Hứa Tiên Chí


Ngư Huyền Cơ gật đầu, thấy Hứa Tiên đi tới, vội vàng chạy ra sau lưng của Duẩn Nhi.


Bạch Tố Trinh thầm nghĩ, nhìn thấy trí nhớ Huyền Cơ đã hoàn toàn khôi phục, xem ta làm sao phạt ngươi, đoạn cùng Hứa Tiên đi vào trong phòng.


Hứa Tiên chỉ chỉ hai người ở phía ngoài, nói:


- Xem như đã khỏe mạnh trở lại?


Bạch Tố Trinh vui mừng nói:


- Đúng vậy, mỗi ngày ngủ một giấc, là có thể khôi phục không ít trí nhớ, nàng bây giờ, hẳn đã khôi phục đến lúc vài tuổi rồi, tâm tính cũng sẽ từ từ khôi phục theo. May là từ nhỏ nàng đã theo ta, nếu không thì sẽ phiền toái.


Hứa Tiên cầm bàn tay trắng nõn của nàng, nói:


- Cực khổ cho nàng.


Bạch Tố Trinh lắc đầu, cười nói:


- Ta với Huyền Cơ là thầy trò nhiều năm như vậy thì có gì mà cực khổ, có thể chăm sóc cho nàng một lần nữa cũng cảm thấy thú vị.


Chợt thở dài:


- Chẳng qua là pháp lực của nàng, chỉ có thể đợi sau khi trí nhớ của nàng hoàn toàn khôi phục, sẽ đi tìm thiên tài dị bảo giúp nàng khôi phục pháp lực.


Nhưng thiên tài dị bảo đâu phải là có thể dễ dàng tìm được.


Hứa Tiên cười nói:


- Lấy nhân sâm tinh kia nấu canh, bảo đảm pháp lực của nàng sẽ khôi phục lại như trước kia.


Bạch Tố Trinh cũng biết là hắn nói đùa, cấu hắn một cái, nói:


- Chàng cũng không cần nôn nóng như vậy chứ?


Hứa Tiên đem bàn tay nàng chà xát với tay mình, nói:


- Sao lại không vội chứ, bất quá ta đã có một biện pháp, ta còn hơn hai trăm vạn công đức lực, công đức lực là thuần túy nhất, không có bất kỳ thuộc tính lực lượng gì. Hẳn là có thể giúp nàng khôi phục pháp lực, mà không ảnh hưởng đến nang lực của bản thân nàng!


Người phàm nếu có hai trăm vạn công đức lực này thì sau khi chết sẽ không phải chịu nỗi khổ luân hồi. Mà Hứa Tiên sắp sửa phải độ kiếp, công đức lực lại càng có ảnh hưởng to lớn.


Hứa Tiên cười nói:


- Tâm ta chính là tâm ngươi, còn phân ra ta với ngươi làm gì. Chuyện độ kiếp, sau này nghĩ biện pháp vượt qua đã.


Hôm nay hắn đã kiến thức được sự đáng sợ của thiên kiếp, lại càng cẩn thận hơn.


Trong lòng Bạch Tố Trinh có chút ngọt ngào, mọi phiền não toàn bộ đều biến mất, mỉm cười nói:


- Không có làm cách nào khác hơn cách này, quan nhân.


Nàng hôm nay bạch y như tuyết, phảng phất như trên trán có một tầng phong vận, so với trước kia càng thêm mỹ lệ. Trong con ngươi hàm chứ tình ý nhàn nhạt, người nào được nàng nhìn như vậy, trong tâm chắc cũng ngọt ngào. Hôm nay lại nhẹ nhàng cười như vậy, khóe môi đầy đặn gợi lên độ cong, rung động lòng người.


Hứa Tiên không nhịn được vươn người qua bàn trà, hướng làn môi mỏng hôn tới. Mặt của Bạch Tố Trinh ửng đỏ, cũng không tránh đi.


Hai môi chạm nhau. Nhẹ nhàng hưởng thụ tư vị của nhau, không lâu sau, trên mặt của nàng hiện lên một tầng đỏ hồng như say rượu, trong con ngươi có mấy phần mê say.


- Sư phụ, các ngươi đang làm gì đó?


Bạch Tố Trinh giật mình quay đầu lại, nguyên lai là không biết lúc nào, Ngư Huyền Cơ đã đi tới cửa, đang nháy mắt, tò mò nhìn một màn này.


Nàng vội vàng đẩy Hứa Tiên ra, dùng ống tay áo trắng noãn lau lau trên khóe môi trơn bóng của mình, nói: "S"


- A, không có gì.


Lại thấy Hứa Tiên như như không tim không phổi cười cười. Không khỏi hung hăng trừng hắn một cái.


Hứa Tiên nhún bả vai một cái, cười nói:


- Nương tử, ta chờ ngươi về nhà.


Nói xong liền đi ra cửa.


Hứa Tiên lại lần nữa tới thăm, Ngư Huyền Cơ tựa như đã có trí nhớ của tiểu hài đồng, nàng đang thú vị trèo trên cây, Duẩn Nhi ở dưới mặt hô to cổ vũ. Lại không nghĩ rằng xem được một màn như hồi bé của nàng.


Duẩn Nhi nói:


- Sư thúc, người đã đến rồi.


Hứa Tiên cười cười sờ đầu nàng.


Ngư Huyền Cơ nghe vậy cố gắng xoay đầu lại nhìn nàng, bởi vì quay quá nhanh, bị trượt tay, kinh hô từ trên cây ngã xuống.


Hứa Tiên vội vàng tiến lên, đỡ nàng vào trong ngực. Chỉ cảm thấy trong ngực mềm nhũn. Vội vàng thả nàng ra.


Hứa Tiên cau mày nói:


- Chơi vậy quá nguy hiểm.


Nàng hiện tại vô luận từ trong ra ngoài cũng chỉ là người bình thường mà thôi.


Mặt Ngư Huyền Cơ đỏ bừng. Không biết là xấu hổ hay là tức giận. Nhìn Hứa Tiên chằm chằm nói:


- Nếu ngươi không tới thì ta cũng sẽ không ngã.


Đôi con ngươi màu đen phảng phất biến thành trong suốt, bỗng nhiên nói:


- Di, thế nào cũng không thấy được ngươi.


Lúc này, Bạch Tố Trinh đang nấu cơm trong nhà bếp, nghe thấy, liền đi ra ngoài nhìn thấy Hứa Tiên mới yên tâm, kinh ngạc hỏi:


- Nhìn không thấy là có ý gì?


Ngư Huyền Cơ nhìn Duẩn Nhi, lại nhìn Bạch Tố Trinh một chút, nói:


- Duẩn Nhi xem thấy được, sư phụ cũng xem thấy được, nhưng làm sao mà không thấy được ngươi?


Hứa Tiên nói:


- Thật không nhìn thấy sao?


Ngư Huyền Cơ chống cằm, nói:


- Đúng vậy. Vốn cảm giác rằng ngươi không nên xuất hiện ở nơi này, ngươi không có ở đây, ta cũng sẽ không bị ngã.


Thanh âm Bạch Tố Trinh chợt cao lên:


- Cái gì? Ngươi từ trên cây ngã xuống đất! Duẩn Nhi.


Ngư Huyền Cơ cùng Duẩn Nhi khẽ run rẩy. Duẩn Nhi thấp giọng nói:


- Là sư phụ nói nàng leo cây rất lợi hại, dĩ nhiên là ta không tin.


Ngư Huyền Cơ ôm lấy vòng eo Bạch Tố Trinh. Đem đầu dán vào bộ ngực của nàng, thủ thỉ nói:


- Sư phụ không nên tức giận, sau này ngư nhi không dám nữa.


Bộ dáng ngây thơ giảo hoạt kia, khiến cho Hứa Tiên rất là sửng sốt, rốt cuộc cũng có thể cảm nhận được cái gọi là con gái mười tám thay đổi. lại rất để ý đến lời nói vừa rồi của Ngư Huyền Cơ, hắn nhìn Bạch Tố Trinh nói một chút, Bạch Tố Trinh vội vàng hỏi lại Ngư Huyền Cơ:


- Huyền Cơ, ngươi nói ngươi có thể nhìn thấy chúng ta, nhưng lại không nhìn thấy hắn.


Ngư Huyền Cơ gật gật đầu nói:


- Đúng thế! Rõ ràng là lúc nãy không nên có người tiến vào, cho nên ta mới có thể bị giật mình ngã xuống.


Hứa Tiên sửng sốt, quả nhiên là bởi vì mình sao? Theo lời của Ngư Huyền Cơ "Nhìn" chẳng lẽ là đoán trước tương lai? Nhưng hiện tại nàng nên là phàm nhân mới đúng.


Bạch Tố Trinh nói:


- Vậy ngươi có thể nhìn thấy ta sao?


Ngư Huyền Cơ nói:


- Có thể nha, bất quá sư phụ thì rất mơ hồ, Duẩn Nhi rất rõ ràng. Mà bây giờ hắn đi vào đây, tất cả đều lộn xộn hết rồi.


Lại bỗng nhiên cười nói:


- Sư phụ, trưa nay chúng ta ă dấm cá chép sao!

- Sư phụ, trưa nay chúng ta ă dấm cá chép sao!


Bạch Tố Trinh ngây người, cơm trưa hôm nay. Nàng đã cố ý giữ bí mật, muốn cho nàng một niềm vui nhỏ. Theo tình hình hôm nay, Ngư Huyền Cơ rõ ràng có năng lực tiên đoán, nhưng mà không có pháp lực, không dựa vào bói toán mà có thể làm được đến bước này, quả thật là bất khả tư nghị. Nếu nàng khôi phục được năng lực bói toán, thì có thể làm đến thế nào nữa?


Bạch Tố Trinh tự cân nhắc nói:


- Chẳng lẽ nàng đã độ Đạo Huyền kiếp thành công?


Nhưng nàng cũng chỉ có thể đợi đến khi Ngư Huyền Cơ hoàn toàn khôi phục mới có thể hỏi được tất cả.


Hứa Tiên lúc nãy còn không có cảm giác gì, giờ phút này ngưng thần nhìn vào hai mắt của Ngư Huyền Cơ, chỉ cảm thấy tròng mắt của nàng trong vắt như lưu ly, gào thét trong khoảng không thiên vũ.


Là đôi mắt kì dị nhất mà Hứa Tiên gặp trên đời này, không những xinh đẹp, thậm chí còn làm cho người ta có một chút sợ hãi. Đối mặt với đôi mắt này, cảm giác rằng tất cả những gì của mình đều bị khám phá, không còn bất kỳ bí mật gì.


Ngư Huyền Cơ và Hứa Tiên nhìn nhau trong chốc lát, nói:


- Giống như có thể thấy một chút, nhưng vẫn là không thể thấy rõ.


Hứa Tiên khẽ thở phào nhẹ nhõm


Bỗng nhiên sắc mặt Ngư Huyền Cơ đại biến, khiến cho tâm tình của Hứa Tiên vừa mới hạ xuống lại đột nhiên bị nhấc lên, chẳng lẽ nàng khám phá ra bí mật của mình, lại thấy nàng bắt lấy ống tay áo của Bạch Tố Trinh, vội kêu lên:


- Sư phụ, cá cháy, cá cháy.


Bạch Tố Trinh cau mày nói:


- Ngươi nhìn có đúng không đó? Chẳng lẽ cá sẽ cháy ngay lập tức?


Ngư Huyền Cơ gấp đến độ dậm chân nói:


- Là nghe thấy được!


Quả nhiên có vị khét truyền đến, khiến cho mọi người đều biết, cá cháy.


Lúc Bạch Tố Trinh đi cứu viện thì đã muộn. Ngư Huyền Cơ hung hăng nhìn chằm chằm Hứa Tiên:


- Ngươi không đến, ta sẽ không bị ngã, cá sẽ không cháy, ngươi quá ghê tởm.


Hứa Tiên cười khổ vuốt vuốt mũi, làm sao lại là ta nha, nói thế nào thì ta cũng coi như là đã cứu ngươi!


Bỗng nhiên hắn ngẩn ngơ, có lẽ, thật sự là bởi vì ta. Ngoài mặt thì cố nhiên là chính mình cứu nàng, nhưng nếu không có lời nói của mình, nàng sẽ độ kiếp thất bại sao? Không khỏi nhớ tới cái ôm thật sâu kia, nàng nhẹ nhàng nói bên tai của mình:


- Ngươi làm khổ ta.


Chẳng lẽ là, chính mình đã trở thành tâm ma của nàng sao?


Loại ý niệm này ở trong đầu, khiến cho tâm tình Hứa Tiên vốn thoải mái, bỗng trở nên trầm trọng. Nguyên lai ngươi biến thành bộ dáng này cũng là do ta làm hại.


Trên bàn đá trong hậu viện nhỏ. Đối diện là đĩa cá chép màu hơi đen. Miệng của Ngư Huyền Cơ vểnh lên đến nỗi có thể đeo được đồ.


Hứa Tiên chợt đứng lên, nói:


- Ta đi mua một con cá mới.


Bạch Tố Trinh nói:


- Xem như thôi, cũng không có cháy quá mà.


Hứa Tiên cũng đã đạp mây bay đi, không lâu sau, hắn quả nhiên mang về một con cá chép hồng. Sau đó chạy thẳng tới phòng bếp, thu thập thỏa đáng, sau đó lấy đồ dùng nấu nướng một phen. Sau đó bưng một mâm dấm cá chép đi ra ngoài.


Ngư Huyền Cơ cùng Duẩn Nhi ăn thử một miếng. Nhất thời vui vẻ ra mặt.


Bạch Tố Trinh chỉ cảm thấy Hứa Tiên có chút kỳ quái. Lắc lắc đầu không muốn suy nghĩ nhiều, đang định cất đi đĩa dấm cá chép bị cháy thì lại bị Hứa Tiên ngăn cản.


- Nương tử làm, ta thích ăn.


Đây cũng là lời thật lòng của Hứa Tiên, cầm đũa gặp một miếng, có lẽ bởi vì được làm từ đôi tay trắng nõn. Tựa hồ vị đắng kia so với dấm cá chép thượng hạng còn đáng giá thưởng thức hơn.


Bạch Tố Trinh một tay nâng khuôn mặt, nhìn bộ dáng hăn ăn cơm, trong lòng đầy vẻ nhu tình.


Ngư Huyền Cơ cũng nếm thử một miếng, nói:


- Vẫn là sư phụ nấu ăn ngon.


Duẩn Nhi cũng gật đầu theo.


Hứa Tiên vội vàng nắm lấy đũa của các nàng: Truyện được copy tại Truyện FULL


- Đây là đồ của mẹ ta làm cho ta, các ngươi ăn ít thôi.


Các nàng tự nhiên không thuận theo, cười đùa chém giết đĩa dấm cá chép. Đĩa cá chép bị cháy so với đĩa cá chép do Hứa Tiên làm còn hết nhanh hơn một chút.


Bông tuyết lúc rơi lúc dừng, đến khi Hứa Tiên một lần nữa đi tới xem Huyền Cơ.


Huyền Cơ vừa thấy Hứa Tiên thì khuôn mặt đỏ bừng, vì hai lần trước gặp nhau đã xảy ra đủ loại hành động ngượng ngùng, nhìn nàng giống như thiếu nữ


Lần này Ngư Huyền Cơ không còn vẻ thong dong ưu nhã nhưng lại có một tư thái thanh xuân xinh đẹp.


Mặc dù Ngư Huyền Cơ còn chưa nhớ lại được nhiều chuyện, nhưng đã có thể hiểu được ý trong lời nói của sư phụ, chính mình đã vượt qua được thiên kiếp, chẳng qua là bị mất trí nhớ mà thôi.


Cũng may có sư phụ cứu mình trở lại, trong lòng nàng cũng rất cảm kích.


Hết thảy mấy ngày nay, đều khiến cho Hứa Tiên cảm thấy rất kỳ dị, phảng phất tận mắt thấy một người còn sống, lúc ban đầu thì u mê, càng về sau thì ngây ngô, từ từ trở nên quen thuộc, lại có được bộ dáng nghiêng nước nghiêng thành. Thời gian qua đi, tựa nhủ lưu lại dấu vết khắp nơi trong lòng nàng, dấu vết này, tên là trí nhớ.


Hứa Tiên cùng Bạch Tố Trinh nói chuyện với nhau, Ngư Huyền Cơ ở một bên thêm trà cho hắn, cũng nói:


- Hứa công tử, mặc dù ta không nhớ được những chuyện về công tử, nhưng vẫn đa ta người đã cứu ta.


Tròng mắt chớp chớp, tò mò nhìn về Hứa Tiên. Lúc này trong lòng nàng, vị sư phó bạch y như tuyết của mình, không phải bất kỳ ai cũng có thể chạm đến, như thế nào mà lúc này lại biến thành thê tử của người trước mặt?


Hứa công tử, xưng hô thế này khiến cho Hứa Tiên sửng sốt, tựa hồ lúc đầu nàng cứ gọi thẳng tên mình mà. Không khỏi vuốt vuốt mũi, trong lòng cười khổ, đợi đến khi nàng khôi phục toàn bộ trí nhớ, tốt nhất là đừng nên hận ta.


Bông tuyết, núi tuyết, đông chí


Tuyết rơi, tuyết tan


Trong đôi mắt của Ngư Huyền Cơ dần chuyển sang sắc thái tang thương, lại càng lộ ra vẻ trong suốt, màu đen trong mắt từ từ ít đi, từ màu đen, đến xám, vàng, mỏng vàng, cuối cùng hầu như không nhìn thấy gì trong đôi mắt đó nữa


Đôi mắt, thế nhưng miến thành màu Lưu Ly trong suốt, xinh đẹp đến bất khả tư nghị.


Hứa Tiên lại đến, nàng cũng chỉ có thể mang theo nụ cười quen thuộc mà xa lạ, mời Hứa Tiên ngồi xuống, đưa trà bánh lên, thong dong trang nhã, như đã từng gặp trước đây.


Nàng đối với Bạch Tố Trinh rất là tôn kính, nhưng đã không còn chạy theo như ban đầu, đã bắt đầu có một cảm giác tự thân độc lập.


Giờ phút này nàng nói:


- Sư phụ, đến hôm nay ta đã có thể tự chiếu cố mình.


Vuốt vuốt Duẩn Nhi bên cạnh:


- Ta cũng đang nhớ lại chuyện của Duẩn Nhi, sau này cũng không cần người chiếu cố cho ta, sư phụ và….


Sau đó nhìn về Hứa Tiên, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên xưng hô như thế nào:


- Người cùng Hứa công tử cùng nhau trở về phủ sao!


Bạch Tố Trinh vuốt tóc, mỉm cười nói:


- Như vậy cũng tốt, trí nhớ của ngươi đã khôi phục được nhiều, chẳng qua là trên phương diện pháp lực còn có chút thiếu sót, tiện thể hôm nay để ngươi tiếp nhận những lực công đức này, giúp ngươi khôi phục pháp lực.


Ngư Huyền Cơ lại lễ phép cự tuyệt nói:


- Cảm ơn ý tốt của sư phụ và Hứa công tử, nhưng xin thứ cho Huyền Cơ không thể tiếp nhận.


Hứa Tiên sửng sốt nói:


- Tại sao?


Bạch Tố Trinh lại có mấy phần hiểu rõ, nàng hôm nay đã có chủ ý của mình.


Ngư Huyền Cơ khẽ gật đầu với Hứa Tiên, cười một chút nói:


- Huyền Cơ hôm nay đã không còn là tiểu hài tử, không cần Hứa công tử phải lo lắng như thế, chủ tinh của ta đang còn, đạo hạnh có thể từ từ tu luyện lại. Công đức tích lũy không dễ, cho nên đừng tiêu hao dễ dàng như vậy.


Đối với Hứa Tiên mà nói, nàng rất khiêm tốn, rất khách khí, giống như xa lạ nhưng cũng không cự tuyệt người ngoài ngàn dặm. Nhưng trong lúc vô tình hay cố ý, lại hiển lộ ra phong thái hạc giữa bầy gà. Mà bây giờ mình với nàng, có chút thân mật cũng chỉ vì Bạch Tố Trinh, làm cho lòng hắn có chút buồn bã.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận