Hứa Tiên Chí


Hoặc là nói, đã để những thứ đó thật sâu tận đáy lòng.


Nếu chấp nhất muốn bỏ qua ước nguyện ban đầu, vậy thì liền bỏ xuống.


Liền để cho vạn kiếp trải qua, tình cảm như mộng.


Từ đó, cát bụi quay về cát bụi, thiên đường địa phủ, cũng không tiếp tục gặp lại.


Trong núi tuyết, ở phía tây hồ.


Hứa Tiên chèo thuyền nhỏ đến giữa hồ xem tuyết, những cảnh tượng ngắm tuyết ở năm ngoái lại hiện lên rõ rang trước mắt, chỉ mới đây thôi, một năm lại trôi qua.


Trên thuyền còn có Vân Yên. Có lò lửa đỏ cùng nhiều loại thực phẩm.


Vân Yên đi từ trong khoang thuyền ra hỏi:


- Phu quân, đã tới chưa?


Nàng mặc áo lông cừu màu trắng, trên cổ áo có lông xù ra cùng khuôn mặt tuyệt mỹ, càng làm them vẻ kiều mỵ hiếm có. Bất kỳ một bộ y phục cao quý diễm lệ nào mặc ở trên người Vân Yên cũng không có chút nào quá đáng, ngược lại còn lộ ra vẻ ung dung, cao quý của Phượng Hoàng, trời sinh cần những thứ đẹp đẽ để phụ vào, điểm này thì ngay cả Bạch Tố Trinh cũng phải than thở.


Hứa Tiên đáp:


- Nhanh vào trong khoang thuyền đi, coi chừng bị cảm lạnh.


Vân Yên thản nhiên cười, nhanh chóng trở về khoang thuyền. Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn


Rốt cục đã lên tới đảo, Hứa Tiên dừng thuyền lại, gọi Vân Yên đi xuống, lại duỗi tay kéo kín áo nàng, sau đó đưa dụng cụ, thức ăn lấy xuống, cũng may không gặp phải người nào, được một không gian thanh tĩnh, hai người liền lần lượt ngồi xuống.


Rượu hâm trên bếp, giai nhân kế bên, thiên địa bát ngát, bông tuyết bay tán loạn. Tình cảnh này, những suy nghĩ trong long nhanh chóng hiện lên.


Ngày thường đủ loại phiền muộn, lo lắng, ngay lúc này đều biến mát một cách vô hình.


Vân Yên cười dài thêm rượu, lại nói:


- Loan nhi không có ở đây, nếu không chắc sẽ tốt hơn nhiều, không biết bây giờ Loan nhi đang làm gì nhỉ?


Hứa Tiên nhéo mũi nàng một cái:


- Bây giờ Loan nhi đã là người của Đại sư tỷ, lại là đệ tử của chưởng môn, không cần nàng phải lo lắng. Lúc trước cũng có thư tới đây, trong thư có nhắc đến những chuyện lý thú xảy ra trong những ngày này. Thanh Loan đã dùng một ít nội đan, hơn nữa thiên phú về kiếm đạo của nàng đột nhiên tăng mạnh, Yến Xích Hà cũng giúp nàng luyện thành Kim Ngô kiếm, hôm nay Loan nhi đã là Đại sư tỷ trong môn phái, cũng đang luyện tập ngự kiếm phi hành.


Vân Yên hâm mộ nói:


- Loan nhi thật là lợi hại!


Lại tưởng tượng đến lúc Thanh Loan ngự kiếm phi hành sẽ như thế nào.


Nhắc tới chuyện này làm Hứa Tiên tức giận, "mấy ngày thời gian" theo lời Vân Yên, đến bây giờ lại còn "mấy ngày thời gian" nữa, hắn không nhịn được bế nàng đặt lên đùi, đánh vào mông nàng mấy cái, mới ôm vào trong lòng:


- Nàng làm tỷ tỷ, mà tu hành lâu như vậy, ngược lại hôm nay lại bị muội muội bỏ xa, còn dụ dỗ ta nói chỉ cần hai ba ngày.


Vân Yên điều chỉnh tư thế, ngồi trên đùi nhìn về Hứa Tiên, còn ôm cả cổ hắn, có chút ủy khuất nói:


- Ta cũng cố gắng tu luyện lắm chứ, chẳng qua là một bước Trúc Cơ cuối cùng, Loan nhi rõ ràng là dễ dàng vượt qua, còn ta có chuẩn bị như thế nào cũng luôn thấy cần mấy ngày thời gian nữa mới được, cũng không phải là lừa gạt phu quân.


Nàng vốn có thiên phú dị bẩm, cho dù là cầm kỳ thư họa, hay là thi từ ca phú, nàng có thể dễ dàng đạt được độ cao mà người khác có cố gắng mười năm cũng không tới. Ngay cả lúc ban đầu gả cho Hứa Tiên, nàng cũng không biết gì về nấu nướng, nhưng hôm nay cũng đạt trình độ nhất lưu. Sau lần Hứa Kiều Dung tới làm khách, được nếm tay nghề của nàng cũng phải liên tục tán thưởng, nói Hứa Tiên không uổng công thương yêu nàng.


Vân Yên cũng là người mạnh mẽ, mấy ngày nay không khi ngừng cố gắng, nhưng đạo tu hành tuy có phổ biến nhất nhưng cũng là sâu xa nhất, cũng chính là con đường khó khăn nhất, cho dù người là anh hùng hào kiệt, vương hầu bá tướng, nhưng ở phương diện này cũng tuyệt không phải dễ dàng. Bình thường đệ tử ở tong phái, có thể trong mấy năm là Trúc Cơ thành công, đã được coi là có thiên phú, nếu mất nhiều thời gian hơn nữa thì xem như là không đi được con đường này, cũng không thể vào được thế giới thần kỳ huyền ảo, tình huống mà Vân Yên đối mặt chính là như vậy.


Trong lòng Hứa Tiên vừa động, đúng là mấy ngày nay Vân Yên rất chuyên tâm tu hành, nhưng cũng không đột phá được bình chướng cuối cùng, chẳng phải là mình ép buộc nàng quá sao! Mặc dù tu hành cần có tâm tiến thủ, nhưng cũng không thể để tâm tình xao động, vội vàng, nếu không chỉ nhận được hiệu quả ngược lại.


Hắn không khỏi kéo nàng lại, nhẹ giọng an ủi:


- Không nên tự ép chính mình quá, chỉ cần nàng dụng tâm tu luyện, ta đã rất hài lòng. Nếu nàng không muốn, hoặc thích làm chuyện khác, cũng không sao cả, đạo tu hành, mấu chốt là cần thuận theo tự nhiên.


Vân Yên suy nghĩ một chút, gật đầu nói:


- Thiếp nghe theo phu quân, thiếp đánh đàn cho chàng nghe.


Dứt lời liền đi vào trong thuyền lấy đàn tới, đến giờ tài nghệ của nàng cũng xao nhãng đã lâu, Hôm nay lại cố ý mang đến đàn cho Hứa Tiên nghe, nàng xem xét khí hậu cho tới độ ẩm, điều chỉnh lại dây cung, cuối cùng thử một chút rồi đặt tay lên đàn.


Vân Yên ngồi nghiêm chỉnh, các loại buồn phiền trên người đều biến mất, cảnh tượng nhất thời thay đổi, lại có mấy phần khí độ của tông sư "Ở cao nhìn xa".


Ngay sau đó Hứa Tiên liền nghe tiếng đàn truyền đến, lúc đầu có mấy phần trì trệ, nhưng sau đó dần dần lưu loát. Mặc dù hắn không am hiểu đánh đàn, nhưng cũng có cảm giác "Trường hà phi bộc, băng lưu tứ tiên", lập tức cả người cảm thấy lạnh dần lên.


Vân Yên bỗng nhiên nhấn một cái, tiếng đàn bỗng dừng lại, nhưng dư âm vẫn còn vang đọng, cười nói:


- Phu quân, khúc "Băng lưu" này hàn khí không khỏi quá nặng, nên thiếp thay đổi một chút.


Lúc này Hứa Tiên mới biết, khúc đàn này miêu ta bang hà vỡ tan ở đầu mùa xuân, cảnh tượng vỡ nát vạn dặm, lúc ban đầu trì trệ chính là chỗ hay nhất của tài nghệ, hắn không thưởng thức được, cũng là hắn cô lậu quả văn (không biết gì) cộng thêm với không có tâm hồn âm nhạc.


Trong tay Vân Yên cầm chính là danh cầm "Băng Huyền", dùng để đánh ra khúc này thì rất thích hợp. Ban đầu có người mang cây đàn này đi đến Hàng Châu, sau khi mời Vân Yên dùng cây đàn này đánh một khúc "Băng Lưu" lập tức giật nảy mình, muốn vì nàng chuộc thân nhưng không được, liền đem cây đàn giá trị ngàn vàng này tặng cho nàng.


Tiếng đàn lại một lần nữa vang lên như trong ngày đông ấm áp, làm cho Hứa Tiên không khỏi tin rằng, tài nghệ của nàng đã đến cực điểm, hoặc có khả năng thông thần.


Hứa Tiên đang phẩm rượu ngon, chợt hướng sang ngang nhìn lại. Không lâu sau liền thấy một cái thuyền hoa đi tới, trên thuyền có không ít người và vật, lại không có một chút tiếng động, làm cho hắn cảm thấy có chút kỳ quái.


Bên trong thuyền hoa tinh xảo, Lý Tư Minh ngồi ở thượng vị, phía dưới cũng đều là học viên của Cận Thiên thư viện.


Mấy cái cái lư đồng tỏa ra làn khí ấm áp, mấy nàng thị nữ mặc y phục mỏng manh háp dấn hết ánh mắt của mọi người. Người thu hút nhiều ánh mắt nhất chính là một thị nữ ôm đàn tỳ bà lả lướt đi qua.


Lần tụ hội này cũng là ăn mừng mấy vị Cử nhân năm nay của Cận Thiên thư viện, hơn nữa trong những người này còn có mấy người nhà giàu có.


Uống rượu làm thơ, cười nói vui vẻ, cũng nói một chút về ý chí bay lên trời cao. Những cử nhân này lúc ở nhà cũng không đc tùy tiện uống hoa tửu, nhưng bây giờ tiền đồ vô lượng, tự nhiên có nhiều người đến kết giao, từ trước tới nay, yến hội như vậy đã làm qua vô số lần, không phân biệt ngày đêm.


Ở trung tâm yến tiệc, không nghi ngờ gì là người có học vấn sâu nhất, quan vị cao nhất Lý Tư Minh, hắn hôm nay đã làm chức học chính, thân phận không giống như trước. Nói như vị Vương gia kia ở trong kinh, đối với học vấn của Phan Ngọc rất là hài lòng, chức vị học chính này xem như là hồi báo sao! Không khỏi xem lại một chút, nhân vật kinh tài tuyệt diễm như thế cũng không còn nữa, trong lòng không khỏi có chút buồn bã.

Ở trung tâm yến tiệc, không nghi ngờ gì là người có học vấn sâu nhất, quan vị cao nhất Lý Tư Minh, hắn hôm nay đã làm chức học chính, thân phận không giống như trước. Nói như vị Vương gia kia ở trong kinh, đối với học vấn của Phan Ngọc rất là hài lòng, chức vị học chính này xem như là hồi báo sao! Không khỏi xem lại một chút, nhân vật kinh tài tuyệt diễm như thế cũng không còn nữa, trong lòng không khỏi có chút buồn bã.


Trữ Thải Thần bỗng nhiên nghe thấy:


- Lý đại nhân, chẳng biết tại sao lại không thấy Hán Văn đâu? Hắn cũng trúng cử nhân, ứng với lời nói của Yến Xích Hà ở Lan Nhược Tự lúc đầu.


Mọi người có chút dừng lại, vẻ mặt mấy vị Cử nhân kia có chút không đúng, bọn họ với Hứa Tiên cũng là cùng trường, nhưng lúc đầu Hứa Tiên muốn lấy phiếu học chính trừ đi công danh, lúc đó liền làm cho lão đại không vui, còn đối với những người vừa vào thư viện tú tài năm nay mà nói, Hứa Tiên là cái tên mang rất nhiều sắc thái truyền kỳ, trong mắt liền lộ ra quang mang chờ đợi.


Lý Tư Minh dừng chén cười nói:


- Ta đã phái người đi mời, sáng sớm hắn đã mang theo phu nhân tới giữa hồ xem tuyết. Lần này chúng ta đi chính là tìm hắn, xem hắn chạy trốn nơi nào?


Hứa Tiên đối với yến hội luôn luôn là tránh được thì nên tránh, không có chuyện gì lại không ở nhà với kiều thê mà lại đi phụng bồi đám đàn ông này uống hoa tửu gì đó.


Cô gái kia ôm tỳ bà giơ lên hỏi:


- Phu nhân? Không biết vị quan nhân kia cho biết phu nhân là vị nào?


Lý Tư Minh vén râu cười nói:


- Thải Điệp cô nương chớ giả bộ hồ đồ, Hứa Tiên phu nhân dĩ nhiên chính là một vị hoa khôi của phủ Hàng Châu, là Thải Phượng cô nương, cô nương cũng đã đến tuyết lâu, chẳng lẽ chưa từng nghe qua. Ba!


"Tranh" một tiếng, Thải Điệp tùy ý gảy một tiếng tỳ bà, khinh thường nói:


- Vậy thì coi là phu nhân cái gì, bất quá chỉ là thiếp mà thôi, nhập môn cũng bị người mắng chửi.


Ban đầu Phan Ngọc vì Vân Yên chuộc thân, Thải Điệp cũng được nghe Tuyết Lâu bầu người đứng đầu bảng, cũng là ca múa song tuyệt, xinh đẹp lan xa, cũng là người đoạt được hoa khôi, danh tiếng nhất thời nổi lên. Nhưng chẳng qua là có người thường đem nàng cùng Thài Phượng so sánh. Nhớ năm đó Thải Phượng được bảy phần thần vận cùng Thải Điệp không sai chút nào, còn có danh tiếng của tiểu Thải Phượng, danh tiếng này so với nàng còn muốn vang dội hơn chút ít.


Lý Tư Minh cười trách mắng:


- Đừng vội không phục, nếu ban đầu không có giải Nguyên lang Phan Ngọc ở đó, thiếu chút nữa nàng đã thắng Sơ Tuyết Thí, cho sĩ tử Giang Nam một cái bạt tai.


Thải Điệp lại nói:


- Còn hôm nay không có Hồng Tụ thư viện, ta không tham gia được Sơ Tuyết Thí, nếu không thì chưa chắc đã đến tay người khác.


Lý Tư Minh ngẩn ngơ, không biết người nọ ở trong kinh đã ra sao? Quả nhiên là " Người đã không biết đi về đâu, hoa đào như trước cười trong gió", trong lòng thẫn thờ, đã quên đi Thải Điệp.


Thải Điệp tự cho là đắc kế, hiện ra mấy phần vẻ khoe khoang, tùy ý gảy dây cung, mọi người rối rít khen:


- Thải Phượng tuy đẹp, nhưng sao bì kịp được với Điệp cô nương, cô nương nên được xưng là đại Thải Phượng mới đúng, không, là Thải Phượng nên xưng là nhỏ Thải Điệp.


Nhưng con ngươi lại đảo quanh trên người nàng.


Đột nhiên lại nghe tiếng đàn truyền đến. Tiếng đàn tựa như kỵ binh bang hà xuyên qua màn tuyết. Đâm rách màn che, truyền vào trong tai mọi người, khiến cho mọi người đang bị rượu ngon cùng lò ấm làm cho thần trí lâng lâng cũng bị tỉnh lại, không khỏi ngưng thần lắng nghe.


Lý Tư Minh đứng dậy, động dung nói:


- Cái này là, Băng Huyền cầm bắn ra "Băng lưu khúc", bọn họ quả nhiên là ở đây.


Hoa thuyền xuyên qua màn tuyết, tiếng đàn ngày càng rõ ràng, chợt bỗng nhiên dừng lại, chuyển qua một loại tiếng đàn khác, hoàn toàn ngược lại nhưng không mang lại cảm giác không khỏe chút nào.


Thải Điệp thấy vậy khẽ biến sắc, nàng cũng là người trong đạo này, tự nhiên có thể nghe ra cao thấp trong đó, đây rõ ràng là trình độ "Tâm kỹ nhất thể" theo lời của người quản lý âm nhạc dạy nàng. Có thể có tài nghệ nhạc công như vậy thì trong trăm người không có một, mà có thì tất cả đều là lão giả trên năm mươi, mà nàng biết rõ ràng là Thải Phượng mới chỉ có hai mươi tuổi.


Tiếng đàn như vậy thật sự là do một cô gái trẻ tuổi đánh ra đấy sao?


Hứa Tiên thấy hoa thuyền chậm rãi đi tới, thuyền vừa đến bờ, xuống tới một đám người, mà trước mắt là một người mà hắn biết được, đó là Lý Tư Minh đã lâu không gặp, kinh ngạc nói:


- Sao ngươi lại tới đây?


Lý Tư Minh nhìn thấy Hứa Tiên, trong lòng liền dâng lên ba phần ý mừng, thấy hắn không so đo chức quan của mình, lại càng thích hơn. Cầm tay cười nói:


- Tuyết hồ này không phải là của nhà người, như thế nào mà ta không thể đến được?


Trữ Thải Thần đi lại chào đón, nói:


- Hán Văn, mấy ngày nay ngươi ở nơi nào?


Vân Yên ngừng đánh đàn đứng ở sau lưng Hứa Tiên, biết hai người này là bạn tốt của phu quân, cũng chào một cái, không nói nhiều lời.


Hứa Tiên thấy hai người này, trong lòng cũng rất vui mưng. Mặc dù hắn không hay giao du, nhưng lại tiếc bằng hữu. Chẳng qua là nhìn thấy một đám sĩ tử ở phía sau, khẽ cau mày.


Vân Yên mặc bộ lông cừu trắng đứng trong tuyết, tựa như một đóa Mẫu Đan nở rộ, những từ như quốc sắc thiên hương cũng không diễn tả hết. Đám sĩ tử kia vừa nhìn thấy nhan sắc của nàng, cũng bị hoa mắt váng đầu, ngay cả những thứ đạo đức văn chương cũng không thèm để tâm, dáng vẻ cũng hạ xuống chút ít.


Hứa Tiên ngưng mắt nhìn qua, bọn họ mới phục hồi lại tinh thần, cung kính tiến lên hành lễ, xưng một tiếng "Hứa huynh". Hôm nay Hứa Tiên đã không phải là vật trong ao nữa rồi, tin đồn rằng quan chủ khảo của mùa xuân sang năm chính là sư phụ của hắn, ai dám gây sự với hắn.


Hứa Tiên nhất nhất đáp lời, mọi người phân ra khách chủ ngồi xuống, Hứa Tiên cùng Lý Tư Minh cùng ngồi chủ vị, nói về những chuyện xảy ra thường ngày, Lý Tư Minh cũng không giấu diếm, cùng Hứa Tiên tâm tình.


Lý Tư Minh hỏi chuyện của Phan Ngọc, Hứa Tiên còn cười nói:


- Đến năm sau nhìn thấy thì sẽ biết.


Trữ Thải Thần hỏi:


- Không biết Hán Văn ngươi tính toán khi nào lên kinh, không bằng chúng ta cùng nhau kết bạn lên kinh cũng tốt. Hàng Châu cách kinh thành cũng ngoài ngàn dặm, đường xá xa xôi, kết bạn cùng đi, cũng có thể an toàn không ít.


Hứa Tiên nói:


- Ta đi sớm một chút, chỉ có thể cô phụ ý tốt của Trữ huynh rồi.


Chợt thấy Lý Tư Minh có chút do dự, tựa như có chuyện gì khó nói, không khỏi hỏi:


- Nếu có chuyện gì cần Hứa Tiên, huynh không ngại cứ nói thẳng!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận