhưng chỉ không thấy thân ảnh Tiểu Thanh đâu.


Bạch Tố Trinh đáp:


- Ta thấy nó ở trên Thủy tạ, chàng đi đi!


Hứa Tiên đi tới thủy tạ, quả nhiên thấy một bóng hình màu xanh ngồi trên ghế dài quay lưng về phía mình. Hắn tiến lại gần nói:


- Thanh Nhi, ta phải đi rồi.


_-A!


Tiểu Thanh mệt mỏi đáp, tâm tình không thể khá hơn.


Hứa Tiên biết, nàng là vì mình, trong lòng dâng lên niềm thương tiếc, ghé mông ngồi bên cạnh, thuận tay ôm lấy bờ eo của nàng, nói:


- Đừng lo lắng, không mất bao nhiêu thời gian đâu. Nếu nàng nhớ ta, mà ở đây không có chuyện gì thì có thể đi tìm ta!


Nhẹ nhàng vỗ về bờ eo của nàng.


Tiểu THanh giãy ra nói:


- Buông tay, đừng có động vào ta, ta không có lo cho chàng!


Ngày thường, khi nàng lộ ra ý cự tuyệt như thế hắn cũng sẽ buông tay, nhưng hôm nay cánh tay ấy lại cứng như sắt, ôm chặt lấy nàng không chịu buông ra. Cho nên, nàng đầu hàng trước, nhu nhược yếu đuối dựa vào đầu vai hắn, nói:


- Ta sẽ không đi tìm chàng đâu! Nếu chàng không về thì tùy chàng!


Hứa Tiên xoa bóp cái môi đang vểnh lên của nàng, cười nói:


- Ngươi là đang lo lắng à?


Tiểu Thanh lắc đầu, muốn bỏ tay của hắn, nói:


- Ta mới không!


Ngẩng đầu, đã thấy Hứa Tiên đang nhìn mình, sau đó nói cũng nói không nên lời.


Hứa Tiên cúi xuống, cắn cắn bờ môi của nàng, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, cảm thấy trên môi có cảm giác truyền tới. So với Ngao Ly chỉ đơn thuần muốn nhẫm nháp nọc độc của nàng, làm cho cảm thấy khó chịu, hắn hôn vĩnh viễn là ôn nhu như vậy. Mang theo một ít cảm thụ kỳ diệu, trong bất tri bất giác, mê đắm vào trong đó.


Hứa Tiên ngẩng đầu, thấy trên mặt của nàng mang theo vài phần quật cường, đỏ ửng tràn đầy say lòng người, chậm rãi mở hai mắt ra, trong đôi mắt có hào quang bích sắc, giống như xuân thủy, tình ý trong đó khó mà che dấu được, cảm giác ngọt ngào trong miệng tràn ngập nội tâm. Ôm lấy nàng thật lâu, nói:


- Phải đi!


Tiểu Thanh có chút gật gật đầu, nhẹ "Ân" một tiếng. Hứa Tiên buông nàng ra, đứng lên đi ra khỏi chánh đường.


Tiểu Thanh "Hung dữ" nói:


- Nếu ngươi dám không trở lại, ta sẽ đi kinh thành giết ngươi.


Hứa Tiên tiêu sái vung tay lên. Đã biến mất trong hành lang gấp khúc. Đám mây màu vàng biến mất ở chân trời, Hứa Tiên ôm lấy Vân Yên bay thẳng lên trời cao. Nhìn qua thành Hàng Châu từ từ nhỏ bé đi, những núi sông cũng biến nhỏ lại.


Vân Yên hưng phấn kêu lên một tiếng đầy sung sướng, Hứa Tiên đảo đụn mây bay về hướng bắc.


Một đạo bạch quang từ phía tây xẹt qua chân trời. Chui vào trong biển mây cuồn cuộn. Bạch quang ngưng lại trên cao, hiện ra thân hình của một người con gái, khuôn mặt khi thì tinh tường, khi thì mông lung, làm cho người ta cảm thấy chân thiết, cảm thấy nàng vô cùng xinh đẹp, hơn nữa còn mang theo vui vẻ.


Nữ tử vung tay lên, liền thấy giữa không trung xuất hiện một cung điện màu vàng lộng lẫy, khí tượng rộng lớn, tản ra hào quang vạn trượng.


Trước cổng chính nguy nga có hai người cao lớn mặt mày dữ tợn, quát:


- Người đến là người phương nào?


Vừa thấy diện mục của nàng liền ngây ngốc một chút.

Vừa thấy diện mục của nàng liền ngây ngốc một chút.


Nữ tử mỉm cười, không coi ai ra gì trực tiếp đi vào. Sắc mặt hai môn thần hoảng hốt, chỉ mong được thấy má lún đồng tiền của nàng, quên cả hành động.


Thấy thân ảnh của nàng biến mất trong cửa, đột nhiên mới có phản ứng, trong lòng kinh hãi muốn đuổi theo vào bên trong, một âm thanh từ trong cung điện truyền ra.


- Nàng là ta mời đến, không trách các ngươi.


Những môn thần kia nửa quỳ, nói:


- Vâng, Vương.


Sau đó đứng lại chỗ cũ, cung điện lại biến mất giữa thiên địa.


Trong cung điện khắp nơi sênh ca múa thoát y, diệu âm hưởng triệt. Vô số nam nữ tuấn mỹ đang đi lại, uống rượu mua vui. Mỹ thực khó gặp trên đời, tùy ý ném rơi vãi. Cực xem, cực nghe, vị, ngũ vị cực kỳ, hưởng lạc trên đời không gì qua nơi đây. Một nam tử tuấn mỹ đang ngồi bên ngai ngọc đặt gần suối phun, bên cạnh có hơn mười mỹ nhân đang trần truồng vây quanh, oanh thanh yến ngữ, cam nguyện làm nô tỳ, mời hắn hoan hỉ, đã sớm nhíu mày không chịu nổi.


Đột nhiên đôi mắt của nam tử khẽ động, thấy nàng kia đi tới, những mỹ nhân bên người, nhìn qua nàng ta.


Nam tử tuấn mỹ lộ ra nụ cười, nói:


- Ta vừa thấy cô nương đã yêu rồi.


Hắn tự nhận chính mình cười như thế, bất cứ nữ tử trên đời này không ai có thể chống cự.


Quả nhiên nàng kia cũng vui vẻ.


- Ngươi yêu thích ta thật sự?


Một ngón tay chỉ về phía trước, nói:


- Giết tất cả những nữ nhân này đi!


Nam tử nhìn qua đôi mắt của nàng. Trong nội tâm không còn ý niệm gì nữa, không biết từ chỗ nào cầm thanh kiếm đến, tru sát những nữ nhân ở bên cạnh suối phun, những cô gái kia mặc cho hắn chém giết, máu tươi lập tức nhuộm đỏ nước suối phun, sau đó nhìn nàng kia.


Nhưng nữ nhân kia đi qua hành lang gấp khúc, âm thanh cười khẽ truyền tới, nói:


- Ta lại không thích ngươi, ngươi cũng đi chết đi!


Trong mắt của nam tử lộ ra vẻ giãy dụa. Nữ tử ngoái đầu nhìn lại cười cười, nói:


- Như thế nào, không muốn sao?


Nam tử kia lập tức quay kiếm lại đâm vào ngực. Máu chảy như rót, trên mặt xuất hiện thần sắc hạnh phúc quỷ dị.


Nữ tử cứ như vậy nhanh chóng đi vào hạch tâm của cung điện. Trong đại điện không không đãng đãng, chỉ có một bỏa tọa đặt ở trung tâm, ngồi trên đó, là một người, diện mục bị ngũ quang che mờ, cho nên không ai thấy rõ chân diện mục. Thậm chí là nam hay là nữ cũng không phân biệt được, nếu có người muốn miễn cưỡng xuyên thấu qua tầng thải quang kia, chắc chắn tâm trì thần mê, thần niệm đình trệ trong đó, không thể tự kềm chế.


Nhưng nữ nhân này không thèm chú ý, nhìn thẳng vào người ngồi trên bảo tọa. Trong con mắt của nữ tử kia, bắn ra đủ loại biến hóa của thập sắc ma quang, ma quang biến đổi thì đôi mắt của nàng cũng cải biến theo, tương sinh tương diệt. Tương diệt tương sinh, lúc nào cũng bảo trì bình tĩnh thông linh, nhưng cũng khó có thể nhìn thấu diện mục của người đó.


Ánh mắt của nữ tử nhìn về phía trước, cười hỏi:


- Này, Ba Tuần, cứ tiếp tục chơi như vậy, không định về à.


Vương giả ngồi trên bảo tọa. Chính là ma trung chi ma, Hóa Tự Tại Thiên Ba Tuần, tất cả ngoại ma trong thiên hạ phải nghe theo ý chỉ của hắn chuyên môn trở ngại phàm nhân thành đạo.


Ba Tuần nói:


- Nhan sắc của ngươi trở nên mạnh mẽ, hôm nay ta muốn ngươi tới, chính là cho ngươi tìm một người, hắn sắp sửa độ thiên kiếp, ngươi đi ngăn cản hắn cho ta, đưa hắn tiến nhập vào trong luân hồi.


Âm thanh không phải nam không phải nữ, lại giống như nam như nữ. Nhưng không làm cho người ta cảm thấy quái dị, ngược lại chỉ bao hàm kỳ dị.


Nữ tử cười nói:


- Ta cũng không phải tạp binh dưới tay của ngươi, nghe ngươi sai sử. Lại nói dưới tay của ngươi có thiên thiên vạn vạn ma đầu, cần gì ta phải nhiều chuyện.


Ba Tuần nói:


- Hắn không giống với thường nhân, ta mới triệu ngươi tới, chuyện trong đó tạm thời không thể nói rõ với ngươi, ta cũng không cách nào ra tay, chỉ có thể nói với ngươi một chuyện.


- Ah, chuyện gì?


- Thê tử của hắn là Bạch Tố Trinh.


Nữ tử kinh ngạc nói:


- Bạch Tố Trinh. Dực Hỏa Xà? Nữ nhân tự cho là đúng cũng có nam nhân? Thật là có thú, hì hì, nam tử mà nàng yêu mến, đời này kiếp này sẽ không thể tiến vào Dao Trì.


Trên mặt có nụ cười, không biết đang suy nghĩ chủ ý gì.


- Đúng vậy. Hơn nữa ngươi cũng đã tới, khi loạn thế tới, là lúc ngươi nhập thế.


Sóng mắt của nữu tử chuyển một cái, nói:


- Nói như vậy Chân Vũ Cung sẽ không nhiều chuyện? Mặc dù ta không sợ con rùa đen kia, nhưng quy củ của Thánh Mẫu không thể không theo, nhưng ngươi đã mở miệng, đại khái Thánh Mẫu đã đồng ý.


Ba Tuần nói:


- Ngươi đi đi, ta chỉ sợ không thể có hiệu quả.


Nữ tử che miệng cười nói:


- Ta lại sợ ngoắc ngoắc ngón tay là có thể câu dẫn nam nhân của Dực Hỏa Xà, cực kỳ không thú vị. Không chừng khi đó Dực Hỏa Xà ngu xuẩn kia sẽ khóc lóc hô hào không thuận theo!


Giống như tưởng tượng ra tình cảnh lúc đó, cười cười run rẩy hết cả người, quay người đi ra cửa, đi qua đình viện, đã thấy suối phun đã khôi phục diện mạo vốn có. Sênh ca múa thoát y, đã tuần hoàn lại, vô hưu vô chỉ.


Nam tử tuyệt mỹ kia lại đi tới, nữ tử kia bỏ qua hắn, nhìn đám mỹ nhân kia, nói: Text được lấy tại Truyện FULL


- Các ngươi có thể giúp ta giết hắn không?


Trên mặt của nam nhân kia lộ ra thần sắc sợ hãi.


Những mỹ nhân kia nhìn thấy cô gái này, thần sắc mê luyến nam tử kia đã biến mất, biến thành yêu say đắm cuồng nhiệt với nàng, ngược lại vây quanh nam tử tuyệt mỹ kia.


Nữ tử nghe tiếng kêu thảm thiết của nam tử phía sau truyền tới. Đùa bỡn bên tai, trong nội tâm lẩm bẩm:


- Hứa Tiên sao?


...


Hứa Tiên cùng Vân Yên cùng ngồi trên mây bay đi. Thời điểm này cũng không có đồ vật định vị toàn câu, cho nên chỉ có thể nhìn phương hướng mà bay. Dù sao cũng không phải việc gấp, cho nên không quá mức chú ý. Ngẫu nhiên gặp được nơi có cảnh sắc tú lệ trên mặt đất, tạm thời dừng lại. Du sơn ngoạn thủy rồi mới lên đường.


Hứa Tiên khi còn bé cũng từng lập nguyện vọng đi tới các nơi núi non sông ngòi như thế này, về sau mới biết đều là lừa người, bị nhốt trong một thành thị, thậm chí một quảng trường, mới là nơi quy túc của phàm nhân. Hiện giờ có thể mang theo mỹ nhân cùng đi, cùng mỹ nhân ngắm cảnh, đây mới được xem là khoái hoạt nhân sinh, thực sự có chút ít cảm giác hào hùng "Đạp biến núi xanh người không lão".


Cho dù là ở trên mây, cũng không ngừng nói chuyện. Vân Yên khi thì kinh hô, khi thì nhõng nhẽo cười, quả nhiên là khiến người ta vui vẻ. Đợi đến lúc hưng phấn ban đầu tán đi, đã lười biếng nằm trong ngực của Hứa Tiên, nhu thuận như con mèo nho, thời điểm Hứa Tiên vuốt ve lưng của nàng. Mới có thể thoải mái làm nàng động đậy. Bỗng nhiên cười nói:


- Vẫn là Bạch tỷ tỷ anh minh, có phu quân bên canh, quả nhiên không cần gối đầu, mấy ngày nay cũng chưa từng ngủ cạnh phu quân a!


Hứa Tiên ôm lấy thân thể xinh đẹp tuyệt thế này, cũng không dám có oán ý như trước kia, sợ câu dẫn nàng, sau đó phá hư con đường tu hành của Vân Yên, cũng biết rõ khi đó mình sống không được khá giả, chỉ có thể sờ sờ gò má của nàng, nói:


- Đúng vậy a.


Vân Yên biết tâm ý của hắn, trong nội tâm cũng cảm thấy điểm mật, ngọt ngào, hận không thể mong đoạn đường này càng xa càng tốt.


Thời điểm này, bỗng nhiên thiên địa sáng ngời, một mặt nước đã bao phủ phía chân trời xa xa, bởi vì đã tới Thái Hồ.


Vân Yên muốn theo Hứa Tiên đi xem Bách Thảo Đường mà hắn sáng lập. Hai người đi dọc theo bờ hồ, thật vất vả tìm được Tô Châu. Bái phỏng Ngô Nhân Kiệt. Sau đó nghỉ ngơi ở Bách Thảo Viên một chút, ăn một bữa cơm trưa sau đó mới rời đi.


Sau khi đi một chút, vào lúc ban đêm đã vượt qua Trường Giang, vào lúc khuya hôm đó, đã tới khác sạn tốt nhất của thành Kim Lăng nghỉ ngơi một đêm. Tuy đám mây cũng có thể nghỉ ngơi, nhưng người ai cũng có thói quen nằm trên giường cả.


Cứ như vậy, ngày đi tối ngủ, đến thời điểm ăn cơm thì tìm thành trấn dọc đường, nếu là hoang sơn dã lĩnh, lại ăn các món dân dã.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận